Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời

Chương 105

Trước Tiếp

Tối đó Thiệu Lăng cũng ở chung phòng với chú Hai Quách. Chú Hai Quách tò mò hỏi:

“Nghe nói cậu đã tiêu hết tiền rồi à?”

Thiệu Lăng gật đầu,

“Sao mà đến cả chú cũng biết rồi vậy?”

Chú Hai Quách cười:

“Cái miệng của dì Hai đó, cậu cũng nên biết rồi chứ.”

Thiệu Lăng cũng cười cười,

“Đúng vậy.”

Chú Hai Quách cảm thán:

“Cậu gan quá sức.”

Thiệu Lăng:

“Cháu lại thấy chẳng có gì.”

Anh nói:

“Nhà cửa cũng là tiền.”

Còn nhiều hơn thì anh cũng không nói nhiều.

Chú Hai Quách cũng không phải người tò mò nhiều, hai người lại nói chuyện về khoản đầu tư lần này.

Chú Hai Quách:

“Cậu thấy sao?”

Thiệu Lăng còn chưa kịp trả lời Tiểu Chu đã đến. Tuy nhiên lần này rõ ràng là hướng về phía chú Hai Quách nhiều hơn.

Cô ta trước tiên hỏi thăm ân cần một phen, ngay sau đó nói:

“Mọi người đi lên lầu hai sảnh tiệc đi ạ, tối nay chúng ta có buổi họp mặt.”

Thiệu Lăng nhướng mày:

“Họp mặt?”

Chu Như:

“Đúng vậy, mở tiệc trà cho vui cửa vui nhà.”

Chú Hai Quách:

“Vậy thì tốt quá rồi.”

Chu Như vừa rời đi, chú Hai Quách và Thiệu Lăng liền cùng đi lên lầu hai.

Họ gần như không chậm trễ nhưng khi đến nơi thì vẫn thuộc dạng đến sau. Lúc này hội trường vô cùng náo nhiệt, bà Hồ ngồi ở hàng ghế đầu tiên.

Vì Tô Tuyết Kiều cũng là nhân viên, bà ta đắc ý không thôi.

Giọng nói bà ta to vang, ra oai, xung quanh càng có vài người xúm lại khen ngợi bà ta.

Những người tương đối quan trọng đều ngồi ở hàng ghế đầu.

Thiệu Bằng đi vệ sinh tiện thể ngồi cạnh Thiệu Lăng.

Anh ta quay đầu:

“Anh Bằng không lên phía trước sao?”

Thiệu Bằng:

“Ngồi đâu mà chả ngồi, mà này nghe nói cậu mua cửa hàng hả?”

Thiệu Lăng gật đầu:

“Mua rồi, sao anh có hứng thú à? Nếu anh có hứng thú có thể tìm người bán nhà đất đã giúp tôi. Cô ấy rất chuyên nghiệp. Tôi và A Hân đều mua nhà từ tay cô ấy.”

Thiệu Bằng cười:

“Tôi thì không có hứng thú, nếu có tiền tôi có thể làm nhiều thứ hơn kiếm cũng nhiều hơn, mua nhà chẳng có ý nghĩa gì. Tốc độ tăng giá dù có nhưng được mấy đồng đâu. Cậu ấy à. Cậu là người chẳng có chí lớn, vốn định rủ cậu cùng nhau phát tài nhưng tôi thấy cậu chẳng có số phát tài.”

Thiệu Lăng nửa thật nửa giả nói:

“Tôi thì muốn ổn định hơn, tôi là người trọng sự ổn định.”

Thiệu Bằng bĩu môi.

Thiệu Lăng nhìn về phía phóng viên Vương đang ở phía trước,

“Anh Bằng sao lại quen phóng viên Vương vậy? Anh ta là người thôn Thang Khẩu mà, tôi thật sự không có thiện cảm gì với người thôn Thang Khẩu. Chuyện của Vương A Hưng lần trước thật sự đã làm tôi bị tổn thương.”

Anh cười nói:

“Tôi còn bị di chứng đây, nhìn thấy người thôn Thang Khẩu là tự động đề phòng.”

Thiệu Bằng:

“Cậu này, phóng viên Vương tốt lắm, anh ta chẳng có gì cả. Tuy anh ta là người thôn Thang Khẩu nhưng thường ngày lại không ở trong thôn. Thời trẻ anh ta thi đậu đại học rồi ra ngoài, cũng chẳng mấy khi về thôn. Vụ trại hải sâm của cậu suýt nữa gặp chuyện đúng không? Bên tôi cũng không yên tâm liền tìm những người này theo dõi, còn sắp xếp người giám sát thôn Thang Khẩu nữa. Phóng viên Vương này là anh họ của Thang Diệu Tông, anh ta đi thăm Thang Diệu Tông thì gặp người của tôi, mọi người qua lại dần dần quen biết. Người khác tốt lắm, thực ra anh ta vẫn luôn muốn thay mặt Thang Diệu Tông trực tiếp xin lỗi cậu. Họ thật sự không phải nhằm vào cậu đâu chỉ là muốn trừng trị ba tên côn đồ kia, ai ngờ lại khiến cậu hiểu lầm.”

Thiệu Lăng nở nụ cười nhưng nụ cười đó không chạm đến đáy mắt.

Mấy lời này lừa quỷ à.

Thiệu Lăng tin cách Thiệu Bằng và phóng viên Vương quen biết, cái này thì không đến mức giả dối, dù sao họ cũng cùng một thôn, trại nuôi cách nhau cũng rất gần, tuy không qua lại nhiều nhưng cũng coi như hiểu rõ gốc rễ. Thiệu Bằng trước đây chắc không quen người này.

Anh ta nói là Thiệu Lăng quen phóng viên Vương sau khi trại hải sâm suýt gặp chuyện, Thiệu Lăng tin.

Nhưng mà anh ta nói chuyện trại hải sâm là hiểu lầm, Thiệu Lăng vạn lần không thể tin, lời này ngay cả ba tên côn đồ cũng không thể tin huống chi là người khác.

Hơn nữa trước đây Thiệu Bằng tuy ngông cuồng, nhưng không đến mức như bây giờ, bây giờ Thiệu Bằng là khắp nơi đi trên bờ vực, quả thực là nhảy Disco trên dây nối đất của pháp luật.

Nếu nói trong đó không có thủ đoạn của phóng viên Vương này, Thiệu Lăng không tin.

Đương nhiên Thiệu Bằng cũng không phải trẻ con ba tuổi, không thể chuyện gì cũng đổ lỗi cho người khác còn mình thì trong sạch. Chỉ có thể nói cá tìm cá tôm tìm tôm.

Còn về phóng viên Vương này, Thiệu Lăng nghĩ người này hẳn là có ý tưởng với mình, cái ý tưởng đó là ý định lừa tiền.

Nếu Thang Diệu Tông và anh ta không bàn bạc kỹ càng rồi mới khuyến khích người đến trại nuôi của họ thì anh chẳng tin một chút nào.

Ngay cả việc muốn ăn bánh bao m.á.u của người khác cũng phải bàn bạc từng bước một cách thực hiện chứ.

Cho nên anh đoán phóng viên Vương đã biết từ sớm.

Vì vậy khi vừa nhìn thấy vẻ mặt hơi kỳ lạ của mình, anh ta thoáng lảng tránh nhưng Thiệu Lăng vẫn nhận ra.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, anh suy nghĩ rất nhiều rồi sau đó bật cười,

“Hiểu lầm hay không hiểu lầm thì cũng qua rồi.”

Anh nói:

“Này, anh nói cái khoản đầu tư này có đáng tin không?”

Hội trường đã bắt đầu tọa đàm, cái gì mà tiệc trà, chẳng qua chỉ là một buổi tẩy não mà thôi.

Có đôi khi, thật sự không thể hoàn toàn nói người bị lừa là không có đầu óc.

Trong một môi trường cuồng nhiệt như vậy, rất nhiều người sẽ vô thức bị ảnh hưởng.

Tuy nhiên, Thiệu Lăng thì không nằm trong số đó.

Nhưng anh vừa hỏi như vậy Thiệu Bằng lại tỉnh táo hẳn:

“Tôi thấy cái này khá tốt đó chứ, một dự án đầu tư thực tế, có gì không tốt? Người ta là công ty lớn nước ngoài, lừa cậu kiểu gì được? Chúng ta đúng là gặp may, người khác chưa chắc có vận may tốt như vậy đâu.”

Thiệu Lăng cười cười chống cằm:

“Hay cũng vô dụng, tôi không có tiền.”

Ánh mắt Thiệu Bằng chợt lóe lên,

“Cậu biết tôi cũng có một công ty đầu tư, nếu cậu có hứng thú có thể vay một chút. Người khác vay tiền đều là hai mươi, tôi cho cậu tám, không kiếm lời, đủ tình anh em mà. Cậu xem cậu tuy kiếm ít nhưng mỗi năm lại có rất nhiều cơ hội du lịch. Hơn nữa cô bé Tiểu Chu đối xử với cậu rất tốt không nên báo đáp một chút sao? Cậu không mua một đồng nào làm tổn thương lòng người ta quá.”

Thiệu Lăng:

“Anh mà nói vậy tôi lại càng không mua, tôi còn muốn tránh xa cô ta ra ấy chứ, lỡ vợ tôi hiểu lầm thì sao? Hơn nữa tôi việc gì phải báo đáp cô ta chứ. Tôi thừa nhận tôi rất cảm ơn chuyến du lịch này nhưng tôi không có hứng thú với cô bé đó.”

Thiệu Bằng hơi nhíu mày,

“Cậu đó.”

Trong chốc lát, anh ta lại không biết nói thế nào, chỉ nói:

“Cậu chính là quá luỵ gia đình, đàn ông đại trượng phu mà...”

Thiệu Lăng ngắt lời:


“Với tôi, gia đình là quan trọng hơn bất cứ thứ gì khác.”

Thiệu Bằng nghĩ đến hoàn cảnh của Thiệu Lăng, thầm mắng vợ chồng Thiệu Quốc Uy không ra gì,

“Thực ra tôi hiểu cho cậu.”

Chẳng còn hứng thú nói chuyện hay đầu tư nữa.

Anh ta vỗ vai Thiệu Lăng,

“Tôi đi trước đây, lần sau tìm cậu cùng chơi, tôi dẫn cậu đi Macao.”

Anh ta đắc ý lắm:

“Tôi qua đó không phải chơi ở đại sảnh đâu.”

Thiệu Lăng cười:

“Tôi không hiểu mấy cái đó.”

Đó là một lời từ chối, Thiệu Bằng mím môi đứng dậy đi lên.

Thiệu Lăng lúc này cũng đứng dậy đi ra cửa hút t.h.u.ố.c, anh cứ châm hết điếu này đến điếu khác. Chú Hai Quách đi ra thì thấy anh đang dựa vào cửa sổ không biết đang nghĩ gì.

Nói thật, chú Hai Quách không tiếp xúc nhiều với đàn em như Thiệu Lăng nhưng chỉ trong hai ngày ngắn ngủi đó, chú Hai Quách đã cảm thấy Thiệu Lăng hơi khác so với những gì mình nghĩ.

Nói sao nhỉ?

Người này thoạt nhìn có vẻ tính cách phóng khoáng dễ gần. Nhưng thực tế, ông lại cảm thấy người này không dễ hiểu chút nào.

“Sao cậu không vào nghe tiếp?”

Thiệu Lăng:

“Tôi nhớ vợ tôi.”

Chú Hai Quách:

“…”

Người ta nhớ vợ, ông còn thấy hơi ngượng ngùng,

“Cậu xem này…”

Thiệu Lăng đưa điếu t.h.u.ố.c cho chú Hai Quách.

Chú Hai Quách cười khà khà nhìn thoáng qua rồi nói:

“Tôi nhớ trước đây cậu ít hút t.h.u.ố.c lắm mà, sao bây giờ lại hút dữ vậy?”

Ánh mắt Thiệu Lăng hơi lóe lên, cười nói:

“Trước đây cháu cũng hút t.h.u.ố.c mà không hút trước mặt vợ cháu thôi. Con nhà cháu còn nhỏ, phải nghĩ cho con chứ.”

Chú Hai Quách:

“À ra thế.”

Bà lẩm bẩm:

“Hồi xưa chúng tôi nuôi con cứ tùy tiện thôi, bây giờ thì khác rồi chú trọng nhiều thứ hơn.”

Thiệu Lăng cười gật đầu, hai người đều dựa vào cửa sổ.

Chú Hai Quách:

“Thủ đô này trông cũng đâu có phồn hoa như vậy.”

Thiệu Lăng:

“Chỗ này là ngoại ô mà.”

Chú Hai Quách chợt hiểu ra,

“Thế tôi mới bảo, thủ đô không nên như thế này.”

“Không biết vợ mình ở nhà đang làm gì.”

Thiệu Lăng lẩm bẩm.

Lúc này Lê Thư Hân đang làm gì ư?

Đang chạy khắp nhà đuổi theo cục thịt nhỏ mũm mĩm của cô.

Cục thịt nhỏ ôm một gói khoai tây chiên to đùng, vừa la oai oái vừa chạy về phía trước, chạy lạch bạch nhanh ơi là nhanh. Hai cái chân ngắn tũn mà chạy nhanh ghê.

Mấy đứa trẻ con là vậy đó, mấy tháng trước còn đi chập chững run rẩy, mà không bao lâu sau đã chạy nhanh như thỏ con. Lê Thư Hân không phải không đuổi kịp một đứa bé mà là sợ đuổi gấp nó sẽ té.

Lê Thư Hân:

“Bảo bối! Trả cho mẹ!”

Cục thịt nhỏ không chịu, cái đầu nhỏ lắc như trống bỏi bé kiên quyết:

“Không! Muốn ăn! Bảo bối muốn ăn!”

Lê Thư Hân:

“Bảo bối không được ăn cái này.”

Cục thịt nhỏ không nghe lời, tiếp tục trốn.

Chu Vịnh Ni:

“Bảo bối trả khoai tây chiên cho chị hai đi.”

Khoai tây chiên là của cô ấy mua, ai ngờ cô ấy vừa đi vệ sinh đã bị thằng em họ bé bỏng ôm chạy mất.

Thằng bé con lúc này cũng mệt rồi tựa vào cửa, thân hình nhỏ xíu như một con vật nhỏ đang kinh hãi, đôi mắt to tròn xoe nhìn mẹ đưa ra yêu cầu:

“Bảo bối muốn ăn!”

Lê Thư Hân:

“Bảo bối không được ăn cái này, cái này mặn quá. Mẹ làm món khác ngon cho con ăn nha, được không?”

Cục thịt nhỏ do dự nhìn mẹ.

Lê Thư Hân:

“Mẹ sẽ làm món rất ngon, mẹ cho con ăn ruột cá, còn hấp sữa đông hai lớp cho con nữa, được không?”

Cục thịt nhỏ nuốt nước miếng.

Lê Thư Hân giơ tay:

“Mẹ đảm bảo, không lừa bảo bối.”

Cục thịt nhỏ cúi đầu nhìn gói khoai tây chiên, rồi lại nhìn mẹ.

Lê Thư Hân không ngừng cố gắng:

“Sáng mai bà Lâm đến, sẽ nướng bánh tart trứng cho con ăn, được không?”

Cục thịt nhỏ lại nuốt nước miếng, Lê Thư Bình cười nói:

“Cái gì sáng mai, dì cả làm cho con ăn ngay bây giờ luôn, được không?”

Cục thịt nhỏ nghe đến đó, cuối cùng cũng chịu thua, bàn tay mũm mĩm đưa gói khoai tây chiên ra lớn tiếng nói:

“Ăn bánh tart trứng!”

“Được, ăn bánh tart trứng!”

“Ăn sữa!”

“Đúng vậy, sữa đông hai lớp!”

Cục thịt nhỏ cuối cùng cũng vui vẻ, cười tít mắt lộ cả hai cằm.

Lê Thư Hân nắm tay cục thịt nhỏ, ghé sát lại:

“Chị cả, em cũng muốn ăn.”

Chu Vịnh Ni:

“Con cũng muốn, con cũng muốn.”

Lê Thư Bình:

“... Mấy đứa đúng là giỏi giang quá ha.”

--

Hết chương 45.

 

Trước Tiếp