Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lạc Hải vừa dứt lời, điện thoại di động của anh trên bàn làm việc bỗng rung lên một cái, anh không thèm để ý.
"Nhưng mà, tôi vẫn không hiểu." Colin lộ vẻ bối rối: "Hắn làm vậy thì có ý nghĩa gì chứ? Một tên kh*ng b* như hắn, bị bắt chắc chắn sẽ lãnh án tử hình, nếu không có ngài đứng ra, khéo bây giờ hắn đã bị xử bắn rồi."
Lạc Hải im lặng nhìn màn hình máy tính.
Đúng vậy, Eugene đương nhiên sẽ bị tuyên án tử hình. Hắn là một tên kh*ng b* điên cuồng và cực đoan, bàn tay nhuốm máu mấy chục mạng người.
Nếu anh không đứng ra.
Mà việc anh đứng ra, chính là một mắt xích trong kế hoạch mà Eugene đã tính toán từ trước.
Điện thoại lại rung lên lần nữa cắt ngang dòng suy nghĩ của anh, anh cau mày định cầm cái nguồn gây ồn ào kia để ra xa một chút, thì nó lại rung thêm một cái nữa.
Chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế của Colin đã không chịu nổi ngay từ lúc điện thoại của Lạc Hải vang lên tiếng thứ hai, cậu ta dè dặt nhắc nhở: "Ơ, ngài không xem thử sao?"
"Chắc cũng chẳng phải tin nhắn gì quan trọng đâu." Lạc Hải nói: "Viện có việc gì thì sẽ gọi điện trực tiếp, tin nhắn thường chỉ là tin rác thôi."
Nói rồi anh cầm điện thoại lên trượt mở màn hình, đập vào mắt là ba tin nhắn liên tiếp gửi đến từ một số lạ.
Tin thứ nhất: "Mông còn đau không?"
Tin thứ hai: "Tôi sai rồi, lần sau nhất định sẽ nhẹ nhàng hơn."
Tin thứ ba: "Làm việc cố lên nhé, tôi sẽ ngoan ngoãn ở nhà đợi cậu ~"
Sau dấu ngã còn kèm theo một cái icon trái tim màu đỏ chót.
"Tin gì thế ạ?" Colin hỏi.
Lạc Hải bấm tắt màn hình cái rụp: "Tin rác."
-
Sau khi Eugene bị bắt và các thành viên Hội Cánh Ánh Sáng có ý định cướp ngục cũng sa lưới, số lượng tội phạm liên quan đến Omega giảm xuống rõ rệt.
Nhờ phúc đó, khối lượng công việc hôm nay của Lạc Hải không quá nhiều, kết thúc phiên tòa cuối cùng thì cũng vừa vặn đến giờ tan sở.
Xương cốt toàn thân anh vẫn còn đau nhức, cái nơi khó nói phía dưới xương cụt cũng liên tục biểu tình phản đối.
Nhưng đầu óc anh lại tỉnh táo hơn ngày thường. Thậm chí có thể nói, đây là ngày anh có trạng thái tốt nhất, tư duy nhạy bén nhất trong suốt mười năm qua.
Anh mở phần mềm giám sát trên điện thoại, chấm xanh vẫn nằm yên lặng ở vị trí căn hộ của anh, chưa từng di chuyển một bước nào.
Mười phút sau, Lạc Hải đẩy cửa căn hộ, đập vào mắt anh thế mà lại là một bàn thức ăn nóng hổi bốc khói nghi ngút, nến thắp lung linh khắp phòng, cùng với Eugene Otis đang đứng sau bàn ăn với vẻ mặt đắc ý như thể đang chờ được khen thưởng, trên người trần như nhộng chỉ đeo mỗi một chiếc tạp dề.
Eugene Otis, trần như nhộng, chỉ đeo mỗi một chiếc tạp dề.
"Mừng cậu về nhà!" Eugene làm động tác ôm khoa trương với không khí, mái tóc xoăn vàng vui vẻ tung tẩy bên thái dương hắn.
Lạc Hải chậm rãi đặt chùm chìa khóa trong tay lên tủ giày.
"Công việc thế nào rồi, có thuận lợi không, có gặp tên tội phạm nào khó chơi không?" Eugene lăng xăng chạy đi chạy lại trước bàn ăn: "Tôi làm cho cậu bò hầm, súp kem nấm, gà nướng, cá nướng... Để tôi cởi áo khoác giúp cậu."
"Mặc quần áo vào." Lạc Hải không thể nhịn được nữa, cắt ngang lời hắn.
"Cái này cậu không hiểu rồi, tạp dề khỏa thân là một phần của tình thú trong bữa tối dưới ánh nến đấy." Eugene xoay một vòng đầy tự hào: "Nghiên cứu khoa học đã chứng minh, ánh đèn màu cam giúp con người dễ đi vào bầu không khí tình thú nhất, mà sự thèm ăn và sắc dục ở một mức độ nào đó lại có điểm tương thông, cho nên kết hợp cả hai lại sẽ đạt được hiệu quả tối ưu giúp khách mời thư giãn..."
"Mặc, quần, áo, vào." Lạc Hải gằn từng chữ một.
Động tác cợt nhả của Eugene dừng lại, hắn tặc lưỡi một cái đầy vẻ không vui, cởi tạp dề ném sang một bên rồi đi vào phòng thay quần áo.
Lạc Hải cảm thấy thái dương mình đang giật liên hồi.
Anh cúi người thay dép, đi đến bên tường "tách" một cái bật toàn bộ đèn phòng khách và phòng ăn lên, căn phòng lập tức sáng trưng như ban ngày, những ngọn lửa nhỏ trên nến đang đáng thương lay lắt cũng bị Lạc Hải thổi tắt không chút nương tình.
Một lát sau, Eugene thay quần áo xong bước ra, kêu lên đầy tiếc nuối: "Mấy cây nến tôi chuẩn bị mất công lắm đấy."
Lạc Hải nhìn hắn: "Rốt cuộc cậu bị bệnh gì vậy hả?"
"Cậu không đọc tin nhắn tôi gửi à?" Eugene ngồi phịch xuống ghế: "Vì cậu không trả lời tôi, nên tôi mới tự ý chuẩn bị bữa tối dưới ánh nến này để xin lỗi cậu..."
"Cậu lấy đâu ra điện thoại?" Lạc Hải ngắt lời hắn.
"Chị quản lý xinh đẹp, tốt bụng và thân thiện ở phòng đăng ký cho đấy." Eugene nói: "Yên tâm đi, trong đó không có sim, chỉ liên lạc được với mỗi một mình cậu thôi, hoàn toàn không thể nhắn tin cho đồng bọn để lên kế hoạch kh*ng b* mới nào đâu."
Lạc Hải chìa một tay về phía hắn, người kia ngoan ngoãn đặt điện thoại vào tay anh.
Kiểu dáng máy rất quen thuộc với Lạc Hải, đúng là loại dùng cho liên lạc đặc biệt. Mở nắp lưng ra, bên trong quả thực không có sim.
"Tại sao trước đó không nói với tôi?" Lạc Hải hỏi.
"Chưa tìm được cơ hội." Eugene nở nụ cười rạng rỡ: "Cậu cũng biết đấy, tối qua chúng ta vừa vào cửa là đã lao vào nhau rồi, làm một mạch đến tận sáng..."
Rồi dưới ánh mắt lạnh như băng của Lạc Hải, hắn từ từ ngậm miệng lại.
"Lần sau chắc chắn sẽ nhớ." Hắn nói.
Lạc Hải ném trả điện thoại cho hắn, quay đầu đi về phía phòng ngủ.
"Cậu đi đâu đấy?" Eugene gọi giật anh lại: "Tôi vất vả lắm mới làm được bao nhiêu món này, cậu không định nếm thử một miếng à?"
Lạc Hải quay đầu lại, ánh mắt đánh giá Eugene, dường như đang phán đoán dụng ý thực sự đằng sau màn kịch này.
Khóe môi Eugene nhếch lên, khuỷu tay chống xuống bàn ăn, người đổ về phía Lạc Hải: "Ngài công tố viên, tôi đang đeo vòng chân, phạm vi hoạt động chỉ có một trăm mét quanh đây thôi. Tôi cam đoan là trong vòng một trăm mét này không thể mua được thuốc độc hay vũ khí sát thương nào khác đâu."
Điều này tất nhiên là thật.
Cho dù Eugene có tỏ ra ngông cuồng đến đâu, hắn vẫn chỉ là một kẻ tù tội, tự do và tính mạng của hắn hoàn toàn nằm trong tay anh. Nếu anh muốn, bất cứ lúc nào cũng có thể bẻ gãy đôi cánh của con chim này, nhìn hắn chết trong đau đớn tột cùng.
Lạc Hải không nói gì, nhưng vẫn quay người lại, kéo chiếc ghế đối diện Eugene ngồi xuống.
Tên tử tù nở nụ cười, đưa một đôi đũa đến trước mặt anh. Lạc Hải liếc nhìn hắn, nhận lấy đũa, gắp một miếng thịt bò trong đĩa bỏ vào miệng.
Thịt bò hầm rất nhừ, tươi mềm mọng nước, mùi vị cũng vừa miệng, ngon hơn rất nhiều nhà hàng sao mà Lạc Hải từng ăn.
"Thế nào?" Eugene nhìn anh đầy mong đợi.
"Tạm nuốt được." Lạc Hải nói với vẻ mặt vô cảm, rồi lại gắp thêm một miếng nữa.
Eugene nhếch môi: "Tôi biết ngay là cậu sẽ thích mà. Ngày xưa hễ dì Ai làm món bò hầm là cậu lại lao đến đầu tiên, lần nào bọn tôi cũng phải nhường miếng thịt đầu tiên cho cậu. Tôi có bỏ thêm nhục đậu khấu và vỏ quýt vào, chắc là mùi vị cũng gần giống cách làm của dì Ai ngày trước."
Lạc Hải không nói gì, đũa của anh chạm nhẹ vào thành bát, phát ra tiếng lanh canh. Căn phòng chìm vào yên lặng trong vài giây ngắn ngủi, chưa đến mức gượng gạo hay đột ngột, chỉ là hơi kì lạ hơn.
"Cậu có biết bà Pasifa ở tầng dưới nuôi một con chó bull không?" Eugene đổi chủ đề, xúc một thìa thịt gà bỏ vào miệng: "Con chó đó dữ chết đi được, tôi vừa vào thang máy là nó bắt đầu sủa điên cuồng vào mặt tôi. Với cái tạng người của bà cụ đó, tôi thực sự nghi ngờ không biết là bà ấy dắt chó đi dạo hay chó dắt bà ấy đi nữa..."
Lạc Hải cắt ngang lời hắn: "Tại sao lại làm những chuyện này?"
Eugene dứt khoát đặt thìa xuống, chống khuỷu tay lên bàn nhìn Lạc Hải: "Bởi vì, chúng ta không thể nào hôm nào cũng căng thẳng như trong phòng thẩm vấn, cũng không thể hôm nào cũng l*m t*nh điên cuồng như tối qua được. Cậu là người, tôi cũng là người, giờ chúng ta sống chung dưới một mái nhà, cũng phải tìm cách chung sống bình thường một chút chứ?"
Lạc Hải nhìn chằm chằm vào mắt Eugene, dường như muốn nhìn thấu mục đích của hắn từ trong đó.
Eugene thở dài: "Làm ơn đi, tôi là tử tù, còn một tháng nữa là bị xử bắn rồi, trong khoảng thời gian này nếu chọc giận cậu, không khéo còn bị lôi ra bắn sớm hơn ấy chứ. Tôi chỉ muốn sống cho thoải mái một chút trong tháng cuối đời này thôi, không có âm mưu gì đâu."
Vẻ mặt Eugene rất chân thành, ánh mắt cũng rất thuyết phục.
Nhưng nếu anh tin, thì anh chính là kẻ ngu ngốc nhất trên đời.
"Tôi biết." Lạc Hải dời mắt đi, rót cho mình một cốc nước.
"Cái gì?" Eugene chưa phản ứng kịp.
"Tôi biết con chó bull bà Pasifa nuôi." Lạc Hải nói: "Có mấy người khiếu nại với ban quản lý rồi, bà ấy vẫn chứng nào tật nấy, ngày nào cũng dắt chó ra ngoài, có lúc còn chẳng thèm buộc dây."
"Thế thì đáng sợ quá." Eugene vừa ăn vừa nói: "Cậu là công tố viên mà? Không can thiệp được à?"
"Tôi là công tố viên, không phải cảnh sát." Lạc Hải nói: "Phải đợi con chó của bà ta cắn chết người, bà ta bị bắt vào đồn rồi thì lúc đấy mới thuộc quyền quản lý của tôi."
Eugene nhìn anh, phì cười thành tiếng: "Cậu cũng xấu tính thật đấy."
"Chỉ là trần thuật sự thật thôi." Lạc Hải nói.
Eugene cười nuốt thức ăn trong miệng xuống, một lúc sau lại trầm ngâm mở miệng: "Cậu chắc chắn là không thích tạp dề khỏa thân à? Tôi có thể đổi màu khác --"
"Câm mồm ăn cơm." Lạc Hải nói ngắn gọn dứt khoát.
-
Nhìn chung, bữa cơm này kết thúc trong sóng yên biển lặng.
Lạc Hải cất đồ ăn thừa vào tủ lạnh, dọn dẹp nhà bếp.
Dù nói thế nào đi nữa, Eugene quả thực nấu ăn rất ngon, khiến vị giác của Lạc Hải - người quanh năm suốt tháng chỉ biết đến nhà ăn và đồ gọi về - được thỏa mãn cực độ.
"Phòng cậu ở phía Bắc, trong tủ có ga trải giường và vỏ chăn mới. Cửa lưới phòng đó hỏng rồi, buổi tối đừng mở cửa sổ, trừ khi cậu muốn nuôi muỗi." Lạc Hải nói.
"Chúng ta không ngủ chung một phòng sao?" Eugene chớp chớp đôi mắt đẹp đẽ.
Lạc Hải cất cái bát cuối cùng vào tủ bát rồi nhìn hắn: "Không."
"Thế nhỡ cậu đột nhiên đến kỳ ph*t t*nh, cả người nóng ran bủn rủn tay chân, đến giường cũng không xuống nổi thì làm thế nào?" Eugene chân thành hỏi.
"..." Lạc Hải nhìn hắn với vẻ mặt vô cảm: "Tôi sẽ hét lên."
Eugene lập tức cảm thấy mất hứng, nhún vai, đi vào phòng thu dọn đồ đạc. Lạc Hải dời ánh mắt đi, như thường lệ đi vào nhà vệ sinh tắm rửa, đánh răng.
Mặt trăng vẫn mọc lên như mọi ngày, treo trên màn đêm xanh thẫm, lặng lẽ tỏa ra ánh sáng bạc trắng. Lạc Hải cúi đầu, để dòng nước từ vòi hoa sen xối qua đỉnh đầu, cảm nhận dòng nước ấm áp chảy qua da thịt, cùng bọt xà phòng trôi xuống ngón chân.
Mọi thứ vẫn y hệt như mọi ngày, nhưng cũng đã trở nên hoàn toàn khác biệt.
Lạc Hải ngẩng đầu, đưa tay gạt những sợi tóc ướt đẫm trước trán, nhìn vào tấm gương đối diện. Mặt gương bị hơi nước làm mờ đi, chỉ loáng thoáng phản chiếu một cái bóng.
Cái bóng nhìn chằm chằm vào anh, xa lạ đến đáng sợ.
Tắm xong, Lạc Hải bước ra khỏi phòng tắm. Căn hộ yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng chim hót và tiếng gió bên ngoài cửa sổ.
Nhưng trực giác nghề nghiệp bao năm vẫn khiến anh nhận ra ánh mắt nhìn từ phía sau, anh quay người lại, thấy Eugene đang lặng lẽ dựa vào cửa phòng, cứ thế nhìn anh không nói một lời.
Nhưng trong ánh mắt ấy không có sự thù địch, nếu bắt buộc phải nói, thì nó gần giống với sự dịu dàng hơn.
"À đúng rồi, tôi vẫn luôn có một câu quên chưa nói với cậu." Eugene nói: "Rất vui được gặp lại cậu."
"Ngủ ngon, Otis." Lạc Hải lạnh nhạt đáp.
Anh không nhìn Eugene, nhưng có thể cảm nhận được ánh mắt hắn dừng lại trên người mình vài giây.
"Ngủ ngon, công tố viên Lạc Hải." Nói xong, Eugene bước vào phòng, đóng cửa lại.