Trò Chơi Thử Lòng - Hoàng Đồng Tả Luân

Chương 74

Trước Tiếp

Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 74

Đinh Hồng Ba ngơ ngác, cũng không nói nên lời. Nghiêm Tử Thư đã tiếp tục đi về hướng viện điều dưỡng. Dù sao thì điểm đến của cả hai vẫn khác nhau, anh cần trở về địa bàn của mình để nghỉ ngơi, Đinh Hồng Ba phải quay lại khu nướng thịt. Không cùng chung một con đường.

Dáng người gầy gò mảnh khảnh càng lúc càng đi xa, vạt áo và ống quần bay phấp phới trong gió, trông thật cô đơn. Đinh Hồng Ba cau mày, lúc thì tự hỏi sao mình lại tiết lộ chuyện này, lúc thì cảm thấy anh mỏng manh như tờ giấy, có thể bị gió thổi ra biển bất cứ lúc nào. Hắn xụ mặt nhìn người đáng ghét kia đi xa.

Còn về Nghiêm Tử Thư, mặc dù Đinh Hồng Ba đột nhiên nổi hứng lên thổ lộ tâm sự với anh, nhưng anh thực sự không nghĩ đó là chuyện gì to tát. Thà rằng thừa nhận công khai thẳng thắn như Lily, chẳng qua chỉ là đám nhà giàu bày trò.

Qua lời nói và hành động của Đinh Hồng Ba, hắn tự khắc họa mình như một người có xu hướng Sapiosexual, nói không muốn lấy một người vợ chỉ có ngoại hình mà nông cạn thiếu não. Nhưng trong các trường danh tiếng ở Cảng Thành cũng chẳng thiếu các tiến sĩ nữ xuất sắc, tại sao hắn không thử theo đuổi một người có chung chí hướng?

Nhưng điều mà Nghiêm Tử Thư không ngờ đến là chỉ một ngày sau, ngay cả anh cũng vướng vào tin đồn xấu bất ngờ với cậu ấm nhà giàu này.

Vốn là hôm đó, Nghiêm Tử Thư đang đọc sách trong phòng thì nhận được điện thoại của cụ Đinh, gọi anh xuống phòng tiếp khách ở lầu dưới.

Phòng tiếp khách theo phong cách Baroque được trang trí rất trang nhã. Trên chiếc sô pha kiểu châu Âu màu trắng, ông cụ ngồi một bên, đối diện là một cô gái trẻ đang khóc nức nở. Cô ta mặc một chiếc áo ren trắng, váy đuôi cá bằng lụa đen, mái tóc đen nhánh búi cao, vài sợi tóc rơi xuống khiến cô ta trông hơi lôi thôi, lớp trang điểm vốn rất tinh tế giờ đã hơi lem luốc vì nước mắt. Cụ Đinh ở bên hiền hòa an ủi.

Từ xa, Nghiêm Tử Thư nghe thấy ông cụ gọi cô ta là Lisa. Anh đoán rằng Lisa này không ai khác ngoài người mà Đinh Hồng Ba sẵn sàng đóng vai trai tồi để tống khứ?

Nghiêm Tử Thư không thể hiểu nổi cô gái này thì có thể có liên hệ gì với mình. Thấy Nghiêm Tử Thư bước vào, cụ Đinh vội gọi anh ngồi xuống, rồi giới thiệu với Lisa đang lau nước mắt, nói rằng đây là người trong bài báo, bảo cô ta gặp xong đã yên tâm rồi chứ.

Lisa đánh giá anh với đôi mắt đẫm lệ và đầy nghi ngờ.

Nghiêm Tử Thư để mặc cô ta nhìn, vẫn không hiểu rõ tình hình. Trên bàn trà có hai tờ báo lá cải với hình thức bắt mắt, anh cầm một tờ lên xem thử, suýt nữa thì tự sặc nước bọt.

Báo lá cải của Cảng Thành đam mê lối viết giật gân, luôn tìm mọi cách để thu hút sự chú ý. "Cháu đích tôn của Đinh Kiến Sinh nghi ngờ ngoại tình, bị bắt gặp bí mật hẹn hò với người tình đồng tính trên đảo nhỏ", cả hình cả chữ, góc trên bên trái là ảnh chụp riêng cô bạn gái "bị cắm sừng" Lisa, phần còn lại là hình chụp từ xa khi Nghiêm Tử Thư và Đinh Hồng Ba đi cạnh nhau trên bãi biển, thậm chí cả ảnh họ ngồi ăn thịt nướng cạnh nhau.

Lời lẽ trong bài báo thì còn kinh khủng hơn, bịa đặt một đống những phân tích vô lý về quá trình thay lòng đổi dạ của cậu cả Đinh Hồng Ba, nói rằng hắn bỏ rơi cô bạn gái xinh đẹp như hoa - tất nhiên, hiện có lẽ đã trở thành bạn gái cũ của hắn - vì hắn là người đồng tính, giờ đã tìm thấy tình yêu đích thực.

Hiển nhiên, bọn săn ảnh chỉ nhắm vào Đinh Hồng Ba. Ảnh chụp đều mờ, hầu hết chỉ thấy một bên mặt của Nghiêm Tử Thư, hoặc bị thân hình cao lớn của Đinh Hồng Ba che khuất, trông lại càng giống như cố tình che chắn bớt. Lisa so sánh rất lâu, dường như cuối cùng đã xác nhận rằng người mà báo lá cải đồn đoán chính là Nghiêm Tử Thư.

Cụ Đinh nói chuyện với cô ta bằng tiếng Cảng Thành, tốc độ nói rất nhanh, còn xen lẫn nhiều từ tiếng Anh. Nghiêm Tử Thư nghe cũng vất vả, chỉ nắm được sơ qua ý chính. Cụ Đinh khuyên Lisa đừng tin những lời vu khống của bọn săn ảnh. Buổi tiệc nướng hôm kia rõ ràng là họp mặt gia đình, thậm chí ông cụ cũng có mặt, cháu trai ông sao có thể bày trò bí mật hẹn hò?

Hơn nữa, cái được gọi là người tình đồng tính, chính là người đang ngồi trước mặt đây, lại càng không có liên hệ gì. Cụ Đinh cố gắng chứng minh với Lisa, người này chỉ là bệnh nhân cùng viện của mình, không hề có quan hệ tình cảm với Đinh Hồng Ba, họ thậm chí không phải là người đồng tính.

Thế nhưng Lisa vẫn ngoan cố cau mày, đôi mắt ngấn lệ trừng Nghiêm Tử Thư, không thể xua tan những nghi ngờ trong lòng. Trong mắt cô ta, người đàn ông trước mắt hơi gầy yếu, nhưng không thể phủ nhận là rất điển trai, lịch lãm, đeo kính, toát lên vẻ trí thức nhưng vẫn điềm tĩnh lão luyện. Bỏ qua yếu tố giới tính, anh thực sự khá phù hợp với gu thẩm mỹ của Đinh Hồng Ba, Đinh Hồng Ba trong hiểu biết của cô ta.

Cụ Đinh nói rát cả họng, đau đầu không thôi, không hiểu sao cô gái này lại bướng bỉnh đến vậy. Cuối cùng, ông cụ đáng thương cũng bại trận, cứ liên tục nháy mắt với Nghiêm Tử Thư, bảo anh phối hợp với lời nói của mình.

Từ lúc bước vào đến khi hiểu rõ tình hình, Nghiêm Tử Thư cũng đã cân nhắc một lúc lâu, cuối cùng nói: "Yên tâm, tôi không có liên hệ gì với cậu Đinh Hồng Ba. Nhưng xu hướng tính dục của tôi là chuyện riêng tư."

Đối với nhiều câu hỏi chỉ có hai lựa chọn đúng hoặc sai, câu trả lời "không thể tiết lộ" đã là một câu trả lời rõ ràng xuất phát từ sự bất đắc dĩ.

Anh vừa dứt lời, cả cụ Đinh và Lisa đều sững sờ. Đặc biệt là cụ Đinh gần như trợn trừng mắt lên, nét mặt thể hiện rõ "sao cậu lại có thể như thế này".

Nghiêm Tử Thư đứng dậy, gật đầu với hai người họ, ra hiệu rằng anh không còn việc gì ở đây nữa, rồi bỏ đi trước.

Mặc dù trước đây anh không có ý định công khai xu hướng tính dục trong tình huống không cần thiết, nhưng giờ mọi chuyện đã khác. Nếu đã vướng vào mối quan hệ tình cảm của người khác, tốt nhất là nên thành thật. Nếu không, một khi bị phát hiện nói dối, nếu sau này có sự cố bất ngờ xảy ra thì sẽ chẳng ai chịu tin anh.

Quả thực, lúc đầu khi nhìn thấy tờ báo lá cải, anh đã vô cùng sốc. Nhưng sau khi bình tĩnh lại, anh nhận ra rằng những lời công kích không nhắm vào mình, Nghiêm Tử Thư cảm thấy nhẹ nhõm phần nào. Chỉ có điều anh thực sự không muốn dính líu tới Đinh Hồng Ba một chút nào.

Hai người họ chỉ đơn giản là đang đi dạo trên bãi biển giữa ban ngày, vậy mà cũng bị bọn săn ảnh nhắm vào, bịa đặt đủ thứ vớ vẩn, cũng đáng để chửi thề một câu. Nhưng suy cho cùng thì vốn là tại Đinh Hồng Ba cố tình bỏ bê bạn gái, mới khiến Lisa nghi ngờ lung tung, hoàn toàn mất lòng tin.

Lúc này, Nghiêm Tử Thư nhận ra rằng bị kẹt ở giữa không phải là chuyện dễ dàng. Anh không thể nào nhiều chuyện đi mách lẻo cho cụ Đinh rằng cháu trai ông cụ đang có ý định xấu xa vì không muốn kết hôn, cũng không hài lòng với đối tượng xem mắt mà ông cụ giới thiệu. Mặt khác, anh biết rất rõ rằng Đinh Hồng Ba không có ý tốt, thấy cô Lisa này cư xử như bị hoang tưởng, nhìn ai cũng thấy giống hồ ly tinh quyến rũ bạn trai của mình, cũng thấy hơi thương hại mà không thể nói gì. Chẳng còn gì khác nữa, nếu cô ta có thể chấp nhận sự thật, dứt khoát chia tay với Đinh Hồng Ba thì cũng là việc tốt.

Nghiêm Tử Thư quyết định cả ngày không rời khỏi phòng, không biết khi nào Lisa mới chịu ra về.

Ngày hôm sau, anh lại gặp cụ Đinh trong viện điều dưỡng, ông cụ liên tục ngáp, có lẽ hôm trước đã tiêu hết sức lực để dỗ cô cháu dâu tương lai. Còn về việc Nghiêm Tử Thư tiết lộ xu hướng tính dục, khi ông cụ nói chuyện với anh thì ánh mắt hơi tránh né một hồi, nhưng cuối cùng chẳng có gì khác. Ở độ tuổi này, có lẽ người ta đã nhìn thấu thế giới, nhưng khi thực sự xảy ra ngay bên cạnh mình thì vẫn cần thời gian để thích nghi mà thôi.

Nghiêm Tử Thư làm như không có chuyện gì xảy ra.

Tóm lại, vài bài báo lá cải đó không ảnh hưởng nhiều đến cuộc sống của anh. Bản thân Đinh Thị là ông trùm giới truyền thông, dập tắt tin đồn do hai tờ báo lá cải hạng hai tung ra chỉ là chuyện nhỏ. Hơn nữa, Cảng Thành là một nơi nhỏ bé, nơi mà có thể tình cờ gặp siêu sao khi đi mua sắm, mỗi ngày có hàng tá những tin tức giật gân hơn nữa xảy ra, dù Đinh Hồng Ba có thể được coi là phú hào, nhưng ở đảo chính cũng chẳng thiếu phú hào bao giờ, ai thèm canh chừng hắn mãi? Càng khỏi phải nói đến việc quan tâm một kẻ vô danh tiểu tốt chẳng có tiếng tăm gì như Nghiêm Tử Thư.

Dĩ nhiên, nếu hỏi có ai sẽ canh cánh trong lòng không, thì cũng có.

Một vài cá nhân.

Đồng hồ sinh học của Nghiêm Tử Thư hiện giờ không còn hoạt động theo tiêu chuẩn 6 giờ nữa, mỗi ngày anh có thể ngủ đến khi tự nhiên tỉnh dậy, nhưng thường vẫn sẽ rất sớm. Khi tỉnh giấc, ý thức của anh vẫn chưa hoàn toàn tỉnh hẳn, anh cố gắng trở mình theo bản năng, nhưng hoàn toàn không thể cử động được.

Anh mở mắt ra, phòng ngủ nửa sáng nửa tối, rèm cửa chống chói đã được kéo lên, tấm rèm voan mỏng trong mờ cho phép ánh sáng ban mai yếu ớt lọt vào. Trên ghế cạnh giường có một người, đang ngồi lặng lẽ quan sát anh, không rõ đã ở đó bao lâu. Cảnh tượng này có vẻ quen thuộc, chỉ khác là thời gian đã đổi từ nửa đêm sang rạng sáng, cái người này quả thật không thể sửa đổi được.

Nghiêm Tử Thư thở dài một hơi, giọng vẫn còn khàn vì vừa mới tỉnh dậy: "Anh về từ lúc nào vậy?" Tim anh còn đang đập thình thịch, không biết là do sự có mặt của người khác trong phòng, hay do Phó Kim Trì bất ngờ xuất hiện trước mặt mình.

Thế nhưng Nghiêm Tử Thư thử cựa mình, cuối cùng nhận ra rằng lý do anh không thể ngồi dậy là vì hai tay đang bị còng vào đầu giường. Đầu óc vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo khiến anh không thể hiểu được tình hình hiện tại, Phó Kim Trì đã đè xuống, chống người phía trên anh.

"Sao đây?" Nghiêm Tử Thư nhất thời ngơ ngác.

"Không phải là nên hỏi em sao." Phó Kim Trì thì thầm sát bên tai anh: "Em đã làm gì cho tôi không vui nhỉ?"

Một luồng hơi nóng phả vào tai, khiến Nghiêm Tử Thư quay đầu đi, nhưng bị Phó Kim Trì giữ cằm xoay trở lại.

"Không cần tìm nữa, báo ở trên bàn, em muốn đọc thì lát nữa tôi lấy cho em."

"Báo nào vậy?" Nghiêm Tử Thư chợt hiểu ra: "Không cần, tôi đã đọc rồi."

"Đã đọc rồi phải không?" Phó Kim Trì lạnh lùng nói: "Tốt hơn hết là em nên tự nghĩ cho mình một lời giải thích hợp lý."

Nghiêm Tử Thư nhìn y chằm chằm, không chỉ không sợ mà còn cười khúc khích: "Vậy anh ghé tai lại gần hơn đi."

Phó Kim Trì làm theo, cúi đầu thấp hơn nữa.

Nghiêm Tử Thư nhẹ nhàng nâng đầu lên, môi khẽ lướt qua má y, đặt một nụ hôn thật nhẹ lên đó.

Đôi mắt Phó Kim Trì tối sầm lại, y lập tức đảo khách thành chủ, giành quyền chủ động, hơi thở hòa quyện, môi lưỡi quấn quýt.

Nghiêm Tử Thư yên tâm nhắm mắt lại trong vòng tay y, như một con cừu non dâng lên đàn tế, tư thế phục tùng dập tắt một ngọn lửa trong tim Phó Kim Trì, để rồi nhóm lên một ngọn lửa khác, bùng cháy dữ dội trong ánh mắt y. Phó Kim Trì biết rõ người này tưởng chừng như con mồi, thực chất là một thợ săn bậc thầy, tráo trở lật lọng, thao túng những h*m m**n sâu kín nhất và mọi cảm xúc tinh tế của y.

Cái lạnh thấu xương từ bên ngoài vẫn còn vương trên vai và thân thể y, thấm qua bộ đồ ngủ, tràn xuống trên người Nghiêm Tử Thư trước khi hoàn toàn biến mất. Phó Kim Trì nhớ ra điều gì đó, liền nâng người dậy, cởi áo khoác, thẳng tay ném xuống đất, rồi lại chống khuỷu tay lên mép giường.

Bình minh ló dạng, xuyên qua tấm rèm voan thêu ren nổi tạo thành ánh sáng dịu nhẹ, chiếu sáng hai bóng người trong phòng.

Sau một hồi lâu, cuối cùng y cũng thu lại vẻ hung ác nham hiểm, tựa đầu vào đầu Nghiêm Tử Thư, dịu giọng: "Có nhớ tôi không?"

"Có thể thả tôi ra rồi nói được không?" Nghiêm Tử Thư hỏi.

"Không." Phó Kim Trì giận dữ nói: "Phạt em."

"Trời ạ." Nghiêm Tử Thư dở khóc dở cười: "Anh bắt đầu tin vào những chuyện này từ khi nào? Chỉ là chuyện phóng viên viết lung tung."

"Tôi không tin." Phó Kim Trì đáp: "Nhưng tôi vẫn rất tức giận. Sao cứ hễ tôi không trông chừng em là lại xảy ra chuyện nhảm nhí thế này? Sao em lại phải thân thiết với hắn ta như vậy?"

"Anh nói Đinh Hồng Ba?"

"Đừng nhắc đến tên hắn ta." Phó Kim Trì ngắt lời: "Cả già cả trẻ đều khỏi nhắc đến. Giờ em chỉ còn tôi thôi."

"Phó Kim Trì." Nghiêm Tử Thư ngước nhìn y: "Tôi giao du với ai, giao du như thế nào là quyền tự do của tôi, anh biết mà, phải không?"

"...Hừm." Phó Kim Trì cúi đầu, vẻ mặt tối sầm lại, như một ngọn núi lửa ngủ yên đã lâu nhưng vẫn tiềm ẩn nguy hiểm.

Nghiêm Tử Thư ngửa đầu ra sau, nhìn l*n đ*nh đầu mình, vùng vẫy vài lần, cuối cùng cũng rút được tay phải ra khỏi còng. Cả hai tay đều được tự do, nhưng còng vẫn còn treo trên cổ tay trái, anh nhặt lên xem, phát hiện ra không phải còng thật, chỉ là đạo cụ.

Phó Kim Trì nằm xuống bên cạnh anh, không nói gì, làm ra vẻ thờ ơ, rồi lấy chìa khóa trong túi ra ném cho anh.

Nghiêm Tử Thư vẫn bị y đánh bại.

Tất nhiên, chỉ cần đặt mình vào vị trí của y là có thể hiểu được những chuyện lộn xộn này. Nếu ảnh của Phó Kim Trì với người khác bị đăng lên báo, kèm theo một câu chuyện bịa đặt dài dòng về mối tình vụng trộm, có lẽ anh cũng sẽ khó chịu, không phải vì vấn đề là thật hay giả.

Nghiêm Tử Thư cười cười, nhưng thay vì mở khóa, anh xoay bên còng tay trống vào trong một lần là dễ dàng vặn ra được. Anh nắm lấy một tay Phó Kim Trì, cạch một cái, còng tay cả hai lại với nhau: "Hài lòng chưa?"

Trước Tiếp