Vật Dễ Vỡ - Thiết Nhĩ

Chương 27: Tan làm

Trước Tiếp

Lưng Lạc Hải dán chặt vào tường, như thể đang cố gắng dùng thuật xuyên tường để chạy trốn: "Đóng cửa lại rồi vào đây! Sau đó mau giúp tôi đuổi con chim ngu ngốc này ra ngoài đi!"

Eugene cười đến chảy cả nước mắt, hắn vừa đóng cửa lại, vừa cố gắng chừa chút chỗ cho cái lưỡi hoạt động giữa những tràng cười: "Thế nên cậu gọi tôi hớt hải chạy đến đây chỉ vì chuyện này thôi á? Không phải chứ, bao nhiêu năm trôi qua rồi... Cậu vẫn sợ chim như thế à?"

Mặt Lạc Hải xanh mét, mu bàn tay bám trên tường nổi đầy gân xanh, rít qua kẽ răng từng chữ một: "Biết rồi thì bớt nói nhảm đi, nhanh lên!"

Eugene vừa cười vừa đi đến giữa văn phòng, thích thú quan sát con bồ câu kia.

Lông của con bồ câu rất bóng mượt, phản chiếu ánh sáng tuyệt đẹp dưới ánh mặt trời, trông giống như bồ câu đưa thư nhà ai nuôi, chẳng sợ người chút nào.

Eugene thong thả nằm bò ra bàn làm việc của Lạc Hải, đưa tay trêu chọc con chim: "Chú chim nhỏ xinh đẹp thế này, sao cậu lại sợ chứ? Cậu xem nó ngoan chưa kìa, chẳng đáng sợ chút nào --"

"Đuổi, nó, ra, ngoài!" Lạc Hải cao giọng, gằn từng chữ một.

Eugene lại một lần nữa lộ vẻ vui như mở cờ trong bụng. Đâu phải lúc nào cũng có cơ hội nhìn thấy dáng vẻ thảm hại này của công tố viên Lạc Hải, nếu hắn không tận dụng triệt để thì phí phạm quá.

"Cậu có trợ lý mà? Sao không gọi cậu ta vào đuổi giúp?"

"Cậu ấy đi nghỉ phép rồi." Lạc Hải hít sâu một hơi.

"Thế còn đồng nghiệp của cậu thì sao?" Eugene hả hê v**t v* lông trên người con bồ câu: "Chẳng phải ở ngay cách văn phòng cậu mấy bước chân thôi à? Sao cậu không gọi bọn họ vào giúp?"

Con bồ câu dường như rất hài lòng với sự v**t v* của Eugene, thỏa mãn duỗi cánh ra, sau đó đậu lên lòng bàn tay hắn.

Da đầu Lạc Hải tê rần: "Tôi --"

"Sao thế, không muốn để đồng nghiệp biết công tố viên mặt lạnh uy nghiêm lại đi sợ một con bồ câu nhỏ bé vô hại à?" Eugene nở nụ cười tà ác, đột ngột xoay người, chìa tay về phía trước.

Con bồ câu đang đậu trong lòng bàn tay hắn lập tức vỗ cánh phành phạch.

Lạc Hải vô thức lùi lại phía sau, lông tóc toàn thân dựng đứng cả lên, anh không nhịn được nữa hét lên: "Eugene Otis!!"

Eugene cười phá lên, cười đến mức bụng sắp chuột rút mới dừng lại: "Được rồi được rồi, không trêu cậu nữa. Tôi thả nó ra ngay đây được chưa? Trời ơi, cái biểu cảm vừa rồi của cậu đúng là, quá quý giá, tôi thực sự nên lấy điện thoại ra chụp lại..."

Nói rồi, Eugene bê con bồ câu đi về phía cửa sổ. Lạc Hải thở phào nhẹ nhõm, cảm giác áo sơ mi đã ướt đẫm mồ hôi.

"Này, nói thật đấy, một con bồ câu nhỏ xíu thì có gì đáng sợ chứ?" Eugene vừa cười vừa dùng tay kia mở cửa sổ: "Nó bé tí tẹo, cũng đâu có ăn thịt cậu, lại còn đáng yêu thế này."

Mặt Lạc Hải sầm xuống, không khách khí trừng mắt nhìn Eugene: "Cậu thừa biết tại sao tôi sợ chim mà."

"Đúng nhỉ --" Eugene cố ý kéo dài giọng: "Hình như là vì hồi bé có ai đó lén trèo tường trèo cây đá tổ chim nhà người ta, sau đó bị chim mẹ đuổi theo mổ cho chạy té khói..."

"Cậu --" Lạc Hải nghẹn họng trân trối, còn chưa kịp nghĩ ra câu gì để mỉa mai lại thì mắt đã trợn tròn: "Eugene! Bồ câu! Bồ câu!"

Eugene ngẩn người, ngay giây tiếp theo khi hắn dùng tay trái mở cửa sổ, con bồ câu kia đã bay lên từ tay phải hắn, nhưng không phải bay ra ngoài cửa sổ, mà bay thẳng về phía Lạc Hải.

Tiếp đó, hắn nghe thấy công tố viên Lạc Hải uy nghiêm nhất, lạnh lùng nhất, khiến người ta nghe danh đã sợ mất mật nhất Viện kiểm sát phát ra một tiếng kêu thảm thiết vang động cả tòa nhà.

Tình hình tiếp theo quả thực hỗn loạn vô cùng.

Con bồ câu giật mình, bay loạn xạ trong văn phòng. Lạc Hải chật vật muốn né tránh cú va chạm của con bồ câu, kết quả lại đâm sầm vào Eugene đang định bắt nó.

Eugene vớ lấy cái áo khoác Lạc Hải vắt trên lưng ghế để xua con bồ câu, con bồ câu lại càng tránh xa hắn. Sau khi hất tung tất cả tài liệu và giấy tờ trên bàn làm việc, con bồ câu hoảng loạn đã chọn một vị trí có độ cao và địa thế hoàn hảo để đậu xuống -- trên đỉnh đầu Lạc Hải.

Công tố viên mặt lạnh lần này thực sự đông cứng như tảng băng luôn rồi.

Eugene nắm hai góc áo khoác, dang rộng hai chân như gà mẹ, căng thẳng từ từ tiến lại gần: "Cậu đừng động đậy, đừng động đậy... Tốt, đúng rồi, rất tốt. Không được không được, cậu cao quá, cậu có thể ngồi xổm xuống một chút không?"

Mắt Lạc Hải trợn to, xen lẫn sự giận dữ bị kìm nén và nỗi tuyệt vọng vô bờ: "Nó đang ở trên -- đầu tôi! Tôi ngồi xổm kiểu gì!"

"Thì cậu cứ đội nó mà ngồi xổm xuống!" Eugene cũng tuyệt vọng: "Ngồi xổm xuống luôn đi!"

"Tôi, không, làm, được!" Lạc Hải nghiến răng nghiến lợi rít ra từng chữ từ kẽ răng hàm.

"Cậu không ngồi xuống thì tôi bắt chim kiểu gì?" Eugene trừng mắt nhìn anh.

Ngay khi hai người đang tranh cãi vô nghĩa, con bồ câu bay từ đầu Lạc Hải xuống.

Lần này Eugene không bỏ lỡ cơ hội, nhảy chồm lên vồ lấy, cái áo khoác trùm kín con bồ câu.

Con bồ câu giãy giụa điên cuồng dưới lớp áo, tiếng cánh đập loạn xạ lẫn với tiếng gù gù. Eugene ôm cái áo khoác như ôm một quả bom nổ chậm, chạy một mạch ra cửa sổ, giũ mạnh cái áo ra.

Con bồ câu cuối cùng cũng dang cánh bay vút ra ngoài, trong áo khoác chỉ còn lại vài sợi lông vũ từ từ rơi xuống.

Eugene thở phào nhẹ nhõm, Lạc Hải lại càng thả lỏng thấy rõ, lưng trượt dọc theo bức tường từ từ ngồi xuống, cuối cùng đặt mông ngồi bệt xuống đất.

"Vứt cái áo đó đi." Lạc Hải khó nhọc nói: "Cả đời này tôi sẽ không bao giờ mặc lại nó nữa."

Eugene ném cái áo xuống đất, nhìn dáng vẻ thảm hại của Lạc Hải, không nhịn được bật cười thành tiếng.

"Đừng cười nữa." Lạc Hải bực bội nói: "Nếu cậu dám kể chuyện này cho bất kỳ ai, tôi sẽ bắn nát đầu cậu."

Tiếng cười của Eugene không hề dừng lại vì lời đe dọa khủng khiếp này, ngược lại còn càng lúc càng to, dần dần trở thành tiếng cười cợt nhả suồng sã.

Hắn vứt cái áo xuống sàn, cười đến mức đứng không vững, dứt khoát ngồi bệt xuống đất: "Tóc, tóc của cậu... bị con bồ câu cào cho... trông như vừa chui từ tổ chim ra ấy, ha ha ha ha ha..."

Lạc Hải giận dữ trừng mắt nhìn hắn, nào biết biểu cảm này chỉ khiến kiểu tóc của anh thêm phần kịch tính, Eugene cười đến mức suýt lăn ra sàn.

Trong chốc lát, cả văn phòng tràn ngập lông bồ câu và tiếng cười đầy sức lây lan của Eugene.

Biết rõ là không nên, nhưng khóe môi Lạc Hải vẫn không kìm được nhếch lên, bật cười thành tiếng. Dù anh nhanh chóng quay mặt đi chỗ khác, cũng không thể che giấu được ý cười.

Đúng lúc này, có lẽ các văn phòng khác đã nghe thấy động tĩnh bên này, cửa phòng bị gõ vang, giọng của Frock vọng vào.

"Xảy ra chuyện gì thế? Sao ồn ào vậy?"

Lạc Hải vội vàng thu lại nụ cười, trừng mắt nhìn Eugene một cái, chỉnh lại tóc tai quần áo rồi đứng dậy từ dưới đất: "Không có gì, chỉ là --"

Lời anh còn chưa dứt, Frock đã thẳng tay mở cửa vào.

Eugene vẫn chưa kịp đứng dậy, tài liệu trên bàn làm việc bay tứ tung khắp nơi, còn áo khoác đồng phục của Lạc Hải thì cứ thế vứt dưới đất, nằm ngay bên hông Eugene.

Sắc mặt Frock lập tức trở nên rất khó coi, Dana đứng sau lưng anh ta thốt lên một tiếng kinh ngạc, không thèm che giấu vẻ chán ghét trên mặt.

"Thật không biết xấu hổ." Cô ta thì thầm.

"Mặc kệ hai người đang làm cái gì, phiền hai người nhỏ tiếng chút được không?" Frock bực dọc nói: "Những người khác trong tòa nhà này còn phải làm việc đấy."

Nói xong anh ta đóng cửa lại, mặc dù động tác đó giống "sập cửa" hơn, cánh cửa gỗ dày nặng phát ra tiếng động rất lớn ngay trước mặt Lạc Hải.

Nụ cười của Eugene dần tắt ngấm, khi tiếng bước chân ngoài hành lang ngày càng xa, hắn bò dậy từ dưới đất.

Biểu cảm trên mặt Lạc Hải lại khôi phục vẻ lạnh lùng như thường lệ, anh không nói gì, cúi người nhặt cái áo khoác ném vào thùng rác, rồi bắt đầu thu dọn tài liệu vương vãi trên sàn.

"Đồng nghiệp của cậu bình thường vẫn nói chuyện với cậu thế à?" Eugene nhướng mày.

"Không liên quan đến cậu." Lạc Hải bình thản nói.

"Không phải, cậu ngày nào cũng đi làm bận đến tám chín giờ tối, việc vặt vãnh gì trong viện cũng ném cho cậu làm, giờ bọn họ lại có tư cách nói bọn họ còn phải làm việc á?" Eugene lộ vẻ không thể tin nổi, chỉ tay ra ngoài cửa.

"Tôi không cần một tên tội phạm thương hại trạng thái công việc của tôi đâu, cảm ơn." Lạc Hải xếp lại xấp tài liệu rơi dưới đất, rũ rũ mấy sợi lông bồ câu bên trên rồi đặt về chỗ cũ: "Hơn nữa con người tôi vốn dĩ rất khó gần, chuyện này không trách họ được."

"Cậu đúng là quá lương thiện rồi." Eugene tặc lưỡi: "Tôi đã kể cho cậu nghe hồi trước lúc bị cô lập tôi đã làm thế nào chưa?"

Nhìn khắp cả Nantes, e rằng cũng chỉ có Eugene Otis dám đánh giá vị công tố viên máu lạnh nổi tiếng này là "lương thiện".

Lạc Hải buồn cười nhìn hắn: "Chưa."

"Hồi trước lúc tôi làm kế toán ở nhà mạng Manta, chỉ vì đưa cơm cho một dì lao công Omega mà bị Alpha cả phòng cô lập." Eugene nhún vai kể: "Liên hoan không gọi tôi, họp hành không thông báo, tài nguyên không giao cho tôi, hại tôi nửa đêm bị sếp gọi điện dựng đầu dậy cân đối sổ sách. Cậu biết lúc đó tôi đối phó với bọn họ thế nào không?"

"Thế nào?"

"Hôm sau đi làm tôi mang theo một cây đàn violin, kéo từ sáng đến tối." Eugene hạ thấp giọng: "Có người bảo tôi dừng lại thì tôi bảo: 'Là các người nói liên hoan vào hôm nay chứ không phải hôm qua, thế thì cả ngày hôm nay tôi phải liên hoan ở đây'."

Lạc Hải không nhịn được, bật cười khẽ một tiếng. Anh hoàn toàn có thể tưởng tượng ra cảnh Eugene làm chuyện này, thậm chí có thể tưởng tượng ra vẻ mặt mày hớn hở của Eugene khi kéo đàn.

"Tôi rất thương cảm cho lỗ tai của những người đó." Lạc Hải nói.

"Tai bọn họ tốt chán, tôi kéo violin hay cực kỳ luôn ấy được chứ?" Eugene nhướng mày, dùng giọng điệu cường điệu biện hộ: "Hôm đó dưới sảnh công ty có cả đống người vây quanh, còn tưởng chúng tôi mở concert trên tầng nữa là. Tất nhiên rồi, kéo đàn xong tôi cũng xin nghỉ việc luôn, chẳng việc gì phải làm chung với một lũ tiểu nhân. Tuy công việc này của cậu là cần câu cơm, nghỉ việc thì hơi khó, nhưng cậu cũng không thể lúc nào cũng chịu thiệt thòi thế được..."

Lạc Hải ậm ừ đáp một tiếng, buộc túi rác trong thùng rác xách ra ngoài, sau đó tắt máy tính làm việc.

Eugene ngẩn người: "Cậu định..."

"Tan làm." Lạc Hải nói ngắn gọn, cài lại cúc cổ áo sơ mi: "Thích làm việc thế, thì để bọn họ tự làm cho hết việc của mình đi."

Trước Tiếp