Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 92
Vì ăn ngoài sân quá nóng, nồi lẩu được chuyển vào phòng khách.
Các đồng nghiệp của Nghiêm Tử Thư tụ tập lại, mang theo đủ các món ba chỉ bò và cừu cuộn, nấm, mì căn, đậu hũ, sách bò, củ mài, mực viên, rau củ do chủ nhà chuẩn bị, ngoài ra còn có các loại nước ép trái cây đủ màu sắc, tất cả được bày trên một chiếc bàn lớn.
Nước dùng trong nồi trên bếp từ đang sôi liu riu, không phải là nước lẩu đóng hộp mua ngoài, mà là nước dùng thanh mát tự làm của Phó Kim Trì. Thêm hoài sơn, bách hợp, kỷ tử, hạt sen, sa sâm, ngọc trúc vào hầm, thanh đạm bổ dưỡng, chứng minh lời đồn của nhà thiết kế nào đó trong phòng biên tập rằng "người ấy của anh Nghiêm hiền lành, chu đáo, hiểu lòng người, đặc biệt là rất đảm đang" là thật.
Nói đến lẩu, quan trọng nhất chính là khía cạnh "tranh giành", ở đây thì không cần phải khách sáo, cả nhóm người hăng hái vây quanh tổng biên tập giành thức ăn.
Thậm chí cả Gái mới bảy tuổi của nhà hàng xóm cũng ngửi thấy mùi thơm, tìm sang ăn ké, Willie ở dưới sốt ruột cứ cọ chân cô bé. Gái định lén cho nó một miếng xúc xích, bị Nghiêm Tử Thư nhìn thấy ngăn lại: "Cún con không được ăn cái này." Anh mỉm cười dịu dàng, còn Gái thở dài với vẻ nửa tiếc nuối nửa chín chắn.
Nghiêm Tử Thư gọi thạch băng của một cửa tiệm bên ngoài, sau khi mang đến thì đưa cho cô bé một chén nhỏ trước, rồi mở thêm một chén khác, đút cho Phó Kim Trì một miếng.
Phó Kim Trì xắn tay áo lên đến khuỷu tay, mặc tạp dề đen, bình tĩnh tiếp khách, nhưng vẫn không quên chăm sóc Nghiêm Tử Thư, nói chuyện với anh lúc nào cũng nhẹ nhàng ân cần, bất cứ ai nghe được cũng không khỏi khen ngợi y là "người đàn ông của gia đình".
Dĩ nhiên, lần này y không phải làm một mình. Hai người họ đã cùng nhau đi siêu thị từ hôm trước, sáng hôm đó dậy lại cùng nhau chuẩn bị trong bếp.
Nghiêm Tử Thư không phải lúc nào cũng bỏ mặc y làm việc, cũng không có sở thích coi Phó Kim Trì là người hầu. Người yêu với nhau trêu đùa lúc riêng tư thì không sao, đó là gọi là thú vui, nhưng anh không thể lúc nào cũng khoanh tay đứng nhìn. Anh luôn có một cán cân trong lòng, những gì cho đi phải tương xứng với những gì nhận lại mới được. Miệng nói là mặc kệ, nhưng anh vẫn giúp đối phương xử lý giấy tờ đến tận nửa đêm, xem xét từng chữ trong hợp đồng, phê duyệt kế hoạch, cho đến khi Phó Kim Trì đến áp giải anh về giường.
Các cấp dưới của Phó Kim Trì đều biết con đường tắt này, nếu gặp vấn đề thì tìm Nghiêm Tử Thư, thường sẽ được giải quyết nhanh hơn tìm ông chủ mình.
Nghiêm Tử Thư không biết hóa đơn tiền nước tiền điện trong nhà là bao nhiêu, nhưng anh biết báo cáo tài chính hàng tháng mà Phó Kim Trì nhận được có chính xác hay không. Phó Kim Trì làm bao nhiêu, thực ra anh cũng làm bấy nhiêu. Chỉ là phân bổ nguồn lực khác nhau mà thôi.
Các đồng nghiệp ăn uống xong, trò chuyện xong, cũng chung tay giúp dọn dẹp nhà cửa, rồi mang rác trong nhà đi. Mọi người vừa cười hi hi ha ha vừa vẫy tay chào tạm biệt, người cuối cùng bước ra khỏi nhà, căn nhà lại yên tĩnh.
Robot lau nhà quay tròn trên sàn, Willie đi theo phía sau giám sát. Nghiêm Tử Thư lau khô chiếc đĩa cuối cùng, đặt lại lên kệ.
Phó Kim Trì ném quần áo dính đầy nước và dầu mỡ của họ vào máy giặt, trước khi ném còn soi kỹ những vết dầu mỡ đó. Thật ra mỗi khi nhìn thấy y như thế, Nghiêm Tử Thư đều muốn bật cười, ai ngờ rằng trùm phản diện có thể đảo lộn cả thế giới giờ lại dành thời gian ở nhà làm những việc này cùng anh chứ.
Nghiêm Tử Thư bước tới, nhặt chiếc áo còn lại lên, cũng xem xét, nhưng không tìm thấy vết dầu mỡ nào: "Quần áo cũ cả rồi, không cần phải kỹ tính thế, giặt máy là được mà?"
Phó Kim Trì hất cằm ra hiệu cho anh: "Còn cái em đang mặc đấy, cởi ra bỏ vào chung."
Y vừa nói vừa thò tay ra, Nghiêm Tử Thư không mắc bẫy, mỉm cười đẩy y ra, quay về phòng thay đồ ngủ, rồi đem quần áo bẩn xuống ném vào máy giặt.
Máy lọc không khí dần làm mùi lẩu tan đi, hai chủ nhà cuối cùng cũng ngồi xuống sô pha, nép sát vào nhau. Nghiêm Tử Thư cầm điều khiển đổi kênh, Willie nhảy lên, chen vào giữa hai người, thoải mái nằm xuống.
Chuyển kênh một vòng, bộ phim hoạt hình sống động ồn ào hiện lên màn hình, Willie sủa lên. Thường thì nó thích xem kênh này, Nghiêm Tử Thư cũng không muốn xem gì khác, nên không chuyển kênh nữa.
Dưới tay anh là cái đầu xù lông mềm mại của Willie, nó sung sướng vẫy đuôi mãi. Một lát sau, một bàn tay khác phủ lên trên. Bàn tay ấy có các khớp ngón tay nổi rõ, trắng trẻo thon thả, lòng bàn tay ấm áp, khô ráo, dịu dàng bao bọc lấy tay của Nghiêm Tử Thư.
Nghiêm Tử Thư quay lại thì thấy Phó Kim Trì đang nhìn mình chăm chú, thậm chí không thèm liếc sang tivi cái nào. Anh vô thức đáp lại bằng một nụ cười nhẹ, đột nhiên nói: "Cảm ơn anh."
Lời cảm ơn nghe có vẻ không đầu không đuôi, nhưng ý nghĩa thì rất rõ ràng. Phó Kim Trì nghịch ngợm véo cằm anh: "Em nghĩ mình sẽ đổi bằng gì?"
Nghiêm Tử Thư bật cười, vùng thoát ra rồi nghiêng người hôn lên môi y. Phó Kim Trì giữ chặt cánh tay anh, ấn mạnh vào người mình.
Willie bị ép vào thì hơi khó chịu, nó càu nhàu kêu mấy tiếng rồi trèo vụt lên chân Nghiêm Tử Thư.
Nghiêm Tử Thư đặt kính lên bàn trà, khẽ đẩy nó: "Ngoan, xuống dưới xem phim hoạt hình đi."
Thời gian trôi lững lờ, sóng êm biển lặng.
Sau đó khi đi làm, một ngày nọ không hiểu sao Nghiêm Tử Thư tình cờ gặp Vương Tử Dương thì bị hắn ta khịt mũi tỏ thái độ. Anh chưa kịp hiểu mình đã làm gì mất lòng tên này, đối phương đã liếc anh rồi mỉa mai nói: "Sếp Nghiêm quả là có bản lĩnh." Rồi xoay người duyên dáng bỏ đi.
Sau đó cô nàng thiết kế mới giải đáp cho anh. Cô cười phá lên suýt ngã. Cô gái này rõ ràng ghét "Vương Khán Thiên" nhất, vậy mà vẫn lén xem Khoảnh khắc của hắn ta để hóng chuyện.
Hóa ra, có người trong phòng biên tập đăng ảnh tụ tập ăn uống ở nhà Nghiêm Tử Thư lên, mà trong đó thì không thể tránh khỏi có mặt Phó Kim Trì. Có lẽ Vương Tử Dương đã nhìn thấy, bằng chứng là ngay đêm đó hắn ta đăng một dòng trạng thái mỉa mai bốc mùi chua loét, đại ý nói rằng trong giới của mình có người trông có vẻ thanh cao lắm, nhưng thực chất lại là tay già đời, cực kỳ giỏi quyến rũ đàn ông, vậy mà vẫn có rất nhiều người mắc bẫy. Trong buổi team building tại quán bar, cô nàng thiết kế không nhìn rõ mặt Phó Kim Trì, nên cho rằng hắn ta chỉ đang ghen tị người ta có gia đình hạnh phúc. Trên thực tế, có lẽ tên này đã tưởng tượng ra một đống chuyện, chưa rõ đi xa bao nhiêu rồi.
Thế nhưng một lần nữa, Nghiêm Tử Thư lại cảm thấy rằng nếu đã như vậy thì không cần phải giải thích thêm, cứ để người ngoài thấy những gì họ thấy đi. Anh không cần những người vốn không quan trọng hiểu được chuyện yêu hận tình thù giữa mình và Phó Kim Trì.
Nhân tiện nhắc đến chuyện đó, có lần chị Hồng từng hỏi Nghiêm Tử Thư: "Cậu có thể cho tôi biết, cậu thích điều gì ở Tiểu Phó không?" Đôi khi chị cũng khá tinh nghịch, khi hai bên đã thân thiết thì bắt đầu vạch trần khuyết điểm: "Cậu ta chỉ đẹp trai bề ngoài thôi, thực ra trong bụng có rất nhiều mánh khóe đấy. Cậu biết không?"
Câu lạc bộ của chị Hồng có mối quan hệ hợp tác lâu dài với công ty của Nghiêm Tử Thư, sau này họ cũng gặp nhau thêm vài lần vì công việc.
Khi đó Nghiêm Tử Thư suy nghĩ một lát rồi cười bâng quơ: "Chắc là mỗi ngày quen được anh ấy phục vụ rồi, cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều?"
Chị Hồng nghe xong thì cười nói, hồi đó thật sự không bao giờ tưởng tượng ra được y cũng có một ngày như thế này.
Mỗi người đều có quan điểm khác nhau, thật ra chị Hồng không thực sự tin vào tình cảm. Cái gọi là tình cảm chẳng khác gì một trò chơi chiến lược, ai thắng, ai thua, chỉ vậy mà thôi. Chị sẽ không ngăn cản người khác yêu đương, nhưng trong suy nghĩ của chị, thể hiện tình yêu một hoặc hai lần thì dễ, nhưng muốn thao túng Phó Kim Trì đến mức đó thì chỉ chứng tỏ rằng Nghiêm Tử Thư cũng không phải là người dễ bị bắt nạt.
Còn về câu trả lời của Nghiêm Tử Thư, đương nhiên đó chỉ là một lời nói đùa, cả hai đều không tin là thật.
Trên đường lái xe về nhà hôm đó, không hiểu sao giữa chừng anh lại chợt nghĩ đến vấn đề này. Anh động lòng từ khi nào nhỉ? Nghiêm Tử Thư hiếm khi nghĩ đến điều này, nhưng giờ anh đột nhiên nhận ra rằng chẳng còn gì phải lo lắng nữa, có thể bắt đầu đếm ngược lại.
Có lẽ là khi Phó Kim Trì kéo anh đi ngắm hoàng hôn rồi cõng anh về; có lẽ là khi họ cuối cùng cũng được gặp nhau trên con thuyền nguy hiểm rình rập, nghe Phó Kim Trì nói rằng anh ốm đi rồi; có lẽ là khi Phó Kim Trì bị đuổi giết trên đường đèo nhưng lại thả anh xuống bên vệ đường trước; cũng có lẽ là khi anh bất cẩn bị đánh thuốc mê rồi được Phó Kim Trì xuất hiện kịp thời đưa đi...
Thậm chí có thể sớm hơn tất cả những việc này.
Phải chăng là vào cái ngày anh bị vẻ ngoài và sự bí ẩn của Phó Kim Trì quyến rũ, lần đầu tiên trao cho y một nụ hôn thoáng qua, rồi sau đó lại thấy Phó Kim Trì ngồi một mình trong văn phòng, lặng lẽ đón sinh nhật?
Phải chăng là những khi anh nhiều lần cho Phó Kim Trì vào nhà, dù biết rõ người kia có thể gây nguy hiểm nhưng vẫn để mặc cho y mặc sức tung hoành, lấy cớ trao đổi lợi ích để che giấu h*m m**n thực sự của mình?
Phải chăng là khi bàn tay muốn chạm vào nhưng không dám vươn ra? Hay là lòng ái mộ muốn bày tỏ nhưng không biết diễn đạt như thế nào? Mặc dù đầy cảnh giác, thận trọng, dò xét và sợ hãi, nhưng vẫn như con thiêu thân bị thu hút bởi ngọn lửa, một sự thôi thúc khó hiểu và không thể lý giải, tất cả chỉ vì ánh sáng và sức nóng mờ ảo nhưng nguy hiểm phía trước.
Nghiêm Tử Thư buộc phải thừa nhận rằng có lẽ câu hỏi kiểu cảm tính này không dành cho anh, quả thực anh không thể tìm ra một thước đo chính xác.
Có lẽ, trong một khoảnh khắc bất ngờ nào đó, cả hai đột nhiên nhìn vào mắt nhau, và đó là lúc mọi chuyện bắt đầu.
*
Năm thứ ba , hai người trở về Đông Thành.
Lily và tài xế ra sân bay đón họ, lái chiếc Land Rover của Phó Kim Trì.
Hai năm không phải là thời gian dài, cũng không phải quá ngắn. Nhìn ra ngoài cửa sổ dường như chẳng có gì thay đổi, giao thông vẫn tấp nập, thành phố vẫn nhộn nhịp.
Bốn người họ đến khách sạn Kim Phượng Đài trước, đã quá giờ ăn trưa, đầu bếp bắt đầu bật bếp nấu nướng, làm tiệc tẩy trần cho ông chủ.
Tin tức họ trở lại không đánh động hầu hết nhân viên, những nhân viên cấp dưới đã quen với việc sếp lớn vắng mặt. Hơn nữa, Phó Kim Trì có mặt hay vắng mặt không ảnh hưởng nhiều đến họ, chỉ cần công ty trả lương và phúc lợi đúng hạn mỗi tháng.
Những người duy nhất cần bận rộn là các chuyên gia quản lý và cấp dưới trực tiếp của Phó Kim Trì. Làm việc từ xa và đích thân tọa trấn là hai việc hoàn toàn khác nhau, ai mà chẳng muốn gây ấn tượng với sếp của mình chứ?
Hơn nữa, trước kia Phó Kim Trì chỉ quan tâm đến việc gây khó dễ cho Phó Vi Sơn và người trong nhà họ Phó, thường làm ngơ tình hình quản lý tài sản của mình. Có những nơi dù biết cấp dưới qua loa vờ vịt, nếu còn chấp nhận được thì y cũng mặc kệ.
Mọi chuyện giờ đã khác, y có một trợ thủ không dễ bị lừa như trước nữa.
Gặp vấn đề gì thì tìm Nghiêm Tử Thư giải quyết, nhanh thì nhanh thật, nhưng Nghiêm Tử Thư không dễ bị qua mặt, anh sẽ bới móc từng chi tiết, tìm lỗi sai cho đến khi người ta phải nghi ngờ chính bản thân. Phó Kim Trì chỉ cần ngồi mát ăn bát vàng, khi có tranh cãi, y sẽ đứng về phía phán đoán của Nghiêm Tử Thư vô điều kiện. Dần dần, Phó Kim Trì cũng vui sướng với việc lười biếng, có việc thì cứ "tìm sếp Nghiêm".
Nghiêm Tử Thư làm biên tập viên tạp chí với mức lương ít ỏi, hằng ngày trừ việc lo chọn đề tài viết bài ra, thỉnh thoảng còn phải dành thời gian xử lý các báo cáo công việc gửi từ Đông Thành. Lần nào nhìn thấy anh, Vương Tử Dương cũng mỉa mai gọi là "sếp Nghiêm", mà không biết rằng sau lưng có cả một đống người đang gọi anh như vậy. Chẳng qua là hai cách gọi này khác nhau về ý nghĩa cơ bản.
Về cơ bản, hai năm là khoảng thời gian đủ để mỗi người tạo dựng được danh tiếng trước mặt Nghiêm Tử Thư. Chừng đó cũng là đủ để mọi người gắn nhãn anh là "sếp thứ hai", nói một cách nôm na: cái người không dễ bị lừa ấy.
Quả thật là Nghiêm Tử Thư có một kế hoạch đột kích kiểm tra công việc hết sức độc ác, nhưng hiện tại họ chưa vội.
Sau hai năm vật lộn với chuyên gia tâm lý, về cơ bản anh đã thoát khỏi trạng thái lo lắng trong bận rộn đến nỗi hầu như không có thời gian để thở. Nhưng không giống như thái độ vô tư của Phó Kim Trì, sự nghiệp là thứ cần thiết để anh tạo lập giá trị bản thân và giành được sự tôn trọng, là điều anh nhất định phải có. Ngược lại, những khi không làm việc thì nằm trong lòng Phó Kim Trì xem phim trở thành thời khắc đặc biệt thư giãn và thú vị.
Sau bữa cơm, tài xế lái xe đưa hai người về nhà, Phó Kim Trì cho Lily tan làm, không cần cô đi theo nữa.
Khi đến trước cửa nhà Phó Kim Trì, Willie sau một ngày xa cách đã nhớ nhung phát cuồng, lao đến nhảy bổ vào anh, đuôi vẫy lia lịa như quạt gió. Vì sợ vận chuyển động vật có rủi ro, hôm trước đã có người lái xe chở nó về, tiện thể mang cả xe của Phó Kim Trì từ Dung Thành về cùng. Hầu hết đồ đạc của Nghiêm Tử Thư và Phó Kim Trì đã được chuyển đến trước, có người giúp việc dọn dẹp gọn gàng rồi.
Phó Kim Trì không thích người ngoài xâm phạm vào lãnh địa gia đình nhỏ của y và Nghiêm Tử Thư, nhưng khi cần thiết thì phải thỏa hiệp. Căn biệt thự nhỏ này vẫn lớn hơn nhiều so với căn nhà họ thuê ở Dung Thành, cần nhiều công sức bảo trì hơn. Hơn nữa, vì chủ nhà thường xuyên đi vắng, cần có người đến trông nom, nếu không nhà bỏ trống sẽ nhanh chóng xuống cấp. Trước khi họ lên kế hoạch chuyển về, năm ngoái Lily đã cho sửa sang lại hệ thống điện nước, mọi thứ đều trong tình trạng hoàn hảo.
Nghiêm Tử Thư bật đèn phòng khách, dựa vào ký ức từ lần trước để đi vào bếp đun nước. Ngôi nhà gọn gàng sạch sẽ, không một hạt bụi, như thể họ chưa từng rời khỏi đây.
Trước đây, mỗi lần anh đến đây đều chỉ là ở tạm với tư cách khách mời, nhưng lần này cảm giác của anh lại hoàn toàn khác. Đặc biệt là khi thức dậy trong vòng tay người kia dưới ánh sáng ban mai, Nghiêm Tử Thư chợt nhận ra rằng từ nay về sau đây chính là nhà của họ.
Anh ở trong phòng ngủ chính của Phó Kim Trì, dùng đồ đạc của Phó Kim Trì, tủ quần áo chứa đồ của cả anh và Phó Kim Trì, còn phòng làm việc thì đầy ắp sách của họ. Anh không còn cần phải dọn tới dọn lui nữa, có thể yên tâm sống ở đây vài chục năm.
Tất nhiên Phó Kim Trì còn sở hữu vài ngôi nhà ở những nơi khác, thỉnh thoảng đến ở, một vài cái là bất động sản của Phó Chi Chương để lại cho y. Nhưng rõ ràng, đây là nơi mà y cảm thấy thoải mái nhất.
Chim lồng mơ rừng cũ, cá chậu nhớ đầm xưa.
Bên cạnh bức ảnh người phụ nữ xinh đẹp trên giá sách có thêm ảnh chụp chung của hai người, ngoài ra còn thêm một bức tranh vẽ tay được đóng khung. Thực ra, trong điện thoại của Phó Kim Trì còn rất nhiều ảnh chụp riêng của Nghiêm Tử Thư. Bức ảnh chung này là ảnh chụp nhanh của một nhiếp ảnh gia đường phố, khi đó hai người vô thức nhìn nhau cách một cái đài phun nước dưới ánh nắng như những hạt vàng, sau đó nhiếp ảnh gia gửi ảnh đã rửa đến.
Nếu như khu nhà tập thể ở Dung Thành là ngôi nhà nhỏ do hai người cùng nhau xây dựng, thì khi trở về Đông Thành, Nghiêm Tử Thư có cảm giác như mình đã xông vào dòng chảy cuộc đời của Phó Kim Trì, mọi thứ xung quanh anh đều là dấu vết quá khứ của Phó Kim Trì.
Lần đầu tiên sống ở đây với tư cách là chủ nhà, anh đã phát hiện ra nhiều điều mà trước kia mình chưa từng để ý đến.
Trong những ngăn kéo tủ ít khi dùng đến là hộp bút của Phó Kim Trì từ hồi tiểu học, có cây sáo y dùng trong giờ học nhạc, có mô hình máy bay y lắp ráp hồi trung học, có bảng điểm và nhiều cúp, giấy chứng nhận y từng nhận được. Có vẻ như Phó Kim Trì rất thông minh, dường như số phận vẫn còn vài phần công bằng, lấy đi của y bao nhiêu thì trả lại bằng đó, hoặc nói ngược lại cũng được.
Trong lúc dọn dẹp gác mái, Nghiêm Tử Thư thậm chí còn tìm thấy đôi giày len cũ từ thời thơ ấu của Phó Kim Trì trong một chiếc thùng gỗ cũ. Giày cho em bé sơ sinh được móc bằng kim đan dày, nhỏ xíu, nói là đồ chơi thì còn phải thêm hai chữ "bỏ túi" đằng sau, hai chiếc đặt cạnh nhau thậm chí còn không lớn bằng lòng bàn tay người lớn.
Nghiêm Tử Thư không biết trẻ sơ sinh trông như thế nào trong từng giai đoạn phát triển, dù sao thì những đứa bé mà anh thấy được người lớn bế ra đều có bàn chân to hơn thế này. Anh không thể tưởng tượng được Phó Kim Trì khi vừa ra đời bé nhỏ đến mức nào mà chân lại có thể nhét vừa. Anh còn nghi ngờ Phó Kim Trì không biết trong nhà có cất giữ những thứ này, có lẽ chỉ có người mẹ mới cố tình giấu những món đồ cũ này dưới đáy hòm.
Nghiêm Tử Thư sợ để lâu hư hỏng nên mang xuống nhà tìm túi hương chống nấm mốc và chống ẩm, Phó Kim Trì đi theo lên rồi phát hiện ra. Nghiêm Tử Thư cầm giày trong lòng bàn tay, cười nói rằng đây đúng là "làm khó" chân chính rồi. Phó Kim Trì không biết anh tìm thấy thứ này từ trong góc nào, ban đầu thì thờ ơ, sau đó hơi thẹn quá hóa giận, ôm lấy Nghiêm Tử Thư đe dọa "muốn tự sinh một đứa phải không".
"Em sai rồi, em không có chức năng đó." Cười đùa một hồi, Nghiêm Tử Thư gỡ tay y ra khỏi eo mình, miệng nói lời xin lỗi giả tạo: "Đừng đùa nữa, kiểm tra lại xem có gì bị mối mọt gặm mất không."
Cửa sổ nhỏ trên gác mái mở hé, gió từ bên ngoài thổi vào, mang theo luồng không khí trong lành. Người giúp việc cũng vào dọn dẹp nơi này nên không có nhiều bụi, nhưng đồ đạc trong các thùng đều đã cũ rồi, có thêm cả mùi của thời gian.
Phó Kim Trì đứng sang một bên, tay đút túi, thản nhiên nhìn vào bên trong.
Trong thùng không có gì đặc biệt, toàn là quần áo cho trẻ nhỏ và thiếu niên, còn cả đồng phục trung học của Phó Kim Trì. Khác với những bộ đồng phục học sinh màu xanh, trắng và đen kiểu thể thao thường thấy trên đường phố, mở ra xem thì thấy đồng phục màu tối rất phẳng phiu, tên trường là một trong những trường tư thục danh tiếng nhất ở Đông Thành. Nghiêm Tử Thư nhớ Phó Vi Sơn cũng từng tốt nghiệp trường này.
Nghiêm Tử Thư lật xem album ảnh nhà Phó Kim Trì, từ mẫu giáo đến tiểu học rồi lên trung học, y đều theo học những trường tư thục được gọi là cao cấp. Cũng chính là trường quý tộc mà người ta thường gọi, học phí hằng năm lên đến hàng trăm ngàn để bày vẽ ra nền giáo dục tinh hoa. Phó Chi Chương hẳn là tự cho rằng mình cao quý hơn người khác, ngay cả con ngoài giá thú cũng phải gửi đến nơi cao sang, chỉ tốn ít tiền thôi, bỏ tiền ra mua thể diện cũng đáng.
Trước đây, thỉnh thoảng Phó Kim Trì sẽ kể cho Nghiêm Tử Thư nghe chuyện thời đi học, y miêu tả bạn bè cùng lớp về cơ bản chia thành hai loại: một loại vênh váo, và loại kia hống hách một cách tinh vi hơn.
Thông tin chỉ thu thập được từ lời kể miệng có thể không chính xác, là học sinh lớn lên trong trường công lập bình thường, Nghiêm Tử Thư từng tự hỏi liệu đó có phải vì bản thân y quá căm ghét thế tục hay không. Mãi đến khi xem ảnh tốt nghiệp, anh mới nhận ra những gì y nói không hoàn toàn vô lý. Suy cho cùng, những học sinh vào được những trường này đều là tuyển thủ hàng đầu trong môn thể thao đầu thai, ngậm thìa vàng trong miệng từ khi sinh ra, con cưng của trời nên khinh thường vạn vật. Tóm lại, Phó Kim Trì không ưa họ cũng chẳng có gì lạ.
"Ném hết đi." Phó Kim Trì đột nhiên nói: "Đều vô dụng hết rồi."
"Muốn ném thì anh ném đồ mới đi." Nghiêm Tử Thư cười nói. "Anh không cần nhưng em cần. Không được ném đồ của em."
Phó Kim Trì không kiên trì nữa, chỉ từ từ dán sát vào, gác cằm lên vai Nghiêm Tử Thư rồi lắc lư qua lại.
Nghiêm Tử Thư định thu gom số quần áo này, gửi đến tiệm giặt khô xử lý, tránh bị ố vàng, sau đó bảo quản đúng cách.
Trường của Phó Kim Trì có cả hai cấp trung học cơ sở và trung học phổ thông, bộ quần áo số lớn nhất trong này có lẽ là đồng phục cấp ba. Nghiêm Tử Thư quay đầu lại, trầm ngâm đánh giá dáng người của Phó Kim Trì, như thể đang đánh giá xem y còn mặc vừa hay không.
Sau đó quần áo được trả lại, đã ủi phẳng phiu trông như mới. Phó Kim Trì thử mặc, tròng vào vẫn được, chỉ có điều cổ tay áo và ống quần hơi ngắn một chút. Ngược lại, Nghiêm Tử Thư bị y ép mặc vào, anh hơi thấp hơn Phó Kim Trì, thế mà lại vừa người hơn.
Phó Kim Trì ngắm nghía một lúc với vẻ thích thú, rồi nói: "Vậy thì đừng cất bộ này đi, treo vào tủ đi."
Có lẽ y đang nghĩ, giá mà Nghiêm Tử Thư là bạn cùng lớp của mình hồi còn đi học, cũng có lẽ đang nghĩ bộ đồng phục này vẫn có thể phát huy tác dụng trong một số trường hợp, hoặc có lẽ nghĩ cả hai - tại sao người lớn không thể chọn hết chứ.
Dĩ nhiên, dù Nghiêm Tử Thư học cùng trường với y, họ cũng chỉ có thể là một người cấp hai, một người cấp ba. Nghiêm Tử Thư sẽ rất lạnh nhạt, không để ý đến mọi thứ xung quanh, Phó Kim Trì càng không phải là một học sinh gương mẫu tích cực tham gia câu lạc bộ sau giờ học rồi về nhà làm bài tập. Lúc đó, y đã bắt đầu theo chân chị Hồng đi lăn lộn khắp nơi trong xã hội rồi, giữa họ sẽ không thể có mối liên hệ nào.
Bây giờ thì khác, lúc nào họ cũng phải dính với nhau.
Ngoài giờ làm việc, Nghiêm Tử Thư còn đến võ đường quen cũ để luyện tập, Phó Kim Trì nhất quyết đòi đi cùng.
Hai năm qua, sức khỏe của Nghiêm Tử Thư hồi phục nhanh chóng đáng kinh ngạc. Đủ mọi thứ thuốc Đông y, châm cứu và thuốc bổ đắp vào để điều dưỡng, mãi mới đến một lần tái khám, bác sĩ chịu nhượng bộ, cho phép anh tập thể thao nhiều hơn, từ mức độ vừa phải rồi dần chuyển sang tập luyện cường độ cao.
Đôi khi là do suy nghĩ muốn trả thù, anh muốn chứng minh những gì mình đã mất trước đây có thể lấy lại được. Hoặc có thể là muốn chứng minh rằng những gì đã trải qua trước đó không ảnh hưởng đáng kể đến cuộc sống hiện tại của họ.
Nhưng Phó Kim Trì vẫn dài dòng.
Huấn luyện viên giờ đã rất quen Phó Kim Trì, họ là khách VIP, vì vậy thường được chiếm cả một sân tập riêng. Khi không có ai xung quanh, hai người còn có thể đấu tập. Lúc này, Phó Kim Trì hoàn toàn không còn dáng vẻ dài dòng đó, mạnh mẽ và nghiêm túc như một người khác. Tất nhiên, y sẽ không mạnh tay quá, chỉ muốn khống chế đối thủ, nhưng phải dừng lại đúng lúc.
Trước đây Nghiêm Tử Thư đến để rèn luyện thể lực, trong cuộc sống của anh có rất ít cơ hội thực sự cần phải chiến đấu. Giờ mới nhận ra rằng môn thể thao đối kháng kiểu này có sức hấp dẫn làm người ta phải run rẩy và hưng phấn. Đánh nhau dưới giường cũng không kém phần hấp dẫn so với vật lộn trên giường.
Cả hai thu hút lẫn nhau, nhất định là vì sâu bên trong họ đều có những phần tính cách xấu xa tương đồng. Nói vậy thì nếu Nghiêm Tử Thư gặp đàn anh học sinh cá biệt Phó Kim Trì ở trường sớm hơn - chẳng hạn như vào thời niên thiếu, có lẽ hạt giống này đã được kích hoạt sớm, dễ dàng bị y dạy hư, rồi chạy theo y luôn.
Đông Thành cũng có trại ngựa, hai người thỉnh thoảng đi cưỡi ngựa. Sau này khi đến Cảng Thành, Nghiêm Tử Thư cũng học cưỡi ngựa ở trại ngựa của chú Cừu. Anh thích nhảy rào hơn, khi mới bắt đầu học, đùi và mông đều bị tê cứng vì những cú giật, nhưng vẫn không làm giảm đi sự nhiệt tình của anh.
Hôm đó, Phó Kim Trì đứng ngoài quan sát Nghiêm Tử Thư chạy một vòng, rồi nói rằng động tác của anh giờ đã rất chuẩn. Nói thẳng ra, cưỡi ngựa là một môn thể thao nhằm phô trương địa vị quý tộc, đạt đúng tiêu chuẩn là điều tối quan trọng, nếu không sẽ có nguy cơ bị người ta chế giễu.
Trong lúc họ đang nghỉ ngơi bên lề sân thì có các hội viên khác tiến đến làm quen, là hai cô gái trẻ mặc đồ thể thao và đeo đồ bảo hộ. Nhưng khi một trong hai người đến gần hơn thì bất ngờ nhận ra Phó Kim Trì, sau khi tỏ vẻ ngạc nhiên, cô ngập ngừng chào hỏi y, rồi lại hỏi y về Đông Thành từ khi nào. Sau khi hai bên tự giới thiệu qua lại mới biết thì ra hai người này là bạn học cùng trường cấp ba.
Nghiêm Tử Thư nhớ đến lời nhận xét của Phó Kim Trì rằng các bạn học của y phần lớn là vênh váo hống hách, nhưng có thể vẫn có một vài ngoại lệ, chẳng hạn như cô gái này thì tạm ổn. Mặc dù thái độ của cô rõ ràng có phần xa cách, nhưng sau khi suy nghĩ kỹ thì vẫn lịch sự mời Phó Kim Trì tham dự buổi họp lớp. Vì cả lớp họ đang lên kế hoạch tổ chức tiệc, cô lại tình cờ gặp Phó Kim Trì, nên hỏi y có đến không. Sau khi nói xong, cô thậm chí còn có vẻ nghi ngờ chính mình, tự hỏi có phải mình mời như vậy là quá đột ngột hay không.
Phó Kim Trì nhìn Nghiêm Tử Thư, bất ngờ lại đồng ý.
Nghiêm Tử Thư cảm thấy những mối quan hệ của Phó Kim Trì quả thực đáng lo ngại, bạn học họp mặt mà không một người nào nghĩ đến việc thông báo cho y.
"Vậy là anh thực sự muốn đi à?" Trên đường về, anh không kìm được mà hỏi Phó Kim Trì: "Không đi cũng được."
"Không sao." Phó Kim Trì chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ xe, rồi quay sang anh: "Em có muốn đi cùng tôi không?"
Nghiêm Tử Thư đang lái xe, anh chuyển làn, nhưng chẳng có lý do gì để anh không đi cùng. Vừa nãy, cô bạn học kia cũng liếc nhìn Nghiêm Tử Thư, do dự nửa giây rồi mời anh đi cùng, lý do là mọi người đã thống nhất là những ai có gia đình thì có thể dẫn bạn đời của mình đến. Vì vậy, anh có lý do để nghi ngờ rằng chính câu này đã xúi giục Phó Kim Trì đồng ý tham dự buổi họp lớp. Y muốn chứng minh cho người khác thấy rằng y có khả năng lập gia đình, có thể tìm được tình yêu đích thực - chính là như vậy. Mặc dù đây chỉ là phỏng đoán, nhưng khả năng rất cao.
Thực ra trong suốt những năm tháng đi học, Phó Kim Trì chưa từng làm điều gì quá đáng với bạn bè cùng lớp. Chẳng qua là con cái nhà giàu thường trưởng thành sớm, lại thêm những người cha thành đạt thường có thói trăng hoa, không thiếu chuyện thị phi, nên đa số nhạy cảm với con ngoài giá thú hơn, hầu hết không muốn gần gũi với y. Còn bây giờ, mọi người đều đã trưởng thành, chẳng ai thể hiện những cảm xúc đó ra ngoài mặt cả.
Do đó, khi Phó Kim Trì dẫn Nghiêm Tử Thư bước vào phòng riêng, mọi người không chỉ tươi cười chào đón họ, mà còn tỏ ra rất thân mật và nhiệt tình. Có người còn nửa thật nửa giả đùa về chiếc nhẫn trên ngón tay áp út của Phó Kim Trì, nói y tự trói buộc mình mất rồi.
Dĩ nhiên không chỉ là với Phó Kim Trì, hầu hết mọi người có mặt ở đó đều như vậy. Người tham dự họp lớp đều làm ăn khấm khá, đây hiển nhiên là một cuộc tụ họp của những người thành đạt. Nói cách khác là thực sự khá nhàm chán, không khác mấy so với các bữa tiệc xã giao. Cuộc trò chuyện xoay quanh công ty IPO, đầu tư bất động sản, dự án hợp tác trị giá hàng tỷ euro với các công ty châu Âu gần đây. Cho đến khi ai đó nhắc đến Phó Vi Sơn, bầu không khí tại bàn ăn khẽ lắng xuống trong giây lát.
Ngay sau đó, vài cặp mắt đổ dồn về phía Phó Kim Trì. Kẻ chủ mưu cuối cùng cũng phản ứng lại, nhưng không thể ngăn cản ai đó cố tình lặp lại toàn bộ phán quyết, cảm thán lăn lộn trên thương trường nguy hiểm như đi trên băng, ai bất cẩn một giây là bị kẻ khác gài bẫy, không biết bạn học cũ phải mất bao nhiêu năm mới được thả.
Không hiểu sao người đó lại cảm thấy nói như vậy đã tính là khiêu khích, nhưng Phó Kim Trì vẫn không biến sắc, nụ cười vẫn tiếp tục nho nhã thanh lịch.
Rồi một người hòa giải lập tức nhảy ra kể một câu chuyện cười nhạt nhẽo, chuyển hướng chủ đề, mọi người lại sôi nổi trở lại.
Nghiêm Tử Thư cũng tham gia trò chuyện, trả lời các câu hỏi về sự nghiệp của Phó Kim Trì, nhưng anh có vẻ hơi mất tập trung.
Có lẽ những người bạn học này đứng trên lập trường thiên vị con chính thức, điều này cũng dễ hiểu. Hơn nữa, mối thù giữa hai anh em nhà họ Phó đã bị lan truyền thành phiên bản khá kỳ quặc trong mắt người ngoài không biết chuyện. Mỗi khi nhắc đến, ai cũng nói rằng con trai của người tình lại lật đổ con trai của chính thất. Những người sẵn lòng tin vào phiên bản này đương nhiên sẽ than thở đạo đức ngày càng suy đồi, rồi cảnh giác với kẻ chủ mưu đứng sau.
Từ góc độ này, Nghiêm Tử Thư muốn Phó Kim Trì ở Dung Thành hai năm thực sự là một quyết định sáng suốt. Điều này về mặt khách quan sẽ giúp Phó Kim Trì tránh được sóng gió gay gắt nhất của dư luận vào thời điểm đó. Bây giờ thời gian đã trôi qua quá lâu, tin tức đã trở thành chuyện cũ, mọi người đều đã chấp nhận sự thật rằng cựu tổng giám đốc của Anh Hạn bị bỏ tù, thậm chí không còn mấy ai thảo luận về việc này nữa.
Tuy bản thân Phó Kim Trì có lẽ không ngại mang tiếng, nhưng Nghiêm Tử Thư lại để ý. Kẻ nào nhìn chằm chằm vào vực sâu quá lâu sẽ bị vực sâu nhìn lại. Thế là Nghiêm Tử Thư đưa tay che mắt y lại.
"Đang làm gì thế này?" Phó Kim Trì không nhúc nhích, chỉ mỉm cười hỏi: "Có gì bất ngờ dành cho tôi à?"
Lúc này, hai người đã về đến nhà. Nghiêm Tử Thư tắm xong đi ra, còn Phó Kim Trì đang ngồi trên sô pha đơn trong phòng ngủ. Nghiêm Tử Thư không trả lời, cúi đầu liếc nhìn điện thoại trong tay y. Màn hình hiện lên tin nhắn từ cô bạn cùng lớp đã mời y, xin lỗi vì tối nay người nào đó hơi say nên mới nhắm vào y, các bạn học khác gặp y vẫn vui mừng.
Phó Kim Trì ngửi thấy mùi sữa tắm tươi mát và hơi ẩm trên làn da anh, tâm trí bắt đầu xao xuyến.
Nghiêm Tử Thư bỏ tay ra khỏi mắt Phó Kim Trì: "Không có gì, anh trả lời tin nhắn đi."
Phó Kim Trì đặt điện thoại xuống, rõ ràng là đang chán, lười chẳng muốn nói.
Hơn nữa, những gì người khác nói có gì sai? Phó Kim Trì rất khó nảy sinh cảm giác tội lỗi về mặt đạo đức trong vấn đề "thủ túc tương tàn", trong khi "vì đại nghĩa không quản người thân" lại rất thuần thục. Kể từ sau vụ việc của Phó Vi Sơn, lại đến chú Ba Phó cũng bị Phó Hiểu Vũ liên lụy, hồi phục rất chậm sau di chứng xuất huyết não, sức khỏe ngày càng suy yếu. Nhà họ Phó đang dần sa sút vì cuộc tranh giành quyền lực nội bộ, rất nhiều biến động xảy ra. Việc ai đứng sau tất cả, thực sự không cần phải tranh cãi nữa.
Nhưng Nghiêm Tử Thư lại không nghĩ vậy. Anh lấy điện thoại của Phó Kim Trì, vừa ngồi trên giường vừa gõ tin nhắn gửi thay y, lời lẽ rất lịch sự, nhã nhặn nhưng vẫn tỏ rõ thái độ.
Cô bạn học hơi ngạc nhiên, xin lỗi mấy lần nữa, còn nói "hình như anh thay đổi nhiều quá", và "đừng hiểu lầm, tôi nói với ý tốt đấy", cuối cùng nói thêm "mấy người bạn thân trong lớp cũng nghĩ vậy, đừng để bụng những lời người ta nói".
Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện, Nghiêm Tử Thư ném điện thoại lên bàn cạnh giường, Phó Kim Trì cũng theo anh lên giường, mở khóa lướt xem nội dung. Về việc Nghiêm Tử Thư làm người phát ngôn của mình, thái độ của y luôn là dung túng, hơn nữa cũng đã quen rồi.
Lần này cũng vậy, Phó Kim Trì bình luận cứ như thật: "Hình như em trả lời tin nhắn giỏi hơn tôi."
Nghiêm Tử Thư nghiêng người sang phía ánh đèn, lật giở một cuốn sách nhỏ ở đầu giường: "Lần sau anh có thể tự trả lời."
Phó Kim Trì nhẹ nhàng ôm lấy anh, nói: "Chúng ta có gì khác biệt?"
Hơi thở phả vào tai khiến Nghiêm Tử Thư hơi lơ đãng, không phải câu hỏi này khó trả lời, chỉ là anh nhất thời quên trả lời mà thôi. Anh đặt cuốn sách lại chỗ cũ, thân mật đáp lại Phó Kim Trì bằng sự dịu dàng tương ứng.
Bên ngoài cửa sổ, cơn mưa rả rích bắt đầu rơi. Một lúc sau, mưa càng lúc càng nặng hạt, nhưng căn phòng vẫn yên tĩnh và thanh bình.
Willie dùng đầu mở cửa, lật đật chạy vào. Nó ngáp dài, cuộn tròn người lại nằm xuống tấm thảm cạnh giường.
---
Tác giả nhắn gửi:
Chú thích: Câu "Chim lồng mơ rừng cũ" trích thơ của Đào Uyên Minh, câu "Nhìn xuống vực sâu" là của Friedrich Nietzsche.
Hết.