Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Vừa sang tháng Chín, Bạch Thanh Gia liền chính thức trở lại Tân Hỗ giảng dạy.
Cô đã mong mỏi ngày này từ rất lâu rồi. Đêm trước ngày khai giảng còn hưng phấn đến mất ngủ, sáng hôm sau tỉnh dậy lại trông hết sức uể oải, dưới mắt còn vương hai quầng thâm dù có phủ phấn cũng chẳng che nổi. Vì thế mà cô có phần bực bội, ăn sáng xong tâm trạng vẫn còn sa sút, trong lòng cứ thấp thỏm nghi ngờ đây là điềm chẳng lành, báo hiệu chuyến trở về lần này e cũng không được thuận buồm xuôi gió, rõ ràng là di chứng của một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng.
Mang theo chút cô quạnh bước ra khỏi nhà, còn chưa ra khỏi cổng công quán đã thấy chiếc quân xa của Từ Băng Nghiên đỗ sẵn bên ngoài, mà anh thì đang đích thân đứng dưới xe chờ cô. Đôi mắt cô lập tức sáng lên, mọi nỗi cô đơn đều bị ném ra sau đầu, chỉ còn biết vui sướng như chú chim nhỏ bay về phía anh, vừa đến gần đã được người đàn ông mỉm cười ôm lấy eo.
"Sao anh lại đến?" Mắt cô cong cong, giọng nói cũng trở nên lanh lảnh và hoạt bát.
"Đến đưa em về trường," Anh cũng mỉm cười, dịu dàng mà kín đáo. Ngắm cô một hồi, anh lại nhẹ nhàng chạm vào quầng thâm dưới mắt cô, "Tối qua ngủ không ngon à?"
Cô bĩu môi, im lặng coi như thừa nhận, khiến anh thương xót cúi xuống hôn lên trán cô.
"Không sao," Anh dường như luôn nhìn thấu mọi suy nghĩ trong lòng cô, lại luôn biết lúc nào nên trao cho cô sự an ủi thích hợp nhất, "Lần này tôi sẽ luôn ở đây."
Sự quan tâm tỉ mỉ ấy khiến lòng người ấm áp vô cùng. Mỹ nhân cuối cùng cũng lại cảm thấy an tâm, tâm tình lập tức trở nên tươi sáng, bèn kiễng chân đáp lại người yêu bằng một nụ hôn, rồi mới theo anh cùng lên hàng ghế sau của xe.
Cửa xe vừa mở ra mới phát hiện Trương Tụng Thành và Từ Băng Khiết đang ngồi ở hàng ghế trước, người trước còn đang che mắt người sau, dường như sợ cô nàng nhìn thấy cảnh tượng không nên thấy.
— À phải rồi, Từ Băng Khiết.
Cô nhóc này quả không hổ là em gái của tiến sĩ bảng nhãn, quả thực có vài phần thông minh. Chăm chỉ chuẩn bị mấy tháng, vậy mà thật sự thi đỗ trở lại Tân Hỗ, thành tích trúng tuyển đứng thứ ba toàn khoa Pháp văn. Sau khi công bố kết quả, Bạch Thanh Gia từng nghi ngờ giảng viên chấm thi nể mặt anh trai cô ấy mà nới tay, nên tự mình đến trường lục lại bài thi kiểm tra tận gốc, mới phát hiện con nhóc này quả thực làm bài rất tốt, có thể thấy chỉ cần quyết tâm thì việc gì cũng làm nên.
Lúc này cô nàng lại đang ngồi ghế trước la oai oái, liên tục đẩy tay Trương Tụng Thành: "Anh che mắt tôi làm gì! Họ dám hôn thì không sợ người khác nhìn! Tôi cứ muốn nhìn, muốn nhìn, muốn nhìn!"
Trương Tụng Thành vốn giữ nguyên tắc phi lễ chớ nhìn, bản thân cũng nhắm mắt không dám nhìn ra ngoài, nên không biết hai người kia đã sớm tách ra. Kết quả xui xẻo là toàn bộ lời lẽ đại nghịch bất đạo của Từ Băng Khiết đều lọt không sót chữ nào vào tai anh trai và chị dâu cô, khiến bầu không khí từ Bạch công quán đến Tân Hỗ trở nên vô cùng gượng gạo, thậm chí trong gương chiếu hậu, ánh mắt của vị tướng quân nhìn hắn cũng có phần không thiện cảm!
Hắn, hắn... rốt cuộc là cái phận gì thế này!
Quân xa dừng trước cổng trường, tất nhiên không tránh khỏi việc thu hút ánh nhìn của mọi người.
Trước kia, thầy trò trong trường chỉ nghe phong thanh rằng Bạch lão sư có chút quan hệ với vị Tuần duyệt sứ tướng quân, nay tận mắt thấy cô bước xuống từ xe của đối phương, lại còn được vị tướng quân cao quý ấy đích thân mở cửa xe cho, dáng vẻ chăm sóc ân cần khỏi phải nói, thật khiến người ta không khỏi ghen tị.
Đám người như Thang Hiểu Hiểu từng theo Từ Băng Khiết gây chuyện trước đây cũng lẫn trong đám đông. Nhìn Bạch lão sư xuân phong đắc ý, họ ghen ghét đến mức suýt chút nữa đã cắn nát khăn tay, lại thấy thủ lĩnh một thời là Từ tiểu thư giờ đây ngoan ngoãn đi sau lưng Bạch lão sư, càng cảm thấy bản thân không còn cơ hội lật ngược tình thế, đành nuốt hết uất ức vào trong bụng.
Còn người khác nghĩ gì hay nói gì, Bạch tiểu thư đều lười để tâm. Cô chỉ một lòng muốn nghiêm túc dạy học, nghiêm túc viết sách. Vừa trở lại trường liền đến thẳng văn phòng, vẫn như trước đây dùng chung với vài trợ giảng. Cô khách khí chào hỏi, nhưng thái độ đáp lại của đối phương lại quá mức cung kính, cẩn trọng đến mức hơi quá. Cô khẽ nhíu mày, trong lòng có chút bất đắc dĩ, song cũng không cưỡng cầu.
Sau khi ngồi xuống chỗ của mình, vừa định giở lại tài liệu tiếng Pháp mà giáo sư Nino đưa mấy ngày trước, ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ. Cô quay đầu nhìn, thấy người đứng ngoài là Mạnh Kha bên khoa Nga văn. Đôi mắt trong trẻo của cô ấy sáng rỡ nhìn cô, nơi đuôi mắt chân mày đều là ý cười vui mừng.
Bạch Thanh Gia cũng mỉm cười theo, vẫy tay ra hiệu cho cô ấy tiến vào, hỏi đến tìm cô có việc gì. Mạnh Kha hơi ngượng ngùng cúi đầu: "Cũng không có việc gì... chỉ là nghe nói Bạch lão sư đã trở lại, nên muốn đến thăm cô."
Đây quả thực là lời khiến người làm thầy vui mừng nhất. Tâm trạng của Bạch Thanh Gia càng thêm phấn chấn, ánh mắt nhìn Mạnh Kha cũng càng dịu dàng hơn. Chỉ tiếc lát nữa cô còn phải lên lớp, không tiện trò chuyện nhiều, đành chào hỏi qua loa, dặn nếu có việc thì chiều nay có thể đến ký túc xá tìm cô.
Ở phía bên kia, Từ Băng Khiết cũng đang hết mình tận hưởng cuộc sống học đường quý giá vừa lấy lại.
Quả thật có nhiều sinh viên biết rõ những chuyện sai trái trước đây của cô, ánh mắt nhìn cô vẫn có phần khác lạ, nhưng vì e dè uy thế của vị Tuần duyệt sứ tướng quân nên không dám thể hiện quá rõ. Hơn nữa, lứa sinh viên mới nhập học tháng Chín này hoàn toàn không biết chuyện xảy ra hồi tháng Hai, chỉ coi Từ Băng Khiết là một người bình thường có thành tích xuất sắc, điều này càng khiến cô thấy nhẹ nhõm.
Cô ngoan ngoãn học hết buổi sáng, đến trưa liền hào hứng chạy sang khoa Nhật văn tìm Tô Thanh, vui vẻ khoác tay cô ấy đòi cùng ăn trưa. Nhưng cảm xúc của người ta lại không vui như cô, tuy vẻ mặt vẫn dịu dàng, song rõ ràng không còn nhiệt tình như trước, khiến trong lòng Từ Băng Khiết cứ thấp thỏm không yên.
Cô dè dặt theo sau Tô Thanh vào nhà ăn lấy cơm, ngồi xuống bàn rồi lại cố tìm vài câu chuyện để khuấy động bầu không khí, tiếc là đối phương không mấy đáp lời, khiến cô như đang độc diễn một mình.
Thế là cô lại thấy tủi thân. Một bên thấp thỏm đặt đũa xuống, một bên lo lắng nhìn sắc mặt của Tô Thanh, do dự hồi lâu mới lên tiếng: "Tô Thanh... cậu, cậu đang giận mình sao?"
Tô Thanh nghe vậy thì liếc cô một cái, chỉ nhẹ nhàng đáp: "Không mà."
Câu trả lời ấy rõ ràng là không thật lòng, khiến Từ Băng Khiết càng thêm khó chịu. Cô không nhịn được lại hỏi dồn: "Vậy sao cậu cứ không để ý đến mình? Rõ ràng là giận rồi... cậu nói cho mình biết vì sao cậu lại giận được không? Nếu mình có làm sai chỗ nào, mình đều có thể sửa..."
Thái độ ấy đã đủ hạ mình rồi, dường như khiến Tô Thanh cũng khá hài lòng. Cô ta đặt đũa xuống, vừa quan sát Từ Băng Khiết đang ngồi đối diện, vừa giả vờ giận dỗi: "Thấy sáng nay cậu thân thiết với chị dâu cậu như vậy, còn cùng xuống xe, mình cứ tưởng cậu chỉ cần có cô ta là đủ rồi, không cần người bạn như mình nữa cơ."
Từ Băng Khiết nghe vậy liền mở to mắt, trong lòng cũng nhẹ đi phân nửa, vội vàng lấy lòng đối phương: "Làm sao có thể chứ? Đương nhiên là mình thân với cậu nhất rồi, vẫn luôn mong sớm được trở lại trường để tìm cậu..."
Tô Thanh nghe thế chỉ khẽ cười nhạt, dường như chẳng mấy tin tưởng. Từ Băng Khiết càng ra sức nói thêm một tràng lời hay ý đẹp, cuối cùng cũng khiến Tô Thanh nở một nụ cười. Ngừng một chút, cô ta lại giả vờ như vô tình hỏi: "Cô ta... là sắp kết hôn với anh trai cậu rồi sao?"
Từ Băng Khiết vừa nghe giọng điệu ấy liền hiểu ngay bạn thân của mình vẫn chưa buông được anh trai cô. Trong lòng hối hận vì trước kia tùy tiện se duyên, nay lại khiến cục diện khó xử, chỉ đành uyển chuyển đáp lời: "Kết, kết hôn ư? Hình như chưa nghe họ nhắc đến. Haiz, anh mình trước giờ bận lắm, e là gần đây cũng chẳng rảnh rỗi mà lo chuyện cưới xin..."
"Bận?" Ánh mắt Tô Thanh khẽ biến đổi, nhưng thần sắc vẫn bình thản, "Anh Băng Nghiên gần đây bận gì vậy? Lần trước cậu chẳng nói chuyện đàm phán đã kết thúc rồi sao?"
"Haiz, mình cũng không biết anh ấy bận gì, chỉ biết là rất bận," Từ Băng Khiết vô tư gãi đầu, "Cảm giác còn bận hơn cả lúc đang đàm phán nữa, ngày nào cũng đi sớm về muộn, hiếm khi ở nhà..."
"Vậy sao?" Tô Thanh rũ mắt, vén nhẹ lọn tóc, "Thế cậu nên quan tâm anh ấy nhiều hơn, khuyên anh ấy đừng quá vất vả..."
Ngừng một chút, cô ta lại thăm dò nói: "Hoặc là lần sau cậu lén hỏi anh ấy xem đang ở đâu, làm gì, để mình cũng..."
Nửa câu "lén hỏi" khiến Từ Băng Khiết có chút thấy lạ, nhưng đến nửa sau, hai má Tô Thanh lại thoáng ửng hồng, rõ ràng là vẻ e thẹn của thiếu nữ đang mang lòng xuân ý. Từ Băng Khiết lập tức hiểu ra — à! Thì ra Tô Thanh muốn biết hành tung của anh trai cô để lén đi tìm anh! Cô ấy nhất định vẫn còn thích anh, không muốn từ bỏ mối duyên này!
Dù trong lòng Từ Băng Khiết hiểu rằng anh trai mình đã quyết ý ở bên Bạch lão sư, e là sẽ không quay đầu yêu người khác nữa, nhưng sợi tơ hồng giữa Tô Thanh và anh vốn là do chính cô ngày trước se nên, nay nếu không giúp đỡ thì cũng khó coi. Nghĩ đi nghĩ lại, cô đành cắn răng nhận lời: "Được thôi, được thôi. Tối nay mình về sẽ dò hỏi! Hai hôm nữa sẽ đưa tin cho cậu!"
Sau bữa trưa, Bạch Thanh Gia trở về ký túc xá của mình một chuyến.
Đã hơn nửa năm cô chưa đặt chân tới đây, vừa bước vào liền thấy khắp nơi phủ một lớp bụi mỏng. Cô bất đắc dĩ lại phải ra ngoài tìm dụng cụ dọn dẹp. Vừa cầm giẻ lau và chổi trở về đã thấy Mạnh Kha đứng ngoài cửa. Cô có chút lúng túng: "Tôi quên mất chỗ này của tôi bừa bộn quá, cũng không tiện mời em vào ngồi, hay là lát nữa em hãy đến? Để tôi dọn dẹp trước đã."
Mạnh Kha lắc đầu nói không sao, còn chủ động tiến lên nhận lấy cây chổi từ tay cô: "Để em dọn cùng cô, như vậy sẽ nhanh hơn."
Trong lòng Bạch Thanh Gia vốn đã có chút thân thiết với cô học trò này, dù sao trước đây khi cô lâm bệnh, chính cô bé này đã đưa cô đến bệnh viện. Thấy đối phương đề nghị như vậy, cô cũng thuận thế gật đầu, mỉm cười nói: "Cũng được, vậy làm phiền em rồi."
Năm ngoái, Bạch tiểu thư tuy quả thực từng trải qua một đoạn ngày tháng thanh bần gian khó, nhưng nhờ có Tú Tri chu đáo bên cạnh, cô vẫn hiếm khi phải tự tay lo liệu việc nhà. Những việc lặt vặt như quét dọn tuy cũng làm được, song vẫn không thuần thục bằng người từ nhỏ đã quen tay. Nay cùng Mạnh Kha dọn dẹp, cao thấp liền phân rõ, cô còn đang miễn cưỡng lau xong chiếc tủ đầu giường, thì bên kia Mạnh Kha đã lau sạch hai ô cửa sổ cùng bệ cửa đến không còn một hạt bụi.
"Thật, thật là ngại quá," Bạch tiểu thư xấu hổ đến mức hai gò má cũng đỏ lên, "Tôi làm việc chậm chạp quá, không nhanh nhẹn gọn gàng như em..."
"Chỉ là bình thường làm nhiều nên quen thôi," Mạnh Kha vừa lau giá sách vừa quay đầu mỉm cười đáp, "Bạch lão sư là người có phúc, không cần phải biết những việc này."
Câu nói ấy càng khiến người ta ngượng ngùng. Bạch Thanh Gia không chịu nổi, lúng túng một hồi, lại chuyển sang hỏi chuyện gia đình của Mạnh Kha. Hỏi mới hay cha mẹ cô bé đều là công nhân trong xưởng của Hoa Thương, gia cảnh không mấy khá giả, từ trước đến nay cuộc sống vẫn luôn vất vả.
"Nếu tôi nhớ không lầm, sang năm là em tốt nghiệp rồi phải không?" Bạch Thanh Gia vừa quét nhà vừa ngẩng đầu hỏi, "Sau này thì sao? Em đã có dự định gì chưa?"