Uông Địch:
“Sếp ơi tôi không về đâu, tôi ở lại Bằng Thành, họ nghỉ thì tôi trông cửa hàng.”
Cô ấy không về nhà cũng chẳng có gia đình, nơi đây mới là chốn cô ấy an cư lạc nghiệp.
Trung tâm thương mại cũng có mấy ngày nghỉ nhưng chắc chắn không nhiều là được.
Lê Thư Hân:
“Được.”
Hai người đang nói chuyện, thấy một cậu bé đi đến vẫy tay về phía cửa hàng của họ, một nhân viên bán hàng trong cửa hàng vội vàng bước ra.
Lê Thư Hân nhướng mày:
“Đây là?”
Uông Địch:
“Đây là bạn trai của Tiểu Mai nhân viên bán hàng mới của chúng ta. Cậu ấy bán đồ gia dụng nhỏ ở cửa hàng dưới lầu. Hai người đang trong giai đoạn yêu đương nồng nhiệt, lâu lâu lại lén lút đến tìm Tiểu Mai. Tôi đã nói với Tiểu Mai rồi cố gắng đừng đến trong giờ làm việc.”
Lê Thư Hân gật gật đầu,
“Cô là cửa hàng trưởng, mấy chuyện này cô cứ để mắt tới. Tôi chỉ là sếp cũng không quản đời sống riêng của các cô, yêu đương gì đó tùy ý nhưng đừng để chậm trễ công việc của cửa hàng.”
“Dạ biết rồi ạ.”
Bên này đã trao đổi xong, Lê Thư Hân mới trở về văn phòng nhưng cô cũng dặn Tiểu Điền sắp xếp lịch nghỉ Tết cho nhân viên cả ba cửa hàng. Tiểu Điền lập tức ghi vào sổ.
Đừng nhìn Tiểu Điền là nhân viên văn phòng nhưng thật ra Lê Thư Hân coi cô ấy như trợ lý mà sử dụng, cô nói:
“Trước Tết thời gian không còn nhiều lắm, sau Tết công ty chúng ta muốn mở rộng một chút. Nếu chúng ta là công ty thời trang, chắc chắn không thể cứ mãi làm bán sỉ, tôi dự định tự mình làm một thương hiệu riêng.”
Đôi mắt Tiểu Điền sáng lấp lánh cũng vui vẻ hẳn lên, không ai không mong muốn công ty mình tốt hơn.
“Giám đốc, công ty chúng ta sẽ ngày càng tốt hơn.”
Lê Thư Hân:
“Dĩ nhiên rồi!”
Đúng lúc này điện thoại của Lê Thư Hân reo, lại là một số lạ.
Lê Thư Hân:
“Alo?”
Không lâu sau, cô im lặng cúp điện thoại.
Không thể không nói, đúng là cuối năm rồi số người đến vay tiền cũng bắt đầu nhiều lên.
Trước đây Lê Thư Hân còn chưa có cảm giác như vậy nhưng chỉ trong ngày hôm nay cô đã nhận được hai cuộc điện thoại vay tiền.
Một là Lý San San, cũng là bạn học cũ của cô vừa gọi điện đã vay tiền, nói là trong nhà không có gì ăn, không có tiền ăn Tết.
Lê Thư Hân rất khó hiểu, khi nhà cô không bị giải tỏa thì ai cũng có thể đón Tết, vậy mà nghe nói cô bị giải tỏa thì cuộc sống của họ lập tức không thể tiếp tục được nữa.
Cô trông giống người tiêu tiền như nước vậy sao?
Lê Thư Hân về nhà vào buổi chiều, thấy Thiệu Lăng đang đọc sách trong thư phòng, hiếm hoi thật, cô rụt rè lại gần tựa vào vai anh:
“Chồng ơi, anh đang xem gì vậy?”
Dò xét một cái, anh ấy đang xem sách về mảng bán hàng, Lê Thư Hân kinh ngạc nhướng mày, hỏi:
“Sao anh lại nghĩ đến việc xem cái này?”
Thiệu Lăng:
“Học thôi.”
Lê Thư Hân nhìn thấy trên bàn còn có mấy cuốn sách về quản lý tài sản, nói:
“Anh làm không ít việc nhỉ.”
Thiệu Lăng gật đầu,
“Em đều cố gắng như vậy, anh chẳng lẽ cũng không nên làm giàu thêm cho bản thân một chút sao? Nhưng mà nói thật, mấy thứ này thật sự làm người ta không đọc nổi, anh vừa nhìn là buồn ngủ rồi.”
Lê Thư Hân:
“……”
Cô chọc chọc mặt Thiệu Lăng,
“Anh không nghĩ đến tiền, tiền sẽ không rời anh.”
Thiệu Lăng bật cười phụt một tiếng,
“Nghe có vẻ có lý đấy nhỉ.”
Anh buông sách đứng dậy chặn Lê Thư Hân lại, kéo cô ngồi lên đùi mình,
“Gia đình Vu béo hẹn chúng ta Giáng Sinh cùng nhau ăn một bữa cơm.”
Lê Thư Hân:
“Ăn thôi.”
Cô cũng có ấn tượng không tệ với Thôi Đào, đám Trương Nhã Hân kia Lê Thư Hân ngàn vạn lần cũng không thể chơi cùng nhưng Thôi Đào thì lại được.
Tuy hai người qua lại không nhiều nhưng ít nhiều vẫn có thể nhận ra tính cách của đối phương.
“À đúng rồi, hôm nay có hai người bạn học cũ gọi điện thoại cho em vay tiền.”
Chuyện Lý San San cô đã nói với Thiệu Lăng nhưng không ngờ sau đó lại có thêm một người nữa.
Thiệu Lăng nghĩ nghĩ,
“Chắc là Lý San San nói ra.”
Cô ta không mượn được liền đem chuyện nhà Lê Thư Hân bị giải tỏa nói ra ngoài, khuyến khích người khác cũng vay tiền.
Lê Thư Hân phàn nàn:
“Thật là phiền phức.”
Cô chọc mặt Thiệu Lăng,
“Dù sao thì em cũng sẽ không dễ dàng cho người khác mượn tiền đâu.”
Kiếp trước nhà họ gặp chuyện bao nhiêu người đã tránh mặt họ, càng không thể thiếu những lời xì xào sau lưng khiến Lê Thư Hân bực bội, cô cũng sẽ không quên những chuyện đó. Dù cho mọi thứ đã qua đi mọi thứ cũng chưa từng xảy ra. Cho nên cô cũng không muốn để người khác lợi dụng.
“Nếu là thật sự trong lúc cực kỳ cấp bách mà vay tiền em có thể sẽ xem xét, nhưng vô duyên vô cớ em mắc gì phải cho vay tiền ra ngoài? Họ đâu phải vay tiền rõ ràng là đòi tiền, nhưng lại không nghĩ tại sao em phải cho họ chứ?”
Vì mối quan hệ giải tỏa toàn bộ thôn của họ nên dù hai vợ chồng Thiệu Lăng và Lê Thư Hân có được nhiều hơn một chút nhưng lại không có người khác đến vay tiền, vì trong thôn ai cũng được giải tỏa. Ít nhiều gì cũng có tiền tự nhiên sẽ không đi mượn người khác. Và cũng vì tình huống đặc biệt của nhà chồng và nhà mẹ đẻ của cô, hai vợ chồng họ cũng thực sự được thanh tịnh không ít.
Nhưng lại không ngờ nhìn thấy cuối năm tin tức lan ra, lại có một số người 800 năm không liên lạc bắt đầu xuất hiện.
Thật sự buồn cười.
Cô tiếp tục chọc mặt Thiệu Lăng,
“Anh cũng đừng dễ dàng đồng ý với người khác nha.”
Thiệu Lăng liếc cô, chậm rãi nói:
“Em chẳng lẽ đã quên? Anh không có tiền trong tay?”
Tiền của Thiệu Lăng, còn có tiền của cục cưng mập mạp, tất cả đều biến thành cửa hàng.
Lê Thư Hân nghĩ đến, bật cười phụt một tiếng,
“Vậy em chẳng phải là người giàu nhất nhà?”
Thiệu Lăng:
“Em nhất định phải là người giàu nhất nhà chứ cho nên anh phải hầu hạ em thật tốt.”
Lê Thư Hân giận dỗi trừng mắt nhìn Thiệu Lăng một cái,
“Anh cứ không chịu nói chuyện đàng hoàng.”
Thiệu Lăng quả thật bị oan ức, anh vô tội thật,
“Ai không phải, anh nói gì đâu? Sao em cứ hay suy nghĩ lung tung vậy. Em này, trong đầu tự nghĩ mấy thứ không đứng đắn còn muốn trách anh, em có hợp lý không?”
Lê Thư Hân:
“Em rõ ràng rất hiểu anh, em……”
Chưa nói xong đã thấy cửa thư phòng bị đẩy ra, cục cưng nhỏ đứng ở cửa, thò cái đầu nhỏ xem ba mẹ.
Lê Thư Hân:
“……”
Cô bình tĩnh lại, giả bộ nghiêm túc,
“Bảo bối làm gì đó?”
Cục cưng nhỏ lộ ra nụ cười ngây thơ đáng yêu, nói:
“Mẹ ơi, nhớ bảo bối không?”
Lê Thư Hân lập tức:
“Dĩ nhiên rồi, rất nhớ bảo bối.”
Tiểu Giai Hi hiện tại chưa đầy mười sáu tháng nhưng trẻ con chính là như vậy, lúc một tuổi còn phải vịn đồ vật mới đi được, bây giờ thì có thể tự đi rất tốt nói năng cũng rõ ràng hơn nhiều. Dù vẫn là một cục cưng mập mạp đáng yêu,nhưng đi lại rất hăng hái, nói chuyện cũng dứt khoát.
Vẫn là cho người ta cảm giác rõ ràng là lớn hơn trước rất nhiều.
Người lớn chúng ta tự mình không cảm thấy nhưng nhìn con cái lớn lên từng chút một, thì cũng phải nói là mình cũng đang già đi từng chút một vậy.
À không, cô vẫn là thiếu nữ trẻ trung xinh đẹp.
Lê Thư Hân đưa tay móc một cái,
“Bảo bối lại đây, chúng ta đều để ba ba ôm.”
Tiểu Giai Hi vừa nghe lập tức liền chạy lộc cộc đến, Thiệu Lăng bế cậu bé lên đặt trên bàn, Lê Thư Hân nhìn nụ cười lớn của con trai,
“Hôm nay con ở nhà làm gì vậy?”
Tiểu Giai Hi bẻ ngón tay, lẩm bẩm:
“Ăn cơm cơm, đọc sách sách, xem TV, chơi xe nhỏ, trượt cầu trượt.”
Quả nhiên là rất biết nói chuyện, đếm từng cái một, thằng bé này thật sự rất bận rộn đó.
Lê Thư Hân:
“Con làm nhiều việc như vậy à.”
Tiểu Giai Hi gật đầu, cười tủm tỉm:
“Rất nhiều.”
Lê Thư Hân:
“Bận rộn thật đấy.”
“Bận!”
Lê Thư Hân bật cười phụt một tiếng, cười vang.
Tiểu Giai Hi không hiểu mẹ cười cái gì nghiêng đầu nhìn.
Lê Thư Hân:
“Vậy bảo bối có nghe băng từ chưa?”
Cục cưng nhỏ lập tức lắc vai, hừ hừ là là:
“Dưới cầu trước cửa, có một đàn vịt bơi qua…”
Lê Thư Hân vỗ tay:
“Bảo bối học giỏi lắm.”
Tiểu Giai Hi há miệng nhỏ cười, bàn tay mập mạp của mình cũng vỗ tay, cậu bé thật giỏi mà.
Cậu bé được khen đắc ý dào dạt rời đi.
Thiệu Lăng nhìn nụ cười của Lê Thư Hân, khẽ chạm vào má cô một cái liền "chụt" một tiếng, mắt Lê Thư Hân sáng lên kêu lên một tiếng.
Thiệu Lăng cười khẽ đưa tay nhẹ nhàng di chuyển trên lưng cô, Lê Thư Hân khẽ nhích người một chút khiến Thiệu Lăng kêu lên một tiếng.
Lê Thư Hân:
“Anh sao vậy?”
Thiệu Lăng cười ái muội,
“Em nói xem?”
Sắc mặt Lê Thư Hân hơi hồng hào, nhẹ nhàng tựa vào vai anh, Thiệu Lăng càng thêm không thành thật.
Thiệu Lăng ghé vào tai cô thổi khí,
“Anh có phải có thể lý giải hành vi của em là một sự đồng ý không?”
Lê Thư Hân ngẩng đầu trừng mắt nhìn anh.
“Lê Thư Hân, anh thấy em da mặt mỏng thật đó, chúng ta là vợ chồng mà em nhìn xem mặt em đỏ lên…”
Anh đứng dậy kéo Lê Thư Hân vào phòng vệ sinh trước gương,
“Em xem đi, em xem anh có nói sai không.”
Lê Thư Hân không chỉ đỏ mặt, ngay cả cổ cũng đỏ lên, cả người trông hồng hào.
Thiệu Lăng cúi đầu nhẹ nhàng làm bậy…
Lê Thư Hân bị anh quản thúc, khẽ giọng:
“Anh đủ rồi đó, lỡ bé con lại đến… Ừm.”
Cô khẽ rên, nhưng lại giữ c.h.ặ.t Thiệu Lăng, nghiêm túc:
“Thật sự không được làm bậy.”
Khi nói lời này, giọng nói nhẹ nhàng mềm mại.
Thiệu Lăng cười khẽ,
“Anh biết mà, anh là người không đúng mực như vậy sao?”
Lê Thư Hân:
“Anh chính là vậy.”
Thiệu Lăng:
“……”
Khóe miệng anh run rẩy, làm ra vẻ hung dữ,
“Vậy anh phải xử lý em một trận thật tốt mới được.”
Lê Thư Hân cười cầu xin tha thứ.
Không chọc nổi, không chọc nổi, thật sự không chọc nổi mà.
Thiệu Lăng:
“Thế này mới tạm được.”
Anh lại hôn cô một cái,
“Được rồi, tha cho em.”
Lê Thư Hân giận dỗi liếc anh một cái sau đó cười tủm tỉm đi thay quần áo, cô thay một bộ đồ ở nhà, rửa mặt lúc này mới với gương mặt mộc ra ngoài.
Hai vợ chồng cùng vào bếp làm bữa tối.
Đừng nhìn chỉ là nấu cơm vậy thôi, hai người họ mỗi lần đều quấn quýt nhau rất lâu.
Sau khi ăn cơm xong cả nhà ba người còn đi dạo trong khu dân cư.
Đừng nhìn Lê Thư Hân tái sinh muốn dốc sức làm sự nghiệp nhưng lại không phải dồn hết mọi tâm huyết vào chuyện này, nếu đời trước cô là c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử vậy Lê Thư Hân có thể sẽ không nghĩ quá nhiều.
Nhưng đời trước cô lại mắc bệnh nên kiếp này cô đặc biệt chú trọng cuộc sống.
Sự nghiệp tuy quan trọng nhưng cuộc sống cũng phải sống tốt càng phải sống vui vẻ.
Nếu không có một chút chất lượng cuộc sống vậy cô cảm thấy cũng quá mệt mỏi.
Cả nhà ba người cùng nhau ra ngoài, cục cưng nhỏ tuy đã biết đi rồi nhưng vẫn ngồi trên xe đẩy trẻ em, thằng bé thật ra rất hoạt bát và thích đi nhưng nhỏ bé như vậy, một lát là mệt.
Lê Thư Hân không muốn bế con, nên đẩy xe nôi xuống lầu, bảo bối nhỏ mệt cũng có thể nằm trong xe.
Vì khu chung cư này đã bán hết, nơi đây không có văn phòng bán hàng dẫn người đi xem nhà vội vã toàn bộ khu chung cư ngược lại lại yên tĩnh hơn nhiều.
Khu chung cư tốt luôn có lý do tốt, ban quản lý khu chung cư làm rất tốt, người ngoài vào đều phải đăng ký, người lạ lung tung cũng không có.
Sau bữa cơm tối không chỉ gia đình Lê Thư Hân mà các gia đình khác cũng vậy, Lê Thư Hân kéo Thiệu Lăng, thằng bé giãy giụa chui ra khỏi xe đẩy lon ton chạy về phía công viên nhỏ trong khu chung cư.
Công viên nhỏ trong khu chung cư được chuẩn bị cho các bạn nhỏ, có cầu trượt, bập bênh, đều là những thứ bé thích.
Trẻ lớn trẻ nhỏ đều rất thích đến, thằng bé tí hon này cũng vậy, vừa được thả ra là như chú sói con vui mừng chạy lon ton về phía đó.
Lê Thư Hân:
“Bảo bối chậm một chút.”
Cục cưng nhỏ dừng lại, quay đầu lại nói lớn với mẹ:
“Được!”
Bạn nhỏ vừa mới học nói không lâu, nói chuyện luôn rất to giọng, cậu bé vui vẻ chạy đến cầu trượt, người nhỏ xíu nối đuôi các bạn nhỏ khác xếp hàng chờ lên cầu trượt.
Lê Thư Hân cười,
“Bảo bối nhà tôi ngoan quá.”
Thằng bé còn biết xếp hàng nữa chứ.
Vừa nói xong liền cảm giác được có người tản ra vẻ đắc ý, Lê Thư Hân liếc mắt nhìn, được thôi cái đuôi của Thiệu Lăng sắp vểnh lên trời rồi.