Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tô Tuyết Liên không thể tin nhìn Lê Thư Hân, thật sự hơi choáng váng.
Lê Thư Hân cười nói:
“Thật mà, nhà tôi mua cửa hàng thật nhưng mà chưa bàn giao nhà thôi.”
Cô trêu chọc:
“Đừng nói Thiệu Bằng, bất kể ai đến tìm tụi tôi đầu tư thì cũng không thể nào đâu.”
Đời này quan hệ giữa cô và Tô Tuyết Liên chưa tốt đến mức đó nhưng cô cũng hiểu Tô Tuyết Liên không phải người ba hoa. Dĩ nhiên, dù cho đời này Tô Tuyết Liên khác đời trước cô cũng không mất mát gì.
Chuyện này dù có đồn ra ngoài cũng chẳng có gì xấu.
Ít nhất sẽ không có ai đến tìm họ đầu tư hay vay tiền nữa.
Lê Thư Hân khẽ cười, nói:
“Cậu thì sao? Nhà cậu có tính toán gì cho đợt giải tỏa này không?”
Nói về đợt giải tỏa này, người thì mua vàng, người thì mua xe mới, người thì muốn ăn ngon uống tốt nhưng chẳng nghe nói gì về nhà Tô Tuyết Liên cả.
Tô Tuyết Liên: “Nhà tôi chẳng có tính toán gì, cô cũng biết đó nhà tôi dọn đi lâu rồi. Đợt này tiền mặt không nhiều đâu.”
Lê Thư Hân biết lời này không sai, bảy tám năm trước ba mẹ Tô Tuyết Liên thay đổi ý định, làm ầm ĩ cả làng tiếng xấu bay xa. Hơn nữa hai vợ chồng chỉ có một mình Tô Tuyết Liên là con gái, mà Tô Tuyết Liên là thế hệ 7X, con gái ở tuổi này mà trong nhà chỉ cô ấy ít nhiều cũng bị người ta bàn tán. Không nói ai xa lạ, ngay cả bác cả của Tô Tuyết Liên tức ba của Tô Tuyết Kiều cũng ngày ngày coi thường em trai mình.
Gia đình Tô Tuyết Liên sống không thoải mái nên hai vợ chồng họ quyết tâm dọn ra khỏi làng, đến Lâm Thành cũng để tiện cho con gái đi học.
Sau này càng chuyển luôn hộ khẩu thành người thành phố.
Lúc đó quả thật rất đắc ý, dù sao hộ khẩu thành phố và hộ khẩu nông thôn không giống nhau, đó là cả một sự phấn đấu.
Nhưng đợt giải tỏa này thì lại khác xa, nhà cô ấy ngoài nhà ở ra chẳng có gì cả.
Nhà họ được giải tỏa xong thì muốn hai căn nhà ở, thật ra ba Tô Tuyết Liên muốn một cửa hàng. Nhưng trong nhà không có nhà ở kinh doanh chỉ có thể lấy nhà đất ở, đây là chính sách giải tỏa.
Như nhà Thiệu Lăng họ có thể lấy cửa hàng là vì nhà họ có nhà trọ ở khu nuôi trồng, bất kể kinh doanh thế nào thì nhà trọ này có giấy tờ hợp pháp, vậy thì có thể lấy cửa hàng.
Nếu không cũng đành chịu.
Cũng bởi vì nhà họ đã chuyển hộ khẩu đi sớm nên không có đất ở trong làng, mà đất đai và các tài sản gắn liền trên đất như cây ăn quả, lương thực đều là tiền đền bù chính nên nhà họ thật ra không nhận được nhiều tiền mặt.
Ngoài nhà ở chỉ có phí nhân khẩu và phí trợ cấp an cư, cả nhà ba người cộng lại vỏn vẹn mười vạn tệ, vì chuyện này mà ba mẹ Tô Tuyết Liên tức đến ốm mấy trận chỉ hận mình lúc trước tại sao lại không kìm được mà muốn chuyển hộ khẩu.
Hộ khẩu không phải quan trọng nhất, chính là không có hộ khẩu nông thôn không có ruộng đất nên đợt này họ thật sự mất rất nhiều.
Tuy rằng đối với một gia đình mà nói cũng không ít nhưng họ lại không hề tiêu tiền lung tung. Ba mẹ cô ấy định dùng số tiền đó để dưỡng lão.
“Ba mẹ tôi đều làm ăn nhỏ, già rồi cũng không có lương hưu, họ vẫn muốn để dành tiền dưỡng lão. Tôi là con gái cũng chẳng hiếu thuận được gì cho họ, lớn thế này vẫn còn đi học. Tự nhiên không thể nhăm nhe tiền của họ, họ muốn thế nào thì làm thế đó. Cứ làm sao thấy yên tâm là được.”
Lê Thư Hân mím môi, muốn nói mười vạn tệ bây giờ trông có vẻ nhiều, dường như đủ để dưỡng lão nhưng vài năm sau nhìn lại thì sao.
Cô quay đầu:
“Cậu không nghĩ đến lạm phát sao?”
Tô Tuyết Liên:
“Chắc chắn là sẽ có nhưng tiền ở trong tay họ thì họ luôn cảm thấy yên tâm hơn một chút. Đợt này họ khá buồn.”
Lê Thư Hân im lặng, Tô Tuyết Liên xoa mặt một cái,
“Tôi đến nơi rồi không nói chuyện nữa, sau này có thời gian hẹn nhau đi uống trà nha.”
Lê Thư Hân:
“Được.”
Hai người đã hẹn xong, Tô Tuyết Liên xuống xe rời đi, Tiểu Điền ngồi trong xe luôn như người vô hình, chuyện của sếp không cần hỏi nhiều, đạo lý này cô luôn hiểu.
Lê Thư Hân lái xe về phía xưởng may,
“Cô có thời gian thì cũng học lái xe đi, nói với Tiểu Đinh một chút, bảo cô ấy cũng học. Công ty sẽ chi trả cho các cô, học xong sau này lái xe đi lại cũng tiện hơn nhiều.”
Tiểu Điền sững sờ, ngay sau đó lập tức vui vẻ nói:
“Cảm ơn Giám đốc.”
Chuyện tốt thế này nhà người khác không có nhiều đâu, nếu có thể học lái xe cô ấy tự nhiên rất vui lòng, học thêm một nghề mà.
“Giám đốc, khi nào chúng ta bắt đầu tung ra bộ sưu tập xuân? Hôm qua tôi đi trung tâm thương mại thấy có cửa hàng đã bắt đầu trưng bày bộ sưu tập xuân rồi.”
Lê Thư Hân:
“Sau đợt này là phải tung ra thôi còn tùy mẫu mã nữa, nếu có mẫu đẹp thì ra sớm một chút cũng không sao. Còn nếu không thì chúng ta cứ đợi.”
Hai người cùng nhau lái xe đến xưởng may Cát Tường, vừa đến nơi Lê Thư Hân liền nhìn thấy một chiếc xe đậu dưới lầu biển số xe hơi quen mắt, cô suy nghĩ một chút chợt hiểu ra, thảo nào lại quen mắt hóa ra là xe của chị Thu.
Chị Thu là bà chủ thứ hai của Lê Thư Hân, cũng là một trong những cửa hàng cùng cô mở cửa hàng trong trung tâm thương mại.
Nhưng chị Thu có đến ba mặt tiền cửa hàng trong trung tâm thương mại, lớn hơn cửa hàng của họ rất nhiều, hơn nữa cửa hàng của chị Thu đều là của riêng không phải đi thuê.
Trong trung tâm thương mại của họ, chị Thu được coi là làm ăn khá lớn.
Lê Thư Hân chờ ở phòng khách rất nhanh Trần Lệ Linh đã đến, cô ấy rất khách sáo:
“Lê tổng, thật sự ngại quá vừa rồi có khách. Chúng ta xem hàng bây giờ nhé?”
Cô ấy cũng đã giao tiếp với Lê Thư Hân gần nửa năm, hiểu được Lê Thư Hân là người có tính cách thế nào, cô ấy nhìn thì dịu dàng nhưng thật ra cũng là người dứt khoát, lần nào cũng lấy hàng trước những lời xã giao thừa thãi thì không có.
Lê Thư Hân bước vào phòng mẫu Tiểu Điền theo sau, ngoài một số mẫu mã bổ sung hàng Lê Thư Hân còn lấy thêm hơn ba mươi mẫu thời trang xuân.
Cô lấy khá đa dạng nhưng lại dứt khoát nhanh gọn, sau khi đặt hàng xong việc giao hàng xưởng may Cát Tường sẽ lo, hẹn thời gian cụ thể Lê Thư Hân dặn Tiểu Điền nhận hàng sau đó mới dẫn người rời đi.
Chẳng qua khi Lê Thư Hân rời đi, cô lại liếc nhìn chiếc xe trong sân cười khẩy một tiếng, lái xe rẽ sang một nhà khác.
Trên đường Lê Thư Hân dặn Tiểu Điền:
“Khi nhận hàng cẩn thận kiểm tra chất lượng, nếu có vấn đề gì thì liên hệ với tôi.”
Tiểu Điền lập tức phản ứng lại:
“Giám đốc, chị không yên tâm sao?”
Ngay sau đó, cô ấy thì thầm:
“Chúng ta đã hợp tác nửa năm rồi mà.”
Lê Thư Hân:
“Nửa năm cũng không thể không cẩn thận, ai còn có thể chui vào lòng ai mà xem sao?”
Lê Thư Hân bây giờ cũng không phải chỉ lấy hàng ở một nhà, ngoài xưởng may Cát Tường còn có hai nhà máy nữa, hợp tác đều khá vui vẻ.
Nhưng dù vui vẻ đến đâu, Lê Thư Hân vẫn giữ sự cảnh giác cần thiết.
Sau khi lấy hàng ở cả ba nhà và trở về cửa hàng, Uông Địch đang tính tiền cho khách.
Vừa thu tiền xong, cô ấy liền chào Lê Thư Hân, Lê Thư Hân hỏi: “Sao rồi?”
Uông Địch mặt mày đều rạng rỡ,
“Chị cứ yên tâm, ổn thỏa hết.”
Lê Thư Hân bật cười, rồi hạ giọng nói:
“Sau đó cô để ý xem hàng nhà chị Thu ở tầng trên có trùng lặp với hàng của mình nhiều không.”
Cô cân nhắc phẩm chất của chị Thu, nếu nói chị ấy giở trò cấu kết với Trần Lệ Linh để đưa cho họ hàng thứ phẩm điều này Lê Thư Hân cảm thấy khả năng không lớn.
Về điểm này, chị Thu thực sự không đến nỗi tệ.
Hơn nữa Trần Lệ Linh cũng sẽ không làm như vậy.
Nhưng cô đã lấy hàng gì Trần Lệ Linh chắc chắn có thể nói ra.
Dù sao, cô ấy cũng muốn bán được nhiều hơn. Họ lại không có giao thiệp gì riêng tư, mọi người đều vì công việc vì kiếm tiền, việc nói ra những mẫu hàng cô chọn cũng không có gì là lạ.
Cô cảm thấy chị Thu sẽ lấy hàng theo những mẫu của cửa hàng cô.
Đây không phải cô tự đề cao mình mà là từ khi cửa hàng cô bán ra những mẫu hot nhất, rất nhiều người đều để ý đến việc họ lấy hàng.
Nếu chị Thu cũng làm như vậy thì thật ra chẳng có gì ngạc nhiên. Chị Thu nhăm nhe hàng của cô để lấy lại dựa theo hàng của cô mà gom hết tồn kho bên Trần Lệ Linh khiến cô sau này không có hàng để lấy, điều này cũng rất bình thường.
“Nếu bên cô ấy có tất cả các mẫu của chúng ta đều trùng lặp thì hãy điều chỉnh lại cách bán hàng. Những mẫu trùng lặp nhiều thì chuyển đến cửa hàng số 2 và số 3, cửa hàng số 1 không giữ quá nhiều.”
“Vâng.”
Dù đã đồng ý ngay lập tức nhưng Uông Địch lại suy nghĩ một chút, rồi nói:
“Sếp ơi, phong cách của cửa hàng số 1 và cửa hàng số 2, số 3 không giống nhau lắm những mẫu này đưa sang cửa hàng số 2, số 3 chắc chắn không bán tốt bằng cửa hàng số 1. Hay là vẫn để cửa hàng số 1 giữ lại nhiều hơn một chút, không làm mẫu chủ đạo mà phối hợp tốt, chủ yếu kéo khách của các cửa hàng khác đang thiếu hàng, sếp thấy sao ạ?”
Uông Địch chỉ trong nửa năm ngắn ngủi đã thích nghi với nhịp độ ở đây, cô ấy cũng trời sinh rất hợp với nghề này, làm sales cực kỳ thuận lợi. Dù lúc mới làm nghề này cô ấy vẫn là tân binh nhưng đã có thể vượt qua Vương Linh Ngọc và Trần Trân, có thể thấy năng lực của cô ấy.
Lê Thư Hân:
“Cũng đúng, cô cứ xem mà điều chỉnh. Tôi biết gần đây có rất nhiều người đang bắt chước mẫu của mình nhưng thị trường này là như vậy, cô có thể lấy thì người khác cũng có thể lấy, không có gì là nhất định cả. Cho nên việc bán hàng rất quan trọng. Cô có hiểu vì sao tôi lại hợp tác với xưởng may Cát Tường sớm nhất không?”
Uông Địch nghĩ nghĩ, nói:
“Chất lượng.”
Lê Thư Hân cười,
“Tôi biết ngay cô hiểu mà. Cùng giá tiền, Cát Tường vĩnh viễn là làm tốt nhất công nhân nhà họ lại làm việc tỉ mỉ. Cho nên đừng nói là cùng giá dù hơi đắt hơn một chút, tôi cũng sẽ chọn xưởng may Cát Tường. Hơn nữa chuyện lấy hàng, không chỉ nhà họ như vậy, tôi đi nhà người khác cũng sẽ có tình huống này. Cho nên tôi không thể độc quyền, cô hiểu chứ?”
Uông Địch lại lần nữa gật đầu, cô ấy cũng hiểu rằng, bán chạy như trước đây là chuyện hiếm có khó tìm.
Nhưng hiện tại việc kinh doanh cũng khá tốt, mặc dù không thể so với việc có hàng hot nhưng cũng rất ổn.
Rất nhiều khách hàng cũ đã ổn định. Đặc biệt là nhiều cửa hàng gấp rút lấy hàng, đẩy nhanh tốc độ nhưng chất lượng bình thường, giá cả tương đương nhưng chất lượng không thể so nên làm rất nhiều nhà bán sỉ quen thuộc tìm đến.
“Sếp cứ yên tâm, việc kinh doanh ở cửa hàng tôi sẽ để ý.”
Dường như nhớ ra điều gì, Uông Địch lập tức nói thêm:
“Thật ra người bắt chước chúng ta nhiều nhất không phải là nhà chị Thu mà là nhà ông chủ Tống. Hầu như hàng nào của mình có nhà ông ta đều có mẫu tương tự. Nhưng vì chất lượng của chúng ta tốt hơn một chút nên không ảnh hưởng nhiều đến việc bán hàng. Nhưng nhà ông ấy thật sự rất phiền, cứ luôn nhăm nhe việc nhập hàng của chúng ta, cứ như bản thân chẳng có chút thẩm mỹ nào vậy.”
Lê Thư Hân bật cười,
“Chuyện này chẳng phải rất bình thường sao? Nhà họ vốn là như vậy, thật ra bán hàng ngoài việc biết cách bán, mắt nhìn cũng rất quan trọng, cứ một mực nhăm nhe người khác thì không được. Như vậy chẳng qua là vĩnh viễn đi sau lưng ăn những gì người ta đã ăn thừa.”
Lời này Uông Địch rất đồng tình, cô gật đầu:
“Chị nói đúng.”
Lê Thư Hân gật đầu, cười vỗ vỗ vai Uông Địch,
“Tiểu Đinh thông báo với các cô rồi chứ? Chuyện liên hoan đón năm mới.”
Uông Địch gật đầu, vui vẻ hẳn lên:
“Biết rồi ạ.”
Từ khi đến Bằng Thành, Uông Địch không một ngày nào không vui, cô ấy bỏ nhà ra đi không còn đường lui nào nữa. May mắn thay cô ấy đã gặp được sếp ở đây. Dù sếp vẫn luôn nói cô ấy có thiên phú bán hàng nhưng Uông Địch biết, thiên phú của mình được xây dựng trên nền tảng “không còn đường lui”.
Nhưng bất kể được xây dựng trên nền tảng nào, cô ấy đều rất vui vì mình có được cơ hội tốt như vậy.
Nếu không thể ở đây bán quần áo, cô ấy cũng không biết cuộc đời mình có thể thay đổi hình dạng thế nào.
Ba mẹ cô ấy lúc trước nhận 5000 tệ tiền thách cưới liền muốn gả cô ấy đi nhưng bây giờ cô ấy mỗi tháng có thể kiếm nhiều như vậy. Cô ấy hiện tại làm gần nửa năm đã nhận 5 tháng lương, tự mình tiết kiệm được 2 vạn 5000 tệ.
Bên cửa hàng này bao hai bữa chính còn bao luôn chỗ ở, quần áo đều mặc đồng phục của cửa hàng, chỉ tốn tiền ăn sáng, một ít đồ lót và một ít đồ dùng sinh hoạt đơn giản.
Cô ấy không có chỗ nào phải chi tiêu nhiều tiền, tiền cũng tiết kiệm được, cuối năm cô ấy chắc có thể để dành được 3 vạn tệ.
Nghĩ đến đây, làm sao Uông Địch có thể không làm việc hết mình?
Ở đây cô ấy không phải Uông Địch, cô ấy là Wendy.
“À đúng rồi, việc xin nghỉ dịp Tết phải đăng ký rõ ràng, rồi hẹn ngày nào trở lại.”