Anh cười nói:
“Cũng có lý ha nhưng mà tôi thì không có chí lớn gì đâu.”
Anh cười cười bước về phía trước.
Trên quảng trường người khá đông, Thiệu Lăng móc máy ảnh ra chụp lia lịa.
Dì Hai tiến đến,
“A Lăng, cậu chụp cho tôi một tấm đi?”
Dì Hai thở dài một tiếng nói:
“Tôi mua máy ảnh, lúc đi lại quên mang theo.”
Thật là buồn thiu.
Thiệu Lăng cười:
“Không sao đâu, cháu mang theo mà, mọi người muốn chụp ảnh cứ tìm cháu.”
Dì Hai “À” một tiếng, vui vẻ nói:
“Cảm ơn cậu nhé.”
Thiệu Lăng:
“Không sao đâu, đều là người cùng thôn mà.”
Anh chỉ đạo dì Hai:
“Dì quay sang bên này một chút, đúng rồi, sang bên này chút nữa.”
Anh tiếp tục chỉ đạo:
“Động tác của dì không được, cháu bảo dì vẫy tay mà, ừm, như vậy, động tác chuyên nghiệp cất cánh, không tệ không tệ.”
Thiệu Bằng bó tay, chỉ chỉ Thiệu Lăng qua không gian,
“Cậu được thật đấy.”
Thiệu Lăng cười ha hả,
“Tôi đây là chuyên nghiệp mà.”
“Không thấy vậy.”
Thiệu Lăng nhún vai, tiếp tục chụp ảnh cho họ.
Dì Hai và Thiệu Lăng là hàng xóm cũng coi như người quen cũ.
Bà ấy chụp ảnh rất có tâm, còn gọi cả Tiểu Triệu đến chụp chung. Tiểu Triệu mỉm cười lắc đầu từ chối.
Cậu ta cười nói:
“Dì Hai đúng không ạ? Chụp ảnh chung thì thôi, dì cứ tự nhiên chơi, cháu là người đặc biệt không thích chụp ảnh.”
Dì Hai:
“Cậu xem cậu thanh niên này, còn có người không thích chụp ảnh à?”
Tiểu Triệu:
“Cháu đây ạ, cháu bị say ống kính.”
“Còn có bệnh này sao?”
Dì Hai kinh ngạc.
Tiểu Triệu cười:
“Tối nay, tối nay cháu sẽ qua kể kỹ cho dì nghe về căn bệnh này của cháu.”
“Được, cậu qua đi.”
Hai người nói chuyện xong, dì Hai:
“Cậu bé này đúng là người tốt bụng.”
Thiệu Lăng phì cười. Trong chuyện dính bẫy, dì Hai dám nói mình đứng thứ hai thì không ai dám nói đứng thứ nhất.
Bên ngoài có người đến bán đồ điện gia dụng, bà mua, chất lượng không đạt yêu cầu.
Bên ngoài có người đến bán thực phẩm chức năng, bà mua, không chỉ mua mà còn phát triển cả tuyến dưới rồi người ta bỏ trốn.
Bên ngoài có người đến bán hàng đa cấp, bà lại càng hăng hái.
Lần này đầu tư quản lý tài sản, bà vẫn không chút do dự lao vào tuyến đầu, sợ mình không bị lừa.
Đợi mọi người đi rồi, Thiệu Lăng tốt bụng nhắc nhở một câu:
“Dì Hai ơi, chuyện đầu tư này không giống như mua đồ đâu. Mua đồ thì dù dì có mua phải đồ nát ít nhất còn có cái đồ. Còn cái khoản đầu tư này thì không phải chuyện như vậy đâu, đầu tư xong là không có gì cả đâu.”
Dì Hai liếc anh một cái,
“Tôi là loại người dễ bị lừa sao? Đợi tôi nghe anh ta nói kỹ, đáng tin thì tôi đầu tư, không đáng tin thì tôi không đầu tư.”
Thiệu Lăng cười cười, cũng không nói thêm gì.
Dù sao thì cũng đã nói rồi, hàng xóm lâu năm vậy rồi anh cũng đã gợi ý một chút nhưng người ta không nghe, anh cũng sẽ không nói nhiều.
Nhưng Hải Lan lại gật đầu nói:
“Tôi cũng thấy chuyện này có vẻ mờ ám.”
Đừng thấy Hải Lan không phải người có học thức thông minh gì nhưng cô ấy cũng có trí tuệ sống riêng của mình. Cô ấy thuộc loại người trong thôn cơ bản không mấy khi bị lừa.
“Ra ngoài chơi là để chơi, đừng nghĩ nhiều quá. Nào nào, để tôi giúp mọi người chụp ảnh.”
Tiểu Chu bước đến nhẹ nhàng nói:
“Có cần tôi giúp đỡ không?”
Hai ngày nay cô ấy cũng khá thường xuyên lại gần Thiệu Lăng nhưng Thiệu Lăng lại đặc biệt lạnh nhạt.
Anh phất tay:
“Không cần, không cần.”
Tiểu Chu c.ắ.n môi, Hải Lan nói thẳng:
“A Lăng, cậu ít nói chuyện với mấy cô gái đó thôi. Chúng tôi là thay A Hân trông cậu, không thì có lỗi với bộ quần áo này của tôi quá.”
Thiệu Lăng bật cười:
“Được được được, cô Chu cứ đi lo việc của cô đi, bên tôi không cần phải chăm sóc đâu. Cô chăm sóc tôi nhiều quá họ lại đồn đại linh tinh.”
Tiểu Chu c.ắ.n môi, lộ ra một nụ cười yếu ớt,
“Vậy được rồi.”
Cô xoay người rời đi, đi “công lược” mấy người khác.
Dì Hai mắt sáng như đèn pha,
“Cô ta có ý với cậu đấy.”
Thiệu Lăng lắc đầu:
“Cô ta không phải có ý với cháu đâu, cô ta là có ý với tiền của cháu. Nếu cháu không có tiền, cô ta sẽ chẳng có ý gì với cháu. Sự chu đáo và nhiệt tình của cô ta được xây dựng trên cơ sở cháu có thể đầu tư. Nếu cháu không thể đầu tư thì những điều đó sẽ không tồn tại. Hơn nữa bất kể có tồn tại hay không, cháu không có hứng thú với phụ nữ khác. Vợ cháu xinh đẹp như vậy, cháu việc gì phải nhìn người khác? Không mệt sao? Hơn nữa đầu tư... cháu cũng đâu có tiền.”
“Xì, thôn mình, cậu ít nhất cũng lọt top 5 đó!”
Thiệu Lăng:
“Đúng vậy, cháu là được bồi thường tiền mà nhưng đều tiêu hết rồi.”
Dì Hai:
“Cái gì!!!”
Bà ấy kinh ngạc nhìn Thiệu Lăng, không thể tin được.
Bà ấy nhớ là Thiệu Lăng được bồi thường tám chữ số đúng không?
Cái trại nuôi của nhà anh, riêng tiền hải sâm thôi đã không ít rồi. Hơn nữa, hải sâm còn do Thiệu Lăng tự tay xử lý nữa.
“Cậu nói thật hay nói dối vậy? Đừng có lừa dì Hai cậu nhé.”
Cách đó không xa, Tiểu Chu đang nói chuyện với người khác tai cũng dựng lên.
Thiệu Lăng:
“Cháu mà lừa dì thì cháu là ch.ó con.”
Dừng lại một chút, nói:
“Dì nói cháu là gì thì cháu là cái đó.”
Dì Hai càng kinh ngạc, hạ giọng hỏi:
“Cậu làm gì thế?”
Thiệu Lăng:
“Vợ cháu làm kinh doanh mà, làm kinh doanh không cần vốn sao? Nhà cháu có ba cửa hàng lận. Ngoài mặt bằng ra còn có kho hàng, chuyện này dì cũng đâu phải không biết.”
Thiệu Lăng sở dĩ nói ra cũng là đã bàn bạc kỹ với Lê Thư Hân.
Người khác biết họ đã tiêu hết tiền thì sẽ không còn tơ tưởng nữa.
Dì Hai lắp bắp:
“Nhưng, nhưng nhà cậu không phải thuê...”
Thiệu Lăng:
“Đúng vậy, nhà cháu là thuê đó nhưng nhà cháu cũng mua cửa hàng mà, chỉ là nhà đang xây, chưa giao nhà thôi. Hơn nữa A Hân để hạ giá thành nhập hàng cũng nhiều mà.”
Dì Hai và Hải Lan đều đã từng đến kho hàng của Lê Thư Hân, hiểu rằng bên đó thực sự không nhỏ.
Cả hai đều cảm thán:
“Cậu tiêu hết sạch rồi...”
Thiệu Lăng:
“Nói như vậy, tất cả tiền bồi thường của nhà cháu, cháu đã dùng để mua căn nhà đang ở, mua hai chiếc xe và cả cửa hàng nữa, đều đã tiêu hết rồi.”
Dì Hai:
“Hai đứa này gan quá sức.”
Bà thật sự không ngờ, hai vợ chồng trẻ này lại mạnh mẽ đến vậy.
Thiệu Lăng:
“Có gì mà lớn gan hay không lớn gan đâu? Chúng cháu còn trẻ mà. Dù có làm không tốt thật, nhà cháu còn có cửa hàng mà. Nhà cháu không chỉ có cửa hàng còn có nhà cửa được bồi thường nữa. Cháu được bồi thường ba cửa hàng và một căn nhà, dì cũng đâu phải không biết.”
Dì Hai véo anh một cái,
“Cái thằng nhóc này gan thật, dù các cháu còn có nhà để làm nền cũng không dám hoang phí như vậy đâu. Mấy thứ đó có phải là cậu nói bán là bán được đâu?”
Thiệu Lăng:
“Chúng cháu việc gì phải bán đi? Chúng cháu cho thuê không thơm hơn sao?”
Dì Hai:
“...”
Bà bó tay, trừng mắt nhìn Thiệu Lăng một cái,
“Hai vợ chồng các cháu đúng là có thể bay lên trời luôn.”
Thiệu Lăng hắc hắc,
“Cháu nghĩ rồi, tiền của nhà cháu bây giờ đều nằm ở cửa hàng rồi, cháu cũng không thể làm kinh doanh gì. Vừa hay cháu nói chuyện với chú Hai Quách thấy khá ổn, đến lúc đó cháu sẽ thầu một quả đồi nhỏ hoang, dù sao cũng không tốn bao nhiêu tiền, rồi thuê chú Hai Quách nuôi gà giúp cháu. Cháu vốn có kinh nghiệm bán hải sâm rồi.”
Dì Hai:
“...”
Bà lại liếc Thiệu Lăng một cái,
“Người ta ai cũng hướng đến chỗ cao, cậu thì hay thật.”
Thiệu Lăng:
“Haiz, được cái gì chứ, dì cũng đâu phải không biết, cháu là người chẳng học hành gì nhiều, kiến thức cao siêu hơn cũng chưa học bao giờ. Không làm được mấy cái phức tạp đâu. Cách đây một thời gian cháu còn mua sách, định nghiên cứu chứng khoán nhưng vừa nhìn đã thấy rối mù, cháu thì biết nó nó thì không biết cháu. Cho nên cháu mới nghĩ, thôi thì làm cái gì thực tế một chút, làm cái gì mình có thể làm được. Cái này cũng không cần nhiều vốn.”
Dì Hai:
“Nếu cậu nhận thầu đồi nhỏ hoang thì một năm cũng không tốn bao nhiêu tiền nhưng mà cái việc này...”
Thiệu Lăng:
“Dì sao lại khinh thường người lao động vậy?”
Dì Hai:
“Thôi đi, đồ ngốc.”
Giọng nói của Thiệu Lăng và dì Hai không lớn.
Mọi người đều ở quảng trường, người thì chụp ảnh người thì xúc động rơi nước mắt nhưng không có ai đặc biệt lại gần để hóng hớt.
Tuy nhiên vẫn có một ngoại lệ đó chính là Chu Như.
Đừng thấy mỗi nhân viên phụ trách năm người nhưng Thiệu Lăng này lại là Chu Như chủ động "giành".
Tình hình gia đình của từng người họ ít nhiều đều biết cả, nếu không hiểu rõ gốc rễ thì làm sao mà kiếm được tiền?
Chu Như vốn dĩ nghĩ Thiệu Lăng chắc là rất dễ câu, dù sao cũng là một người đàn ông hơn hai mươi tuổi đầy sức sống mà!
Cô ta không xấu, nói vài lời hay ho chắc chắn có thể dụ dỗ anh ta đầu tư, chắc chắn sẽ dễ hơn nhiều so với việc phân công cho mấy người già. Nhưng vạn lần không ngờ, Thiệu Lăng lại chẳng mấy khi để ý đến người khác. Cô ta vốn càng cản càng hăng dù sao Thiệu Lăng cũng không tệ.
Chính là vạn lần không ngờ, việc nghe lén này lại nghe được những điều mấu chốt.
Mẹ kiếp người này lại không có tiền.
Nếu người này mà nói với cô là không có tiền, cô ta còn nghĩ có phải anh ta nói dối không, nhưng người này lại nói với bà cụ kia. Hơn nữa cô còn nghe thấy anh ta nói dối thì là ch.ó. Chuyện này khiến người ta không thể không tin.
Dù có nói dối cũng đâu tự dưng c.h.ử.i mình đúng không?
Cô ta phí công vô ích, trong lòng tức giận không thôi, định đổi người. Công việc này của họ là ăn hoa hồng. Người này không có tiền, cô ta liền không có lý do để tiếp xúc nữa.
Nhưng cô ta đường đường chính chính muốn đổi người, e rằng lập tức sẽ bị người khác phát hiện sơ hở. Nghĩ vậy cô ta càng thêm buồn bực.
Thời gian sau đó, cô ta gần như không còn để ý đến Thiệu Lăng nữa.
Thiệu Lăng:
“Quả nhiên không có tiền cộng thêm, tôi chẳng còn chút sức hút nào đáng nói.”
Nhưng Thiệu Lăng lại thấy thanh tịnh hơn nhiều.
Sao mà không thanh tịnh được chứ?
Không có tiền mà.
Thiệu Lăng chính mình cũng không nhịn được muốn cười, quả nhiên tối hôm đó hầu như phần lớn mọi người đều biết chuyện Thiệu Lăng đã tiêu hết tiền.
Dì Hai này, bà ấy thật sự không phải người xấu, cũng tốt bụng nhưng đúng là nhiều chuyện.
Nhưng Thiệu Lăng vốn dĩ muốn mượn miệng bà ấy để truyền đi nên tự nhiên chẳng bận tâm.