Xuân đi thu đến, lại một năm nữa trôi qua.
Năm nay trôi qua thật nhanh, cảm giác như mới chớp mắt đã đến cuối năm. Dù bận rộn nhưng cũng là một năm thu hoạch không nhỏ.
Đầu năm Lê Thư Hân còn chưa thành lập công ty. Có thể nói thương hiệu thời trang Thư Lăng đã phát triển mạnh mẽ trong năm nay và giai đoạn phát triển nhanh nhất chính là vào mùa thu nhờ việc tài trợ cho gameshow. Ai mà ngờ được hiệu quả quảng cáo lại lớn đến như vậy.
Lúc này Lê Thư Hân không khỏi cảm thán. So với 20 năm sau khi Internet đã phát triển vượt bậc và sức ảnh hưởng của truyền hình dần suy yếu thì hiện tại chính là thời kỳ hoàng kim của TV.
Lê Thư Hân đã có thể đoán trước được rằng mùa thứ hai của chương trình này, công ty của cô chắc chắn không có cửa.
Tuy còn vài tháng nữa nhưng mùa thứ hai đã bắt đầu mời gọi tài trợ.
Với một chương trình ăn khách như vậy, họ cơ bản là không thể cạnh tranh nổi. Đây không chỉ là vấn đề có dám chi tiền hay không mà còn liên quan đến các mối quan hệ khác.
Mà quan hệ thì ai cũng có, chỉ là Lê Thư Hân và bên đài truyền hình thật sự không quá thân thiết, nhà sản xuất Ngô lại không phải là người có tiếng nói quyết định ở đài, cho nên… không cần nói nhiều cũng đủ hiểu.
Quả nhiên trong đợt mời tài trợ cho mùa tiếp theo, công ty của Lê Thư Hân đã không được chọn.
Lúc báo cáo với Lê Thư Hân, Tiểu Điền có chút thất vọng nhưng Lê Thư Hân lại cười an ủi cô ấy vài câu.
Mục đích ban đầu của họ là thông qua chương trình để quảng bá tên tuổi. Mùa đầu tiên là do may mắn vớ được món hời, làm gì có chuyện mùa thứ hai lại dễ dàng như vậy?
Chuyện may mắn nhặt được của hời không có nhiều đến thế.
Hơn nữa hiệu quả tuyên truyền của mùa đầu tiên đã đạt được mục tiêu nên không cần thiết phải sống c.h.ế.t cạnh tranh với người khác ở mùa thứ hai.
Nếu tiếp tục tài trợ cho mùa hai thì hiệu quả chắc chắn sẽ có nhưng sẽ không thể lớn bằng mùa đầu tiên.
Vì vậy Lê Thư Hân thực ra rất bình tĩnh.
Cô nói:
“Không cần nghĩ nhiều quá, chúng ta làm những việc này là để nâng cao danh tiếng công ty chứ không phải để tranh giành hơn thua với người khác.”
Tiểu Điền gật đầu:
“Em biết rồi.”
Thực ra, đạo lý thì ai cũng hiểu nhưng thất vọng thì vẫn có chút.
Tuy nhiên Tiểu Điền rất nhanh đã điều chỉnh lại cảm xúc,
“Lê Tổng, tuy việc tài trợ độc quyền không thành nhưng em nghĩ chúng ta vẫn nên tiếp tục quảng cáo. Có quảng cáo và không có quảng cáo khác nhau một trời một vực.”
Điều này Lê Thư Hân biết rõ,
“Cái này đúng là nên có, cô liên hệ xử lý đi.”
Tiểu Điền:
“Vâng.”
Dừng một chút, cô ấy hỏi:
“Chị nói xem, chúng ta có cần tìm một người đại diện không?”
Lê Thư Hân:
“cô cứ liên hệ xem báo giá thế nào đã, nếu giá quá cao thì chúng ta bỏ qua.”
“Vâng!”
Nhưng Lê Thư Hân cũng lờ mờ đoán được, khả năng này không lớn. Báo giá không cao thì thật sự rất hiếm.
Cô nói:
“Cũng đừng hy vọng quá, chắc chắn báo giá sẽ không thấp đâu. Nếu không được thì tìm sinh viên chụp ảnh vậy.”
Buổi họp báo ra mắt sản phẩm của Lê Thư Hân đã dùng người mẫu là sinh viên, hiệu quả về mặt chi phí thật sự rất cao.
Vì vậy Lê Thư Hân vẫn cho rằng tìm người đại diện cố nhiên là tốt nhưng nếu chi phí không hợp lý thì thà tìm sinh viên chụp ảnh còn hơn. Tiểu Điền nghe xong thì hiểu ý gật đầu.
Cô ấy vẫn luôn làm thư ký cho Lê Thư Hân nên tự nhiên hiểu được ý của sếp, lập tức đi xử lý.
Cuối năm công việc vẫn còn rất nhiều. Lê Thư Hân bận rộn, nhân viên trong công ty cũng vậy. Đừng nhìn công ty đã phát triển nhưng quầy hàng bán sỉ bên kia vẫn chưa dẹp bỏ.
Tuy nhiên Lê Thư Hân cũng không có ý định tiếp tục duy trì. Trong ba cửa hàng của cô thì có hai cửa hàng cuối năm sẽ hết hạn hợp đồng. Lê Thư Hân đã quyết định không thuê tiếp mà sẽ phân bổ nhân viên về các cửa hàng trực doanh của mình.
Ban đầu cô nghĩ dù sao cũng đang kiếm ra tiền không cần thiết phải cắt bỏ, cứ để nó tiếp tục hoạt động.
Nhưng ai ngờ trong năm nay, thương hiệu của họ nhờ thiên thời địa lợi nhân hòa mà phất lên. Đã phất lên rồi thì Lê Thư Hân tự nhiên biết đâu là chính, đâu là phụ.
Mấy cửa hàng này đã trở thành thứ có cũng được không có cũng chẳng sao.
Cô không có ý định tiếp tục làm nữa. Trong đó cửa hàng số hai bị ông chủ Tống và Vương Dục đã giở trò muốn chiếm lấy cửa hàng, Lê Thư Hân cũng không thèm chấp nhặt. Dù sao cô cũng không định thuê tiếp.
Cửa hàng số ba, Lê Thư Hân cũng trực tiếp từ bỏ. Hiện tại chỉ còn cửa hàng số một đang hoạt động. Cái này không còn cách nào khác, hợp đồng bên này là ba năm nên Lê Thư Hân không thể vi phạm.
Cô cho chuyển toàn bộ hàng hóa còn lại của cửa hàng số hai và số ba về cửa hàng số một. Còn việc cho thuê lại thì Lê Thư Hân cũng cảm thấy không cần thiết.
Cô định giữ lại cửa hàng số một lâu dài, hơn nữa nó còn có một tác dụng khác.
Vài năm nữa khi mua sắm online bắt đầu thịnh hành, cô dự định dùng cửa hàng số một để cho nhân viên của mình tập dượt.
Vận hành cửa hàng online và cửa hàng thực tế hoàn toàn khác nhau, cô muốn cho nhân viên luyện tập trước để sau này có thể mở cửa hàng chính hãng trên mạng.
Cô chưa bao giờ có ý định từ bỏ mảng Internet. Vì vậy cửa hàng số một tiếp tục hoạt động, còn lại nhân viên đều được Lê Thư Hân phân bổ về các cửa hàng trực doanh của họ.
Hiện tại số lượng cửa hàng trực doanh của thương hiệu tại thành phố Bằng cũng đã tăng lên, nhân lực hoàn toàn không đủ.
Cốc cốc cốc.
Lê Thư Hân:
“Mời vào.”
Người bước vào là trưởng phòng thiết kế Tiểu Chu. Tiểu Chu là người đầu tiên Lê Thư Hân tuyển dụng. Tất cả các nhà thiết kế trong phòng đều do chính tay Lê Thư Hân tuyển, Tiểu Chu là người đầu tiên và cũng là người hợp ý cô nhất. Vì vậy ngay từ đầu Tiểu Chu đã được bổ nhiệm làm trưởng phòng thiết kế.
“Có chuyện gì vậy?”
Tiểu Chu hạ giọng:
“Lê Tổng, thời trang Yến Hỉ gần đây lại lôi kéo nhà thiết kế của chúng ta.”
Lê Thư Hân ngạc nhiên ngẩng đầu:
“Lôi kéo nhà thiết kế của chúng ta?”
Tiểu Chu gật đầu:
“Bên đó thông qua quan hệ tìm đến em, em đã từ chối. Nhưng em phát hiện họ lại tiếp xúc với những người khác trong phòng mình.”
Tiểu Chu là người có tính cách thẳng thắn mà Lê Thư Hân lại thích những người như vậy nên những người thân cận bên cô cũng tương đối thẳng tính, nói chuyện không hay vòng vo.
Uông Địch, Tiểu Điền đều là người khôn khéo, bên ngoài họ rất khéo léo nhưng khi trao đổi với Lê Thư Hân đều nói thẳng vào vấn đề.
Mà Tiểu Chu cũng là người như vậy, cô ấy nói thẳng:
“Em thấy có người đã động lòng rồi. Dù thế nào đi nữa, em cũng phải báo trước với chị một tiếng, không thể để đến lúc họ phủi m.ô.n.g đi rồi bên mình lại gặp rắc rối vì thiếu người.”
Lê Thư Hân nghe vậy, đuôi mày hơi nhướng lên rồi gật đầu:
“Chuyện này tôi biết rồi.”
Cô lại hỏi:
“Cô biết có khoảng bao nhiêu người sẽ đi không?”
Tiểu Chu:
“Em đoán chừng hai ba người gì đó nhưng cụ thể thì em không dám chắc. Thật ra đi hai ba người cũng không ảnh hưởng lớn đến chúng ta, phòng mình chị mới là chủ lực mà. Nhưng em chỉ sợ còn có người muốn đi mà em không biết. Đến lúc đó sẽ làm lỡ việc.”
Dù sao thì Tiểu Chu cũng kiên quyết không đi. Cô ấy không bị mờ mắt bởi những lời dụ dỗ.
Định hướng tổng thể của phòng thiết kế mỗi quý đều do Lê Thư Hân vạch ra. Tuy Lê Thư Hân không biết thiết kế nhưng cô lại là người nắm bắt phương hướng chính, hơn nữa rất nhiều ý tưởng cũng là do cô đề xuất.
Có lẽ Lê Thư Hân không biết thiết kế nhưng rất nhiều sản phẩm của họ thực ra được thiết kế dựa trên mô tả và yêu cầu sơ bộ của cô.
Có lẽ có người cho rằng đó là công lao của mình nhưng Tiểu Chu biết không phải vậy.
“Tôi sẽ sắp xếp tuyển dụng.”
Lê Thư Hân suy nghĩ một chút rồi quyết định.
Cô nói:
“Đến lúc đó cô sẽ phụ trách phỏng vấn.”
Tiểu Chu sững người rồi đáp,
“Vâng”.
Sau khi Tiểu Chu ra ngoài, Lê Thư Hân gõ tay lên mặt bàn cảm thán:
“Cuối năm đúng là mùa cao điểm nhảy việc mà.”
Nói thật việc có người lén lút tiếp xúc với công ty khác khiến cô ít nhiều cũng có chút thất vọng. Dù sao thì lúc tuyển dụng ngoài Tiểu Chu và một người khác, những nhà thiết kế còn lại đều là sinh viên mới ra trường chưa tốt nghiệp.
Công việc đầu tiên của họ là ở đây. Lê Thư Hân cũng đã cố gắng cho họ một mức đãi ngộ tương đối tốt. So với bạn bè cùng trang lứa thì lương của họ tuyệt đối không thấp, thậm chí còn nhỉnh hơn một chút, dù sao họ cũng đều là lính mới hoàn toàn.
Mức lương cô trả không phải là mức dành cho người mới.
Nhưng rõ ràng, người ta còn muốn trèo cao hơn.
Lê Thư Hân có chút hụt hẫng nhưng cũng không quá thất vọng. Gặp phải người như vậy thì thay người là được.
Dù sao cũng chỉ là cùng làm việc chứ không phải sống cùng nhau. Cô cũng không dám chắc còn có ai khác đang chuẩn bị nhảy việc không. Nhưng thực sự đã thấy quá nhiều chuyện như vậy, tuy cũng buồn nhưng riết rồi cũng quen.
Suy cho cùng cô có những nhân viên như Uông Địch, Tiểu Điền, Tiểu Đinh thì cũng sẽ có những nhân viên có tính cách khác.
Cô đâu phải là tiền mặt mà ai cũng yêu quý được. Không thể làm được điều đó.
Chỉ là cô không ngờ tới lại có người đến công ty mình để lôi kéo nhân viên. Theo cô thấy công ty của họ tuy cũng được xem là một ngôi sao mới đang lên nhưng cũng chưa đến mức ghê gớm gì. Họ vẫn còn không gian phát triển rất lớn.
Vậy mà không ngờ đã có người để mắt đến họ.
Việc săn đầu người đã tìm đến tận cửa.
Lê Thư Hân cười lạnh lắc đầu nhưng rất nhanh cô lập tức gọi điện thoại nội bộ:
“Uông Địch, cô qua văn phòng tôi một chút.”
Uông Địch:
“Vâng.”
“Gọi cả Tiểu Đinh nữa.”
“Em biết rồi.”
Uông Địch và Tiểu Đinh gần như cùng lúc bước vào văn phòng.
Lê Thư Hân phẩy tay, Tiểu Đinh liền đóng cửa lại.
Lê Thư Hân hỏi:
“Gần đây trong công ty có nhiều người xin nghỉ việc?”
Tại sao lại hỏi Tiểu Đinh?
Vì Tiểu Đinh cũng kiêm nhiệm công việc về mảng nhân sự.
Tuy Tiểu Đinh là thủ quỹ nhưng chuyện nhân sự cô ấy cũng đang xử lý. Công ty của họ không có nhiều người, không giống như một số công ty nước ngoài lớn phân công rõ ràng. Mặc dù mỗi người đều có hướng công việc riêng nhưng không phải chỉ lo một mảng. Như Tiểu Đinh thì phụ trách cả hai bên.
Lê Thư Hân vừa hỏi, Tiểu Đinh lập tức phản ứng lại:
“Cũng không có ạ, trong công ty chỉ có một người báo sắp nghỉ việc; còn nhân viên bán hàng ở cửa hàng thì có ba bốn người nói là làm hết cuối năm.”
Lê Thư Hân gật đầu. Tuy nói vậy không hay nhưng việc nhân viên bán hàng ở cửa hàng nghỉ việc thực sự không ảnh hưởng lớn. Chủ yếu vẫn là phòng thiết kế và phòng kinh doanh trong công ty.
Lê Thư Hân nhìn về phía Uông Địch, hỏi:
“Phòng của cô thì sao, có ai chuẩn bị nghỉ việc không?”
Uông Địch vừa nghe vậy đã hiểu ra phần nào, chắc chắn là có người đang đào góc tường.
Tuy nhiên cô ấy thành thật nói:
“Không có ai nói với em cả.”
Cô ấy suy nghĩ kỹ lại rồi nói:
“Phòng kinh doanh của tụi em rất bận, em cũng không để ý người khác nhưng bề ngoài thì không có vấn đề gì, trông rất ổn định. Lúc tụi em bàn về kế hoạch công việc cho năm sau cũng không có ai tỏ ý muốn nghỉ. Có chuyện gì xảy ra ạ?”
Lê Thư Hân:
“Phòng thiết kế có người bị lôi kéo.”
Lê Thư Hân nói sơ qua một chút rồi nói thêm:
“Nếu các phòng ban khác bình thường thì không ảnh hưởng gì. Tiểu Đinh, cô phụ trách tuyển dụng, sắp xếp cho Tiểu Chu phỏng vấn. Nếu người ta muốn đi thì tôi cũng không giữ. Nhưng tôi nhớ hợp đồng của họ vẫn còn hạn, nếu đi phải theo quy trình bồi thường.”
“Vâng.”
Tiểu Đinh và Uông Địch đi ra ngoài, Lê Thư Hân yên tâm hơn. Nếu phòng kinh doanh và phòng thiết kế cùng lúc xảy ra vấn đề, Lê Thư Hân sẽ rất lo lắng. Nhưng hiện tại phòng kinh doanh tương đối ổn định nên cô hoàn toàn không lo nữa.
Nghĩ kỹ lại cũng phải. Đối với các công ty khác, đội ngũ kinh doanh thường đã ổn định. Lôi kéo một cá nhân, hiệu quả tự nhiên sẽ có nhưng làm sao đảm bảo người được lôi kéo sẽ giỏi hơn người nhà?
Nhưng phòng thiết kế lại là một chuyện khác. Một nhà thiết kế giỏi rất chú trọng vào cảm hứng.
Tuy nhiên Lê Thư Hân nghĩ những kẻ đào góc tường lần này chắc phải thất vọng rồi. Những nhà thiết kế của cô không đáng để người khác phải bỏ tiền bồi thường hợp đồng để lôi kéo. Đây không phải là Lê Thư Hân coi thường họ mà là lúc đó cô tuyển họ đều là sinh viên mới tốt nghiệp.
Tuy ngành này chú trọng cảm hứng nhưng họ thực sự không ưu tú như họ tự nghĩ. Nói thật lúc tuyển họ, Lê Thư Hân đã biết vấn đề của họ.
Nhưng thứ nhất, lúc đó công ty của Lê Thư Hân có nguồn vốn hạn hẹp,nếu toàn tìm nhà thiết kế nổi tiếng thì gánh nặng này quá lớn. Dù sao lúc đó họ cũng mới khởi nghiệp.
Một điểm khác cũng rất quan trọng là Lê Thư Hân muốn tự mình nắm bắt phương hướng chính. Cô ít nhiều vẫn dựa vào ký ức từ kiếp trước mà biết đại khái xu hướng thời trang nên cô hy vọng có thể nắm chắc phong cách tổng thể.
Nếu tìm một nhà thiết kế nổi tiếng, những người như vậy ít nhiều đều có sự kiên định hoặc cá tính riêng nên có thể sẽ không đồng tình với Lê Thư Hân, khó tránh khỏi mâu thuẫn sau này.
Lê Thư Hân tuyệt đối không muốn hao tổn tinh lực vào phương diện này.
Vì vậy Lê Thư Hân đã chọn những người mới chưa có kinh nghiệm. Bây giờ nếu họ muốn đi thì cô cũng không giữ.
Nhóm người này đều ký hợp đồng ba năm, nếu muốn đi thì chắc chắn phải tuân theo quy trình, coi như đây là cống hiến cuối cùng cho công ty?
Quả nhiên không lâu sau phòng thiết kế có bốn người đồng loạt nhảy việc. Phải biết phòng thiết kế tổng cộng mới có sáu nhà thiết kế, cộng thêm trưởng phòng Tiểu Chu là bảy người. Lần này đi mất bốn người, thật sự rất nghiêm trọng khiến cả công ty xôn xao bàn tán.
Nhưng dù là vậy mấy vị lãnh đạo trong công ty dường như không mấy để tâm. Rất nhanh sau đó đã có thông báo sang năm sẽ có ba nhân viên mới vào làm, phảng phất như đã có sự chuẩn bị từ trước.
Ngoài phòng thiết kế, phòng kinh doanh cũng có một cậu nhân viên nghỉ việc. Cậu ta là bạn trai của một trong những nữ thiết kế, lần này là đi theo bạn gái.
Công ty tổng cộng có năm người nghỉ việc, cộng thêm một nhân viên văn phòng dự định về quê kết hôn không trở lại nữa. Đợt nhảy việc cuối năm này đã khiến công ty mất đi sáu người.
Đó mới chỉ là ở công ty, bên cửa hàng cũng có bốn năm người nghỉ nhưng nhân viên bán hàng thường xuyên thay đổi cũng là chuyện bình thường nên không ai để ý.
Điều khiến mọi người bất ngờ nhất là sự ra đi của các nhà thiết kế.
Trong số đó có một cô gái tên Hoàng Tĩnh trước khi đi còn rất cao ngạo nói:
“Lần này tôi qua một công ty lớn. Yến Hỉ cũng được xem là một tập đoàn lớn, công ty thời trang con của họ là một trong những mảng trọng điểm. Lần này họ lôi kéo chúng tôi là có ý định trọng dụng. Người có tài đi đến đâu cũng sẽ tỏa sáng. Dù là ở công ty nhỏ hiện tại tôi cũng có thể phát huy ánh hào quang của mình, giờ đây là lúc bước lên sân khấu lớn hơn. Tôi tin mình có thể làm tốt hơn.”
Sau đó cô ta nhìn những người khác rồi nói:
“Thư Lăng của chúng ta cũng không phải là không tốt nhưng trông vẫn có chút quê mùa. Hơn nữa tôi thấy sếp cũng không thực sự hiểu về thiết kế, cứ luôn gạt bỏ bản thảo này gạt bỏ bản thảo kia. Một người chưa từng học qua thiết kế thời trang làm sao có thể chỉ đạo người trong nghề được chứ. Tôi thấy công ty này chắc chắn không phát triển nổi đâu.”
Tiểu Chu từ văn phòng bước ra,
“Cô không phải đã nghỉ việc rồi sao? Sao còn chưa đi? Có thời gian ở đây nói những lời này không bằng nhanh ch.óng về nhà nạp thêm kiến thức đi.”
Nếu không cũng không đến mức không nhìn rõ thực tế như vậy.
Hoàng Tĩnh hừ một tiếng kiêu ngạo nói:
“Chị Chu, chị chỉ biết nịnh sếp thôi. Dù chị có thể dựa vào việc nịnh bợ để leo lên làm lãnh đạo, không có năng lực thì vẫn là không có năng lực. Người thật sự có tài dù đi rồi cũng có người chịu chi. Tôi nói thật cho các người biết, tôi nhảy việc lần này lương bên đó cao hơn công ty mình nhiều.”
Nói đến đây cô ta đắc ý liếc một vòng. Mấy người đi cùng cô ta cũng mang vẻ kiêu ngạo. Còn những người không đi cùng thì không có biểu cảm gì đặc biệt.
Bạn trai của Hoàng Tĩnh lên tiếng:
“Chúng ta đi thôi.”
Anh ta làm ở phòng kinh doanh, khéo léo hơn người khác một chút. Theo anh ta thì dù có đi cũng không nên làm mọi chuyện khó xử. Núi không chuyển thì sông chuyển, ai biết sau này sẽ thế nào.
Hoàng Tĩnh bị bạn trai nhắc hừ một tiếng:
“Anh xem anh kìa, đúng là không có tiền đồ. Bị một người phụ nữ đè đầu cưỡi cổ giờ phải đi mà còn rụt rè. Sang công ty mới, anh phải ra dáng cho tôi!”
Bạn trai của Hoàng Tĩnh nhíu mày. Tuy anh ta đã nghỉ việc nhưng vẫn rất nể phục trưởng phòng Uông Địch.
Uông Địch thật sự có năng lực, không một cậu trai nào trong phòng kinh doanh dám nói cô ấy không tốt. Bây giờ Hoàng Tĩnh nói những lời này thật sự rất khó nghe.
Nhưng Hoàng Tĩnh là con gái bản xứ, anh ta tìm được đối tượng như vậy đã không dễ dàng chỉ có thể dỗ dành cô ta:
“Được rồi, được rồi, chúng ta đi thôi.”
Hoàng Tĩnh:
“Hừ.”
“Nếu cô không đi, chúng tôi sẽ xuống dưới gọi bảo vệ đấy.”
Dương Tùng từ phòng kinh doanh bước ra, cười nói một câu.
“Anh!”
“Đi thôi đi thôi!”
Mấy người cuối cùng cũng rời đi. Thực ra lý do Hoàng Tĩnh đã sắp đi rồi mà vẫn còn nói những lời khó nghe, một phần là vì cô ta cảm thấy thiết kế của mình cực kỳ xuất sắc gần như là thiên tài nhưng lại không được công nhận nên sinh lòng oán hận.
Một lý do khác là lần này họ đi đều phải bồi thường tiền vi phạm hợp đồng. Mặc dù số tiền này không phải họ tự bỏ ra mà do công ty mới chịu nhưng có chuyện như vậy vẫn khiến người ta bực mình.
Theo cô ta khi mình muốn đi thì công ty nên giữ lại một cách nhẹ nhàng. Khi đó họ có thể cân nhắc việc không đi. Dù có thực sự đi cũng không nên đòi tiền vi phạm hợp đồng này.
Tuy số tiền này không phải họ trả nhưng đối với công ty mới, biết đâu sẽ để lại ấn tượng không tốt.
Vì vậy Hoàng Tĩnh không vui.
Nhưng cô ta không vui thì có ai quan tâm không?
Hoàn toàn không.
Mấy người họ đi rồi, công ty vẫn hoạt động bình thường. Thực ra cũng là do hợp đồng của họ viết rất chi tiết, chứ nếu là một công ty qua loa, hợp đồng làm không kỹ thì họ đã tính chuyện chuồn thẳng rồi chứ không cần báo trước một tiếng.
Như vậy cũng có thể tiết kiệm được tiền vi phạm hợp đồng.
Nhưng hợp đồng của họ thì lại không thể kỹ hơn được nữa.
Lê Thư Hân làm việc cẩn thận, nhân viên cấp dưới cũng học theo. Vì vậy họ đừng hòng lợi dụng lỗ hổng trong hợp đồng.
Cùng ngày họ còn phải dọn ra khỏi ký túc xá. Tiểu Đinh dẫn theo hai cô gái khác trong văn phòng đi cùng họ. Chuyện này cũng không có gì, đồ của ai người nấy mang đi là được. Tiểu Đinh cũng không đòi chìa khóa của họ mà thay ổ khóa mới luôn.
Bên này đang bận rộn với chuyện nhảy việc, bên kia Dương Tùng lại hỏi Uông Địch:
“Chị ơi, chị nói xem lần này họ đi mất bốn người có ảnh hưởng đến phòng thiết kế của công ty mình không ạ?”
Uông Địch ngẩng đầu nhìn cậu ta một cái,
“Trên đời này không có ai là không thể thay thế, ai cũng đừng tự cho mình là quá quan trọng. Nếu cảm thấy có thì đó là tự mình đa tình mà thôi.”
“Phụt.”
Dương Tùng bật cười:
“Cũng phải.”
Có lẽ chỉ cần có Lê Tổng ở đây thì không cần phải lo lắng.
Cô nói:
“Được rồi, yên tâm đi, sắp tới công ty mình vẫn hoạt động như bình thường.”
Dương Tùng:
“Vâng, em ra ngoài trước đây.”
Đừng nói, chuyện này thật sự không gây ra gợn sóng gì.
Nhưng sau lưng Dương Tùng lại than thở với Tiểu Điền và Tiểu Đinh:
“Em thấy Tiểu Ngụy đúng là ngốc, đi theo bạn gái nhảy việc, tưởng là tốt lắm nhưng thực ra không phải vậy. Công ty mình ngoài lương cơ bản còn có tiền thưởng nữa. Mà bất kể phòng nào, tiền thưởng đều dựa vào thành tích. Ở đây chưa chắc đã kiếm được ít hơn. Dù có ít hơn một chút thì các đãi ngộ khác của công ty mình cũng tốt mà. Chỗ ở không tốn tiền, bữa trưa cũng không tốn tiền, chỉ hai khoản đó thôi đã tiết kiệm được bao nhiêu rồi? Hơn nữa chỗ ở toàn là người quen nên rất an toàn. Họ đi rồi nếu không được bao ăn ở, phải tự tìm chỗ. Họ có thể ở chung, chia sẻ chi phí cũng không cao lắm nhưng làm sao an toàn bằng chỗ mình? Bên mình cả hành lang một bên đều có thể khóa lại, hơn nữa phòng nào cũng là người quen. Chỗ ở của họ làm sao được như vậy. Nói nữa thì Tiểu Ngụy ở chung với Hoàng Tĩnh còn phải gánh hết chi phí cho Hoàng Tĩnh. Đối với Hoàng Tĩnh thì chẳng thay đổi gì nhưng Tiểu Ngụy thì phải tốn nhiều hơn.”
Tiểu Điền nhướng mày:
“Cậu ta đâu phải đứa trẻ ba tuổi, trước khi đưa ra quyết định chẳng lẽ không nghĩ đến sao.”
Dương Tùng:
“Đúng vậy nên em chỉ than cậu ta ngốc thôi. Vì một chút tình cảm mà không nhìn rõ sự thật. Hoàng Tĩnh rõ ràng chỉ coi cậu ta là máy ATM.”
Nếu thực sự có tình cảm thì còn tốt nhưng cậu ta không cảm thấy Hoàng Tĩnh yêu Tiểu Ngụy nhiều đến thế.
Họ cũng mới tốt nghiệp chưa được bao lâu, vẫn còn tin vào tình yêu, không phải là những gã trai sành sỏi nên cảm thấy Tiểu Ngụy rất không đáng.
Chuyện ngồi lê đôi mách này, Lê Thư Hân ít nhiều cũng nghe qua.
Về nhà không khỏi kể lại, cô cảm thán:
“Giới trẻ bây giờ…”
Cô cứ thế mà than thở.
Thiệu Lăng biết chuyện ngạc nhiên hỏi:
“Công ty em có người nhảy việc, sao em không nói?”
Lê Thư Hân hỏi lại:
“Nói gì chứ? Có phải chuyện gì to tát đâu.”
Cô nói:
“Họ đều không phải là người quan trọng, nếu muốn đi em chắc chắn không cản.”