Như Trương Hiên, năng lực chuyên môn kém như vậy mà vẫn là nam thần trong mắt nhiều người.
Hay như Thiệu Lăng nhà cô, chỉ đi ăn một bữa cơm là có thể kết nối, mang về cho cô một khách hàng lớn.
Và cả Tiểu Điền, rõ ràng là một cô gái từ nơi khác đến, làm việc chưa đầy một năm nhưng xử lý nhiều việc rất khéo léo lại có thể tìm được mối quan hệ để hỏi thăm chuyện nội bộ của trung tâm thương mại khác, đủ thấy năng lực của cô ấy.
Cô nói:
“Được rồi, cô cứ tiếp tục tìm hiểu đi, tôi phải biết rốt cuộc là ai ngứa mắt với mình. Mặt khác, cứ thử trao đổi lại với bên trung tâm thương mại xem sao. Nếu đổi được vị trí tốt thì tốt, còn nếu phải nhận vị trí tệ thì chúng ta sẽ dẹp luôn cửa hàng này. Tất cả nhân viên sẽ được đào tạo lại để chuyển sang làm ở các cửa hàng trực tiếp của công ty.”
Tiểu Điền:
“Vâng ạ.”
Nếu chuyện này xảy ra lúc công ty thời trang của họ mới thành lập, thì quả thực sẽ khiến họ có chút tổn thương.
Vì ban đầu, họ vẫn dùng lợi nhuận từ ba cửa hàng sỉ để hỗ trợ sự phát triển của công ty.
Nhưng bây giờ Lê Thư Hân lại không quá lo lắng nữa.
Bởi vì công ty thời trang của họ đã nhanh ch.óng phát triển chỉ trong một thời gian ngắn.
Thiệu Lăng mang về một nhà phân phối lớn, Uông Địch lại phát triển thêm một nhà phân phối nữa, gần như đã giúp công ty cất cánh.
Như vậy việc thiếu đi một cửa hàng bán sỉ dường như không còn quá quan trọng.
Tiểu Điền cũng chính vì biết điều này nên mới không quá hoảng hốt.
Tiểu Điền đang báo cáo thì điện thoại reo.
Cô cúi xuống nhìn rồi nói:
“Chắc là có tin rồi ạ.”
Lê Thư Hân ra hiệu, ý bảo cô cứ nghe máy.
Tiểu Điền nhanh ch.óng nhấc điện thoại, sau một hồi trao đổi, cô cúp máy và nói:
“Là lão Tống giở trò sau lưng.”
Lê Thư Hân kinh ngạc:
“Là ông ta?”
Người này, Lê Thư Hân thực ra không quen lắm nhưng nói về xích mích thì đúng là đã từng có.
Trần Trân trước đây chính là từ chỗ lão Tống mà nghỉ việc. Nhưng chuyện này cũng không thể trách người ta được. Lão Tống là người không đàng hoàng, hay động tay động chân ai mà chịu nổi?
Chỉ là một công việc bán hàng, tìm ở đây không hề khó, dù không có chỗ phù hợp thì đến Dương Thành cũng có rất nhiều vị trí tương tự.
Vì vậy chẳng ai thèm chịu đựng thói xấu của ông ta. Nhân viên bán hàng trong cửa hàng của ông ta thay đổi liên tục.
Trần Trân nghỉ, những người khác cũng nghỉ không ít.
Còn mâu thuẫn giữa Lê Thư Hân và ông ta chính là lần ông ta quấy rối Trần Trân.
Người này ghen tị vì cửa hàng của họ làm ăn phát đạt, đã từng muốn xúi giục Trần Trân giở trò nhưng không thành công. Không những không thành công mà còn bị Lê Thư Hân phát hiện, cuối cùng còn không cẩn thận ngã xuống thang cuốn.
Nhưng chuyện ngã thang cuốn đó thực sự chẳng liên quan gì đến Lê Thư Hân cả. Chẳng liên quan là vậy nhưng lão Tống lại không nghĩ thế, mà lại sinh lòng oán hận họ.
Ngày thường vì giành khách, ông ta chuyên môn bán những mẫu quần áo giống hệt họ, rất biết cách gây sự. Lần này chính là tiểu xảo của ông ta.
Tiểu Điền nói:
“Em nhờ người hỏi thăm, nhà lão Tống rất thân với giám đốc trung tâm thương mại đó. Lần này cửa hàng mà chúng ta phải nhường ra cũng chính là do họ thuê lại.”
Lê Thư Hân:
“Nhà họ muốn mở chi nhánh ở đó à?”
Tiểu Điền gật đầu:
“Nghe nói là vậy. Em hỏi nhân viên cửa hàng nhà họ, nghe nói lão Tống rất bất mãn với cửa hàng của chúng ta, lúc nào cũng muốn chèn ép. Nhưng nhà họ dù lấy mẫu mã giống chúng ta để bán cũng chỉ là chạy theo xu hướng cũng không thể bán chạy bằng chúng ta được. Lần này khó khăn lắm mới có cơ hội nên họ muốn nắm lấy. Ban đầu họ định ba ngày trước khi hợp đồng của chúng ta hết hạn mới thông báo, như vậy sẽ khiến chúng ta trở tay không kịp. Nhưng giám đốc trung tâm thương mại đó dù sao cũng không dám làm quá vì chúng ta có hợp đồng, trong hợp đồng ghi rõ phải thông báo trước ba tháng. Ông ta sợ chúng ta sau này truy cứu nên không dám. Nhưng không dám là một chuyện còn những chiêu trò bẩn thỉu thì vẫn không ngừng, như việc cố tình cho chúng ta chọn những vị trí tệ này.”
Lê Thư Hân cười lạnh một tiếng:
“Đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi.”
Lê Thư Hân chưa bao giờ coi người này là đối thủ cạnh tranh, thậm chí còn không để ông ta vào mắt.
Vậy mà không ngờ kẻ này lại phiền phức đến vậy, giờ lại trồi lên làm ra mấy trò hạ cấp này.
Lê Thư Hân nghĩ một lúc rồi hỏi:
“Vị giám đốc trung tâm thương mại kia cũng thú vị thật, lại tận tâm tận lực vì họ như vậy.”
“Vậy chúng ta…”
Tiểu Điền suy nghĩ một lát rồi nói:
“Vậy hay là chúng ta khiếu nại lên cấp trên của trung tâm thương mại?”
Lê Thư Hân lắc đầu từ chối:
“Không cần, tình huống này họ cũng không quản đâu. Hơn nữa chúng ta có nhắm vào vị giám đốc đó thì vợ chồng lão Tống cũng chẳng hề hấn gì.”
Dừng một chút, Lê Thư Hân nói:
“Cứ làm theo ý tôi trước đi. So với chuyện của công ty, mấy việc này chỉ là chuyện vặt.”
Tiểu Điền nghĩ lại cũng thấy đúng. Mặc dù mất một gian hàng bán sỉ sẽ khiến thu nhập của họ bị ảnh hưởng nhưng về lâu dài khi công ty thời trang của họ lớn mạnh, mấy cửa hàng này sớm muộn gì cũng phải dần dần đóng cửa.
“Cô ra ngoài trước đi.”
Tiểu Điền:
“Vâng ạ.”
Tuy không có hành động gì nhưng Lê Thư Hân không phải là không thấy phiền với loại người này.
Sau khi về nhà, cô không khỏi phàn nàn với Thiệu Lăng.
Nhưng thực lòng, Lê Thư Hân cũng không quá tức giận. Chính vì kiếp trước đã tức giận quá nhiều nên kiếp này cô lại có thể bình tĩnh hơn.
Cô than thở, Thiệu Lăng nghe cô kể xong liền hỏi:
“Họ cố ý à?”
Lê Thư Hân:
“Chắc chắn rồi.”
Ánh mắt Thiệu Lăng lóe lên.
Lê Thư Hân quá hiểu anh, cô lập tức nói:
“Anh không định làm gì đấy chứ?”
Thiệu Lăng nhướng mày:
“Sao em lại nói vậy?”
Lê Thư Hân:
“Anh đừng có làm bậy đấy nhé.”
Tuy khó chịu nhưng loại người này cũng không đáng để bận tâm, Lê Thư Hân lười để ý đến kẻ làm trò hề này. Cô không muốn Thiệu Lăng vì tức giận mà làm chuyện gì dại dột.
Cô nói:
“Nghe không?”
Cô véo má Thiệu Lăng.
Anh mỉm cười:
“Em yên tâm đi.”
Lê Thư Hân thở dài:
“Em làm sao mà yên tâm được.”
Thiệu Lăng bật cười:
“Trong lòng em, anh là người thế nào vậy chứ? Rõ ràng anh là người rất tốt mà.”
Lê Thư Hân:
“Hừ.”
“Đúng rồi, mai anh về làng.”
Thiệu Lăng nói.
Lê Thư Hân:
“Anh đi đi.”
Thiệu Lăng nuôi gà ở đó, về cơ bản cứ ban năm ngày lại về một lần, không quá thường xuyên nhưng cũng không ít.
Thiệu Lăng cúi xuống nhìn Lê Thư Hân, ánh mắt lóe lên.
Dám bắt nạt vợ của anh sao?
Hừ!
Thiệu Lăng về làng, đương nhiên là mang theo cả nhóc con mập mạp. Cậu nhóc cả ngày được ở bên ba nên vui lắm.
Không phải là ba tốt hơn mẹ mà là vì trước đây khi Lê Thư Hân trông con, cô không hay ra ngoài thường xuyên như vậy.
Lúc đó c* con còn nhỏ nên chủ yếu chỉ ở nhà. Nhưng Thiệu Lăng thì lại thường xuyên dắt cậu nhóc ra ngoài.
Trẻ con đứa nào mà thích ngồi yên một chỗ, mỗi lần ra ngoài, cậu nhóc đều rất phấn khích.
Ra ngoài vừa được hít thở không khí trong lành lại có bạn bè chơi cùng, cậu nhóc vui không thể tả.
Thiệu Lăng dắt con trai về làng, vừa đến nơi đã thấy một đám người tụ tập ở đầu làng, ai nấy đều mặt mày hớn hở trông vui vẻ lắm.
Thiệu Lăng dừng xe:
“Chú Hoàng, mọi người đang làm gì vậy?”
Lão Hoàng vừa thấy Thiệu Lăng, liền đắc ý nhếch mép:
“Hôm nay bọn tôi đi Nam Điền tắm suối nước nóng, đang chờ xe đây.”
Thiệu Lăng “Ồ” một tiếng, cười nói:
“Vậy mọi người chơi vui vẻ nhé. Hôm nay về à?”
“Hai ngày, chiều mai mới về.”
Thiệu Lăng:
“Thế thì tốt quá.”
“Còn không phải là nhờ công ty Kamaz sao. Nếu không có công ty tốt, làm gì chúng tôi có cơ hội tốt như vậy.”
Thiệu Lăng:
“…”
Anh cười nói:
“Chú cũng tham gia à?”
Chú Hoàng lập tức kích động:
“Chuyện tốt như vậy sao không tham gia được? Qua cái làng này là không còn cơ hội đâu. Cậu gửi tiền ngân hàng làm gì có được nhiều tiền lãi như thế? Nhưng ở đây thì khác, lãi suất cao còn đưa chúng tôi đi chơi, tốt biết bao. Tôi nói cho cậu biết, cậu không tham gia là cậu thiệt, cứ khóc thầm đi, sau này không còn chuyện tốt như vậy nữa đâu. Lần này là vận may đến không cản nổi. Cậu mà không nắm lấy thì đảm bảo sau này vận may sẽ không tìm đến cậu nữa. Thôi cậu còn trẻ biết gì mà nói.”
Một chú khác phụ họa:
“Còn phải nói sao? Nhưng mà A Lăng, chắc cậu không có tiền trong tay đâu nhỉ? Muốn tham gia chắc cũng không được. Trong làng mình bao nhiêu ông già đem tiền chia hết cho con cái, cuối cùng thì sao? Không có tiền nên không tham gia được chứ gì? Giờ nhìn chúng tôi ngày nào cũng đi chơi, ghen tị muốn c.h.ế.t.”
“Bọn bay đó, tiêu tiền nhanh quá giờ có cơ hội tốt cũng không tham gia được.”
“Chứ còn sao nữa.”
“À đúng rồi, lão Tôn chia hết tiền cho hai thằng con trai, kết quả thì sao, chúng nó cầm tiền rồi chẳng thèm ngó ngàng gì đến ba mẹ nữa. Ba mẹ như trâu như ngựa hết lòng vì con cái, chia tiền xong con cái lại coi như không có. Xem tôi đây này, tôi đem hết tiền đầu tư vào Kamaz, mỗi năm lĩnh lãi. Tháng nào cũng có cơ hội đi chơi. Cuộc sống của tôi thoải mái biết bao. Con trai biết tôi có tiền cũng phải cung phụng tôi…”
“Vẫn là ông khôn ngoan.”
“Đó là đương nhiên, chẳng lẽ lại nghe ông bí thư? Ông bí thư già rồi, không hiểu mấy kiểu quản lý tài sản mới này đâu tư tưởng cũ rích rồi. Thế là không được. Đừng thấy tôi già nhưng tôi thực sự hiểu biết đấy.”
“Đúng vậy, ông nói không sai chút nào.”
Thiệu Lăng nhìn họ nói chuyện hăng say, như thể bị nhập ma trong lòng chỉ biết lắc đầu.
Anh không nói thêm gì nữa mà lái xe vào làng.
Anh không đi thẳng đến trại gà mà lái xe đến Ủy ban thôn.
Dạo này nhiều chuyện, ông bí thư ngày nào cũng đến Ủy ban. Ông vô cùng lo lắng về cơn sốt đầu tư cuồng nhiệt trong làng nhưng dù lo lắng cũng không thể khuyên can được.
Khi Thiệu Lăng đến, ông bí thư đang ngồi thơ thẩn trong sân Ủy ban.