Trò Chơi Thử Lòng - Hoàng Đồng Tả Luân

Chương 91

Trước Tiếp

Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 91

Nhân viên tưởng mình đang được xem một màn hài kịch ba xu, ai ngờ suýt nữa thì biến thành tai nạn lao động, cũng thật xui xẻo. Không ai ngờ rằng sau khi gặp Phó Kim Trì, cảm xúc của Binh Binh biến động lớn đến vậy. Hắn đột nhiên bị kích động, trạng thái tinh thần dường như không còn bình thường.

Nghiêm Tử Thư phản ứng khá nhanh, có lẽ vì anh thỉnh thoảng đi tư vấn tâm lý, cũng thường đọc tài liệu về bệnh tâm thần, giúp anh khá nhạy cảm trong phương diện này. Anh yêu cầu nhân viên phòng triển lãm tìm số liên lạc khẩn cấp của Binh Binh, nhưng họ cũng không có.

Sau khi vật lộn một hồi, nhân viên đã báo cáo với cấp trên, liên hệ với công ty giám tuyển tổ chức triển lãm tranh cho Binh Binh. Tương tự, công ty giám tuyển cũng chỉ là đối tác trong kinh doanh, ai mà biết được thông tin liên lạc khẩn cấp?

Hỏi han khắp nơi, không ai biết gì về hoàn cảnh gia đình của Binh Binh. Tất cả thông tin họ có được cũng chỉ là hắn không phải người địa phương, mới đến đây một thời gian ngắn, chưa xây dựng được mạng lưới quan hệ, thậm chí không có thông tin liên lạc của người quản lý, người thân hay bạn bè. Dung Thành là một thành phố lớn, hàng chục ngàn thanh niên từ các nơi khác đến đây kiếm sống, ai cũng như những hòn đảo biệt lập.

Vì hành vi của Binh Binh rõ ràng là bất thường, kích động và bồn chồn, không thể giao tiếp được, cũng không có gì đảm bảo rằng hắn sẽ không có hành vi bạo lực, trong tình hướng này thì lựa chọn duy nhất là gọi xe cấp cứu từ bệnh viện tâm thần. Nhân viên rõ ràng là miễn cưỡng, kể ra thì không ai muốn dính đến việc như thế cả.

Phó Kim Trì gọi điện, xe cấp cứu từ bệnh viện tâm thần Dung Thành vừa mới phóng đi như bay. Y chẳng hề nhìn Binh Binh lấy một cái, thái độ thờ ơ từ đầu đến cuối.

Phòng triển lãm và công ty giám tuyển sẽ tạm thời thử liên lạc với người nào đó quen biết Binh Binh, nếu vẫn không được thì chỉ còn cách gọi cảnh sát.

Khi mọi việc xong xuôi, Nghiêm Tử Thư quay lại nhìn Phó Kim Trì. Y vẫn luôn giữ vẻ mặt nghiêm nghị suốt thời gian vừa rồi, bây giờ mới cử động, nở nụ cười nửa miệng.

Phó Kim Trì cười có vẻ bất lực và áy náy, nhưng nói chính xác hơn, lúc này y khá sợ hãi. Trước đó, khi y không biết gì, Nghiêm Tử Thư đã gặp gỡ tên Binh Binh này, còn liên lạc nhiều lần. Lỡ như lúc nào đó hắn đột nhiên lên cơn bệnh, nói khó nghe hơn thì là phát điên lên, lúc đó có gây hại cho người khác cũng không tính là phạm pháp. Lỡ như tai nạn xảy ra thì sao? Hối tiếc thì đã quá muộn rồi.

Nghĩ đến đây, Phó Kim Trì lại nghiến răng. Xét cho cùng, trong lòng y vẫn còn chấn thương tâm lý đặc biệt sâu sắc liên quan đến việc "Nghiêm Tử Thư bị thương". Hầu hết mọi người sẽ cảm thấy sợ hãi nếu bị tổn thương trong tình huống này, điều đó là tự nhiên, nhưng chỉ có vậy thôi. Với tính cách thích kiểm soát cực đoan như của Phó Kim Trì, một nhân tố bất ổn nhỏ nhất cũng có thể khiến y vô cùng khó chịu. Y phải giữ vẻ ngoài bình thản, nhưng khi kéo Nghiêm Tử Thư đi ra, tay y siết rất chặt.

Nghiêm Tử Thư cảm nhận được, dùng tay kia vỗ nhẹ vào cánh tay cơ bắp săn chắc của y, nhưng tạm thời không nói gì.

Bao quanh phòng triển lãm là một loạt những khu làng giữa phố, toát lên một bầu không khí giản dị đời thường. Hai người hoàn toàn lạc lõng đi lang thang vô định trong đó, bên ngoài cửa hàng tạp hóa treo những chiếc chổi nhựa đầy màu sắc, chủ quán đồ hầm hắt một chậu nước ra đường. Nước thải đang lan rộng, Phó Kim Trì dừng lại, nắm lấy tay Nghiêm Tử Thư: "Đi chậm thôi, đừng giẫm lên."

Nghiêm Tử Thư cũng kéo tay y, ra hiệu: "Đừng đi tiếp nữa, đổi hướng khác thôi."

Phó Kim Trì thở dài một hơi, liếc nhìn một quán trà sữa bên đường: "Muốn ăn kem không?"

Hai người mỗi người một cây kem matcha, vừa ăn vừa tản bộ dọc theo một con hẻm không được sạch sẽ cho lắm. Phía trên họ là những dãy nhà san sát nhau, gần đến nỗi hộ bên này có thể chuyền nước tương cho hộ bên kia từ cửa sổ, dưới mái hiên phơi đủ loại quần áo có cũ có mới. Mỗi gia đình đều có cuộc sống riêng, giờ đây họ cũng có cuộc sống riêng của mình.

"Thật ra, tôi không còn nhớ rõ Binh Binh này nữa." Phó Kim Trì đột nhiên giải thích: "Nhìn thấy mặt rồi thì vẫn nhớ ra được, hồi đó hắn ta đi bán thân, trông lòe loẹt ẻo lả. Có những người mặt trẻ con, Binh Binh trông trẻ, nhưng thực ra hắn ta lớn tuổi hơn em."

Trong ký ức của y, Binh Binh thật ra chỉ là một nhân vật phụ, không đáng kể, hình như là ở địa bàn của Phó Chi Chương, hắn ta làm đổ rượu, bị bắt nạt, y đã giúp đỡ một chút. Sau đó, Binh Binh này lại vì tiền mà đến lừa gạt tình cảm của y, chỉ có vậy thôi. Thật không may, Phó Kim Trì là một người không có tình cảm, không dễ bị lừa.

Sau này, Phó Kim Trì gặp nhiều người giống như vậy. Lúc đó, y không đặc biệt tức giận, chỉ coi đó là một trò đùa. Bà Phó thậm chí còn sắp xếp cho y nhiều đối tượng ưa làm dáng, trang điểm đậm, phải chăng trong lòng bà ta, tất cả đàn ông đồng tính đều thích loại như thế?

Điều bất thường duy nhất là Binh Binh từng ra "quy phục" Phó Kim Trì. Hắn quả thật không phải là một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp, có lẽ hắn mới vào nghề, tự đẩy mình vào tình thế phim giả tình thật.

Phó Kim Trì dần nhớ ra, khi đó Binh Binh từng nói hắn là học sinh năng khiếu mỹ thuật gì đó, bỏ học ra ngoài rồi đi bán mình. Có lẽ vì câu này, hoặc có lẽ vì hắn trông có vẻ vô hại lại còn ngây thơ ngu ngốc, về sau Phó Kim Trì cũng không tính sổ gì. Nhưng chắc chắn không hề có tình cảm gì ở đây.

Nhưng hôm nay, y đột nhiên cảm thấy oán hận, tại sao bọn người có liên quan đến "bà Phó" cứ mãi như ma quỷ đeo bám đến tận bây giờ?

Nghe xong câu chuyện quá khứ này, Nghiêm Tử Thư chỉ "ừ" đáp lại, liếc nhìn y: "Người ta cũng say mê anh lắm đấy chứ."

Phó Kim Trì quay lại nhìn chằm chằm vào anh: "Từ giờ trở đi cố gắng tránh mặt hắn ta, đừng để hắn ta có thêm cơ hội nào để tiếp cận em."

Có lẽ vẻ mặt của Phó Kim Trì quá nghiêm nghị, nên Nghiêm Tử Thư không khỏi khựng lại một lát: "Cũng được."

Ăn xong kem, Phó Kim Trì lấy giấy gói trong tay Nghiêm Tử Thư đi, gấp lại cùng với giấy gói của mình, rồi ném vào thùng rác. Trước khi quay lại, y lại còn lấy một chiếc khăn ướt từ trong túi ra, xé gói nhỏ vứt đi, sau đó mang khăn ướt đó trở lại lau tay cho Nghiêm Tử Thư.

Nghiêm Tử Thư lặng lẽ thả hồn lên mây, thầm nghĩ một ngày nào đó y cũng sẽ được trao danh hiệu bảo mẫu vàng.

"Trước đây thực sự không thấy bất kỳ dấu hiệu bệnh tâm thần nào trên người hắn ta." Phó Kim Trì nói với vẻ nghiêm túc khác thường: "Nếu không thì hôm nay đã chẳng đến đây."

"Một số bệnh tâm thần có thể có yếu tố di truyền." Nghiêm Tử Thư suy nghĩ một lát: "Nếu không có tác nhân kích hoạt, ở giai đoạn đầu sẽ không dễ nhận thấy."

Vậy nhưng Phó Kim Trì không quan tâm đến lý do Binh Binh bị bệnh. Điều y đang nghĩ đến là người này chắc chắn không thể ở lại Dung Thành. Đông Thành cũng không được. Trước tiên cần tìm một người giám hộ ở thành phố khác, nếu không được thì lại nghĩ cách khác, tóm lại là phải đưa hắn đi càng xa càng tốt.

Tuy nhiên, sau khi suy nghĩ lại, y nhận ra rằng bản thân mình cũng có vấn đề, lẽ ra y nên cảnh giác hơn khi nhìn thấy tấm vé của hắn gửi đến. Một phần là y bị cuộc giằng co với chú Cừu làm phân tâm, phần khác là thật ra y có biết Đinh Hồng Ba liên hệ với Nghiêm Tử Thư. Phó Kim Trì nghĩ Nghiêm Tử Thư sẽ không tin vào tin đồn vô lý đó, chỉ muốn xem khi nào thì anh sẽ hỏi đến. Ai ngờ được nửa chừng lại gặp phải sự cố này.

Bước chân của mùa thu đang đến gần, cái nóng bên ngoài vẫn rất gay gắt. Vừa đi bộ một lúc, lưng áo của hai người đã ướt đẫm mồ hôi, vì vậy họ quay trở lại xe, nhưng không vội đi ngay, chỉ bật máy lạnh. Tận hưởng không khí mát mẻ một lúc, cảm giác ngột ngạt trong lòng dần tan biến.

Khi thả lỏng rồi, Nghiêm Tử Thư mới thấy mệt, từ từ ngả người sang, dựa vào y xem điện thoại. Phó Kim Trì cảm nhận được sức nặng trên cơ thể, y tận hưởng trọng lượng và hơi ấm quen thuộc, rồi dần dần nheo mắt lại.

Có thể nói ra chẳng ai tin, nhưng Phó Kim Trì là một người nhớ tình cũ và không thích thay đổi. Y luôn thích giữ nguyên phong cách trang trí nhà cửa, nhiều năm không thay đổi ảnh đại diện. Một khi đã chọn ai đó thì sẽ mãi mãi phải là người đó, đổi bất cứ người nào khác cũng không được.

Cả hai đều chìm đắm trong suy nghĩ riêng, im lặng rất lâu.

Thật ra Nghiêm Tử Thư đang tìm kiếm những từ khóa như "tâm thần phân liệt", "rối loạn hoang tưởng", "quyền giám hộ bệnh nhân tâm thần", "gọi cảnh sát có ích không"... nhảy từ cái này sang cái khác. Sau một lúc, Phó Kim Trì liếc nhìn màn hình của anh, với tay khóa điện thoại.

"Đừng suy nghĩ quá nhiều. Đa số người thường không thể ứng phó với người mắc bệnh tâm thần, tôi sẽ cho người điều tra, xem cách giải quyết vấn đề thế nào."

"Hình như một phần lỗi là do em." Nghiêm Tử Thư nói chậm rãi: "Em đã làm mọi chuyện phức tạp hơn mức cần thiết."

"Không có chuyện đó." Phó Kim Trì chủ động quay sang, ôm chặt lấy vai anh.

Ôm rồi lại không chịu buông ra. Nghiêm Tử Thư lắng nghe nhịp tim trong lồng ngực y, sau một hồi lâu mới được thả ra.

Phó Kim Trì ngồi về lại ghế lái. Nghiêm Tử Thư với tay ra sau lưng để cài dây an toàn, Phó Kim Trì đã nhanh hơn anh một bước, vươn tay kéo dây an toàn xuống, cài cho anh, rồi chỉnh gương chiếu hậu, nhẹ nhàng khởi động xe.

Dù ở nhà Nghiêm Tử Thư đã quen với cuộc sống áo có người mặc cơm có người đút, nhưng bây giờ cũng cảm thấy lần này y hơi quá đà. Có loại đàn ông bỗng nhiên chu đáo một cách bất thường là vì ngoại tình rồi về nhà có tật giật mình, không biết y lại bày trò gì đây?

Giao thông tắc nghẽn, chiếc BMW liên tục dừng rồi lại đi, Nghiêm Tử Thư khép hờ đôi mắt, mí mắt bắt đầu vô thức sụp xuống. Hiện tại anh đã tập thành thói quen ngủ trưa, hôm nay chưa được ngủ, thế là dần dần không chống lại được buồn ngủ.

Chỉ chợp mắt một lát khoảng mười lăm phút, nhưng cuối cùng anh lại mơ thấy cảnh họ trở về Đông Thành đón Tết.

Lúc ấy, Nghiêm Tử Thư ở nhà Phó Kim Trì. Cảnh tượng trong giấc mơ chao đảo chênh vênh suốt cả một đường, trong căn biệt thự nhỏ ấy, từ khu vườn đến cửa trước, từ lối vào đến phòng ngủ.

Nghiêm Tử Thư nhìn thấy nhiều đồ đạc của mình trong nhà: một cuốn sách thiếu nhi, một bàn cờ, một chậu cây rau má... Rồi anh mở tủ quần áo, bên cạnh nhiều bộ quần áo chất liệu cao cấp có treo một bộ vest bẩn thỉu, là bộ mà anh mặc khi bị bắt cóc. Lần đầu tiên nhìn thấy nó, Nghiêm Tử Thư nhớ mình đã đứng đó nhìn chằm chằm rất lâu, như thể có một hố đen ẩn trong tủ quần áo.

Chuyện bị bắt cóc và rơi xuống biển là chủ đề mà cả hai đều tránh nhắc đến. Thật ra Nghiêm Tử Thư vẫn còn bị trải nghiệm phải vùng vẫy tìm đường sống lúc hấp hối đó ám ảnh, chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến anh rùng mình, nên anh cố gắng quên đi. Còn Phó Kim Trì... Nghiêm Tử Thư cũng không muốn hỏi.

Phó Kim Trì sắp xếp hành lý xong thì đi đến, nhìn thấy, lúc đó mới nhớ ra việc này, y định đóng cửa tủ quần áo lại: "Được rồi, đừng nhìn nữa."

Nghiêm Tử Thư há miệng nhưng không nói được lời nào. Hai người nhìn nhau, im lặng hồi lâu.

Sau này, khi mở tủ quần áo trong phòng ngủ lần nữa, anh không tìm thấy bộ quần áo đó, không biết bị giấu đi đâu rồi.

Sau một giấc mơ không biết đã bao lâu, Nghiêm Tử Thư đột nhiên tỉnh dậy: "Ưm? Đã về đến nhà rồi à?"

Quả thật đã đến, xe của họ đang dừng ở khu đậu xe của khu nhà tập thể, Phó Kim Trì không đánh thức anh.

Hai người khóa xe, đi về phía sân nhà, mở cổng, bước vào trong, Willie vẫn vẫy đuôi cuống quýt lao đến đón như thường. Dù bên ngoài xảy ra chuyện gì, nó vẫn mãi mãi vô tư.

Nghiêm Tử Thư ngồi xổm xuống đất lau chân cho nó, cằn nhằn nhắc nhở, dạy nó phải lau sạch chân rồi mới được vào nhà lên sô pha.

Phó Kim Trì đứng nhìn phía sau cách anh không xa, đột nhiên lên tiếng bày tỏ: "Tôi yêu em."

"Hả..." Nghiêm Tử Thư ho khan, đứng dậy: "Biết, em cũng yêu anh."

Phó Kim Trì không kìm nén thêm nữa, bước tới ôm lấy anh, cúi đầu hôn anh, hơi thở dồn dập, tim đập thình thịch như trống.

Người yêu ở bên nhau, mọi lúc mọi nơi đều chỉ nghĩ đến có bấy nhiêu, yêu người này hơn bất cứ thứ gì khác, rõ ràng ngày nào cũng nhìn thấy, nhưng bỗng thoáng nhìn thấy người kia một cái là đủ cho trái tim xao xuyến, ngập trong tình cảm chực chờ bùng phát.

Nghiêm Tử Thư vươn tay ôm lấy y, không còn muốn bận tâm đến bất cứ điều gì nữa, ai thích làm gì cũng mặc kệ. Lẽ ra anh không nên liên lạc với Đinh Hồng Ba, không nên chú ý đến họa sĩ mới nổi gì đó, càng không nên đến triển lãm tranh quái quỷ đó. Sống mơ màng một chút thì đã làm sao? Cũng không phạm pháp.

Anh vỗ nhẹ vào lưng Phó Kim Trì, cười thư thái: "Hôm nay đúng là tai bay vạ gió, nào, đi ăn thịt nướng thôi."

Phó Kim Trì liếc nhìn chú cún tội nghiệp đang đi vòng quanh, cười nói: "Về ngửi thấy mùi, nó sẽ lại thèm chết mất."

"Đến lúc đó mở một lon thức ăn cho nó coi như thêm cơm." Nghiêm Tử Thư thản nhiên: "Được rồi, thay đồ đi thôi."

*

Công việc và cuộc sống thường nhật vẫn tiếp diễn như bình thường.

Nghiêm Tử Thư cảm thấy có một điều tốt khi sống cùng Phó Kim Trì, đó là anh không phải lo lắng về bất kỳ chuyện vặt vãnh nào trong cuộc sống hằng ngày. Anh chưa bao giờ phải để ý đến việc thanh toán tiền điện, nước, ga, tiền thuê nhà và các hóa đơn khác ở nhà.

Trừ những khi phải đi Cảng Thành hoặc Đông Thành, mỗi ngày Phó Kim Trì ở nhà đều tự tay làm cái gì đó. Quần áo tất nhiên không cần Nghiêm Tử Thư giặt giũ, một ngày ba bữa cũng chỉ cần anh phụ trách há miệng. Nhưng Nghiêm Tử Thư không kén ăn, có gì cũng ăn được. Cơm nước xong, rửa chén bát là công việc của máy rửa chén, nhưng cũng vẫn là Phó Kim Trì cho vào máy.

Phó Kim Trì không thích người lạ ở trong lãnh địa mình quá lâu, họ chỉ thuê một người giúp việc bán thời gian đến quét dọn một lần một tuần, nhưng khối lượng công việc thực tế không quá nặng. Có Phó Kim Trì ở nhà, nhà cửa gần như sạch bong.

Trước đó khi còn đang dưỡng bệnh, Nghiêm Tử Thư cảm thấy không thể tiếp diễn như thế này được, nhưng giờ anh đã bị tha hóa rồi, về cơ bản đã từ bỏ suy nghĩ.

Vì vậy, khi cả văn phòng thảo luận trong nhà thì ai sẽ làm việc nhà, Nghiêm Tử Thư vẫn im lặng, chăm chú nhìn vào máy tính. Nhưng, vì chiếc nhẫn trên tay nên anh cũng không thể thoát khỏi chủ đề này. Anh chỉ có thể ngượng ngùng đáp lại: "...Mỗi người một nửa."

Để giữ lương tâm thanh thản, anh chủ động giúp Phó Kim Trì xử lý đống hồ sơ đang chờ xem xét, không thể nói rằng anh hoàn toàn không làm gì cả.

Mới vừa rồi thôi, tổng biên tập khoe khoang vợ mình đảm đang lo liệu mọi việc nhà còn mình thì không phải làm gì đã bị tập thể phê bình tả tơi, đành ôm đầu chạy về văn phòng trốn tránh.

Nghiêm Tử Thư gõ cửa phòng làm việc, nghiêm mặt lại, bước vào báo cáo vấn đề của Binh Binh cho tổng biên tập. Dĩ nhiên, anh đã giấu việc hắn bị k*ch th*ch là vì gặp Phó Kim Trì, chỉ nói với tổng biên tập rằng đối phương đã được đưa vào bệnh viện tâm thần cấp cứu, nhắc nhở ông ta phải cân nhắc kỹ lưỡng việc hợp tác sau này, tránh việc cử những đồng nghiệp không biết chuyện đi liên lạc với đối phương.

Sau đó chuyện này cũng không thể giấu kín, cô nàng thiết kế hãi hùng nói: "Em biết là hắn không bình thường mà!"

Nghiêm Tử Thư cảm thấy nếu cô nhìn thấy Binh Binh đó lên cơn nói nhảm ngay tại chỗ, có khi sẽ sợ xù lông lên mất.

Nhớ ra chuyện khác, Nghiêm Tử Thư tiến lại gõ nhẹ lên bàn cô: "Tuần sau cô rảnh không?"

Cô nàng thiết kế cảnh giác ngay: "Không bắt em đi tăng ca thì có, sao thế?"

Nghiêm Tử Thư cười bảo: "Quên rồi sao? Lần trước tôi đã hứa sẽ mời mọi người ăn cơm."

"Có rảnh!"

Nghiêm Tử Thư xác nhận thời gian riêng với tổng biên tập và một vài đồng nghiệp khác, tạm thời quyết định chọn một ngày trong tuần tới.

Có một điều chắc chắn là thật, các đồng nghiệp hiện tại của anh đều không phải là người tham vọng mà lại rất dễ gần, thậm chí không khách sáo. Đầu tiên, họ thông cảm lo lắng liệu mức lương hàng tháng ít ỏi của anh có đủ để mời một bữa ăn hay không, sau đó nghe nói nhà anh có một khoảng sân nhỏ, tất cả cùng bàn bạc quyết định không đi ăn ngoài, tự đề nghị mọi người mang nguyên liệu đến nhà anh nấu lẩu, vừa tiết kiệm vừa an toàn.

Nghiêm Tử Thư cười nói rằng như vậy cũng được.

Dù việc của Binh Binh có khó chịu đến đâu thì cũng chỉ có thể như vậy, có phải gọi cảnh sát thì cũng không phải là việc anh cần lo lắng. Anh và Phó Kim Trì sẽ tiếp tục cuộc sống của mình như trước, không xáo trộn gì.

Trở lại chỗ làm việc, đúng lúc nhận được tin nhắn của Phó Kim Trì: "Tuần sau em rảnh không?"

Nghiêm Tử Thư đáp nhanh: "Ừ, chuyện gì vậy?"

Phó Kim Trì chỉ nói đơn giản: "Muốn đưa em đi gặp một người bạn."

Nghiêm Tử Thư đồng ý, không hỏi thêm gì nữa.

Cả hai đều không thích dài dòng trên tin nhắn, xác nhận những điểm chính là đủ rồi, phần còn lại về nhà thảo luận. Nếu xem lại lịch sử trò chuyện, có lẽ sẽ thấy nhiều tin nhắn tán tỉnh hơn là trò chuyện nghiêm túc.

Khi anh về đến nhà, Phó Kim Trì vẫn đang nấu ăn. Nghiêm Tử Thư xua Willie sang một bên, dựa vào khung cửa bếp, ngắm nghía một lúc.

Phó Kim Trì mặc tạp dề đen, đứng trong bếp mà vẫn tỏa ra khí thế uy quyền, mười tám môn võ nghệ không thiếu cái nào. Tinh túy của nghề đầu bếp nằm ở việc xào nhanh trên lửa lớn, nhưng hầu hết mọi người không đủ sức để đảo chảo, dù sao thì Nghiêm Tử Thư cũng không có khả năng đó. Nếu phải so sánh, món ăn của anh nấu ra chỉ ở mức ăn được, vì vậy anh mới đứng ngây ra nhìn Phó Kim Trì đảo chảo.

Nhìn một lúc, một nụ cười nhẹ vô thức hiện lên trên môi. Lần đầu tiên phát hiện ra y có kỹ năng này, Nghiêm Tử Thư còn thấy rất kỳ diệu, không thể tưởng tượng được Phó Kim Trì đã học ở đâu ra. Đến nay anh vẫn chưa thể moi được bí mật này, Phó Kim Trì đùa rằng anh không thể cướp chén cơm của người khác.

"Đói bụng chưa?" Đầu bếp đổ một món ra, gắp miếng thịt thăn bò xào tiêu đen lên đút cho Nghiêm Tử Thư: "Thử xem mặn hay nhạt."

Nghiêm Tử Thư bị chặn miệng, vị mặn cay của sốt tiêu đen lan tỏa khắp lưỡi, anh nuốt xuống rồi đáp "Vừa phải".

Sau đó, anh mới yên tâm lên lầu thay quần áo, người này muốn thì cứ làm việc nhà đi. Dù sao thì người ta sẵn lòng.

Đẩy cửa phòng ngủ ra, anh nghe thấy tiếng chuông điện thoại reo, là điện thoại của Phó Kim Trì. Nghiêm Tử Thư liếc nhìn, ID người gọi là "chị Hồng". Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu anh, rồi anh suy nghĩ lại, chẳng phải bà chủ câu lạc bộ Hinh Duyệt đối tác cũng được gọi là "chị Hồng" à?

Nghiêm Tử Thư không hiểu liệu đó là trùng hợp hay có ý nghĩa gì khác, nhưng vẫn tiện tay cầm điện thoại xuống theo: "'Chị Hồng', anh có nghe máy không?"

Điện thoại reo quá lâu rồi tự động ngắt. Phó Kim Trì đang bận tay: "Em trả lời giúp tôi, thứ hai tuần sau gặp."

Với họ, trả lời điện thoại của nhau là chuyện thường ngày, di động lại reo lên, Nghiêm Tử Thư không suy nghĩ nhiều, bấm nút trả lời.

"Xin chào. Tìm Phó Kim Trì phải không?" Anh truyền đạt lại y nguyên: "Hiện giờ anh ấy không nghe điện thoại được, nói sẽ gặp vào thứ hai tới."

"Tiểu... " Bên kia không để ý anh nói gì, chỉ thấy nhận ra giọng nói khác lạ: "Không đúng, mình bấm sai số à?"

Cả hai bên đều bối rối.

Nghiêm Tử Thư nhận ra người kia là Kỳ Hồng, nhưng đầu kia còn đang thắc mắc tại sao không phải là Phó Kim Trì nghe máy. Hình như chị Hồng còn đẩy điện thoại ra xa, xác nhận số điện thoại, giọng lúc gần lúc xa: "Đúng rồi mà?"

"Đúng rồi, đây là điện thoại của Phó Kim Trì." Nghiêm Tử Thư bừng tỉnh: "Anh ấy đang bận, lát nữa sẽ gọi lại cho chị."

"Cậu ta còn cho người khác dùng điện thoại của mình?!" Người kia suýt bật cười vì ngạc nhiên: "Không phải..."

Nghiêm Tử Thư nghi ngờ chị Hồng muốn hỏi "Không phải ăn trộm đấy chứ", nhưng đối phương kìm lại.

Phó Kim Trì cuối cùng cũng lau tay, cầm lấy, rì rầm giải thích vài câu với người ở đầu dây bên kia.

Thế nhưng Nghiêm Tử Thư lại không ngờ lời hẹn "gặp vào thứ hai" này bao gồm cả chính anh. Phó Kim Trì vốn cũng định bàn chuyện này với Nghiêm Tử Thư, vậy chẳng còn gì để thắc mắc nữa, cứ đi đúng hẹn thôi.

Khi gặp lại nhau trong một phòng riêng tại nhà hàng, chị Hồng đổi sang ánh mắt "khá đấy", rồi quan sát Nghiêm Tử Thư rất lâu.

Nghiêm Tử Thư đã quen với kiểu ánh nhìn này, anh không quan tâm, quá nhiều người nghĩ rằng anh chắc hẳn phải có thủ đoạn gì mới có thể giữ chắc Phó Kim Trì trong tay. Người khác nghĩ gì là một chuyện, nhưng câu này không hẳn là sai.

"Thật là trùng hợp." Bốn người ngồi quanh chiếc bàn tròn. Nghiêm Tử Thư và Phó Kim Trì thì không cần phải nói, còn chị Hồng lại dẫn theo một trợ lý nam. Vị trợ lý này rất tinh ý, biết cách tạo không khí.

Chị Hồng ngồi ở vị trí chủ tọa: "Nâng ly chúc mừng, tôi uống trước." Sau đó nói với Phó Kim Trì: "Tôi đã từng gặp Tiểu Nghiêm một lần vì công việc, thực sự không ngờ được cậu ấy với cậu lại là một nhà."

Phó Kim Trì cười không chút nao núng, có thể nhìn ra y và chị Hồng là người quen lâu năm.

Trên bàn có rất nhiều hải sản, vẫn còn nguyên vỏ và gai. Nếu là trong một bữa tiệc xã giao, nhiều người sẽ tránh không đụng vào để giữ thể diện. Còn Phó Kim Trì không bận tâm, chỉ lo bóc vỏ đặt lên đĩa của Nghiêm Tử Thư. Chị Hồng làm ăn đã dày dạn kinh nghiệm, ăn nói vô cùng lưu loát, ai nói gì cũng có thể tiếp lời. Chứng kiến cảnh tương tác của họ, chị kìm nén sự ngạc nhiên ban đầu, pha trò ở bên cạnh, khiến người ta khó lòng thấy phản cảm.

Đến đây mới biết, trước đây Nghiêm Tử Thư gặp chị quả thực là do trùng hợp ngẫu nhiên.

Chị Hồng từng kinh doanh ở Đông Thành, nhưng sau này tình hình bên đó hỗn loạn, chị đã chuyển hẳn sang Dung Thành, điều này ai cũng biết. Phó Kim Trì biết chuyện này, nhưng sau khi đến đây, y chỉ lo sống cùng Nghiêm Tử Thư, không nghĩ đến việc liên lạc với chị. Bạn bè trong giang hồ ấy mà, có hoạn nạn thì gặp nhau, không còn hoạn nạn thì quên nhau thôi. Không cần phải bày ra nghi thức.

Còn hôm nay chị Hồng tổ chức buổi gặp mặt, ngoài việc làm rõ những tin đồn, thì còn một việc là giải thích về bệnh nhân tâm thần nào đó.

"Nếu không thì cái gì còn gọi là trùng hợp chứ, tôi cũng phải chịu một phần trách nhiệm về việc của Binh Binh." Chị Hồng lại kể: "Hồi đó, vì cậu ta từng làm việc cho tôi, nên tôi bảo cậu ta đến Dung Thành đi, cậu ta từng đoạt giải thưởng gì đó phải không, tôi tình cờ quen biết người đứng đầu Hiệp hội thư pháp và hội họa ở đây, nên tôi có thể giới thiệu cậu ta, từ giờ cậu ta có thể tự lập nghiệp ở đây. Tôi không nhìn ra cậu ta có gì bất thường, chính tôi là người giới thiệu cậu ta với tạp chí của cậu."

Họ cùng thẳng thắn trên bàn ăn, cuối cùng cũng biết được đầu đuôi câu chuyện.

Chị Hồng từng qua lại với nhiều chàng trai trẻ, khoảng bảy, tám năm trước thậm chí còn có thời gian qua lại với Binh Binh. Lúc đó, Phó Kim Trì đã cắt đứt mọi liên lạc với hắn rồi, chị Hồng không hay biết. Mãi sau này chị mới phát hiện ra hắn tiếp cả khách nam lẫn khách nữ, trái với quy định, nên không tiếp tục qua lại với hắn nữa.

Sau đó nhiều năm không gặp, cũng không rõ Binh Binh đã theo những đại gia nào, sau này thậm chí còn đi học trong trường vẽ chuyên ngành. Danh hiệu họa sĩ triển vọng của hắn có lẽ có được nhờ rải tiền lăng xê, nhưng cũng chưa gặp được đại gia nào đáng tin cậy, con đường khá gập ghềnh. Năm ngoái, hắn giành được hai giải thưởng vớ vẩn nào đó, đột nhiên liên lạc lại với chị Hồng, nói rằng hắn muốn đến Dung Thành.

Chị Hồng chỉ nói chuyện đã qua lâu lắm rồi, cứ đến đây đi, chị niệm tình xưa tìm cho hắn vài nguồn lực ban đầu. Lại không ngờ là do hắn hỏi thăm được tung tích của Phó Kim Trì, mới tìm cách mò đến. Vậy nên chị Hồng quả thật cảm thấy có lỗi. Chị cũng nhận thấy Binh Binh có vẻ hơi ủ rũ, nhưng bình thường cũng chẳng ai nghĩ theo hướng đó.

Bệnh viện chẩn đoán hắn mắc chứng tâm thần phân liệt dạng hoang tưởng. Một trong những triệu chứng điển hình của bệnh này là chứng hoang tưởng được yêu, ngoan cố tin rằng người khác yêu mình. Bệnh khởi phát chậm ở giai đoạn đầu, nhưng dần dần phát triển thành những ảo tưởng hoang đường và khó hiểu.

Ví dụ, Binh Binh nghĩ rằng nếu hắn không bị ép phải lừa dối Phó Kim Trì, hắn có thể đã có một cuộc sống trọn vẹn khác. Dĩ nhiên, đó là nỗi ám ảnh của riêng hắn, người mà hắn không thể quên không phải là Phó Kim Trì ngoài đời thực, mà là ảo tưởng đẹp đẽ của chính hắn. Sau này, cuộc sống toàn là những việc không mấy suôn sẻ, càng lún sâu vào vũng lầy, hắn càng bám víu vào bóng dáng của ảo tưởng đó. Có lẽ hắn luôn nghĩ rằng mình đáng lẽ phải có một con đường tươi sáng hơn, suy nghĩ này quá đau đớn, dần dần biến thành ảo tưởng hoang tưởng.

Đây chỉ là một phần những gì Nghiêm Tử Thư suy luận từ lời nói và hành động của hắn, nguyên nhân đầy đủ dẫn đến bệnh tình của hắn có lẽ phức tạp hơn nhiều.

Nói xong việc này, bầu không khí trên bàn trở nên khá trầm lắng. Nếu phải hỏi cái gì là đáng khinh, đó là Binh Binh đã không cố gắng cải thiện bản thân trong những năm qua; nếu phải nói đáng thương, đó là chứng tâm thần phân liệt của hắn nằm ngoài tầm kiểm soát. Nói thêm thì lại thành giậu đổ bìm leo, vì vậy cuộc thảo luận dừng lại.

May mắn là chị Hồng biết quê của Binh Binh ở đâu, có thể liên lạc với người thân, hỏi xem có ai có thể chăm sóc hắn không. Thật ra không cần nghĩ cũng biết, mối quan hệ của hắn với người thân có lẽ không được tốt lắm. Chị Hồng thở dài nói biết làm sao được, chỉ có thể bỏ tiền ra để trông nom thôi. Có lẽ chị cảm thấy việc đưa Binh Binh đến Dung Thành cũng có phần trách nhiệm của mình, nên không thể cứ ngồi yên được.

Điều này lại thể hiện một đặc điểm khác của chị Hồng, quả thật là chị có tình có nghĩa. Mà để chị ra mặt cũng thích hợp hơn Phó Kim Trì, tránh k*ch th*ch bệnh nhân thêm.

Khi gần ăn xong, chị Hồng đứng dậy, nói muốn ra ngoài hút thuốc.

Một lát sau, Nghiêm Tử Thư cũng bước ra, anh lặng lẽ đến quầy lễ tân thanh toán hóa đơn.

Trợ lý nam của chị Hồng cũng nhanh chóng nhận ra, vội vàng chạy ra trả tiền. Hai người tranh giành ở quầy lễ tân, chị Hồng tiến đến trên đôi giày cao gót, chỉ vào trợ lý của mình: "Để cậu ta trả. Đã nói là tôi sẽ mời, còn cần hai người phải tốn kém?"

Quyết định là thế.

Hai người đứng cách đó một khoảng, chờ trợ lý nam quẹt thẻ, nhưng máy POS ở quầy lễ tân đột nhiên mất điện, chậm trễ mất một lúc.

Chị Hồng quay đầu lại, đột nhiên nói đùa: "Tiểu Phó mà cũng có gia đình rồi, trước kia tôi còn không tin là cậu ta có thể sống cùng ai kìa. Giờ lại như cây sắt biết nở hoa, hay đấy, hôm nay đã được mở mang rồi." Sau đó, chị chỉ vào mình: "Cậu tin không, mới chớp mắt, tôi đã gần năm mươi tuổi rồi."

Nghiêm Tử Thư khẽ cười, khen chị trông không quá bốn mươi. Nhưng nói vậy cũng đúng, chủ yếu là do trạng thái tinh thần.

Chị Hồng vừa cười vừa xua tay, nói thêm: "Còn một điều nữa, đừng nghi ngờ mối quan hệ giữa chúng tôi, tôi với cậu ta thực sự không có gì. Cậu thấy đấy, quanh tôi không thiếu người, nên không cần phải vậy đúng không. Tôi à, giống như thầy của cậu ta hơn. Tất nhiên, giờ thì cậu ta không cần nữa."

Nghiêm Tử Thư cũng mỉm cười, những điều anh không tin thì thực ra không cần giải thích.

Ngược lại, chị Hồng lại nói đùa tiếp: "Sao, không bao giờ nghi ngờ à? Cậu cho rằng Tiểu Phó là người đáng tin cậy sao?"

Đột nhiên, Phó Kim Trì lặng lẽ tiến đến từ phía sau, vòng tay qua đôi vai gầy của Nghiêm Tử Thư, lười biếng nói: "Ba người đều ra hết rồi, để tôi ở lại một mình chơi bài vườn không nhà trống à, sợ tôi chưa đủ khó xử hay sao?" Chủ ngữ là "ba người", nhưng y lại dán sát bên tai Nghiêm Tử Thư mà nói, giọng điệu có thêm đôi phần dịu dàng.

Chị Hồng tặc lưỡi rồi cười thành tiếng: "Được rồi, nói xấu sau lưng là không được, tôi không nói nữa."

Chị liếc nhìn đôi nhẫn trên tay họ: "Nói gì may mắn hơn đi, chúc hai người trăm năm hạnh phúc."

Tất nhiên là vậy rồi.

---

Tác giả nhắn gửi:

Chứng tâm thần phân liệt dạng hoang tưởng có tham khảo tài liệu liên quan, nhưng không trích dẫn trực tiếp văn bản gốc.

Trước Tiếp