Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Cửa hàng của Lê Thư Bình khai trương sau buổi trình diễn thời trang. Cô chọn một ngày Chủ nhật để hai vợ chồng cùng tham gia. Nhóc mập còn bé quá không tiện tham dự những sự kiện thế này nên ở nhà.
Lúc này mới thấy hết cái lợi của việc có v.ú em trong nhà. Nếu không có dì Lâm thì có lẽ họ lại phải nhờ chị cả Lê sang trông cháu, quả thật đỡ được bao nhiêu là việc.
Vợ chồng Lê Thư Bình cũng nhận được thiệp mời. Thế nhưng cả hai đều kiên quyết xua tay từ chối. Họ cảm thấy những nơi như vậy không hợp với mình. Vợ chồng họ đều là người lao động chân chất, nghe đến những sự kiện có vẻ hào nhoáng, phù phiếm là đã thấy không hợp rồi. Đi cũng chỉ tổ khó chịu không được tự nhiên, thà không đi còn hơn.
Ngược lại Thiệu Lăng lại ăn mặc bảnh bao mỉm cười nói:
“Người khác không đi thì thôi nhưng anh phải đi chứ. Anh phải cho mọi người biết em là hoa đã có chủ.”
Nghe anh nói vậy, Lê Thư Hân liền liếc yêu một cái.
Nói đi cũng phải nói lại, Lê Thư Hân cũng thấy lạ. Rõ ràng ngoại hình của hai vợ chồng đều không tệ.
Ấy vậy mà chẳng có ai bày tỏ cảm tình với cô, trong khi lại có không ít người ngầm thể hiện sự yêu thích với Thiệu Lăng.
Ví như chị Hoa, dù họ rất ít khi tiếp xúc nhưng ngay lần đầu gặp cô ta đã tỏ ra cực kỳ nhiệt tình với Thiệu Lăng.
Tuy không có biểu hiện gì đi quá giới hạn nhưng sự chủ động lúc ấy của cô ta cũng đủ để nhìn ra, lại còn hoàn toàn không để cô vào mắt.
Ngay cả Trương Nhã Hân chắc chắn cũng từng có ý đó, dù những người này có thể chỉ là hứng thú nhất thời chưa chắc đã muốn tiến xa hơn nhưng ít nhất họ đã thể hiện ra sự yêu thích với anh.
Còn với Lê Thư Hân thì hoàn toàn không có. Dường như chưa từng có người đàn ông nào tỏ ra có ý đồ gì khác với Lê Thư Hân, thế nên sự đề phòng của Thiệu Lăng quả thật có hơi vô lý.
Lê Thư Hân hờn dỗi:
“Anh lại nói linh tinh rồi. Anh có đến hay không thì người ta cũng biết em đã có chồng. Ai mà thèm có ý đồ gì chứ.”
Cô vừa nói vừa huơ huơ chiếc nhẫn kim cương trên tay rồi lại huơ huơ chiếc nhẫn cưới ở tay kia.
Lắc một hồi, cô còn tự cảm thán:
“Anh xem này, mấy năm qua em béo gầy thế nào mà nhẫn cưới vẫn vừa in.”
Thiệu Lăng bật cười,
“Thế chứng tỏ là anh nuôi em tốt quá rồi. Chẳng phải người ta hay nói phát tướng vì hạnh phúc sao?”
Lê Thư Hân:
“…”
Cô lườm anh:
“Anh im miệng cho em nhờ.”
Thiệu Lăng càng nhếch miệng cười tươi hơn.
“Được rồi, đi thôi, chúng ta phải đến sớm một chút.”
Lê Thư Hân chỉnh lại chiếc váy của mình. Cô đang mặc mẫu váy dài mới nhất trong quý này của công ty.
Chiếc váy liền thân màu đen vừa đơn giản vừa thanh lịch, eo thắt c.h.ặ.t, phần n.g.ự.c có đường cong bất đối xứng. Lê Thư Hân phối cùng một chiếc vòng cổ kim cương.
Thực ra Lê Thư Hân không phải người quá chuộng trang sức nhưng dạo gần đây cô cũng sắm thêm vài món.
Người đẹp vì lụa, đôi khi thích hay không không quan trọng bằng việc những thứ đó thể hiện giá trị bản thân.
Nếu là người tự cao, có thể sẽ thấy hơi khoe mẽ nhưng Lê Thư Hân vốn là người làm kinh doanh.
Dân kinh doanh mà không thể hiện ra thực lực của mình thì làm sao người khác tin tưởng được.
Vì vậy Lê Thư Hân cũng hiểu đạo lý này. Cô đeo một bộ trang sức kim cương, từ sáng sớm đã ra ngoài làm tóc và trang điểm nhẹ nhàng.
So với sự chuẩn bị kỹ lưỡng của Lê Thư Hân thì Thiệu Lăng trông đơn giản hơn nhiều.
Đàn ông vốn không quá phức tạp.
Anh sửa soạn xong xuôi chìa tay ra và nói:
“Thưa công chúa điện hạ của tôi, chúng ta đi thôi.”
Lê Thư Hân khẽ bật cười, lườm nguýt:
“Anh đúng là dẻo miệng thật đấy.”
Nói thì nói vậynhưng bàn tay nhỏ nhắn của cô vẫn đặt vào lòng bàn tay Thiệu Lăng. Anh nắm lấy tay cô, hai vợ chồng sánh bước bên nhau.
Thiệu Lăng phụ trách lái xe. Khi xe đến vùng ngoại ô, đi ngang qua ngã tư nơi Uông Địch suýt gặp chuyện Lê Thư Hân nói:
“Uông Địch cũng giỏi thật, chẳng bị ảnh hưởng tâm lý chút nào.”
Nếu là người bình thường, chắc chắn sẽ bị ám ảnh một thời gian. Nhưng Uông Địch chỉ nghỉ ngơi ở bệnh viện ba ngày rồi lại bó bột đi khắp nơi.
Không chỉ Lê Thư Hân mà cả công ty đều phải kinh ngạc trước sự mạnh mẽ của Uông Địch.
Thiệu Lăng nói:
“Đại tướng số một của em mà, quả nhiên khác người.”
Lê Thư Hân cười hì hì. Xe vào bãi đỗ, Thiệu Lăng và Lê Thư Hân cùng xuống xe đi về phía phòng triển lãm nghệ thuật.
Toàn bộ nhân viên công ty họ đều đã có mặt, không chỉ vậy mỗi cửa hàng còn cử hai người đến hỗ trợ.
Khác với chiếc váy dài màu đen của Lê Thư Hân, các nhân viên nữ đều mặc váy ngắn màu đen trông có vẻ là cùng một bộ sưu tập nhưng lại mang nét tinh nghịch hơn.
Hầu hết mọi người đều b.úi tóc, những cô gái tóc ngắn cũng dùng tóc giả, trông vừa duyên dáng lại vừa năng động.
Các đồng nghiệp nam trong công ty thì mặc sơ mi và quần tây đen. Các cô gái cài hoa trà màu vàng kim lên b.úi tóc, còn các chàng trai thì cài hoa lên n.g.ự.c. Chỉ cần nhìn qua là biết họ là nhân viên của sự kiện.
Không khí tại hiện trường khá Tây hóa. Lê Thư Hân vừa bước vào đã thấy Uông Địch còn mang bó bột mà vẫn chạy khắp nơi.
Với tư cách là trưởng phòng kinh doanh, Uông Địch là người phù hợp nhất để tiếp đãi các nhà đầu tư có hứng thú tham gia nhượng quyền. Lực lượng chủ chốt làm việc tại hiện trường cũng là phòng kinh doanh.
“Anh ra hậu trường xem sao, em cứ tự nhiên nhé.”
Thiệu Lăng nhún vai.
Lê Thư Hân đi thẳng vào hậu trường. Tiểu Điền đang ở đó phụ trách các công việc lặt vặt.
Lê Thư Hân vừa vào đã thấy toàn chân dài, lần họp báo này họ đã mời các sinh viên trường người mẫu, ai nấy đều trẻ trung xinh đẹp.
Ngay cả Lê Thư Hân cũng phải cảm thán một câu, đúng là đẹp thật.
Tiểu Điền thấy Lê Thư Hân thì lập tức chạy tới:
“Lê tổng, chị đến rồi. Chị yên tâm, bên này em trông coi kỹ, buổi họp báo của chúng ta chắc chắn sẽ bắt đầu đúng giờ, không có vấn đề gì đâu.”
Lê Thư Hân:
“cô làm việc thì tôi yên tâm rồi.”
Buổi họp báo này là công sức của cả công ty, mọi người đã bận rộn suốt thời gian dài và đều dốc hết sức lực.
Lê Thư Hân tin rằng sẽ không có gì trục trặc.
Cô động viên Tiểu Điền:
“Chúng ta nhất định sẽ làm được!”
Tiểu Điền hít một hơi thật sâu rồi gật đầu.
Dù đã tốt nghiệp đại học nhưng trường của Tiểu Điền chỉ là một trường rất bình thường, chuyên ngành cũng vậy.
Tuy thời nay sinh viên đại học tìm việc khá dễ dàng nhưng con gái luôn khó hơn con trai một chút. Nếu dễ dàng, thì cũng chỉ là những công việc kiểu "bình hoa di động".
Tiểu Điền không muốn làm một "bình hoa". Anh trai cô ấy đã vất vả trăm bề để nuôi cô ăn học, không phải để cô làm một công việc như vậy.
Cô ấy hy vọng có thể chứng minh năng lực của mình giống như Uông Địch.
Một người tốt nghiệp cấp ba như Uông Địch còn có thể làm tốt như vậy, cô ấy nhất định cũng có thể.
Bây giờ Tiểu Điền cảm thấy rất may mắn vì đã có được vị trí hiện tại. Khi cô ấy mới vào công ty này, cả sếp chỉ có ba người. Tuy cũng có cửa hàng nhưng quy mô hoàn toàn khác.
Chỉ sau một năm, công ty của họ đã thay đổi hoàn toàn.
Hiện tại cô là thư ký kiêm trợ lý tổng giám đốc. Tính ra trong mắt bạn bè đồng trang lứa thì cô cũng thuộc dạng thành công. Nhưng Tiểu Điền hy vọng mình có thể làm tốt hơn nữa.
Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y tự cổ vũ mình:
“Điền Điềm, mày làm được mà!”
“Chị Điền, chị qua đây một chút, xem giúp em chỗ này…”
Tiểu Điền:
“Được.”
Lê Thư Hân nhìn Tiểu Điền bận rộn rồi cũng đi ra ngoài. Vừa ra khỏi cô đã thấy Thiệu Lăng đang đứng cùng một người đàn ông ăn mặc khá loè loẹt.
Anh ta là người nổi bật nhất trong cả khán phòng nhưng Lê Thư Hân lại không quen biết.
Dù không quen thì Lê Thư Hân cũng đoán được người này chắc là người của đài truyền hình.
Bởi vì Trương Hiên cũng đang ở đó.
Lê Thư Hân bước tới.
Thiệu Lăng thấy cô liền giới thiệu:
“A Hân, em đến đúng lúc lắm. Để tôi giới thiệu một chút, đây là vợ tôi Lê Thư Hân cũng là tổng giám đốc của công ty thời trang Thư Lăng. Còn đây là nhà sản xuất Ngô của đài truyền hình. Trương Hiên thì anh không cần giới thiệu nữa nhỉ?”
Lê Thư Hân mỉm cười:
“Chào anh, rất vui được gặp anh.”
Nhà sản xuất Ngô nhìn Lê Thư Hân thật lòng cảm thán:
“Trăm nghe không bằng một thấy, cô Lê và cậu Thiệu đúng là xứng đôi thật.”
Lê Thư Hân mỉm cười khoác tay Thiệu Lăng,
“Tôi cũng thấy vậy đó.”
Câu nói của cô khiến nhà sản xuất Ngô hơi ngẩn ra, sau đó bật cười cảm khái:
“Cô Lê đúng là một người thú vị.”
“Vợ tôi nói đâu có sai. Chúng tôi đúng là xứng đôi thật. Nhà người ta là trai tài gái sắc, còn nhà chúng tôi thì vợ chồng như kim đồng ngọc nữ vậy. Vừa đẹp đôi tính cách lại hợp nhau.”
Lê Thư Hân kéo tay Thiệu Lăng, anh liền nắm ngược lại tay cô nụ cười rạng rỡ.
Nhà sản xuất Ngô:
“…”
Chưa từng gặp ai tự tin một cách trắng trợn như vậy.
Về độ mặt dày, vị huynh đệ này thắng rồi.
Trương Hiên cười ha hả,
“Vợ chồng họ thú vị lắm, không thì sao tôi lại thân với họ ngay từ lần đầu gặp mặt chứ? Tôi với Thiệu Lăng là anh em tốt đấy.”
Trương Hiên nói không sai, ngay cả một người sống lại như Lê Thư Hân cũng phải thừa nhận điều này. Kể cả sau khi Trương Hiên và Tô Tuyết Liên chia tay, anh ta vẫn chơi thân với Thiệu Lăng.
Kiếp trước họ đều nghèo chẳng có tiền, có thể coi là tầng lớp dưới đáy xã hội nhưng Trương Hiên chưa bao giờ tỏ ra coi thường người khác.
Ngược lại còn có thể thân thiết với Thiệu Lăng ngay từ đầu.
Kiếp này điều đó càng không có gì lạ.
Đôi khi Lê Thư Hân thực sự cảm thấy con người là một sinh vật phức tạp.
Ví dụ như Trương Hiên, anh ta không thực sự là người tốt theo đúng nghĩa.
Quan hệ nam nữ phức tạp, lại hoạt động trong giới tài chính - một môi trường chẳng sạch sẽ hơn giới giải trí hay giới thời trang là bao.
Cách làm việc của anh ta nhiều lúc khiến người ta khó hiểu, dù xét từ phương diện nào cũng không thể gọi là người tốt.
Nhưng khi có tiền anh ta lại có thể giúp đỡ những đứa trẻ nghèo khó.
Đúng là một con người phức tạp.
Lúc này anh ta đang hết lời quảng cáo một chương trình cho Thiệu Lăng:
“Cậu cứ yên tâm, tôi rất tin tưởng vào năng lực của anh em tôi. Chương trình mới do cậu ấy lên kế hoạch, tôi vừa nhìn đã biết chắc chắn sẽ hot. Nếu các cậu chịu tài trợ nhất định sẽ nhận được hồi báo xứng đáng.”
Thiệu Lăng:
“Tôi đã nói chuyện này với A Hân nhà tôi rồi, cô ấy cũng có hứng thú nếu không đã chẳng tiếp xúc với các anh, đúng không?”
Trương Hiên cười:
“Chị dâu, cô thấy sao?”
Lê Thư Hân:
“Tôi rất có hứng thú. Thật ra tôi đang nghĩ, nếu chúng tôi tài trợ liệu tập đầu tiên có thể sắp xếp cho người của công ty chúng tôi tham gia không?”
Cả nhà sản xuất Ngô và Trương Hiên đều ngẩn ra.
Lê Thư Hân cười nói:
“Tôi chỉ muốn quảng bá thêm cho công ty mình thôi. Tôi tin các anh cũng hiểu, công ty chúng tôi mới thành lập chưa lâu nên tôi đương nhiên hy vọng có thể tối đa hóa mọi lợi ích, dùng số tiền có hạn để làm được nhiều việc nhất.”
“Chuyện này thì không thành vấn đề cũng không phải việc gì to tát.”
Thực ra nhà sản xuất Ngô cũng nhìn ra vợ chồng Thiệu Lăng và Lê Thư Hân thực sự muốn tài trợ.
Chính anh ta cũng hơi ngạc nhiên, dù chương trình này là do anh ta lên kế hoạch nhưng anh ta lại không có niềm tin bằng hai vợ chồng họ.
Thiệu Lăng và Lê Thư Hân đều tỏ ra tin tưởng tuyệt đối vào chương trình này.
Sự tự tin đó, ngay cả người làm ra nó như anh cũng không có được.
Nhưng chính vì họ quyết tâm như vậy nhà sản xuất Ngô lại càng tin rằng mình có thể làm tốt hơn. Dù sao thì người ta đã coi trọng mình như thế.
Anh ta bỗng có cảm giác như tìm được tri kỷ,
“Nếu công ty của hai vị có thể tài trợ độc quyền, tôi nhất định sẽ xin thêm nhiều quyền lợi hơn từ đài truyền hình cho các vị.”