Từ Nhập Môn Đến Tinh Thông Khai Hoang Sinh Hoạt

Chương 52

Trước Tiếp

Thoáng chốc, tuyết đông tan hết, nắng ấm chiếu rọi.

Lý Thốn Tâm tính năm theo thời gian gặp Nhan Bách Ngọc, đây đã là đầu xuân năm thứ ba.

Khi mọi người cởi bỏ áo da thú, chỉ cần mặc áo kép, thời tiết trở nên vô cùng dễ chịu, không lạnh cũng không nóng.

Đội thám hiểm của Hứa Ấn gánh vác nhiệm vụ khai thác mỏ và thám hiểm phía Tây bắt đầu lên đường.

Lý Thốn Tâm vốn sợ nhóm Hứa Ấn không quen đường, định dẫn đường một lần nữa nhưng bị Hứa Ấn từ chối.

Con đường đó không khó nhớ, vì phần lớn thời gian là đi dọc theo dòng nước.

Đối với việc tìm đường đến hồ nước mặn và mỏ sắt lộ thiên, Hứa Ấn nắm chắc đến chín phần.

Hơn nữa đội ngũ của họ lần này còn có những nhiệm vụ khác, thời gian ở bên ngoài chắc chắn sẽ dài hơn.

Điều kiện xuất hành hiện tại chưa đủ tốt, những bất tiện về sinh lý của phụ nữ sẽ khiến việc sinh tồn lâu dài nơi hoang dã càng thêm gian nan.

Nếu không phải trường hợp bắt buộc Lý Thốn Tâm phải đi cùng thì để thuận tiện, họ không cân nhắc để nhóm Lý Thốn Tâm đồng hành.

Ngay cả Liễu Thác Kim cũng không cần đi. Quy trình sơ luyện sắt xốp lần trước Hứa Ấn đã ghi nhớ. Cái lò luyện Vu Mộc Dương xây chắc vẫn còn đó.

Sơ luyện không cần kiểm soát nhiệt độ quá khắt khe, cứ đốt lửa, bắt chước làm theo là được. Lần này họ có xe ba gác, cùng lắm chở một xe quặng về rồi từ từ luyện.

Chỉ lo thiếu nhân lực nên trước khi đi, Hứa Ấn thêm Vương Nhiên vào danh sách xuất hành.

Vương Nhiên có thiên phú Công cụ, lại có chút kiến thức sinh tồn dã ngoại, có thể giúp được không ít việc.

Hiện tại trong làng có thể dùng làm sức kéo, ngoài con trâu nước lớn ra thì còn bốn con lừa.

Thông thường gia súc nuôi nhốt không để làm giống thì cần thiến, một là để tránh xao động khi đến kỳ ph*t d*c, hai là để giảm tiêu hao năng lượng, tích trữ mỡ.

Gia súc họ nuôi nhốt không thiến, một là để sinh sản, hai là đã qua thời điểm tốt nhất để thiến.

Con lừa cái Văn Mật mang đến và con lừa của nhóm bảy người kia đã phối giống thành công, lừa cái đã mang thai.

Trừ con lừa này và Mai Văn Khâm được giữ lại để làm việc đồng áng, hai con lừa còn lại và con trâu nước đều được trưng dụng làm sức kéo cho nhóm năm người.

Đội hình này miễn cưỡng cũng coi như là một đoàn xe, điều kiện tốt hơn lần trước đi về phía Tây không biết bao nhiêu lần.

Trâu kéo xe ba gác, còn có hai con lừa thồ hàng, có thể mang theo không ít hành lý.

Vân Tú chuẩn bị lương khô cho mọi người chủ yếu là bột mì rang và cơm rang. Lần này không mổ lợn, thịt mang theo chủ yếu là cá mặn và gà hun khói.

Cô cũng chuẩn bị ít mì sợi để họ tự nhóm lửa nấu ăn, thêm một túi khoai tây và một túi muối nhỏ.

Thức ăn đầy đủ nhưng bôn ba bên ngoài rốt cuộc không bằng ở nhà thoải mái, có nhà có giường có cảm giác an toàn, đồ ăn đậm đà, có ngọt có mặn.

Tuy nhiên nhóm năm người Hứa Ấn vẫn tràn đầy ý chí chiến đấu. Có lẽ sâu thẳm trong lòng mỗi người đều có sự khao khát mạo hiểm, muốn khám phá vũ trụ chưa biết này.

Điều này khác hẳn với lúc đầu lưu lạc nơi hoang dã dị giới. Khi đó họ còn chưa lo xong cái ăn cái mặc, ngày ngày đói khát, nơm nớp lo sợ. Giờ đây họ trang bị đầy đủ, không phải lẻ loi một mình mà có bạn đồng hành.

Điều khiến họ yên tâm nhất là không cần lo lắng về hậu phương, biết rằng có một mái nhà để trở về.

Họ chỉ cần nhìn về con đường phía trước.

Năm người lên đường vào mùa xuân. Một là thời tiết thích hợp, hoàn cảnh trên đường không đến mức quá khắc nghiệt.

Hai là các loại hạt giống thực vật lần lượt nảy mầm, giúp Thái Sử Hoàn dễ dàng nhận biết để mang cây về.

Mọi người ở nhà vẫn sinh hoạt như thường lệ. Việc xây nhà tiến hành đâu vào đấy. Khoai tây, rau củ và các loại cây trồng lần lượt được gieo trồng.

Năm ngoái trồng được hai cây trữ ma, cắt ngọn những cây đã lớn để tiếp tục giâm cành trồng thêm.

Triệu Bồng Lai đã sớm quy hoạch xong bản đồ thôn làng, xây cái gì ở đâu đều đã tính toán kỹ.

Làng lấy nhà Trưởng thôn làm tâm điểm bắt đầu xây dựng, mở rộng ra bốn phía.

Đợi đến khi làng thành hình, nhà Trưởng thôn chưa chắc đã ở trung tâm nhưng cũng không cách quá xa.

Đến lúc đó xung quanh là khu dân cư, trồng ít rau củ lặt vặt thì không sao, nhưng theo kế hoạch của anh ta, khu vực lân cận không thích hợp để khai khẩn ruộng đồng quy mô lớn.

Vì vậy Lý Thốn Tâm lại chọn một chỗ khác, khai khẩn một mảnh ruộng gần chỗ trồng khoai tây và tam thất, tính cả phía sau sân nhà, trồng được ba mẫu trữ ma.

Mọi người se tơ tích sợi, hơn nửa năm tích lũy từng chút một, vải gai Tưởng Bối Bối dệt được ngày càng dài.

Việc thay đổi quần áo của mọi người không còn quá túng thiếu nữa. Quần áo mùa đông tuy chưa có nhưng quần áo mùa hè, khăn mặt, rèm cửa sổ thì đã có dùng.

Sau đầu xuân, căn phòng riêng của Thái Sử Hoàn đã xây hòm hòm. Ba gian nhà cho bảy người mới đến cũng hoàn thành vào lúc giao mùa xuân hạ.

Đến đây, công cuộc đổi mới nhà tre của mọi người đã hoàn toàn kết thúc. Trước nhà gạch mộc cũ là một dãy nhà gạch mới xinh xắn, nhìn kỹ kiểu dáng còn có nét riêng biệt.

Nắng chiều chiếu xuống mạ một lớp vàng lên mái nhà, khói bếp lượn lờ. Mười mấy gian nhà thưa dày có độ khiến nơi này thực sự có hơi thở của một thôn xóm.

Mỗi lần nhìn thấy hàng nhà đó từ xa, mọi người đều cảm thấy xúc động dâng trào. Từng viên ngói viên gạch này đều do chính tay họ xếp lên, nảy sinh tình cảm.

Nơi này không còn giống như dị vật đâm vào cơ thể khiến họ đau đớn khó chịu nữa, nó dần dần dung hòa với cơ thể, trở thành một phần máu thịt, mang lại sự bình yên cho mọi người.

Nhưng công cuộc xây dựng cơ bản của mọi người vẫn chưa dừng lại. Sức mạnh huyết mạch trong cơ thể đã hoàn toàn thức tỉnh, công việc xây nhà đắp đất ngày càng thuận tay khiến mọi người vẫn còn chưa thỏa mãn.

Triệu Bồng Lai bắt đầu quy hoạch xây dựng công xưởng ép dầu gần đó, và xây dựng trang trại chăn nuôi gà lợn ở một nơi cách làng một đoạn về phía Đông.

Thời gian trôi đến đầu hạ, nhóm Hứa Ấn đã đi được một thời gian. Mọi người không có lịch, không nhớ chính xác số ngày, chỉ có Lý Thốn Tâm chăm chú việc nông tang ước chừng nhóm người kia đã đi được hai ba tháng.

Thời gian này gấp đôi so với lần đi về phía Tây trước đó của họ. Hiện tại năm người đi biệt tăm biệt tích, nói không lo lắng là giả, nhưng việc họ có thể làm cũng chỉ là chờ đợi.

Cũng may dã tâm của họ đã khởi động, có quá nhiều việc muốn làm, ngày nào cũng bận rộn, không rảnh rỗi nên cũng không suy nghĩ lung tung về tình cảnh của năm người kia.

Mọi người cũng không kỳ vọng năm người sẽ mang về thứ gì tốt hay tin tức tốt lành, chỉ thầm mong họ có thể sớm bình an trở về nhà.

Thời tiết dần ấm lên. Sau khi Lý Thốn Tâm thu hoạch lúa mì, cô châm một mồi lửa bên ruộng.

Mùi khói bụi cỏ cây cháy bao trùm ngôi làng mấy ngày liền, khiến đầu hè càng thêm nóng bức.

Mọi người quyết định khai hoang, tiếp tục mở rộng diện tích canh tác. Lần này diện tích mở rộng không nhỏ.

Trên đường đi phần lớn là cỏ hoang, có một rừng cây. Muốn nhổ cỏ từng chút một thì quá phiền phức, muốn chặt cây san bằng rừng cây thì càng là bỏ gần tìm xa, tốn công sức khổng lồ.

Người xưa không có máy móc hiện đại, muốn khai khẩn đất hoang ở nơi cỏ cây rậm rạp thì nhanh gọn nhất chính là đốt rừng làm rẫy, cho nên mới có từ "đao canh hỏa chủng". Tro cỏ cây cháy rơi xuống đất còn có thể làm phân bón.

*Đao canh hỏa chủng: đao cày lửa gieo.

Ở nơi rừng cây bụi rậm cỏ hoang bạt ngàn này, muốn mở ra một mảnh đất sinh tồn thì ném một mồi lửa là nhanh nhất.

Chỉ là vào mùa hè, cỏ cây đang độ xanh tốt, lửa này không dễ cháy. Cũng may trời nóng nực, Lý Thốn Tâm lại chất không ít cỏ khô, ngọn lửa bùng lên cuốn cỏ cây vào, chốc lát sau lưỡi lửa đã l**m ra một luồng khói đen.

Đây là lần đầu tiên đốt rừng làm rẫy, sau này đến mùa thu còn phải đốt một lần nữa.

Lý Thốn Tâm định trồng thêm ít bông để vải vóc năm nay có thể độn bông làm áo bông qua mùa đông, mà việc trồng lúa mùa hè cũng phải tăng sản lượng.

Dù cho trước khi trồng lúa mùa năm ngoái, bốn người Văn Mật đã đến, mọi người lo lắng dân số tăng nên đã khai hoang thêm, thậm chí dự đoán trước khi trồng đợt lúa mới sẽ còn có người đến, tính cả khẩu phần lương thực của những người này vào nên đã mở thêm mấy mẫu ruộng.

Họ đoán đúng. Họ gặp bảy người này, nhờ năm ngoái trồng nhiều lương thực nên năm nay thêm bảy miệng ăn vẫn đủ no.

Nhưng trong mắt Lý Thốn Tâm thế vẫn chưa đủ. Bởi vì tính kỹ ra, đến cuối thu thu hoạch, lương thực còn lại của họ e là không đủ hai thạch.

Họ không có lương thực dự trữ, điều này là chí mạng. Nếu gặp tình huống nguy hiểm, gặp nhân sự tăng vọt, mọi người sẽ phải thắt lưng buộc bụng, tình huống cực đoan thậm chí phải quay lại những ngày tháng chịu đói chịu rét trước kia.

Cho nên dù diện tích Lý Thốn Tâm muốn khai khẩn vượt xa nhu cầu của mọi người, kéo theo đó không chỉ là nhiệm vụ khai hoang, cấy mạ nặng nề mệt nhọc, mà tưới tiêu, thu hoạch, vận chuyển, gia công lương thực...

Các vấn đề khác cũng khiến lượng công việc đồng áng tăng lên gấp bội, họ có thể sẽ khổ như lúc xây nhà, mệt như lúc xây nhà, thậm chí còn khổ hơn mệt hơn, nhưng mọi người dù có thắc mắc một hai câu cũng không ai phản đối.

Mọi người còn chưa được hưởng mấy ngày yên ổn, nhưng đạo lý "cư an tư nguy" thì ai cũng thấm thía trong lòng.

*Cư an tư nguy: cảnh giác và chuẩn bị sẵn sàng cho những khó khăn, nguy hiểm có thể xảy ra ngay cả khi đang sống trong hoàn cảnh thuận lợi, yên ổn.

Bây giờ mệt một chút còn hơn đến lúc xảy ra sự cố bất ngờ thì nước đến chân mới nhảy.

Lửa được đốt lúc chạng vạng tối. Ban đầu không cháy to, nhưng khi bắt vào cây cối thì lan ra thành một mảng, tiếng nổ lách tách, nhuộm đỏ cả bầu trời, khói đen cuồn cuộn bốc thẳng lên cao. Đến đêm càng thêm bắt mắt.

Cháy suốt một đêm, ngày hôm sau vẫn còn tàn lửa, động tĩnh không nhỏ, cột khói tín hiệu trong thôn không sánh kịp.

Chính vì thế, động tĩnh này có thể đã thu hút ánh mắt của những người trong vùng hoang dã.

Họ chưa chú ý đến khói tín hiệu nhưng lại chú ý đến đám cháy đỏ rực như phỉ thúy hồng trên bầu trời này.

Nhóm Hứa Ấn còn chưa về, trong làng đã lại có người mới tìm đến.

Đầu tiên là ba người, hai nữ một nam, sau đó lại thêm hai người đàn ông.

Ba người đầu nhìn thấy đám cháy lớn trong đêm, vốn cũng ôm tâm lý cầu may đến xem thử, men theo hướng này.

Sau đó lửa dù tắt nhưng vẫn có thể dựa vào cột khói tín hiệu trên trời dẫn đường.

Khi tìm thấy ngôi làng, nhìn thấy những nếp nhà gạch ngói, họ ngây ra tại chỗ, gào khóc tại chỗ, tưởng rằng mình tìm được thuốc giải, vẫn đang ở một góc nào đó trên Trái Đất.

Sau đó ảo tưởng bị chọc thủng, ngã về hiện thực, không kìm được suy sụp, ôm chầm lấy nhóm Lý Thốn Tâm, mất mấy ngày mới bình phục lại.

Thiên phú của ba người này: một người Săn bắn, một người Đầu bếp, một người Thợ may.

Ba người đến chưa được mấy ngày thì hai người đàn ông kia cũng tìm tới.

Khung xương nhìn qua không nhỏ, hẳn là cao to vạm vỡ, giờ gầy như que củi, cũng chỉ khá hơn Vu Mộc Dương lúc mới đến hai phần.

Hai người đàn ông khóc còn bi thảm hơn ba người trước, vừa nước mắt như mưa vừa húp cháo, không việc nào chậm trễ việc nào.

Thiên phú của hai người này, một người là Công cụ, một người là Thuốc nhuộm.

Nếu không phải hai người hiểu chút kiến thức sinh tồn dã ngoại thì đã không sống được đến giờ.

Càng về sau, thiên phú trùng lặp càng nhiều, điều này mọi người đã sớm dự liệu.

Lý Thốn Tâm phát hiện tỷ lệ trùng lặp cao chủ yếu là Săn bắn. Nghĩ lại thì những người xuyên không đến thế giới này, còn chưa chết đói đều là những người có lý trí, lựa chọn thiên phú tương đối thích hợp để sinh tồn nơi hoang dã.

Thiên phú Thuốc nhuộm tạm thời tác dụng không lớn, nhưng thiên phú Thợ may về bản chất chính là may vá.

Lý Thốn Tâm gặp được thiên phú này trong lòng cũng rất vui, có cô gái này, áp lực của Tưởng Bối Bối sẽ giảm đi không ít.

Mấy gian nhà gạch mộc và nhà tre phía sau nhà mới đã dọn trống, mọi người đều chuyển sang nhà mới ở.

Dù đồ đạc chưa sắm sửa đầy đủ nhưng ít nhất cũng có cái giường.

Lý Thốn Tâm sắp xếp cho năm người này ở tạm bên nhà gạch mộc. Khi cô đang bàn bạc với Triệu Bồng Lai và Vu Mộc Dương về đợt xây nhà mới thì nhóm Hứa Ấn cuối cùng cũng trở về nhà trong sự mong ngóng của mọi người.

Hạ Tình và Ninh Nhất Quỳ đang tìm gỗ trong rừng phát hiện ra đoàn người đầu tiên, vui mừng khôn xiết, không kịp tiến lên hỏi thăm đã vội vã chạy về làng báo tin vui cho mọi người.

Lý Thốn Tâm vội cùng đoàn người trên công trường ra đón.

Người đi đầu là Hứa Ấn râu ria xồm xoàm, tóc dài qua mai có thể buộc túm lại, mặt mũi lấm lem, đầy vẻ mệt mỏi.

Mấy người đi cùng trạng thái tinh thần chỉ có tệ hơn chứ không khá hơn, ngay cả trâu lừa cũng ủ rũ cúi đầu.

"Chú Hứa!"

Mấy người đi thám hiểm về ngẩng đầu lên, nhìn thấy ngôi nhà cách đó không xa, nhìn thấy mọi người ân cần đón chào, trong lòng nóng lên, thần kinh hưng phấn, mắt sáng bừng.

"Thế nào, dọc đường vẫn thuận lợi chứ? Không ai bị thương chứ?" Lý Thốn Tâm hỏi.

Hứa Ấn mỉm cười: "Dọc đường coi như an toàn, cả đoàn đều bình an."

Lý Thốn Tâm thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ cao giọng: "Đi, Vân Tú và An Ninh đang nấu cơm, nghe các người về, đang muốn trổ tài làm bữa tiệc lớn khao mọi người, tẩm bổ cho mọi người đấy, cũng không biết mọi người đi đường có đói không.

Đúng rồi, thôn chúng ta lại thêm năm người, An Ninh là một trong số đó, thiên phú của cô ấy cũng là Đầu bếp. Hiện tại trong bếp luôn là Vân Tú và cô ấy bận rộn. Mọi người đi chuyến này lâu quá, trong thời gian đó xảy ra bao nhiêu chuyện."

Lý Thốn Tâm và Hứa Ấn đi trước, đoàn người theo sau. Hứa Ấn nói: "Trên đường chúng tôi cũng gặp được hai người."

Hứa Ấn gọi với ra sau, hai người đàn ông chạy chậm lên trước, hơi cúi đầu chào: "Trưởng thôn."

Lý Thốn Tâm gật đầu cười: "Chào hai anh."

Hứa Ấn giới thiệu tên tuổi và hoàn cảnh gặp gỡ hai người này với mọi người.

Mọi người biết được thiên phú của hai người này là Thợ mộc và Thợ đá. Dù trùng lặp với thiên phú của mọi người nhưng không ngăn được niềm vui vì làng có thêm hai người mới.

Đoàn người trở về trước nhà mới. Lý Thốn Tâm bảo mấy người vừa về: "Mọi người đi rửa mặt trước đi. Rửa mặt xong cơm nước của Vân Tú cũng xong rồi. Ăn xong mọi người không cần lo gì cả, cứ về phòng ngủ một giấc thật ngon."

Hứa Ấn dẫn Lý Thốn Tâm đến trước xe cút kít: "Khoan vội, Thái Sử Hoàn tìm được một ít hạt giống, cô xem trước xem có dùng được không."

Lúc này Lý Thốn Tâm mới chú ý đến chiếc xe ba gác mọi người kéo về. Phần sau xe nhô cao, bên trên phủ một lớp lá to như lá chuối, dây thừng buộc chặt.

Qua khe hở lá cây có thể thấy bên trong là những tảng quặng màu gỉ sắt hoặc đen sì. Những khối sắt xốp ánh kim loại đen bạc xen kẽ được buộc thành chuỗi, treo trên dây thừng bên trên lớp lá.

Nửa trước xe rải một lớp đất, đất đen sì, trông rất màu mỡ. Trên đất mọc lên những đám màu xanh, nhìn sơ qua tưởng cỏ dại, ủ rũ như sắp chết.

Lý Thốn Tâm ghé sát lại nhìn kỹ, là ớt và tỏi.

Hứa Ấn nói: "Chúng tôi làm theo lời cô, đào cả gốc rồi trồng vào đất."

Lý Thốn Tâm dùng tay bới đất, nhăn mũi nheo mắt, bộ dạng không dám nhìn thẳng vào những cây tỏi tây và lá ớt khô héo rũ xuống trong đất.

Hứa Ấn nói: "... Chỉ là thiếu kinh nghiệm, không chăm sóc tốt, hơi khô héo, cũng không biết là thiếu cái gì."

Lý Thốn Tâm bất đắc dĩ: "Các người chăm sóc tốt quá, tưới nhiều nước quá, sắp dìm chết chúng nó rồi." Cũng may đáy xe ba gác này có kẽ hở thoát nước.

"Có cứu sống được không?" Hứa Ấn vội hỏi, "Chúng tôi có lấy riêng một ít củ tỏi và quả ớt đã mọc ra để chỗ khác. Củ tỏi hơi tóp, ớt thì hơi nát, không biết còn dùng được không."

Lý Thốn Tâm nói: "Cũng không thành vấn đề."

"Còn cả cành óc chó cháu muốn lấy trên núi quặng sắt nữa." Hứa Ấn đào bó cành óc chó vùi trong cát lên, "Vết cắt đã dùng sáp ong bịt kín rồi."

Lý Thốn Tâm gọi Bạch Linh tới. Bạch Linh đón lấy cành cây xem xét, vui vẻ gật đầu với cô.

Năm người trong đội thám hiểm lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, không uổng công bận rộn.

Thái Sử Hoàn vội rút một vật từ trong bình ra, đưa đến trước mặt Lý Thốn Tâm: "Còn cái này nữa. Nhặt được mấy quả dưa khô, không thấy cây đâu, cô xem có dùng được không."

Lý Thốn Tâm đón lấy, nhướng mày tỏ vẻ ngạc nhiên.

Đây là một quả mướp, đã già đến mức vỏ vàng khè, bóp một cái là vỡ. Bóc vỏ đi, chỉ còn lại xơ mướp như bọt biển bên trong.

Lý Thốn Tâm thầm nghĩ: 'Vân Tú có giẻ rửa bát rồi.'

Thứ này còn có thể dùng để kỳ cọ khi tắm như bông tắm, cô nghe nói còn có người dùng xơ mướp làm lót giày.

Lý Thốn Tâm xé đầu quả mướp, dốc ngược xơ mướp, bên trong kêu lạo xạo, mấy hạt đen rơi ra.

Cô nhón một hạt mướp lên xem, không có gì bất ngờ thì có thể trồng được. Cô cúi đầu nhìn xơ mướp trên tay kia, hạt trong quả mướp này đổ ra chắc được nửa bát con.

Thái Sử Hoàn hỏi: "Thế nào?"

Thế nào ư?

Sau này họ có thể thêm một món ăn nữa: 'trứng ráng mướp.'

Lý Thốn Tâm nói: "Không tồi."

Thái Sử Hoàn hau háu nhìn cô.

Lý Thốn Tâm hiểu ý: "Phòng của anh xây xong rồi, tự đi mà xem."

Thái Sử Hoàn phấn khích hét lên một tiếng, vắt chân lên cổ chạy về phía nhà mới của mình.

Hứa Ấn nói: "Thực ra trên đường chúng tôi còn gặp một mỏ đá vôi."

"Thật á?!"

Đá vôi bên bờ sông sắp bị họ lấy hết rồi. Có một nơi cung cấp quặng thì còn gì bằng, không cần lo lắng về vật liệu xây dựng nữa!

Lý Thốn Tâm nhìn Triệu Bồng Lai, quả nhiên thấy Triệu Bồng Lai kích động đến mức sắp khóc.

"Thực ra cách đây không xa, có phương tiện đi lại thì đi về chưa đến hai ngày. Lần này chúng tôi ra ngoài, từ lúc lên đường cứ đi một đoạn lại phải dừng lại nghỉ ngơi mấy ngày, thám hiểm xung quanh, cũng là vì thế nên chuyến này mới đi lâu vậy."

Hứa Ấn nói, "Chỉ là e rằng với nhân lực hiện tại của chúng ta, khai thác quặng không phải chuyện dễ dàng."

Lý Thốn Tâm không để tâm, hứng thú không giảm, vui vẻ nói: "Cách giải quyết bao giờ cũng nhiều hơn khó khăn, có còn hơn không."

Lần đầu tiên ra ngoài thám hiểm này, nhóm Hứa Ấn nghĩ là không thể ra quân bất lợi, dễ làm giảm sĩ khí, khiến khí thế thám hiểm sau này sa sút.

Lần này họ muối phải lấy, sắt phải mang, bản đồ phải vẽ, hạt giống cây trồng mới sống chết cũng phải tìm được một loại mang về!

Dưới sự gia trì của ý chí chiến đấu này, mọi người tuy trải qua gian khổ nhưng chiến tích nổi bật, có một khởi đầu tốt đẹp.

Thành quả trong đó vượt xa dự đoán của nhóm Lý Thốn Tâm, cũng từ đó đặt nền móng phát triển tốt đẹp cho đội xe thám hiểm.

Trước Tiếp