Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời

Chương 156

Trước Tiếp


Thiệu Lăng trêu:

“Tiểu Tô, cô trốn việc đấy à?”

Tô Tuyết Liên:

“… Tôi là người như thế sao?”

Cô ấy nói:

“Tôi đang bận việc công đây.”

Vì không có quan hệ thân thiết, dù hai người xem như lớn lên cùng nhau nhưng rất ít khi tiếp xúc. Cả hai đều rất biết giữ kẽ.

Nhưng lần này Tô Tuyết Liên lại nói thẳng:

“Thiệu Lăng, anh có thể qua đây một chút được không? Tôi có chuyện muốn hỏi anh.”

Thiệu Lăng:

“Chuyện gì?”

Anh lẩm bẩm:

“Cô không có chuyện gì thì đừng tìm tôi một mình chứ, để vợ tôi biết được lại véo tai tôi bây giờ.”

Lê Thư Hân hắt xì một cái xoa xoa mũi, không biết ai đang nói xấu mình sau lưng.

Cô lại xoa mũi nghĩ bụng hôm nay chắc không đến nỗi bị cảm cúm chứ?

Cô cảm thấy tối nay về nhà phải uống thêm một chén trà an thần nữa mới được.

Thiệu Lăng và Tô Tuyết Liên cùng vào một quán cà phê ở tầng một.

Anh lười biếng dựa vào ghế,

“Nói đi, có chuyện gì, cô không có việc gì thì sẽ không tìm tôi đâu.”

Tô Tuyết Liên:

“Là chuyện liên quan đến thôn Thiệu Gia.”

Chưa nói hết câu Thiệu Lăng đã bật cười:

“Này, cô đã rời thôn Thiệu Gia lâu như vậy rồi, cô cũng không mang họ Thiệu thì quan tâm nhiều thế làm gì. Cô đúng là bị ông bí thư già tẩy não rồi. Cứ nghĩ thôn Thiệu Gia đâu đâu cũng tốt nhưng thôn Thiệu Gia thì có gì khác thôn Thang Khẩu hay thôn Thượng Vân đâu. Với lại, mỗi người có cuộc sống riêng sao cứ dính líu mãi không dứt thế.”

Thiệu Lăng nói một tràng nhưng sắc mặt Tô Tuyết Liên không hề thay đổi, như thể anh không phải đang nói về cô ấy.

Đợi Thiệu Lăng nói xong cô ấy mới lên tiếng:

“Tôi không phải người thôn Thiệu Gia, nếu là người khác tìm tôi thì tôi cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn.”

Thiệu Lăng:

“… Cũng phải.”

Đúng là lòng tốt vô biên.

“Với lại, lần này tôi tìm anh không phải vì chuyện của thôn Thiệu Gia. Chuyện đó đã đi vào trình tự pháp lý, liên quan gì đến một luật sư quèn như tôi. Tôi tìm anh là vì chuyện khác.”

“Thôi được rồi cô nói thẳng đi, tìm tôi có việc gì.”

Không có việc gì thì không ai đến cửa.

Tô Tuyết Liên không có chuyện gì thì tuyệt đối sẽ không tìm anh.

Đây là sự ngầm hiểu giữa họ.

Phải biết giữ kẽ chứ.

Tô Tuyết Liên:

“Thực ra tôi muốn hỏi anh chuyện của Thiệu Bằng. Tôi không muốn biết chuyện của anh ta và chị họ tôi, tôi chỉ muốn hỏi về công ty đầu tư của anh ta, chắc anh biết chuyện này chứ?”

Tô Tuyết Liên cúi mắt thở dài một tiếng:

“Thực ra tôi đã hỏi vài người nhưng không ai chịu nói kỹ cho tôi.”

Thiệu Lăng:

“Công ty đầu tư?”

Tô Tuyết Liên gật đầu:

“Trương Nhã Hân, vợ của Thiệu Bằng đã bị bắt. Công ty đầu tư của Thiệu Bằng có quan hệ làm ăn với Kamaz. Hiện tại Kamaz bị tình nghi huy động vốn trái phép, công ty tài chính của Thiệu Bằng cũng không minh bạch nên Trương Nhã Hân đã bị triệu tập để hỗ trợ điều tra. Thái độ của Thiệu Bằng đối với Trương Nhã Hân không tốt lắm. Trương Nhã Hân cuối cùng cũng hết hy vọng vào anh ta, bây giờ cô ấy muốn ly hôn với Thiệu Bằng và đã tìm đến tôi.”

Đây không phải là Tô Tuyết Liên cố ý tiết lộ đời tư của người khác mà chuyện này thực ra cũng không còn là bí mật gì, mấy ngày nay ở thôn Thiệu Gia ai cũng biết.

Cô nói:

“Trương Nhã Hân đã tìm đến tôi thì tôi không thể mặc kệ được, những chuyện rối rắm này luôn cần phải được làm cho rõ ràng.”

Thiệu Lăng:

“Vợ chồng họ, tôi nhìn đã biết là không sống với nhau lâu được. Có cặp vợ chồng nào lại sống như thế đâu. Ly hôn là chuyện sớm muộn thôi. Từ lúc công ty tài chính thành lập, tôi đã thấy Thiệu Bằng tính kế Trương Nhã Hân rồi nhưng người ta đã muốn đ.â.m đầu vào hố thì ai cản được.”

“Đừng nói móc nữa, anh kể cho tôi nghe một chút được không?”

Thiệu Lăng:

“Dựa vào đâu mà tôi phải nói?”

Tô Tuyết Liên suýt nữa thì tức nghẹn.

Cô ấy nghiêm túc nói:

“Thiệu Lăng, nể tình chúng ta cũng là thanh mai trúc mã, anh kể chi tiết cho tôi nghe đi. Tôi biết bảo anh nói về những chuyện không hay ho của Thiệu Bằng thì không tốt lắm. Nhưng không thể không có chút tình nghĩa nào chứ. Anh giúp tôi đi.”

Cô hạ giọng:

“Trương Nhã Hân theo Thiệu Bằng thật sự rất t.h.ả.m.”

Thiệu Lăng không biết bên trong còn có chuyện gì nhưng mỗi lần Trương Nhã Hân xuất hiện đều là cáo mượn oai hùm khoe khoang khoác lác, bây giờ xảy ra chuyện thì ngây người ra. Chỉ có thể nói người đáng thương ắt có chỗ đáng hận.

Nhưng Thiệu Lăng nhìn Tô Tuyết Liên, cuối cùng vẫn thở dài một hơi:

“C.h.ế.t tiệt, dạo này không biết tôi giẫm phải cái gì mà toàn dính vào mấy chuyện vớ vẩn này, đúng là phải đi chùa thắp hương thôi.”

Chuyện nào cũng không liên quan đến anh nhưng chuyện nào anh cũng bị dính vào một chút.

Chính anh cũng thấy cạn lời.

“Thiệu Lăng, anh giúp tôi đi.”

Thực ra nếu Tô Tuyết Liên tìm Lê Thư Hân, cô ấy có thể sẽ nhận được sự giúp đỡ của Thiệu Lăng nhanh hơn nhưng cô không muốn làm vậy. Nếu làm thế cô ấy luôn cảm thấy giống như đang "mượn danh thiên t.ử để sai khiến chư hầu".


Hơn nữa cô ấy cũng hiểu phần nào tính cách của Thiệu Lăng. Nếu cô ấy thông qua Lê Thư Hân để yêu cầu anh làm này làm nọ, anh chắc chắn sẽ nổi giận sau này bạn bè cũng không làm được nữa.

“Tôi thật sự không thể nhìn được nữa, anh không biết đâu, Trương Nhã Hân bị đ.á.n.h rất dã man…”

Thiệu Lăng ngắt lời Tô Tuyết Liên:

“Cô không cần phải nói những chuyện này, cô biết mà, tôi sẽ không đồng tình với Trương Nhã Hân đâu, có liên quan quái gì đến tôi? Nhưng mà nếu cô muốn hỏi về công ty tài chính của họ thì tôi có thể nói cho cô một ít. Mẹ kiếp, dạo này tôi đúng là lòng tốt bộc phát. Cứ như sắp biến thành siêu nhân Người Nhện đến nơi rồi.”

Tô Tuyết Liên chớp mắt, không nói gì thêm chỉ cần anh chịu giúp là được.

Còn anh nói gì cô ấy không quan tâm.

Thiệu Lăng:

“Ban đầu Thiệu Bằng không định thành lập công ty tài chính mà là muốn đầu tư vào một công ty nào đó chuyên mua cổ phiếu siêu lợi hại. Lúc đó hắn đã rủ rê vài người, chủ yếu là những hộ được đền bù giải tỏa có nhiều tiền mặt như bọn tôi. Ngoài ra còn có một vài người bạn cũ của hắn, chắc cũng đều là người có tiền. Sau đó có lẽ mọi người không mấy lạc quan về dự án này nên hắn từ bỏ, tự mình mở công ty tài chính. Người đại diện pháp luật của công ty này là Trương Nhã Hân. Hắn còn từng tổ chức một bữa tiệc để huy động vốn, mời bọn tôi ăn cơm nữa.”

Thiệu Lăng nhún vai:

“Sau đó thì tôi không biết gì nữa vì hai lần hắn đề nghị tôi đều không tham gia. Nên người ta cũng không rủ tôi chơi cùng nữa. Nhưng tôi nghĩ nếu cô muốn chứng minh Trương Nhã Hân hoàn toàn vô tội trong chuyện này thì rất khó. Vì Trương Nhã Hân là người biết chuyện. Hơn nữa tuy tôi không đầu tư nhưng tôi hiểu rằng họ đều giao dịch bằng tiền mặt. Nếu chỉ đơn thuần là vụ kiện ly hôn, tôi nghĩ cô nên bắt đầu từ việc bạo hành gia đình thì hơn. Bằng chứng về phương diện tài chính quá ít.”

Nói về những chuyện này, Tô Tuyết Liên còn rành hơn Thiệu Lăng nhưng cô ấy vẫn nhíu c.h.ặ.t mày:

“Công ty tài chính có dính líu đến Kamaz. Nếu Trương Nhã Hân không thể thoát khỏi trách nhiệm ở công ty tài chính thì cô ấy chắc chắn sẽ bị liên lụy. Tiếp đó cô ấy sẽ rất khó giành được quyền nuôi con. Cô ấy muốn giành lại con nhưng thật sự rất khó.”

Thiệu Lăng nghe vậy im lặng.

Nói đến con cái không ai có thể nói gì được.

Anh cúi mắt xuống, rồi ngẩng đầu lên:

“Con cái thực sự rất quan trọng. Lớn lên bên cạnh ai sẽ hình thành nên tính cách hoàn toàn khác biệt. Trương Nhã Hân có thể chăm sóc con tốt cũng có thể không. Nhưng nhà Thiệu Bằng thì chắc chắn sẽ không chăm sóc con tốt được. Có lẽ về vật chất sẽ không thiếu thốn nhưng tuyệt đối sẽ không dạy dỗ đứa trẻ nên người.”

Anh uống cạn ly cà phê,

“Tôi không hiểu về luật pháp nhưng mẹ của Thiệu Bằng bạo hành con dâu, bản thân Thiệu Bằng cũng có người bên ngoài, những chuyện này đều có thể đưa ra nói được. Cô nên nghĩ cách giúp cô ta đi.”

Tô Tuyết Liên kinh ngạc:

“Không ngờ anh lại có thể nói ra những lời này, thật khiến tôi bất ngờ.”

Thiệu Lăng:

“Tôi không ưa Trương Nhã Hân nhưng tôi không muốn đứa trẻ phải chịu khổ.”

Anh đứng dậy:

“Tôi đi trước đây.”

Tô Tuyết Liên:

“Này?”

Nhưng nghĩ lại cô không gọi Thiệu Lăng lại, không muốn thêm phiền phức.

Thế nhưng Thiệu Lăng lại tự mình quay lại.

Anh cúi người, nói nhỏ:

“Tôi nhớ Thiệu Bằng có mấy người bạn khá thân là người Hồng Kông, còn có một tay có m.á.u mặt nữa. Theo lý thì nếu Thiệu Bằng có mối làm ăn tốt chắc chắn sẽ rủ họ. Nhưng hai lần hắn mở tiệc chiêu đãi bọn tôi đều không mời những người đó, tôi luôn cảm thấy có ý tránh né. Công ty tài chính chắc cũng có liên quan đến họ nhưng tình hình cụ thể tôi không rõ. Cô đừng tự mình điều tra kẻo gặp nguy hiểm. Cô cứ báo cho cảnh sát, không phải họ đang điều tra Kamaz và công ty tài chính sao? Chắc cũng coi như là cung cấp manh mối.”

Tô Tuyết Liên kinh ngạc nhìn Thiệu Lăng.

Thiệu Lăng nói:

“Chuyện chi tiết hơn thì tôi không biết. Những gì có thể nói tôi đều đã nói hết rồi.”

Nói xong anh quay người rời đi.

Anh làm vậy đã là quá có tình có nghĩa rồi.

Thiệu Lăng trở lại xe, châm một điếu t.h.u.ố.c lại hút liên tiếp ba bốn điếu. Anh cười lạnh một tiếng nhấn ga rời đi.

Dạo này anh đúng là bị điên rồi, toàn đi giúp người này người kia, trong khi lúc mình cần giúp đỡ thì chẳng có ai đến giúp.

Dừng một chút, anh lại cảm thấy lời này của mình không đúng lắm. Anh lắc đầu lái xe về phía khu thương mại.

Chuyện nhà mình vẫn quan trọng hơn. Chuyện của người khác liên quan gì đến anh.

Bên chị cả, vẫn cần phải giúp một tay.

Cũng may mà Thiệu Lăng đến. Vợ chồng Lê Thư Bình đúng là đang không biết phải làm thế nào. Nói cho cùng họ cũng không có kinh nghiệm kinh doanh gì, kinh nghiệm trước đây chỉ là đẩy xe bán hàng rong hoàn toàn khác với việc mở cửa hàng.

Thiệu Lăng vừa đến đã lập tức bắt tay vào việc.

Anh nói:

“Tổng thể chúng ta cần theo phong cách đơn giản. Đây chỉ là một quán bán bột chiên, không phải nơi gì cao sang, không cần làm quá phức tạp. Mọi người ngăn một khoảng ở đây đủ để đặt một cái giường đôi là được. Còn bên này thì cần phải sơn lại tường…”

Anh dặn dò tỉ mỉ một lượt, sau đó lại nói với Lê Thư Bình:

“Chị cả, chị làm một ít bảng gỗ, trên đó khắc tên các món chúng ta có rồi treo lên tường làm thực đơn.”

Anh nói tiếp:

“Về phần trang trí, anh rể ở lại đây trông coi. Chị cả về nhà liệt kê một danh sách những thứ cần mua, em sẽ đưa chị đi đặt hàng. Chị còn cần không ít đồ đạc đâu.”

Chị cả Lê:

“Được.”

Có em rể ở đây, cô ấy như có ngay người chống lưng.

À không, em rể gì chứ.

Đây là em trai ruột của cô ấy.

Còn cái người em trai ruột nhà họ Lê kia… trông như thế nào nhỉ.

Đối với người em trai ruột của mình, chị cả Lê chỉ có hai chữ: cạn lời!

Dù sao thì người trước mắt này chính là em trai bà.

Chị cả Lê vội vàng nói:

“Chị còn định mua một cái quạt công nghiệp, còn có tủ đông nữa…”

Thiệu Lăng:

“Những thứ đó đều được, không vội. Chị cứ trang trí trước đã. À, mọi người làm món cá viên chiên, em biết có chỗ bán cá rẻ để em đưa mọi người qua xem, mọi người tự thương lượng giá cả. Sống phải biết tiết kiệm, bớt được đồng nào hay đồng đó.”

“Được.”

--

Hết chương 62.

 

Trước Tiếp