Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thấy anh ông vẫy tay:
“A Lăng đến rồi à, lại đây ngồi.”
Thiệu Lăng ngồi xuống, nói:
“Ông ơi, sao thế? Buồn à?”
Ông bí thư lườm anh:
“Đừng nói bậy.”
Ông chìa tay ra, c* con mập mạp lon ton chạy đến bên cạnh giọng sữa nũng nịu:
“Ông.”
Ông bí thư lập tức bật cười:
“Cháu trai của chúng ta thông minh quá. Nào, để ông bế.”
c* con không khách khí, cái m.ô.n.g nhỏ liền ngồi lên đùi ông bí thư. Cậu nhóc này tuy ông nội ông ngoại ruột chẳng mấy khi xuất hiện, bên cạnh cũng không có nhiều người giànhưng lại rất dạn dĩ với người lớn tuổi.
Điểm này có chút giống ba nó, cũng là một cậu bé hoạt bát.
Cậu ngồi trên đùi ông bí thư, ngẩng đầu nói:
“Ông ơi, con nhớ ông lắm.”
Cậu nhóc này đầu óc lanh lợi, miệng lưỡi cũng khéo, học nói rất nhanh lại còn biết dỗ người.
Ông bí thư cười đến nếp nhăn hằn sâu trên mặt:
“Ôi chao, cháu ngoan của ông, đi nào ông dẫn cháu đi lấy đồ ăn ngon.”
c* con mím môi nuốt nước bọt, nhìn về phía ba.
Thiệu Lăng cười:
“Con đi đi.”
Cậu bé lập tức nở nụ cười toe toét. Thiệu Lăng không đi vào nhà mà ngồi lại trên băng ghế trong sân.
Trưởng thôn và kế toán đi ra, thấy Thiệu Lăng ông ta cười nói:
“Cậu đến sớm thật. Chúng tôi đi tắm suối nước nóng đây. Cậu đi không?”
Thiệu Lăng xua tay:
“Tôi có tham gia đâu mà đi.”
Miệng nói vậy nhưng chân mày lại nhíu lại.
Trưởng thôn nghi hoặc:
“Trông cậu không vui lắm, có chuyện gì à?”
Thiệu Lăng:
“Không có gì đâu, chỉ là chuyện cửa hàng nhà A Hân thôi.”
“A Hân nhà cậu không phải mở công ty rồi sao?”
Thiệu Lăng:
“Công ty mới thành lập, tôi đang nói đến sạp bán sỉ quần áo trước kia cơ. Nhà tôi vốn có ba cửa hàng, kết quả bị người ta hớt tay trên mất một cái, không lo sao được?”
“Hớt tay trên?”
Thiệu Lăng thở dài:
“Ai bảo người ta có tiền hơn chứ.”
Trưởng thôn:
“Có tiền hơn à?”
Thiệu Lăng:
“Chứ còn sao nữa.”
Trưởng thôn ánh mắt lóe lên:
“Người như thế nào vậy?”
Thiệu Lăng:
“Một ông chủ làm sỉ quần áo từ lâu rồi…”
Anh kể qua loa vài câu, trưởng thôn lại nghe rất chăm chú.
Thiệu Lăng đưa ra vài từ khóa:
“Mâu thuẫn giữa ông ta và cửa hàng nhà tôi là vì một nhân viên phục vụ. Ông ta không biết xấu hổ quấy rối người ta còn không cho người ta nghỉ việc nữa à? Sau đó lại…”
Trưởng thôn:
“Khoan đã, lão Triệu ông đi trước đi, tôi nói chuyện với Thiệu Lăng vài câu.”
Hai người ngồi xuống nói chuyện. Trưởng thôn nghe một hồi lâu, đến khi ông bí thư đi ra ông ta mới rời đi.
Ông bí thư không vui:
“Hai người nói gì đấy? Ông ta lại dụ cậu đầu tư à?”
Ông bí thư thật sự không hiểu nổi, trước đây ai cũng là người bình thường, giờ lại như bị cuốn vào cơn lốc đầu tư, cứ một mực tin tưởng.
Hơn nữa vì người giới thiệu sẽ có thưởng, nên ai cũng ra sức lôi kéo người khác.
Như trưởng thôn chẳng hạn, vốn dĩ tuy cũng có chút tư tâm, nhưng vẫn một lòng vì làng.
Nhưng bây giờ thì khác, cả ngày tụ tập với đám người của Uông tổng cứ như bị tẩy não.
Ông bí thư có lòng khuyên nhưng không ai nghe lọt tai.
“Cậu đừng có nghe ông ta đấy.”
Thiệu Lăng:
“Không đâu, tôi chỉ phàn nàn với ông ấy chuyện trong cửa hàng thôi.”
Anh cười cười, vỗ tay:
“Nhóc mập lại đây. Con lấy được đồ ăn ngon gì thế? Cho ba nếm thử.”
Ông bí thư:
“… Cậu đúng là hết t.h.u.ố.c chữa.”
Khóe miệng ông giật giật:
“Cậu thật là quá quắt.”
Thiệu Lăng làm bộ tủi thân:
“Sao cháu lại quá quắt? Ông không thể oan cho người tốt được.”
Ông bí thư:
“… A Lăng à, sao cậu bây giờ càng lớn càng không đứng đắn thế.”
Thiệu Lăng:
“Cháu không đứng đắn chỗ nào ạ.”
Ông bí thư:
“Chỗ nào cũng không đứng đắn.”
Dừng một chút, ông không nói về chuyện này nữa mà nghiêm túc nói:
“Nhưng có chuyện này, A Lăng cậu phải nhớ kỹ, mấy cái vụ quản lý tài sản bên đó cậu tuyệt đối không được tham gia. Ông không lừa cậu đâu, cái này thật sự không đáng tin.”
Thiệu Lăng cười như không cười, nghiêm túc nói:
“Ông ơi, ông quên rồi à, thông tin đó là do cháu tra cho ông mà. Cháu sẽ không bị lừa đâu.”
Ông bí thư khựng lại, gật đầu:
“Cậu hiểu là được rồi.”
Ông bí thư:
“Ông già rồi, chỉ muốn an ổn nhưng xem ra mọi người không nghĩ vậy.”
Thiệu Lăng:
“Người nhà ông còn quản không nổi, đừng nói đến người khác.”
Ông bí thư:
“Hừ.”
Nhóc mập ngồi trên chiếc ghế nhỏ nhìn họ nói chuyện, còn mình thì gặm quả đào mật to, ăn đến mức dính đầy ra áo nhưng trông rất nghiêm túc.
Thiệu Lăng hỏi:
“Ngon không con?”
Tiểu Giai Hi gật đầu, giọng trong trẻo:
“Ngon ạ!”
Thiệu Lăng bật cười.
Bên này ba thế hệ già, trung, trẻ đang trò chuyện, bên kia trưởng thôn và mọi người cũng đã lên xe buýt. Trưởng thôn và Uông tổng ngồi ở hàng ghế cuối cùng.
Ông ta cũng nhắc đến Thiệu Lăng:
“Thằng nhóc này từ nhỏ đã có chủ kiến, có tiền là tiêu ngay. Cậu nói xem, nếu nó không tiêu tiền mà mang đi đầu tư thì tốt biết bao.”
Uông tổng cười nói:
“Còn phải nói, nhưng tôi nghe Thiệu Bằng nói vợ nó mở công ty, chắc cũng có chút tiền nhỉ.”
“Chà, chúng tôi vừa mới nói chuyện xong. Việc kinh doanh nhà nó bị người ta chèn ép, nghe nói là có một lão họ Tống…”
Trưởng thôn kể lại những gì mình nghe được cho Uông tổng. Uông tổng vuốt cằm, vẻ mặt đầy ẩn ý:
“Vậy người này chắc hẳn rất có tiền.”
Hơn nữa lại còn có điểm yếu. Hắn ta thích nhất là loại háo sắc này, dễ thao túng nhất.
Hắn hỏi:
“Vậy người này ở đâu? Nhà hắn…”
Uông tổng lập tức hỏi han chi tiết, trưởng thôn đương nhiên cũng biết gì nói nấy.
Thực ra chẳng ai là kẻ ngốc, chỉ là trong một bầu không khí cuồng nhiệt, dường như ai cũng dễ bị kích động.
Uông tổng hỏi kỹ thông tin về lão Tống, âm thầm ghi nhớ trong lòng rồi mới hỏi:
“À đúng rồi, tôi vẫn không rõ về Thiệu Lăng mà các ông nói. Theo lý thì nhà nó không có tiền, sao lại có tiền thầu đầm hải sâm được.”
Bây giờ họ đã biết Thiệu Lăng có tiền là nhờ đầm hải sâm được đền bù di dời nhưng việc thầu đầm hải sâm cũng không phải là một khoản tiền nhỏ. Nếu nhà anh ta khó khăn như vậy, tiền đâu ra?
Trưởng thôn:
“Nó à, cũng là người biết làm ăn. Thực ra những năm đầu, khoảng hai ba mươi năm trước, thậm chí bốn năm mươi năm trước, từ chỗ chúng tôi có rất nhiều người chạy sang Hồng Kông. Họ phải bơi qua cần có thể lực nên thường nghỉ ngơi ở đây vài ngày, ăn uống bồi bổ. Không ít người đã đem đồ quý giá ra đổi lấy đồ ăn. Lúc đó có đồ cổ, vàng bạc châu báu, nói chung là những thứ mọi người cho là có giá trị. Nhưng mấy cái bình lọ thì chúng tôi không biết nên không tin. Vì vậy mọi người chủ yếu đổi lấy trang sức. Nhưng dù đa số không cần cũng có người chịu đổi. Sau này cuộc sống khó khăn, những thứ vàng bạc đó cũng dần dần đổi lấy đồ ăn hết. Nhưng dù đa số không đổi bình lọ, thỉnh thoảng cũng có vài người. Năm tháng trôi qua người nhà cũng không biết thứ đó có giá trị hay không nên cứ thế bán đi. Nói lại về Thiệu Lăng, nó từ nhỏ đã sống rất vất vả, lúc nào cũng nhặt phế liệu bán lấy tiền đóng học phí. Lớn hơn một chút thì đi buôn đồng nát, trông thì không ra gì nhưng thật sự đã kiếm được tiền. Không biết nó đổi được bình lọ từ nhà ai, nó gom được cả một sọt lớn, vác đi nơi khác tìm chuyên gia xem. Vị giáo sư già đó năm xưa bị hạ phóng về làng chúng tôi, mọi người không thân với ông ấy nhưng ông ấy vẫn nói chuyện với đám trẻ con trong làng. Lớn lên thì mọi người cũng không còn liên lạc nữa. Người bình thường sẽ không tìm đến. Nhưng Thiệu Lăng thì không, thằng này mặt dày lắm. Nó cứ vác cả sọt đồ đi tìm người ta xem. Đừng nói, trong đó thật sự có một món có giá trị. Nó bán đi rồi thầu đầm hải sâm. Cậu nói xem có may mắn không.”
Uông tổng nghe mà kinh ngạc:
“Trời, lại có chuyện như vậy.”
“Chứ còn sao!”
Chỉ trong chốc lát, Uông tổng đảo mắt,
“Vậy trong làng các ông bây giờ còn thứ đó không? Nghe nói tôi cũng muốn đi nhặt của hời.”
Trưởng thôn:
“Cái này ai mà biết được. Lúc trước Thiệu Lăng bán được tiền, mọi người cũng không biết cái nào mới là cái có giá trị. Vì lúc đó là cả một đống bình lọ, có cái nó thu trong làng có cái thu ở ngoài. Nên không ai biết cái nào đáng giá. Mà nó bán hết rồi, nó không thừa nhận thì người khác cũng không thể nói cái của mình chắc chắn là cái có giá trị được. Nhưng vì chuyện này mà nhà nào trong làng có bình lọ trông cũ cũ đều không bán ra ngoài nữa. Cậu mà hỏi bây giờ thì đừng hòng, Thiệu Lăng mới làm đầm nuôi được mấy năm, mọi người vẫn còn nhớ chuyện đó, không ai bán đâu.”
“Tôi cứ thắc mắc sao một thanh niên điều kiện bình thường lại có tiền thầu đầm nuôi. Thằng này có vận may thật.”
Trưởng thôn cười:
“Chứ còn sao nữa. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nó thực ra không hẳn là lãi đâu. Nhiều người nói nó còn lỗ ấy chứ. Nếu nó không bán thứ đó để càng lâu càng có giá, ai mà không biết ‘loạn thế giữ vàng, thái bình giữ đồ cổ’ chứ. Nhưng vì nó vội bán nên không được giá cao. Nó bán cách đây 4-5 năm rồi, cũng không xa lắm. Nghe nói nếu là bây giờ thì giá còn có thể tăng gấp đôi. Cho nên cũng không thể nói là nó lãi hay lỗ được.”
“Đúng là không có tầm nhìn.”
“Đúng vậy, ai nói không phải đâu. Nhưng lúc đó nhà nó khó khăn nó lại muốn cưới vợ, thiếu tiền mà.”
“Thế cũng không thể bán được, vẫn là không có kế hoạch lâu dài.”
“Ha ha ha ha!”
Bên này họ đang bàn tán chuyện năm đó của Thiệu Lăng, bên kia ông bí thư và anh cũng đang nhắc đến đám người kia.
Ông bí thư cảm thán:
“May mà lúc đó cậu bán cái bình đó đi nếu không làm sao thầu được đầm nuôi, làm sao được đền bù nhiều tiền như vậy.”
Cho nên có những chuyện từ miệng những người khác nhau nói ra, quan điểm cũng khác nhau.
Trưởng thôn cho rằng Thiệu Lăng bị lỗ, vì bây giờ bán sẽ được giá hơn.
Nhưng ông bí thư lại cho rằng như vậy là giá trị hơn.
Thiệu Lăng bật cười:
“Sao ông lại nghĩ đến mấy chuyện cũ rích này vậy?”
Ông bí thư lườm anh một cái:
“Chẳng phải là đang nói chuyện phiếm sao? À đúng rồi, ông tìm thấy một cái bình ở nhà, lúc nào rảnh xem giúp ông với.”
Thiệu Lăng cạn lời:
“Nếu cháu mà biết xem, cháu đã chuyên đi làm nghề này rồi. Ông vẫn nên tìm chuyên gia đi.”
Anh nói:
“Mấy thứ này cháu không dám nói bừa, toàn tiền cả đấy.”
Ông bí thư:
“Cũng phải.”
Ông thực ra cũng rất tò mò, hỏi:
“Năm đó, cuối cùng cậu bán cái nào là có giá trị nhất vậy?”
Ông không có ý gì khác, chỉ đơn thuần là tò mò.
Thiệu Lăng im lặng một lúc, rồi đột nhiên cười, nói:
“Thực ra, chẳng có cái nào cả, cháu bịa ra đấy.”
Ông bí thư:
“Hả???”
Ông kinh ngạc nhìn Thiệu Lăng:
“Cậu nói thật hay giả vậy?”
Thiệu Lăng:
“Thật mà, cháu nói dối làm gì. Thực ra năm đó con bán không phải là cái bình, mà là cái gì… Cháu không nói cho ông đâu.”
Ông bí thư:
“… Phì! Thằng nhóc ranh!”
--
Hết chương 48.