Trò Chơi Thử Lòng - Hoàng Đồng Tả Luân

Chương 73

Trước Tiếp

Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 73

Không khí lễ hội cuối năm ở Cảng Thành rất long trọng, bởi lẽ so với trong đại lục, Giáng sinh là một ngày lễ quan trọng đối với người dân địa phương.

Mặc dù trước đây Nghiêm Tử Thư chưa quen ăn mừng ngày này, nhưng có câu nói nhập gia tùy tục. Đã đến địa bàn của người ta, được thấy mọi người treo những ngôi sao nhỏ trên các con phố mua sắm từ cả tháng trước, ít nhiều gì anh cũng bị không khí lễ hội ảnh hưởng.

Năm ngoái, ngày này đối với Nghiêm Tử Thư rất nhạt nhẽo, lặng lẽ trôi qua trong chuỗi tăng ca. Nhưng năm nay nếu không có sự cố bất ngờ nào xảy ra, có lẽ anh có thể ăn mừng cùng Phó Kim Trì.

Nói ra câu này nghe có vẻ hơi khó tin.

Thật sự là không mấy hiện thực.

Tuy nhiên, trước đó còn có Lễ Tạ ơn vào cuối tháng 11, Phó Kim Trì chắc chắn không thể về kịp. Bên nhà cụ Đinh thì khá nhộn nhịp, con cháu ông cụ đã hứa là ngày đó ai có thể đều sẽ đến đảo Thạch Cổ thăm ông, cả gia đình sẽ cùng nhau nướng thịt.

Điều bất ngờ là Nghiêm Tử Thư cũng được cụ Đinh mời tham gia.

Ban đầu Nghiêm Tử Thư không muốn đi, nhà người ta sum họp gia đình, anh là một người ngoài lại có mặt ở đó thì hình như không đúng lúc lắm. Nhưng sự kiện của nhà họ cũng mang tính chất tiệc tùng, tranh thủ cơ hội lên chơi đảo, bên cạnh người thân thì cũng có bạn bè, thậm chí cô cháu gái út cũng định dẫn theo các bạn học, thêm một Nghiêm Tử Thư cũng chẳng nhiều, bớt một mình anh lại càng không ít.

Cái chính là sau này cụ Đinh nghe nói việc không vui giữa cháu trai mình Đinh Hồng Ba và anh, nên cảm thấy hơi xấu hổ, dường như đang cố gắng thể hiện thiện chí. Nghiêm Tử Thư cũng rất giỏi ứng xử, nếu anh kiên quyết từ chối thì lại có vẻ như lòng vẫn còn ấm ức, thế là anh dứt khoát đồng ý, đến lúc đó lộ diện cho có rồi chuồn đi sớm.

Một lý do khác hơi đáng xấu hổ, ấy là ai chẳng thích đồ nướng kia chứ. Đồ ăn ở Cảng Thành khá nhạt nhẽo, không có nhiều món ăn đậm đà, béo ngậy, cay nồng, chỉ có đồ nướng mới cho anh thưởng thức được hương vị của khói.

Vào ngày thứ năm, ngày Lễ Tạ ơn, nhà họ Đinh bao trọn khu vực nướng thịt ngoài trời cạnh bãi tắm biển. Buổi chiều, khu nướng thịt trở nên nhộn nhịp. Trẻ con nô đùa, rượt đuổi nhau, vừa chơi vừa ăn, mọi người đều lịch sự với bạn bè của nhau, có người quen cũng có người lạ, bề ngoài thì vẫn khách sáo, không khí hài hòa.

Do đó cũng không nhiều thành viên nhà họ Đinh để ý đến Nghiêm Tử Thư, gặp mặt cũng chỉ chào hỏi rồi thôi. Anh yên phận đứng bên chiếc vỉ nướng tận ngoài cùng, vừa cầm xiên cánh gà nướng từ từ trên ngọn lửa nhỏ, vừa cúi đầu tìm kiếm tin tức về phiên tòa phúc thẩm của Phó Vi Sơn trên điện thoại. Thật không may, vẫn chưa có tin tức liên quan nào được công bố.

Trong lúc tìm kiếm, email của anh lại nhận được một đường dẫn khác. Nghiêm Tử Thư xác nhận thông tin người gửi, nhấp vào đó, được chuyển hướng đến trang trình duyệt. Hiện tại anh đã lấy lại được điện thoại cũ và mạng lưới quan hệ của mình, không cần phải mai danh ẩn tích, các kênh điều tra trước đây của anh vẫn còn dùng được.

Trước đó, Phó Kim Trì chỉ nói với anh rằng Phó Hiểu Vũ bị bắt vì tụ tập chơi đá tập thể. Nhưng chi tiết về vụ bắt giữ thường không được công khai. Chỉ có điều việc này đã lan rộng khắp trong giới, nghĩa là có thể còn một vài thông tin nào đó bị rò rỉ.

Đường dẫn đó dẫn đến một nền tảng cộng đồng trực tuyến riêng tư ở Đông Thành. Nghiêm Tử Thư đăng nhập bằng tên người dùng và mật khẩu được cung cấp trong email, vậy là có quyền truy cập vào một bài đăng có chứa video. Nhưng càng cuộn xuống, vẻ mặt của anh càng trở kỳ lạ bất thường. Nhìn từ góc độ quay thì có vẻ là một phục vụ quay lén, rung lắc dữ dội, âm thanh thì tạp nham, ống kính ló ra qua những kẽ hở giữa đám người đứng ở cửa phòng. Căn phòng đầy những nam nữ khỏa thân, đã bị cảnh sát khống chế, kẻ ngồi, người quỳ, ở khắp mọi nơi.

Nghiêm Tử Thư cố gắng kìm nén thôi thúc muốn đi rửa mắt, quả thực đã tìm thấy một người trông giống Phó Hiểu Vũ trong đó - chủ yếu là nhận ra qua vóc dáng và cử chỉ. Có thể nhận ra gã, nhưng cảm giác toát ra từ gã thì rõ ràng khác trước, hưng phấn quá độ, cặp mắt dại ra bất thường. Hầu như cả phòng đều như vậy, tất cả đều bị cảnh sát quát nạt nhưng vẫn rục rịch tìm cách hành động.

Đây quả thực là... Nghiêm Tử Thư cau mày thặt chặt, khó trách chú Ba Phó tức giận như vậy. Cái gì gọi là gieo nhân nào gặt quả ấy. Chỉ có điều nhìn xong cũng chẳng thấy thích thú gì cả.

Đúng lúc đó, có người bước tới. Anh nhanh chóng khóa màn hình, ngẩng đầu lên, thấy là Đinh Hồng Ba đang đen mặt ngồi trên băng ghế đá. Nghiêm Tử Thư hoàn hồn, giữ thái độ lịch sự bề ngoài: "Cậu Đinh, sao không ở đằng kia nướng thịt cùng họ?"

"Ông nội kể cho tôi nghe về chuyện lần trước." Đinh Hồng Ba đột nhiên nói một cách cứng nhắc: "Hình như có sự hiểu lầm nào ở đây, theo lời ông kể, tôi tưởng anh muốn làm việc ở trụ sở chính của tập đoàn. Hình như lại là một hiểu lầm khác."

"Nếu đã là hiểu lầm thì nói chuyện thẳng thắn là xong." Nghiêm Tử Thư khách sáo đáp lại, nhưng anh đoán là hắn bị cụ Đinh ép phải đến.

"Hy vọng anh hiểu, trụ sở tập đoàn Đinh Thị không phải là nơi ai cũng có thể vào được, ngưỡng cạnh tranh luôn rất cao." Đinh Hồng Ba nói như đang giải thích, nhưng thái độ kiêu ngạo của hắn vẫn không đổi: "Quan điểm của ông nội tôi đã lỗi thời, ông ấy có thể cố gắng giữ tình nghĩa với anh, nhưng thực tế, ông ấy chỉ mang vào công ty những kẻ thích chơi trò bàng môn tả đạo. Vì vậy, với tư cách là người quản lý, tôi không thể dễ dàng đồng ý với yêu cầu như vậy."

Người khác thì có thể phải mất vài giây mới nhận ra rằng Đinh Hồng Ba đang cố hạ mình giải thích lý do tại sao hắn lại tìm cớ nổi cơn thịnh nộ. Nghiêm Tử Thư thì không mong đợi đối phương biết xin lỗi, nhưng xin lỗi mà còn phải lời lẽ quanh co lòng vòng mới hiểu được ý nghĩ thì chỉ là vô nghĩa. Anh khẽ cong khóe môi, ngước lên nhìn Đinh Hồng Ba, ánh mắt ôn hòa trong veo, nhưng lời nói lại đầy gai nhọn.

"Cậu Đinh, có phải tất cả người ở Cảng Thành đều thích coi thường người khác không?"

Đinh Hồng Ba lập tức cau mày: "Ý anh là sao? Anh nghĩ ai đang coi thường người khác?"

"Thấy chưa, tôi tùy ý phán xét cậu một câu, vậy là cậu nổi giận." Nghiêm Tử Thư vẫn giữ thái độ nhẹ nhàng. "Tất nhiên, nói như vậy là sai. Nên cảm phiền nhờ cậu nghĩ xem người khác sẽ cảm thấy thế nào khi cậu nhìn nhận người ta qua lăng kính định kiến?"

Đinh Hồng Ba bất ngờ nghẹn lời.

Đinh Hồng Ba tự hào được hưởng nền giáo dục ưu tú từ nhỏ, hiếm khi bị chỉ trích trực tiếp vì "đeo lăng kính định kiến" hay "coi thường người khác". Tất nhiên hắn cũng không cho mình là người thiếu tế nhị, vì vậy lập tức không hài lòng, chẳng qua là vì có giáo dục nên mới kiềm chế.

Nghiêm Tử Thư lại cười, đưa cho hắn một xiên thịt, rồi tự mình làm lành: "Vừa mới chín, cậu có muốn thử không?"

Đinh Hồng Ba ăn thì ăn, nhưng trong lòng đã rất cáu kỉnh, hắn nhanh chóng lạnh mặt, tìm cớ bỏ đi. Có lẽ do tính cách cả hai không hợp nhau, dù có nỗ lực hòa giải cũng thất bại thảm hại.

Tuy nhiên, giữa tiếng cười vui vẻ của đại gia đình này, Nghiêm Tử Thư có thể nhận thấy Đinh Hồng Ba là nhân vật trung tâm trong thế hệ trẻ. Nhiều người anh em họ vây quanh hắn líu ríu trò chuyện, trêu chọc, giục hắn dẫn bạn gái về nhà. Có lẽ hắn đã để ý đến ai đó rồi, cũng có cả những người họ hàng lớn tuổi trêu chọc, đến cả việc đính hôn, kết hôn cho đến sinh bao nhiêu đứa con cũng tưởng tượng ra sẵn. Khung cảnh này thực sự khá hài hước - có thể thấy ngay cả cháu đích tôn của nhà giàu cũng không thể thoát khỏi áp lực phải kết hôn và sinh con. Dù vậy, Đinh Hồng Ba cũng không phản kháng, có lẽ không bài xích việc thành gia lập nghiệp, xem nối dõi tông đường như một nghĩa vụ cần phải thực hiện.

Nghiêm Tử Thư lại đứng nhìn cuộc sống thường nhật của nhà giàu một lúc, tự nướng vài xiên thịt trong góc, mùi vị thực ra không ngon lắm, anh tham gia cũng chỉ để cho vui. Xem giờ thì thấy cũng tạm đủ rồi, anh đến chào tạm biệt cụ Đinh, nói mình đã mệt, muốn về sớm.

Đi đến cuối bãi tắm biển, phía trước vẫn là phòng thay đồ dành cho khách du lịch. Nghiêm Tử Thư đã đi qua đó vô số lần, nhưng lần này anh bất ngờ nghe thấy giọng của Đinh Hồng Ba vọng ra từ phía sau vách ngăn. Hôm nay là ngày thường, bãi tắm biển vắng khách, có lẽ Đinh Hồng Ba chê khu nướng thịt ồn ào nên tìm chỗ để gọi điện thoại, không biết làm thế nào mà tìm đến đây. Hắn nói tiếng Anh, có vẻ hơi bất mãn, vì vậy mới nói to hơn.

"Lisa, anh đã nói với em nhiều lần rồi, không phải là anh không coi trọng em, chỉ là sự nghiệp của anh đang thăng tiến, anh cần dồn hết tâm sức vào đó, em đừng cứng đầu như vậy được không? Không, tất nhiên là anh yêu em. Nhưng đồng thời anh cũng rất bận rộn. Em có hiểu sự nghiệp quan trọng thế nào với một người đàn ông không?"

Tuyên ngôn điển hình của trai tồi khiến Nghiêm Tử Thư đã nhấc một chân lên rồi lại do dự có nên bước tiếp bước hay không. Anh không cố ý nghe lén, nhưng nếu anh tiếp tục đi tới, dù có đi đường vòng xa hơn thì Đinh Hồng Ba vẫn sẽ nhìn thấy anh đi ngang qua, trong khi hắn lại đang cãi nhau với bạn gái. Bây giờ mà họ chạm trán thì chắc chắn sẽ rất khó xử.

Sau một thoáng do dự của anh, Đinh Hồng Ba ở bên kia lại nói: "Nếu em nhất quyết chia tay thì anh rất tiếc, nhưng anh sẽ đồng ý."

Nghiêm Tử Thư chưa kịp quay lại theo đường cũ, hắn đã nhanh chóng cúp máy, vòng ra phía trước, va phải Nghiêm Tử Thư.

Cả hai đều im lặng trong giây lát.

Vừa nhìn thấy người mới đến, vẻ mặt Đinh Hồng Ba càng tối sầm lại: "Anh nghe lén tôi gọi điện thoại?"

Nhưng phản ứng của hắn chỉ là vô thức, không giống cố tình đổ tội cho ai, mà giống như đang mạnh miệng theo bản năng sau khi bị bắt quả tang làm sai.

Nghiêm Tử Thư chỉ cười, chưa nói gì. Quả nhiên Đinh Hồng Ba nhận ra mình đã phản ứng thái quá, liền xoa trán: "Xin lỗi... Tôi đã mất bình tĩnh. Xin lỗi, dạo này tôi quả thật không vui vẻ gì."

Hai người đi cùng nhau một đoạn dọc theo con đường lát đá ven bãi biển.

Nghiêm Tử Thư đi chậm, Đinh Hồng Ba cũng phải đi chậm lại, vừa đi vừa nói: "Hôm nay anh nói tôi coi thường người khác, tôi đã suy nghĩ lại rồi, mặc dù tôi không cố ý, nhưng có lẽ anh có cái lý riêng. Nếu điều đó gây phiền hà cho anh, tôi xin lỗi."

Nghiêm Tử Thư đùa rằng: "Theo tôi, cậu Đinh chỉ cần im lặng và nói ít hơn thì chắc sẽ được yêu thích hơn."

Thái độ của anh rất tự nhiên, nói ra câu này cũng không gây khó chịu cho người nghe. Ít nhất thì Đinh Hồng Ba không bực bội.

Đinh Hồng Ba chỉ nói đơn giản: "Nhưng việc tôi vừa mới gọi điện thoại, cảm phiền đừng nhiều chuyện nói với ông nội tôi."

Nghiêm Tử Thư liếc nhìn hắn: "Sao đây, cậu Đinh định chia tay hay là bị người ta đá rồi?"

Anh vừa dứt lời, Đinh Hồng Ba đã đứng im tại chỗ, đờ ra đó như một khúc cây, nhìn những con sóng vỗ vào bờ.

"Tôi, khụ, chẳng phải như vậy sẽ rất kém phong độ à?" Đinh Hồng Ba đột nhiên hỏi.

"Thực ra tôi không nghe thấy gì cả." Nghiêm Tử Thư nói.

"Thật ra... tôi cố tình làm vậy."

Có lẽ có một vài chuyện khó tâm sự lại dễ nói với những người lạ không quan trọng, Đinh Hồng Ba mím môi, nói giọng nhỏ nhẹ: "Tôi và Lisa là do ông nội sắp đặt, chúng tôi môn đăng hộ đối, quen biết nhau nhiều năm rồi, là chồng tương lai, tôi thực sự không có lý do gì để từ chối. Nhưng tôi không muốn cưới cô ấy, nên chỉ có thể hy vọng cô ấy sẽ chia tay tôi trước bằng cách này."

Nghiêm Tử Thư chợt nhớ lại cụ Đinh từng phàn nàn cháu trai mình hẹn hò với cô bạn gái nào là chia tay với cô đó, khiến con gái người ta oán trách không thôi. Giờ đây, cháu trai ông cụ là người chủ mưu lại rõ ràng là đang ép dạ cầu toàn. Hoặc có lẽ những người giàu có thực sự có nỗi phiền muộn của riêng họ.

Anh dừng lại một chút rồi vẫn nói: "Có lẽ cậu vẫn có quyền từ chối trực tiếp với lý do 'không muốn'."

Đinh Hồng Ba lại nói: "Nhưng dù không phải Lisa thì cũng vẫn là bất kỳ người phụ nữ nào khác tương tự, có gì khác biệt chứ? Tôi thực sự không muốn vợ tương lai của mình chỉ biết so sánh những kiểu dáng hàng xa xỉ mới nhất từng mùa, hay là so sánh những món trang sức đắt tiền mua được ở các buổi đấu giá, trong khi đầu óc rỗng tuếch, chẳng quan tâm đến điều gì khác ngoài việc tiêu tiền phung phí và khoe khoang."

"Ừm, tôi có thể không biết nhiều về chuyện tình cảm của giới thượng lưu các cậu." Nghiêm Tử Thư nói: "Nhưng tôi chắc chắn rằng với thái độ của cậu, cậu sẽ không bao giờ tìm được người vợ ưng ý."

Trước Tiếp