Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lý Thốn Tâm ngồi bên bờ ruộng đến tận hoàng hôn, ngay cả cơm trưa cũng không về ăn.
Sự bao la vắng vẻ, quạnh quẽ không người khiến lòng cô tĩnh lại. Mùi đất cày xới, mùi cỏ dại, tiếng chim rừng lích rích trong những luống đậu nành và bông vải khiến cô không đến nỗi quá cô đơn.
Có thứ gì đó húc nhẹ vào lưng cô.
Lý Thốn Tâm quay đầu lại, thấy một bóng xám chui qua khe hở cánh tay vào lòng mình. Gương mặt hẹp dài ghé sát, cái lưỡi đỏ tươi thô ráp l**m mặt cô, khẽ cắn nhẹ đầu cô.
Lý Thốn Tâm ôm lấy con sói xám lông lá trong lòng, không kìm được nín khóc mỉm cười: "Lão Tam."
Lưng cô lại nặng thêm, Lão Nhị gác hai chân trước lên lưng cô, Lão Đại cũng tìm khe hở chen vào.
Lý Thốn Tâm bị ba con sói ủi ngã ra đất. Chúng nô đùa trong lòng cô.
Trong mắt Lý Thốn Tâm phản chiếu những đám mây trôi trên bầu trời và những cái đầu sói đang sán lại gần.
Ba con sói này bình thường đều ở quanh trang trại chăn nuôi, nếu không có ai dẫn chúng tới thì sao chúng lại cố ý tìm đến tận đây.
Lý Thốn Tâm đẩy Lão Tam đang đè trên người mình ra, bò dậy nhìn về phía đường thôn, quả nhiên thấy mấy bóng người đang ngóng về phía này ở ngã ba đường.
Mũi cô bỗng cay cay, cõi lòng vừa bình tĩnh lại bỗng dâng lên nỗi tủi thân ghê gớm.
Dù cách rất xa, người bên kia không nhìn rõ mặt cô, Lý Thốn Tâm vẫn cúi người giả vờ phủi bụi trên quần áo.
Cô dùng mu bàn tay lau mắt, ra sức x** n*n mặt mình, thở hắt ra một hơi dài, hắng giọng để giọng mình nghe không quá khác thường.
Cô nói với ba con sói bên cạnh: "Về thôi."
Lý Thốn Tâm đi xuyên qua ruộng đồng. Đến gần ngã ba, Vân Tú và Văn Mật đang đứng đợi cô.
Vân Tú cười nói: "Cơm xong rồi, tìm mãi không thấy cô đâu, vẫn là mũi bọn Lão Đại thính, tìm cái là chuẩn ngay."
Văn Mật nói: "Đi thôi, về ăn cơm, muộn chút nữa là đồ ngon chui hết vào bụng Vu Mộc Dương đấy."
Lý Thốn Tâm xoa đầu Lão Tam đang nhảy cẫng lên, đi theo sau hai người. Hai người liếc nhìn nhau, trong lòng khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Hai người tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện Lưu Khảm. Văn Mật nhìn mảnh ruộng Lý Thốn Tâm vừa tới, đất trong ruộng đã được cày xới, hỏi: "Sắp cấy mạ rồi nhỉ?"
"Vâng."
Lý Thốn Tâm nhìn tầng mây trên trời, gió lướt qua mũi ẩm ướt hơn thường ngày: "Ngày mai có thể sẽ mưa, vừa khéo dẫn nước vào ruộng."
Vân Tú quan sát bầu trời phía Bắc: "Mai cũng mưa á? Chẳng phải bảo ráng mỡ gà thì gió, ráng đỏ thì mưa sao?"
Bầu trời phía Bắc không phải màu xám mờ mịt của hoàng hôn mà đỏ rực như lửa cháy, đỏ nửa bầu trời, như một cơn thủy triều đỏ ập về phía này.
Lý Thốn Tâm cũng nhìn thấy bầu trời đỏ kỳ lạ phía Bắc, không giống vẻ đẹp dịu dàng tự nhiên của ráng chiều.
Màu đỏ ấy quái dị, giống như sự khác biệt giữa đôi má ửng hồng của đứa trẻ được cưng chiều và khuôn mặt sung huyết của người bị bóp cổ.
"Gương mặt ông trời mưa nắng thất thường, đến mai là biết ngay thôi." Lý Thốn Tâm nói.
Ba người về đến làng, trong thôn đã khôi phục vẻ yên bình, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Sự khác thường duy nhất có lẽ là trên bàn cơm mọi người trầm mặc hơn ngày thường một chút.
Ngày hôm sau, đúng như Lý Thốn Tâm dự đoán, trời bắt đầu mưa, mưa không nhỏ.
Vết bánh xe trước cửa đọng một vũng nước, mặt nước như gương phản chiếu bầu trời u ám. Chân giẫm lên, bùn mềm nhão nhoét lún xuống, nước bùn bắn tung tóe.
Thường Nguyệt đứng trước cửa, tháo chiếc nón lá xuống, nước mưa chảy thành dòng nhỏ.
Cô để nón và áo tơi bên ngoài, bước vào nhà, hỏi: "Trưởng thôn, tôi nghe Hạ Tình bảo cô tìm tôi?"
Lý Thốn Tâm rót cho cô một cốc nước: "À, đúng rồi."
Thường Nguyệt đón lấy cốc nước. Lý Thốn Tâm giơ tay ra hiệu về phía ghế: "Cô ngồi đi, ngồi đi."
Hai người ngồi xuống bên bàn. Lý Thốn Tâm nhìn Thường Nguyệt, hỏi: "Tôi tìm cô là muốn hỏi về chuyện ủ xì dầu, có thiếu cái gì không?"
Năm ngoái hạt giống đậu nành tìm được gieo sau vụ lúa mì, trồng một vụ xong thu hoạch không giữ lại hạt nào mà để làm giống hết. Năm nay trồng xuống cũng được mười mấy mẫu.
Dù năng suất không cao, một mẫu hai trăm cân thì cũng thu được hơn ngàn cân.
Ở đây lao động chân tay nhiều, điều kiện sinh tồn không tính là quá tốt. Muốn không sinh bệnh, một là xem ý trời, hai là xem người làm.
Thân thể cường tráng sức đề kháng mạnh thì ít bệnh. Mà muốn thân thể khỏe mạnh, việc họ có thể làm bây giờ là đầu tư vào ăn uống.
Hiện tại các loại thịt thà Chu Hoán nuôi ngày càng nhiều, nhưng nhiều người thì tiêu hao cũng lớn, mọi người không phải bữa nào cũng có thịt.
Các loại trứng thi thoảng cũng có, nhưng chế phẩm sữa thì chưa thấy bóng dáng đâu. Muốn cung cấp protein cho mọi người, đậu nành trở thành lựa chọn hàng đầu.
Lý Thốn Tâm tạm thời chưa nghĩ đến việc dùng đậu nành ép dầu, dù sao đã có cải dầu rồi. Đậu nành chủ yếu vẫn dùng làm thức ăn, nếu có dư dả thì có thể làm tương, ủ xì dầu.
Cô đôi khi cũng nản lòng, nhưng mỗi khi đến mùa thu hoạch lương thực, hoặc khi trong thôn sắm thêm được một món đồ dùng sinh hoạt mới, cái nguyện vọng nuôi người trong thôn trắng trẻo mập mạp lại trỗi dậy.
Thường Nguyệt lau nước mưa trên tay, cười nói: "Thực ra ủ xì dầu không phức tạp lắm. Vu Mộc Dương đang giúp tôi nung lu đựng, Miêu Bỉnh cũng đan mấy cái mẹt tròn to mới, có mấy thứ đó là hòm hòm rồi. Chỉ có điều nếu sau này thu hoạch đậu nành, muốn làm đậu phụ thì cần ít nước chát. Muối dùng trong bếp không được, tôi nghe Vân Tú bảo chỗ muối đó bị Trưởng thôn tinh chế rồi."
"Cần nước chát thì chắc phải đi một chuyến đến hồ nước mặn, nhưng chú Hứa bọn họ chưa về..." Ánh mắt Lý Thốn Tâm dao động, do dự một lúc, cô hít một hơi, hỏi: "Thường Nguyệt, cô dùng những vật tư hiện có trong làng, có thể nấu rượu không?"
"Muốn nấu thì đương nhiên nấu được." Mắt Thường Nguyệt sáng lên hưng phấn, "Trưởng thôn, cô định nấu rượu à?"
"Khoảng bao nhiêu lương thực?" Lý Thốn Tâm hỏi.
Thường Nguyệt nói: "Tục ngữ nói ba cân lương thực một cân rượu, nhưng tình hình cụ thể có thể thay đổi tùy theo nguyên liệu. Hơn nữa cái này chưa tính nguyên liệu làm men rượu."
Lý Thốn Tâm tính toán trong lòng. Dù năm nay làng thêm một nửa người, lương thực vẫn sẽ có dư. Dùng hai ba trăm cân lương thực để nấu rượu thực ra là bỏ ra được.
"Trưởng thôn, cô muốn nấu thật à?" Thường Nguyệt kích động, "Bọn Vu Mộc Dương mà biết chắc vui điên mất."
Lý Thốn Tâm nhìn vẻ mặt vui mừng của Thường Nguyệt, nhúc nhích người, trong lòng bất an. Cô cười ngượng nghịu: "Thực ra đây là chút tư tâm của tôi. Tôi, tôi..."
Gương mặt Lý Thốn Tâm ửng đỏ, luống cuống đến toát mồ hôi lưng. Cô chống hai tay lên đùi: "Tôi muốn, tôi muốn xin lỗi Bách Ngọc. Nhưng chỉ nói miệng... chỉ nói miệng thì nhạt nhẽo quá. Trước đó tôi nói năng không lựa lời làm tổn thương cô ấy, lúc cô ấy đi không vui lắm. Tôi muốn tặng chút đồ cho cô ấy coi như tạ lỗi. Hơn nữa trước đó cô ấy từng tặng tôi một món quà, tôi vẫn chưa đáp lễ, không biết tặng gì cho hay.
Đồ trong làng có thì cô ấy đều biết cả rồi, cũng chẳng có gì lạ. Tôi nghĩ chi bằng tặng chút gì đó chưa có, đến lúc đó rượu này cũng có thể dùng để mở tiệc tẩy trần cho đội đi xa trở về."
"Tôi hiểu rồi." Trên mặt Thường Nguyệt hiện lên nụ cười ngọt ngào đầy thấu hiểu, "Chị Bách Ngọc uống rượu không?"
Lý Thốn Tâm nhớ Nhan Bách Ngọc từng nhắc qua: "Cô ấy uống một chút."
Thường Nguyệt nhận xét: "Tôi cảm giác chị ấy không giống người thích uống rượu trắng."
Lý Thốn Tâm nghĩ ngợi: "Cô ấy chắc uống rượu vang đỏ nhiều hơn chút."
"Đúng không." Thường Nguyệt vỗ tay cái đét, "Tiếc là chỗ chúng ta không có nho."
"Mùi vị chắc cũng không khác nhau lắm đâu nhỉ..." Lý Thốn Tâm dựa vào kinh nghiệm uống rượu lác đác vài lần sau khi trưởng thành nói.
Thường Nguyệt cười: "Khác biệt cũng rõ lắm đấy. Vị rượu vang tương đối ôn hòa hơn, khẩu vị cũng thiên về chua ngọt một chút. Chị ấy chắc thích loại rượu trái cây hơn.
Mặc dù chúng ta không có nho, nhưng bên ruộng khoai tây chẳng phải có cây mận sao, chúng ta có thể dùng mận làm nguyên liệu nấu rượu."
"Có được không?"
"Vỏ mận có men tự nhiên, không cần men rượu cũng không sao, chỉ là thời gian lên men lâu hơn một chút, hơn nữa còn không tốn lương thực. Nếu ủ ra hiệu quả tốt, Trưởng thôn cân nhắc dùng lương thực nấu rượu sau cũng chưa muộn."
"Vậy thì tốt, vậy thì tốt..." Lý Thốn Tâm gật đầu.
Mưa vẫn rơi. Lý Thốn Tâm và Thường Nguyệt đội nón lá ra cửa tìm Vu Mộc Dương đặt làm vại rượu. Liễu Thác Kim và Hạ Tình cũng ở đó, ba người vừa từ chỗ Lưu Khảm về.
Ba người càng nghĩ càng tức không chịu được. Để Lưu Khảm chiếm nhà không nói, còn phải cho hắn đất cho hắn lương thực.
Nhưng lời Lý Thốn Tâm đã nói ra, họ không tiện phản đối nữa. Nhưng nếu không cho kẻ đó chút bài học thì hắn không biết nỗi vất vả của người làm chủ gia đình, không biết sự đáng quý của cơm no áo ấm.
Tính đi tính lại, chỉ có thể làm văn chương trên mấy mẫu đất chia cho Lưu Khảm.
Phía Tây chỗ trồng khoai tây, tam thất, trữ ma có vài mẫu đất chuẩn bị dùng để mở rộng trồng trữ ma, đã dọn sạch bụi rậm cỏ hoang nhưng đất chưa cày, lớp đất mặt vẫn còn cứng đơ khô khốc.
Ba người cướp lời trước Lý Thốn Tâm, giao mấy mẫu đất đó cho Lưu Khảm, để Lưu Khảm trải nghiệm toàn bộ quá trình trồng trọt từ bước đầu tiên -- khai hoang.
Để hắn hiểu được gieo trồng ra lương thực là việc vĩ đại nhường nào, người giải quyết vấn đề no ấm cho hắn đáng để cảm tạ biết bao!
Ba người gặp Lý Thốn Tâm và Thường Nguyệt đến tìm Vu Mộc Dương ở cửa.
Năm người vào nhà nói chuyện. Chưa nói được bao nhiêu, Vu Mộc Dương nghe nói muốn nấu rượu, mới nghe được nửa câu đầu đã sướng điên lên, chỉ biết gật đầu lia lịa.
Thường Nguyệt ủ rượu, lên men xong còn phải chưng cất. Nghe nói cần nồi chưng cất, Lý Thốn Tâm thấy khó khăn.
Trong ấn tượng của cô nồi chưng cất là một cỗ máy to đùng, bên trên ống ngưng tụ là ống sắt rỗng. Ống sắt dù đúc hay rèn thì độ khó đều quá cao.
Nhưng thực ra thiết bị chưng cất này đã có từ lâu. Thường Nguyệt cầm que tre vẽ lên đất mô tả cho mọi người.
Thứ này có thể đơn giản đến mức chỉ cần hai cái nồi lớn, một cái chõ gỗ, một dụng cụ hứng và một ống tre là có thể hoàn thành. Nồi lớn bên dưới chụp chõ gỗ lên, trên đỉnh chõ gỗ lại đặt một cái nồi lớn.
Trong nồi dưới nấu vật thể cần chưng cất, vật thể sôi lên, hơi nóng theo chõ gỗ bay lên gặp đáy nồi lớn bên trên. Trong nồi lớn đựng đầy nước lạnh, hơi nóng gặp lạnh ngưng tụ lại dưới đáy nồi lớn, nhỏ xuống dụng cụ hứng đặt bên dưới, chất lỏng trong dụng cụ theo ống tre chảy ra ngoài là thu thập được.
Lý Thốn Tâm phát hiện tư duy mình vẫn cứng nhắc, tổ tiên thông minh hơn cô nhiều. Trong lòng cô thở phào nhẹ nhõm, lông mày giãn ra không ít.
Họ sắp xếp rõ ràng quy trình chưng cất rượu, chuẩn bị đầy đủ vật tư cần thiết, còn lại là chờ cây mận kết quả.
Ban đầu, Lý Thốn Tâm hay không kìm được đi qua xem cây mận. Cây mận mới bắt đầu kết quả, vỏ quả xanh ngắt, quả cũng nhỏ, chưa thể hái ngay được.
Cô đi hai lần, cả hai lần đều thấy Lưu Khảm cầm cuốc xới đất trong ruộng.
Lưu Khảm chỉ có một cái cuốc, một cái liềm, không có gia súc kéo, phải tự mình cuốc từng tí một.
Vu Mộc Dương bảo hắn cày bừa và gia súc kéo có thể cho hắn mượn, nhưng giờ hắn không phải người trong thôn, anh em ruột cũng phải tính toán rõ ràng, muốn mượn thì tính tiền thuê, thu hoạch của hắn phải nộp hai phần cho họ.
Lưu Khảm đời nào cam tâm chưa trồng trọt gì đã mang nợ, nín nhịn một hơi không thèm mượn, tự mình xuống ruộng làm.
Một mình cuốc hai ba mẫu đất, mồ hôi nóng chảy ròng ròng, hoa mắt chóng mặt, miệng đắng lưỡi khô cũng chẳng ai đưa nước.
Về nhà không có cơm nóng, phải tự dựng bếp nhóm lửa nấu cơm. Dây giày đứt tự nối, quần áo rách thì kệ nó rách. Không có hậu cần, mọi việc rối như tơ vò.
Bước vào cuộc sống tự lập, hắn không tránh khỏi rơi vào hỗn loạn, nhưng Lý Thốn Tâm không để tâm.
Lời nói của Lưu Khảm đã làm tổn thương sâu sắc trái tim cô. Có thể hắn thấy đó chỉ là một câu nói thuận miệng, nhưng Lý Thốn Tâm nghe thấy thì vô cùng khó chịu.
Cô tràn đầy nhiệt tình mong chờ tất cả đồng bào đến, cô hy vọng dốc hết khả năng cho họ cuộc sống tốt nhất, đổi lại là câu "còn không bằng chỗ cũ" của Lưu Khảm và sự ám chỉ cô trồng dưa hấu là "tự cho là đúng".
Lý Thốn Tâm nhìn thấy Lưu Khảm thì không khỏi nghĩ đến Nhan Bách Ngọc. Cô đang nghĩ, câu nói "tính toán" của mình lúc đó, có phải Nhan Bách Ngọc nghe thấy cũng cảm thấy đau lòng như vậy không.
Cô không biết đáp án, cô chỉ có thể thấp thỏm chờ đợi ngày Nhan Bách Ngọc trở về, hy vọng Nhan Bách Ngọc có thể chấp nhận lời xin lỗi của cô.
Sau khi dẫn nước vào ruộng, bắt đầu cấy mạ, Lý Thốn Tâm bận rộn túi bụi, tạm thời quên mất cây mận mà cô hận không thể nhét vào túi áo, nhìn chằm chằm nó lớn lên từng giờ.
Đợi đến lúc bớt việc, Lý Thốn Tâm nhớ đến nó, đi ra phía ruộng khoai tây xem thử. Trên cành đã sai trĩu quả, phần lớn vỏ quả đã chuyển sang màu đỏ tím.
Lý Thốn Tâm vui mừng kêu lên một tiếng, chạy về làng cùng Thường Nguyệt mang gùi ra hái. Cây mận kết quả không ít, chưa có dấu vết ai hái qua. Người trong thôn mấy ngày nay cấy mạ mệt phờ râu nên không ai đến hái.
Lý Thốn Tâm không biết rằng sở dĩ Lưu Khảm ngày nào cũng nhìn cô chạy đến dưới gốc mận mà không hái quả nào là vì Vu Mộc Dương đã đe dọa từ trước.
Vu Mộc Dương vung cánh tay xăm trổ đầy mình, vỗ vỗ ngực Lưu Khảm, bĩu môi bảo Lưu Khảm rằng hắn mà dám hái một quả thì sẽ nhổ một cái răng của hắn. Lưu Khảm rốt cuộc không dám mạo hiểm kiểm chứng độ khốn nạn của Vu Mộc Dương.
Hai người gùi một gùi mận về, nhặt bỏ quả hỏng, bỏ cuống, rửa sạch bụi đất. Bên ngoài quả phủ một lớp phấn trắng như sương.
Hai người lau khô từng quả mận, ném vào vại rượu đã rửa sạch hong khô, ôm chày gỗ đập nát mận trong vại. Vỏ quả vỡ ra, thịt quả bị giã thành bùn nhão, nước đỏ tươi chảy ra. Cả cây mận giã nát cũng chưa đầy một vại.
Thường Nguyệt dùng vải bông bịt kín miệng vại, đậy nắp, dùng bùn đất trát kín.
Thường Nguyệt làm từng bước cẩn thận tỉ mỉ, dù không thể tránh hoàn toàn nhưng cũng cố gắng giảm thiểu tạp khuẩn hết mức có thể.
Vại rượu phải đặt ở nơi râm mát tránh ánh sáng. Lý Thốn Tâm sợ mình sơ suất làm hỏng vại rượu nên không dám để trong phòng mình mà để ở chỗ Thường Nguyệt, nhờ Thường Nguyệt trông coi. Nhưng cô lại cứ không nhịn được chạy sang phòng Thường Nguyệt.
Vại rượu đặt trong nhà chính của Thường Nguyệt. Lý Thốn Tâm nâng niu như chăm hoa, dù mỗi ngày chẳng thấy gì khác biệt nhưng vẫn phải ngó một cái.
Nghe Thường Nguyệt nói phải lên men hai ba tháng, trong lòng cô vừa mong nhóm Nhan Bách Ngọc về muộn chút vì rượu chưa ủ xong, lại vừa mong nhóm Nhan Bách Ngọc về sớm chút vì chuyến đi này của họ thực sự quá lâu.
Mấy lần trước nhóm Hứa Ấn ra ngoài, xuất phát vào mùa xuân, chậm chạp lắm thì trước khi cấy mạ cũng về kịp.
Nhưng lần này, cho đến khi họ thu hoạch lúa, thu hoạch đậu nành, lác đác có người tìm đến nhờ đám cháy, người trong thôn đếm hết đầu ngón tay ngón chân vẫn chưa thấy bóng dáng nhóm Nhan Bách Ngọc đâu.
Điều này không khỏi khiến người ta lo lắng. Sắp vào đông rồi, đám người kia đi hơn nửa năm, theo lý thuyết lương khô mang theo đã ăn hết từ lâu, sao vẫn chưa về.
Lần này đi tuyến đường mới, là thế giới hoàn toàn chưa biết, nguy hiểm lớn như vậy mà mãi không về, ai có thể nghĩ theo hướng tốt được.
Lứa khoai tây thứ hai trồng ở ruộng khoai tây cũng đã chín. Lá xanh xen lẫn không ít lá vàng, trên một gốc luôn có những chiếc lá bị sâu ăn lỗ chỗ.
Lý Thốn Tâm đi bên bờ ruộng xem khoai tây bao giờ thì thu hoạch được.
Vu Mộc Dương lẵng nhẵng theo sau cô: "Trưởng thôn, cô cứ để tôi dẫn người đi tìm đi, nhỡ đâu chú Hứa bọn họ gặp chuyện gì thật thì sao."
Lý Thốn Tâm nói: "Sức đi và nhân lực có kinh nghiệm sinh tồn dã ngoại bị họ mang đi hơn nửa rồi, cậu lấy cái gì đi tìm họ? Lại nói ký hiệu họ để lại cũng không biết còn hay mất, cho dù còn, các cậu có biết tìm không?"
Vu Mộc Dương nói: "Cũng phải có một tia hy vọng chứ, chẳng lẽ cứ mặc kệ?"
Lý Thốn Tâm bực bội nhổ một cây khoai tây lên. Đất đóng cục vỡ ra thành từng cục nhỏ bằng đầu ngón tay.
Dưới gốc cây treo một củ khoai tây nhỏ hơn nắm tay một vòng, còn bốn củ rơi lại trong đất: "Các cậu ra ngoài nếu không tìm thấy người, họ lạc đường, các cậu cũng lạc đường thì làm thế nào? Nếu họ về rồi, các cậu lại lạc đường thì sao? Lại phải cử người đi tìm các cậu à? Đây không phải chuyện mười mấy cây số, không ai biết họ đi xa bao nhiêu."
Lý Thốn Tâm cũng sốt ruột, nhưng cô không thể biểu hiện ra ngoài. Trưởng thôn mà sốt ruột thì cứ như đội đi xa gặp nạn thật vậy.
Trong lòng cô dù lo lắng đến đâu, dù hối hận muôn phần vì lần này không nên để họ đi, nhưng miệng vẫn phải nói: "Đừng vội vàng như thế. Họ lần này có lẽ chỉ đi xa hơn chút, đổi tuyến đường mới, họ chắc chắn sẽ cẩn thận hơn, hành trình cũng chậm lại, tốn nhiều thời gian hơn chút cũng không phải là không thể."
Lý Thốn Tâm cúi người nhặt củ khoai tây trong đất lên, đưa cho Vu Mộc Dương: "Về thôi, khoai tây này thu hoạch được rồi. Năm nay khoai tây được mùa, đợi chú Hứa bọn họ về sẽ làm cho các cậu một bữa tiệc khoai tây."
"Khoai tây có gì ngon đâu, cô làm tiệc toàn thịt thì còn nghe được."
"Khoai tây sợi, khoai tây thái lát, khoai tây nghiền, gà hầm khoai tây, miến khoai tây, khoai tây chiên, bim bim khoai tây."
Nói đến đây Lý Thốn Tâm cười, mấy món này hình như đều là món Hạ Tình thích ăn, "Tôi nghe nói khoai tây còn có thể nấu rượu Vodka đấy."
Mắt Vu Mộc Dương sáng lên, nuốt nước miếng: "Thường Nguyệt nói à? Được được."
Lý Thốn Tâm ra khỏi ruộng, đi trên bờ ruộng giữa ruộng tam thất và khoai tây. Hoa tam thất hình cầu đã chuyển sang màu đỏ rực.
Hoa tam thất cũng là một loại dược liệu, Lý Thốn Tâm định để nó kết hạt lưu giống nên giữ lại một mảng nụ hoa phía Bắc không hái.
Tam thất đỏ nổi bật giữa đám cây xanh. Lý Thốn Tâm nhìn sang phía Bắc, phát hiện hoa tam thất thưa thớt hẳn.
Đây là loại dược liệu duy nhất họ trồng, lại là thuốc có hiệu quả với ngoại thương, chăm sóc cẩn thận hơn hai năm mới có thu hoạch, Lý Thốn Tâm luôn rất để ý chỗ này.
Cô bước nhanh vòng sang phía Bắc. Bên này hoa tam thất đúng là thưa thớt thật. Cô nhìn đất, mảng đất dựa bờ ruộng này tơi xốp, có một cái hố nhỏ. Đây không phải bị bệnh, là mảng tam thất này bị người ta đào cả gốc rồi.
Lý Thốn Tâm suýt thì tắc thở. Hoa này trồng ba năm, hái hoa bên cạnh để giống nuôi bốn năm, có thể tính từ lúc Nhan Bách Ngọc đến về sau.
Sắc mặt Lý Thốn Tâm khó coi. Vu Mộc Dương đi tới nhìn, mảng đất trước mặt Lý Thốn Tâm như đầu người đàn ông trung niên, đã hói một mảng.
Vu Mộc Dương nhìn đất, nhìn Lý Thốn Tâm: "Bị người ta đào à?"
Lý Thốn Tâm không lên tiếng, Vu Mộc Dương cũng biết là chuyện gì: "Chắc chắn là thằng chó chết Lưu Khảm đào rồi, tôi đi tìm hắn!"
Người trong thôn đều biết tam thất này không được động vào, đến lúc Lý Thốn Tâm bảo có thể đào thì hẵng đào. Bình thường phát hiện một cây bị đổ hay khô héo cũng phải báo cho Lý Thốn Tâm.
Lý Thốn Tâm kéo hắn lại: "Bắt trộm phải bắt tận tay, cậu có bằng chứng hắn đào tam thất không?"
"Tôi... Không phải hắn thì còn có thể là ai! Hắn thường cày cuốc ở khu này."
"Tam thất cũng không thể coi như cơm ăn, hắn đào nhiều thế làm gì." Lý Thốn Tâm cau mày quan sát kỹ trong ruộng một lượt, không nhìn ra manh mối gì, "Thôi, về trước đã, hỏi thử xem trong thôn có ai biết chuyện gì không."
Vu Mộc Dương chỉ vào chỗ trọc lốc: "Thế chỗ này làm sao?"
Lý Thốn Tâm thở dài: "Sau này bảo người trông chừng chút đi. Mai kia thu hoạch khoai tây, tiện thể thu hoạch luôn mảng tam thất đã lớn này."