Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời

Chương 87

Trước Tiếp
Thiệu Lăng nói bâng quơ:

“Đúng vậy, con bất hiếu, chẳng phải là học theo ba mẹ sao? Chỉ cần ba mẹ làm gương tốt một chút thôi, chúng ta cũng không đến nỗi này. Hơn nữa con thấy mình làm người còn tốt hơn ba mẹ nhiều, ít nhất con còn có thể đưa chút tiền dưỡng lão, chứ ba mẹ thì chưa từng đưa cho ông bà nội đồng nào.”

Thiệu Quốc Uy và Phạm Liên đều không ngờ Thiệu Lăng lại nói ra những lời như vậy.

Cả hai đều nhìn Thiệu Lăng, muốn từ trên mặt anh tìm ra thật giả nhưng Thiệu Lăng lại không có biểu cảm gì thừa thãi thậm chí còn mỉm cười. Phải nói rằng Phạm Liên thông minh hơn chồng mình là Thiệu Quốc Uy.

Thiệu Lăng càng có thể mỉm cười bà ta càng hiểu rõ Thiệu Lăng không dễ chọc.

Bà ta còn không hiểu sao?

Chó biết c.ắ.n thì không sủa.

Nếu Thiệu Lăng tức giận, nổi nóng cãi nhau với họ, Phạm Liên còn cảm thấy có thể cứu vãn. Nhưng tình hình trước mắt… bà ta lại có chút không chắc chắn.

Hồi lâu sau, bà ta hỏi:

“Con cho bao nhiêu tiền dưỡng lão?”

Thiệu Lăng liếc bà một cái,

“Con cho ba mẹ vợ bao nhiêu thì cho hai người bấy nhiêu.”

“Không được!”

Phạm Liên lập tức kêu lên:

“Ta là mẹ ruột của con!”

Thiệu Lăng cười như không cười:

“Mẹ còn biết mình là mẹ ruột à? con nói cho hai người biết, con đang thông báo không phải trưng cầu ý kiến. Hai người cũng có thể gây sự. Nhưng đến lúc đó thì đừng trách con không khách sáo.”

“Con…”

Thiệu Lăng:

“Con vẫn rất hy vọng người một nhà hòa thuận. Dù sao thì hai người có thiếu tay gãy chân, con cũng sẽ thấy rất phiền, hai người nói có đúng không?”

“Mày đang uy h.i.ế.p chúng tao!!!”

Sắc mặt Phạm Liên cũng trở nên khó coi.

Ngay cả bộ dạng “bạch liên hoa” lúc nãy cũng không giả vờ nổi nữa.

Thiệu Lăng:

“Đúng vậy.”

Anh mỉm cười:

“Theo lý mà nói, con một đồng cũng không muốn cho hai người. Con bằng lòng cho là vì con không muốn phiền phức, dùng tiền mua sự yên tĩnh. Hai người hiểu không? Con muốn một cuộc sống yên tĩnh không chỉ hai người cút đi cho con nhờ, mà cả Thiệu Thành, Thiệu Tĩnh, Thiệu Chi, không thiếu một ai, tôi đều không muốn thấy. Hiểu chưa?”

Phạm Liên mím môi:

“Thiệu Lăng, không ngờ con lại hiểu lầm chúng ta sâu sắc đến vậy…”

Thiệu Lăng cười khẩy:

“Đều là hồ ly ngàn năm, diễn tuồng làm gì. Giữa chúng ta không có hiểu lầm, chỉ có sự lạnh nhạt chân thật.”

Thiệu Quốc Uy và Phạm Liên im lặng.

Thiệu Lăng:

“Nếu hai người không trả lời, con coi như hai người đã đồng ý. Chúng ta một năm gặp một lần, ít ra còn có thể giữ lại chút tưởng tượng tốt đẹp về nhau.”

Anh quay đầu, vẫy tay:

“Quách Bân, giúp tôi thả con heo xuống.”

Anh nói to hơn một chút, Quách Bân nghe thấy “Vâng” một tiếng rồi đáp lại.

Thiệu Quốc Uy và Phạm Liên đứng im không nhúc nhích.

Thiệu Lăng:

“Hai người không cần à?”

Anh nhướng mày, Phạm Liên lập tức nói:

“Cần chứ, con trai hiếu thảo với mẹ, đương nhiên là cần rồi.”

Bà ta vội vàng tiến lên:

“Ối dào, con heo này.”

Thiệu Quốc Uy vẫn không vui mặt đơ ra đứng đó, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Phạm Liên vội đi tới kéo Thiệu Quốc Uy.

Bà ta khôn khéo hơn Thiệu Quốc Uy nhiều. Thiệu Quốc Uy vừa ngu vừa bảo thủ tự phụ nhưng Phạm Liên vẫn có chút nhãn lực.

Mặc dù bà ta luôn muốn chiếm hời từ Thiệu Lăng nhưng bà ta vẫn nhìn ra được Thiệu Lăng không dễ chọc.

Hơn nữa bà ta cũng sợ, lỡ Thiệu Lăng ra tay thật thì người chịu thiệt chính là họ. Thiệu Lăng không phải Thiệu Thành hay Thiệu Tĩnh, hai đứa đó lớn lên bên cạnh bà ta, có thể nói bà nắm thóp được chúng.

Nhưng Thiệu Lăng thì không, thực ra bà ta chẳng hiểu gì về anh cả.

Cho nên bà ta không dám cược.

Dù sao thì tuổi cũng đã cao rồi.

Bà ta kéo ông chồng mình, nói:

“Chúng ta cũng có tuổi rồi, đừng có quậy phá lung tung, lỡ xảy ra chuyện gì thì khổ thân…”

Phạm Liên rất tham tiền nhưng giữa việc đòi tiền và giữ mạng, họ vẫn chọn giữ mạng.

Thiệu Quốc Uy:

“Tôi là nể mặt bà đấy…”

Phạm Liên:

“Được rồi, được rồi.”

Thiệu Lăng cười khẩy một tiếng, thấy Thiệu Quốc Uy nhìn qua, anh nhướng con.

Thiệu Quốc Uy:

“…”

Ông ta mím môi có chút lảng tránh ánh mắt.

Ánh mắt của Thiệu Quốc Uy và Phạm Liên nhanh ch.óng dừng lại trên con heo.

Thiệu Quốc Uy ra vẻ rất hiểu biết, tiến lên nói:

“Con heo này nhìn là biết không được rồi, trông không khỏe. Nhớ năm đó, chúng tôi mua heo đều xem… Á!”

Không biết có phải con heo cảm thấy mình bị sỉ nhục hay không, nó bỗng nổi loạn húc vào Thiệu Quốc Uy rồi sau đó bắt đầu một màn rượt đuổi tưng bừng…

“Trời đất ơi!”

“Mẹ ơi!”

Thiệu Quốc Uy:

“Bắt lấy nó!”

Phạm Liên:

“A, sao con heo này chạy nhanh thế, ông già mau lên…”

Thiệu Quốc Uy:

“Tổ cha nó…”

Rất nhanh, lịch sử lặp lại.

Cảnh tượng Lương Xuân Ngọc bắt heo lại tái diễn, lần này đối tượng đổi thành Thiệu Quốc Uy và Phạm Liên.

Hai người hớt hải chạy tới chạy lui, vây bắt một con heo béo.

Nhóc mập “a” lên một tiếng, vui vẻ vỗ tay:

“Cháy lên!”

Cậu nhóc cũng biết dùng từ ghê.

Quách Bân thực sự không ngờ, lại thêm một lần nữa. Cứ ngỡ chỉ một lần thôi chứ.

Anh cũng phải chịu thua, chủ động nói:

“Để tôi giúp…”

Thiệu Lăng:

“Quách Bân, cậu mau ra phía sau tòa nhà gọi anh cả tôi.”

Quách Bân:

“Hả?”

Gọi người?

“Ba tôi sắp đại chiến 300 hiệp với heo béo, anh cả tôi sao có thể không đến giúp được? Bọn họ không ăn thịt à?”

Quách Bân:

“Ờ, đúng ha.”

“Cậu xách cái l.ồ.ng gà kia qua, cho nhà ông ấy sáu con.”

Quách Bân thật lòng cảm thán:

“Anh đúng là người tốt, nhân phẩm quá tốt luôn.”

Cả nhà này đối xử với anh Thiệu chẳng ra gì mà xem anh Thiệu kìa, vừa cho heo, lại cho gà, sáu con gà trống nói cho là cho, thật tốt quá.

Anh ta nói:

“Được, tôi qua đó đưa gà.”

Thiệu Lăng:

“À không, cậu không biết nhà họ, để tôi đi. Cậu lên lầu nhà ba tôi, đưa gà cho em ba nhà tôi, tôi đi đưa cho anh cả.”

Quách Bân:

“Được.”

Thiệu Lăng một tay xách l.ồ.ng gà, một tay bế Nhóc mập. Thân hình mũm mĩm của cậu bé cứ nhoài về phía sau, cậu không muốn đi cậu muốn xem bắt heo cơ.

Bắt heo vui ơi là vui.

Thiệu Lăng nói nhỏ:

“Lát nữa cho con xem bắt gà…”

Nhóc Mập chẳng hiểu gì chỉ vung vẩy đôi tay nhỏ, oa oa nha nha với ba, không biết nói gì.

Thiệu Lăng:

“Gà. Cục tác, bay!”

Nhóc Mập cuối cùng cũng hơi hiểu, cúi đầu nhìn l.ồ.ng gà.

Thiệu Lăng:

“Lát nữa dẫn con đi xem trò vui…”

Nhóc Mập:

“A ô.”

Thiệu Lăng đi đến nhà Thiệu Thành. Đây là lần đầu tiên anh đến đây. Rõ ràng là anh em ruột nhưng lại lạnh nhạt đến mức này, nên thật khó nói tình cảm ra sao.

Thiệu Lăng đến nơi, gõ cửa cộc cộc.

Rất nhanh Thiệu Thành ra mở cửa, anh ta cũng không ngờ người đến lại là Thiệu Lăng.

Thiệu Thành ngạc nhiên nhìn anh.

Thiệu Lăng:

“Không mời tôi vào nhà à?”

Thiệu Thành lập tức:

“Mau vào đi.”

Anh ta nói:

“Chị dâu và các cháu không có nhà, cậu muốn uống gì không để tôi pha trà?”

Thiệu Lăng:

“Không cần đâu. Sắp Tết rồi, tôi mang cho anh mấy con gà trống.”

Thiệu Thành:

“A, làm thế ngại quá…”

Thiệu Lăng:

“Không có gì, tôi nhiều tiền.”

Thiệu Thành:

“…”

Trong phút chốc, anh ta không biết phải trả lời thế nào mím môi nói:

“Ba mẹ lớn tuổi rồi, họ thật lòng muốn làm lành với chú, tôi nghĩ chú nên thông cảm cho họ. Năm đó họ cũng không dễ dàng gì, lúc đó lại m.a.n.g t.h.a.i Thiệu Tĩnh… làm sao mà chăm sóc chú được?”

Anh ta cảm thấy lời mình nói rất công bằng nhưng Thiệu Lăng lại cười một tiếng:

“Tôi không thấy vậy.”

Anh nói:

“Lần này tôi đến tặng quà, không phải để nghe anh giảng đạo lý. Anh chưa đủ tư cách.”

Thiệu Thành:

“Mày!”

“Anh cả, tôi tặng quà cũng không phải để làm hòa.”

Thiệu Thành:

“Mày…”

Thiệu Lăng chỉ vào l.ồ.ng gà:

“Tôi tặng anh quà là để nhắc nhở anh, quan hệ của chúng ta cũng chỉ đáng giá sáu con gà trống. Tôi hy vọng anh có thể hiểu chuyện một chút. Đừng hùa theo ba mẹ nữa. Không có việc gì thì đừng xuất hiện trước mặt tôi, nếu không lần sau tôi mang đến nhà anh không phải là gà trống mà là bát tiết gà.”

Thiệu Thành không thể tin nổi nhìn Thiệu Lăng, thấy anh không có vẻ gì là nói đùa,

“Chú hà tất phải làm vậy! Chúng ta là người một nhà.”

“Nhà cái con khỉ.”

Thiệu Lăng đá vào l.ồ.ng gà, nói:

“Anh thấy chúng ta là người một nhà sao?”

Anh nói thẳng:

“Anh cả, sở dĩ tôi đến tìm anh nói chuyện là vì anh khôn hơn ba, là người thông minh. Nhà chúng ta cũng chỉ có anh và mẹ là đầu óc nhanh nhạy, tôi tin hai người biết thức thời. Cho nên tôi bằng lòng đến nói chuyện t.ử tế với anh trước, khuyên ông già một chút, bớt gây sự lại, ít xuất hiện trước mặt tôi thôi.”

Dừng một chút, anh lại nói:

“Còn có chị dâu và Thiệu Chi nữa, bảo họ bớt nhảy nhót lung tung đi, nếu không tôi có cả vạn cách để xử lý các người.”

Thiệu Thành nhìn người em trai này, không nhịn được nói:

“Tôi thật sự không hiểu, tại sao chú lại căm ghét chúng tôi đến vậy. Rõ ràng chú mới là người nhận được nhiều nhất.”

Trong lòng anh ta không phải không có oán hận. Rõ ràng anh ta là cháu đích tôn nhưng ông bà nội lại chưa bao giờ thèm liếc nhìn anh ta một cái, lúc nào cũng chỉ lo cho Thiệu Lăng.

Kể cả khi mất đi, cũng để lại cho Thiệu Lăng nhiều như vậy.

Sự oán trách trong lòng anh ta cũng không hề ít.

Thiệu Lăng luôn cảm thấy mình mất đi tình yêu của cha mẹ nhưng những người còn lại như họ cũng đâu có được ông bà nội yêu thương.

Và quan trọng hơn họ không có tiền.

Đó là rất nhiều tiền, số tiền có thể khiến người ta cả đời không lo cơm ăn áo mặc.

Anh ta uất ức nói:

“Chú nhận được nhiều tiền như vậy, chúng tôi ai cũng không bằng chú. Vậy mà chú lại căm hận chúng tôi đến thế?”

Thiệu Lăng cười lạnh hỏi lại:

“Anh nói xem?”

Anh nghiêm túc:

“Anh nói đi, Thiệu Thành!”

Thiệu Lăng:

“Các người không được ông bà nội yêu thương là vì các người không gần gũi họ; còn tôi muốn gần gũi ba mẹ nhưng có ai cho tôi cơ hội không? Cho nên Thiệu Thành, đừng có trưng ra bộ mặt ấm ức đó. Các người là vì tình cảm sao? Các người chỉ vì tiền thôi. Ai chọc vào tôi tôi sẽ cho người đó biết tay!”

*Rầm!* một tiếng, anh đá bay l.ồ.ng gà. Mấy con gà trống lập tức chạy tán loạn ra ngoài, bay toán loạn khắp nhà.

Thiệu Thành:

“Đệch!”

“Ha ha ha…”

Cả nhà gà bay ch.ó sủa.

Thiệu Thành và Thiệu Lăng đối mặt nhau.

Lúc này, Nhóc Mập lại vui vẻ cậu bé vỗ tay bôm bap, miệng oa oa thích thú, đôi mắt to tràn đầy kinh ngạc.

Bay lên đi!

Nhóc Mập chổng m.ô.n.g, ra sức thổi:

“Phù phù phù!”

Bay đi, bay cao lên nào

--

Hết chương 39.

 

 


 
Trước Tiếp