Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời

Chương 165

Trước Tiếp
Lê Thư Hân nghĩ đến năm mới sắp tới là năm Thiên Hi, liền nói:

“A Lăng, Tết năm nay anh mua ít pháo hoa nhé.”

Thiệu Lăng:

“Được.”

Thiệu Lăng nói:

“Đồ Tết anh cũng mua một ít rồi, em còn muốn gì nữa không?”

Lê Thư Hân lắc đầu, cô cảm thấy mình cũng không cần gì đặc biệt.

Thiệu Lăng:

“Vậy được, để anh lo. Đồ Tết cho các nhà, anh sẽ chuẩn bị hết.”

Lê Thư Hân nói:

“Vẫn là anh tốt nhất.”

Nói đến đây Lê Thư Hân chợt nhớ ra một chuyện, cô nhìn sang dì Lâm:

“Dì Lâm, Tết dì có muốn về đoàn tụ với con cái không?”

Dì Lâm lau tay, từ bếp đi ra nói:

“Tôi cũng muốn đoàn tụ với con trai con gái một chút. Chúng ta có được nghỉ không ạ?”

Chuyện này Lê Thư Hân vẫn muốn nói thẳng, cô đáp:

“Chúng tôi đương nhiên hy vọng dì có thể ở lại giúp đỡ nhưng cũng không thể làm lỡ việc dì đoàn tụ với người thân. Tết dì về quê hay ở lại thành phố này?”

Dì Lâm:

“Tôi ở lại đây không về quê.”

Bà nói:

“Quê tôi không còn ai cả.”

Hai bên cuối cùng thương lượng, quyết định cho dì nghỉ ba ngày từ trưa 30 Tết đến hết mùng 3, mùng 4 đi làm lại. Chỉ nghỉ hơn ba ngày nhưng dì Lâm đã vui đến mức không khép được miệng.

Lê Thư Hân hỏi:

“Mấy ngày đó dì ở đâu?”

Cô biết dì Lâm không có nhà ở đây mà con cái lại đang đi học.

Nhắc đến chuyện này, dì Lâm cũng mở lòng:

“Con gái tôi thuê phòng trọ. Bọn nó sắp được nghỉ đông rồi, con gái tôi đã đặt một phòng cho thuê ngắn hạn, đến lúc đó hai anh em nó sẽ qua đó ở cho đến khi khai giảng. Mấy ngày Tết tôi qua ở tạm là được. Trước đây tôi không biết, giờ mới hay quanh trường học cũng có nhiều loại phòng cho thuê ngắn hạn như vậy. Cũng tiện lắm.”

Dì Lâm không hiểu nhưng Thiệu Lăng và Lê Thư Hân nhìn nhau thì đã hiểu.

Đâu phải chỉ là tiện lợi, mà chủ yếu là có người nhắm vào nhu cầu của các cặp đôi trẻ muốn có không gian riêng tư nên mới kinh doanh loại phòng cho thuê ngắn hạn này. Nhưng những căn phòng như vậy cũng tiện cho những người ngoại tỉnh thuê ngắn hạn như họ.

“Con gái con trai nhà tôi ngoan hơn trẻ con nhà người ta, biết cuộc sống không dễ dàng nên cả hai đều đi làm thêm ở siêu thị gần trường. Tết bọn nó cũng phải đi làm nên tôi nghỉ dài cũng không để làm gì.”

Lý do dì Lâm không cần nghỉ nhiều cũng là vì các con của bà cũng đang đi làm thêm dịp nghỉ lễ.

“Siêu thị lớn nơi chúng làm việc càng bận rộn hơn. Tôi nghỉ ba ngày cũng đủ rồi, giặt giũ, chuẩn bị ít đồ Tết cho chúng nó là tốt rồi.”

Thành phố này phát triển rất nhanh nhưng cũng có vô số người như họ, cuộc sống không khá giả phải nỗ lực kiếm tiền, nỗ lực sống qua ngày.

“Cháu nghe nói nhiều sinh viên đi làm gia sư, con của dì không đi ạ?”

Dì Lâm lắc đầu:

“Không, tính tình con trai con gái tôi đều không được tốt lắm, không hợp làm gia sư.”

Một mình bà nuôi con, cuộc sống vốn không dễ dàng. Cũng chính vì vậy mà tính tình hai đứa con của bà có chút xù xì. Ai bảo nhà họ là cô nhi quả phụ, nếu không đanh đá một chút thì sẽ luôn bị bắt nạt. Vì vậy hai đứa trẻ từ nhỏ đã khá to tiếng.

Chỉ để tỏ ra mạnh mẽ.

Bà nói:

“Hồi nhỏ chúng nó đã phải phụ tôi làm cái này cái kia, tính tình nóng nảy. Nếu chúng nó đi làm gia sư, dạy mãi mà học trò không hiểu chắc sẽ tức đến mức đ.á.n.h người mất.”

Lê Thư Hân bật cười,

“Dạy gia sư quả thật không dễ.”

Lê Thư Hân biết trẻ con rất khó dạy. Cô vẫn nhớ kiếp trước nhà trên lầu của cô có một đứa trẻ, ba mẹ đều rất thông minh, tốt nghiệp trường danh tiếng nhưng đứa con lại có vẻ không thông minh cho lắm.

Cả ngày trong nhà đều vang lên tiếng la hét giận dữ như núi lửa phun trào. Khu chung cư của họ lúc đó cũng thuộc dạng cao cấp, cách âm tốt, thế mà nhà ở tầng dưới, thậm chí cả tòa nhà đối diện cũng thường xuyên hóng chuyện qua cửa sổ.

Nữ chủ nhân của căn nhà đó là một quản lý cấp cao trong doanh nghiệp, bên ngoài trông là một tinh anh công sở, lịch sự, nhã nhặn, chưa từng nặng lời với hàng xóm câu nào nhưng ở nhà dạy con thì suy sụp đến mức la hét om sòm, tòa nhà đối diện cũng nghe thấy, đủ biết khủng khiếp đến mức nào.

Lê Thư Hân im lặng lắc đầu, nghiêm túc nói:

“Dạy trẻ con không dễ đâu.”

Thiệu Lăng liếc nhìn Lê Thư Hân,

“Em nói cứ như là người từng trải vậy.”

Lê Thư Hân:

“Em đương nhiên là hiểu rồi.”

Dì Lâm:

“Đúng vậy, trẻ con khó dạy lắm. Ngoài việc khó dạy, tôi cũng không muốn con gái mình đi làm gia sư. Đôi khi gặp phải ông chủ nhà không đàng hoàng cũng đủ ghê tởm rồi. Tôi nghe con gái tôi kể, một chị khóa trên cùng khoa của nó gặp phải một ông chủ nhà hay động tay động chân, cuối cùng cô ấy đã đ.á.n.h cho ông ta một trận.”

Dì Lâm biết con gái mình không phải là cừu non dễ bị bắt nạt nhưng bà cũng không muốn con gái gặp phải loại người như vậy.

Vì vậy không làm gia sư thì thôi.

Họ đang nói chuyện phiếm, Lê Thư Hân bất chợt nhìn về phía con trai mình.

Nói ra thì cậu bé Giai Hi nhà cô về mặt học tập, thật sự chưa bao giờ khiến người ta phải lo lắng. Nhìn cậu bé nhút nhát trầm lặng ít nói vậy thôi nhưng thực tế lại rất ngoan. Từ nhỏ chuyện sinh hoạt, học tập của cậu đều không cần họ phải bận tâm. Đó cũng là lý do tại sao năm đó cả cô và Thiệu Lăng đều cảm thấy đã đối xử không tốt với con.

Một đứa trẻ tốt như vậy mà họ lại không chăm sóc tốt cho nó.

Sau này khi Lê Thư Hân phát hiện bị u.n.g t.h.ư, cậu còn nghỉ học để chuyên tâm vào bệnh viện chăm sóc cô.

May mắn thay vẫn còn cơ hội làm lại. Đời này cô hy vọng con trai sẽ khỏe mạnh, vui vẻ, hạnh phúc.

Cậu nhóc mũm mĩm cảm nhận được ánh mắt của mẹ ngẩng đầu lên:

“Ạ?”

Lê Thư Hân xoa xoa khuôn mặt nhỏ của cậu, hôn một cái thật kêu,

“Bảo bối ngoan.”

Cậu nhóc mũm mĩm được khen, lập tức nở nụ cười toe toét.

Lê Thư Hân ôm lấy cậu bé,

“Mẹ yêu con nhất.”

Cậu bé nhóc mũm mĩm lộ vẻ mặt vui sướng, lập tức ôm lấy cổ mẹ giọng mềm mại:

“Bảo bối cũng thích mẹ.”

Dì Lâm quay người đi cắt bánh hạt dẻ.

Thiệu Lăng ngoắc ngoắc ngón tay, nói:

“Bảo bối qua đây với ba.”

Cậu nhóc lạch bạch bò về phía ba, lại được ba hôn một cái.

Cậu nhóc đắc ý đung đưa người:

“Ai cũng thích con.”

Lê Thư Hân vô cùng mừng rỡ. Cô không biết đời này lớn lên trong môi trường hoàn toàn khác, cậu bé liệu có còn học giỏi như kiếp trước không nhưng Lê Thư Hân nghĩ điều đó cũng không quá quan trọng.

Cô chỉ hy vọng con sẽ khỏe mạnh và vui vẻ. Sự khỏe mạnh này cũng bao gồm cả sức khỏe tinh thần.

Cô không muốn con trai lại giống như kiếp trước.

Cho dù điều kiện gia đình tốt mà con không thích học, Lê Thư Hân cảm thấy mình cũng sẽ không tức giận. Bởi vì đã trải qua những chuyện như vậy cô chỉ mong con được vui vẻ.

Lê Thư Hân:

“Ra ăn bánh hạt dẻ nào.”

Cậu nhóc vui vẻ chìa bàn tay nhỏ ra,

“Con muốn ăn.”

Cậu bé cầm bánh hạt dẻ, lông mày nhướng lên vui vẻ nói:

“Ngon quá!”

Lê Thư Hân:

“Bảo bối thích ăn thì ăn thêm một miếng nữa nhé.”

Cô cũng rất thích tay nghề của dì Lâm. Dì làm điểm tâm rất ngon, không phải kiểu ngọt gắt mà hương vị vừa phải, hợp khẩu vị của cô.

Ngay cả một người không thích ăn đồ ngọt như Thiệu Lăng cũng có thể ăn vài miếng, đủ thấy khẩu vị thật sự rất tốt.

Thiệu Lăng cũng ăn hai miếng còn uống một ly hồng trà cùng Lê Thư Hân,

“Đúng là ngon thật.”

Lê Thư Hân:

“Chứ sao.”

Thiệu Lăng cười.

Lê Thư Hân ăn điểm tâm xong,

“À đúng rồi, làng Thiệu Gia dạo này thế nào rồi?”

Cả năm nay cô không để ý đến chuyện ở làng Thiệu Gia hoàn toàn bận rộn với công ty của mình. Giờ cuối năm cô mới đột nhiên nhớ đến chuyện này:

“Vụ Kamaz thế nào rồi? Còn công ty tài chính của Thiệu Bằng nữa.”

Lê Thư Hân mỗi lần chỉ nghe loáng thoáng chứ không biết chi tiết.

Nhưng cô biết rằng vụ kiện ly hôn của Thiệu Bằng và Trương Nhã Hân vẫn chưa giải quyết xong.

Thiệu Lăng:

“Anh nghe nói vẫn chưa xong.”

Lê Thư Hân ngạc nhiên:

“Lâu thế nhỉ.”

Cô cứ nghĩ chuyện này đã sớm có kết quả rồi cũng mấy tháng rồi còn gì.

Thiệu Lăng biết nhiều hơn Lê Thư Hân một chút, anh nói:

“Chuyện này... Vốn dĩ bên đây đã điều tra xong rồi nhưng đám người của Kamaz còn liên quan đến l.ừ.a đ.ả.o, băng nhóm này ở nơi khác cũng dùng tên đó để huy động vốn lừa tiền người ta. Rút dây động rừng nên bây giờ vẫn chưa làm rõ được.”

Lê Thư Hân im lặng rồi nói:

“Loại người này, đi khắp nơi lừa tiền mồ hôi nước mắt của người khác, sớm muộn gì cũng có báo ứng. Thế còn Thiệu Bằng, anh ta có thực sự liên quan không?”

Điều này Lê Thư Hân thật sự rất tò mò.

Nếu anh ta thực sự cấu kết với người ngoài để lừa người nhà mình thì đúng là đầu óc có vấn đề.

Thiệu Lăng:

“Thiệu Bằng không tham gia vào Kamaz nhưng cũng có liên quan. Ông chủ đứng sau Kamaz là bạn của Thiệu Bằng, chính Thiệu Bằng đã giới thiệu hắn đến. Anh ta đúng là đã giúp kẻ l.ừ.a đ.ả.o. Cho nên nói không liên quan thì cũng không đúng mà nói có liên quan thì cũng chẳng phải.”

Thiệu Lăng cũng phải bó tay với sự ngu ngốc của Thiệu Bằng.

Anh không thể ngờ Thiệu Bằng, một người trông có vẻ khôn lỏi, đến cả vợ mình cũng tính kế lại không nhận ra vấn đề trong chuyện này.

Thật không còn lời nào để nói.

Anh nói thêm:

“Công ty tài chính của anh ta thì không liên quan đến l.ừ.a đ.ả.o nhưng loại hình kinh doanh này vốn dĩ cũng nhạy cảm. Trương Nhã Hân muốn thoát thân cũng không dễ đâu.”

Lê Thư Hân bĩu môi, cô đưa tay véo má Thiệu Lăng,

“Nếu anh mà dám đối xử với em như vậy, em sẽ xử lý anh.”

Thiệu Lăng:

“Này, sao lại động tay động chân thế. Anh là loại người đó sao?”

Lê Thư Hân:

“Em không cần biết, dù sao em cũng phải dọa anh trước.”

Thiệu Lăng:

“Được được được.”

Vợ mình thì còn biết làm sao bây giờ, đành chiều thôi.

Lê Thư Hân:

“À đúng rồi, dạo này sao không thấy ba mẹ anh xuất hiện nhỉ? Họ không gây chuyện, em lại thấy có chút không quen.”

Mặt Thiệu Lăng đen lại:

“Sao em lại muốn gặp họ làm gì.”

Thiệu Lăng thở dài:

“Đúng là không nên nhắc tới. Em vừa nói họ kìa.”

Lê Thư Hân bật cười.

--

Hết chương 65.

 

 

Trước Tiếp