Trò Chơi Thử Lòng - Hoàng Đồng Tả Luân

Chương 65

Trước Tiếp

Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 65

Dù vấn đề lớn hay nhỏ thì hình như Nghiêm Tử Thư cũng chẳng thể làm gì được, vậy thì cứ giả vờ như không có vấn đề gì đi.

Tăng Triển Bằng thề rằng hắn thật sự rất có tình nghĩa rồi, không cố ý tiết lộ bất cứ điều gì cả, chỉ là đi công tác đến Đông Thành rồi gặp người kia. Phó Kim Trì thì cứ tỏ ra nghi ngờ, soi mói từng câu từng chữ, hơn nữa có vẻ như y cũng nghe được phong thanh từ đâu đó.

Đây quả thực không phải lỗi của Tăng Triển Bằng, thật ra thì anh sớm muộn gì cũng sẽ bị bại lộ. Nghiêm Tử Thư cúp máy rồi suy nghĩ một lát xem có cần phải đi trốn không, câu trả lời là hoàn toàn không cần thiết. Phó Kim Trì lắm thủ đoạn, bản thân anh thì thậm chí còn không đủ tiền, chênh lệch quá rõ rệt, trốn cũng chỉ là lực bất tòng tâm.

Kể như một câu chuyện cười thì khi mới xuất viện, theo chỉ định của bác sĩ, anh thậm chí không được nâng bất cứ thứ gì nặng hơn 4 kilogram. Bây giờ thì chưa rõ có thể nâng nặng hơn một chút nữa không, anh chưa dám thử. Điều duy nhất chắc chắn là không thể mạo hiểm làm bừa.

Dù là vậy, Nghiêm Tử Thư vẫn có phần bất an. Tất cả cũng chỉ vì tính cách của Phó Kim Trì, anh không thể nào đoán trước được phản ứng của y, cũng như không thể đoán trước được liệu y có tìm đến đây hay không. Giống như đôi ủng ở trên lầu, không bao giờ biết khi nào chúng sẽ rơi xuống đất. Tăng Triển Bằng thì hỏi gì cũng ngơ ngác, không nhận ra Phó Kim Trì có phản ứng gì. Dù sao thì họ cũng chỉ thỉnh thoảng gặp nhau.

Nghiêm Tử Thư chạm vào chiếc còi bên cạnh giường, từ bỏ việc lo lắng về những điều chưa xảy ra, tắt đèn đi ngủ.

Tạm thời như vậy thôi.

Hai ngày sau là thứ bảy, ngày mà Tăng Bội Dung và các thành viên trong đoàn đến tham dự khóa tu. Họ đến bằng phà từ sáng sớm, đi thẳng lên tu viện Thánh Gioan, vui vẻ bắt tay vào công việc của mình. Các hoạt động được tổ chức rất bài bản, đến tối mới rảnh rỗi. Sau đó Tăng Bội Dung liền nhắn tin mời Nghiêm Tử Thư cùng ăn tối.

Nghiêm Tử Thư vui vẻ nhận lời.

Đối với anh, ngày hôm đó ngay từ đầu đã không suôn sẻ.

Sáng nay anh quyết định đi bộ lên núi, nhưng vì đi đường tắt, rời khỏi tuyến đường quen thuộc nên cuối cùng đến lưng chừng núi thì bị lạc. Trên đường đi không có một căn nhà dân bình thường nào, cũng không có ai để hỏi đường. Đi ngang qua nghĩa trang và trạm biến áp, qua những cánh đồng hoang, càng đi càng thấy rùng rợn, chẳng hiểu sao lại đi từ phía tây hòn đảo sang phía đông.

Thực ra, ngọn núi đó không cao, cũng chẳng có gì nguy hiểm, đi kiểu gì cũng có thể xuống được. Du khách bình thường đến leo núi cũng có thể bị lạc, có thể rẽ sai đường, chỉ xem như không may mắn, mất công đi nhiều hơn mà thôi. Nhưng Nghiêm Tử Thư thể chất yếu, không thể đi bộ đường dài, mà anh còn thấy trời có vẻ âm u, sợ lại phải mắc mưa, thế thì sẽ rắc rối lắm.

May mắn thay, cuối cùng cũng đã quay trở lại được con đường chính ven biển. Con đường xuống núi mà anh tìm thấy dẫn thẳng đến khu vực gần bến phà. Vừa bước vào khu thương mại, khung cảnh đã thay đổi hoàn toàn, du khách chen chúc, náo nhiệt ngập trời, ngay cả ánh nắng cũng có vẻ rực rỡ hơn.

Mặc dù tính theo tháng thì đã là mùa thu, nhưng chưa đến cuối năm, hơi thở của mùa hè vẫn còn vương vấn trên hòn đảo nhỏ phía nam này. Đảo Thạch Cổ là nơi sôi động nhất trong các đảo nhỏ của Cảng Thành, vẫn giữ được những nét đặc trưng ban đầu của một làng chài nhỏ. Mặc dù sẽ không có khung cảnh người đổ xô về đây như nhiều điểm du lịch nổi tiếng khác, nhưng du khách đủ mọi màu da và trang phục vẫn sẽ liên tục đi ra từ trên phà.

Nghiêm Tử Thư khát nước, anh mua một ly trà chanh đá, vừa hút được một miếng, quay người lại đã va phải ai đó, không may làm đổ đầy trà lên người mình.

Đó là một người đàn ông thân hình cao lớn, gương mặt anh tuấn, lại đứng quá gần Nghiêm Tử Thư. Vì vậy cả hai đều có trách nhiệm.

Nghiêm Tử Thư ngẩng đầu lên, ngẩn ra một lát, rồi lại cúi đầu, nói xin lỗi: "Xin lỗi, tôi không cố ý."

Người kia không nói tiếng nào, ánh mắt phức tạp khó tả dán chặt vào anh, nặng trĩu như có thể chạm vào được. Cứ như thể Nghiêm Tử Thư thực sự là một tên tội phạm bị truy nã gắt gao, sắp bị bắt về đổi phần thưởng 500.000 tệ vậy.

Cô gái trẻ xinh đẹp đang đứng gần đó nhanh chóng phản ứng, nói: "Không không, đó là... xin lỗi vì đã va phải anh."

"Hai người là khách du lịch đến từ đại lục?" Nghiêm Tử Thư mỉm cười, sửa lại giọng điệu của mình: "Không sao. Tôi sẽ về thay quần áo."

Anh không lưu luyến cũng không biến sắc, kéo quần áo bị dính vết đồ uống của mình, lịch sự ra hiệu rằng mình cần phải đi.

"Chờ đã!" Cô gái quay lại nhìn người đàn ông u ám kia, cười gượng gạo gọi anh: "Xin lỗi, ừm, anh đợi một chút?"

*

Lily rất vui vì mình có đeo kính mát, nên cô mới duy trì được nụ cười tự nhiên trên mặt. Chuyện quái gì đang xảy ra vậy? Tôi nên diễn thế nào đây?

Đầu óc cô quay cuồng, vội nhớ lại những thông tin đã thu thập được từ bác sĩ, có nhắc đến việc bệnh nhân Nghiêm Tử Thư bị mất trí nhớ không nhỉ? Không có mà, nhưng có vẻ như đúng là bị chấn động não... trong thời gian ở Cảng Thành, anh cũng chưa bao giờ đề cập đến danh tính trước đây của mình. Vậy chẳng lẽ là bị mất trí nhớ nhưng không nhận thức được? Hay đơn giản là thông tin đó không được ghi trong hồ sơ bệnh án?

Không, điều quan trọng là, bây giờ phải làm gì?

Lily chỉ biết rằng đêm hôm kia sếp của cô đột ngột kéo cô đi công tác, vội vàng bắt chuyến bay gần nhất thẳng đến Cảng Thành. Nhưng cô không phàn nàn, dù sao thì nghe nói cuối cùng cũng có chút tin tức gì về người đã mất tích suốt nửa năm ấy, cô nên hiểu cho tâm trạng và chấp niệm của sếp mình.

Phó Kim Trì có người quen ở Cảng Thành, tất nhiên cũng có thể lập tức điều tra rõ ràng về quá trình cứu hộ và hồ sơ bệnh án của William Nghiem.

Đừng nói là Phó Kim Trì, ngay cả một người ngoài cuộc như Lily cũng cảm thấy vô cùng kích động vì mọi chuyện cuối cùng cũng đã kết thúc.

Nhưng khi vừa đặt chân đến nơi, Phó Kim Trì lại như bất an sợ hãi, thay vì vội vã tìm người, y lại đi tìm bác sĩ điều trị lúc đó để xác nhận một lần, lưỡng lự suốt đêm ở khách sạn, cuối cùng hôm nay mới lên phà đến đảo Thạch Cổ.

Người, đã thấy, còn sống.

Lúc này, dưới ánh nhìn xa lạ của Nghiêm Tử Thư, Lily chỉ sợ trạng thái tinh thần của sếp mình đang trên bờ vực mất kiểm soát.

Phó Kim Trì dù sao cũng là Phó Kim Trì. Y nhắm mắt lại, thở ra, khi nhìn lại Nghiêm Tử Thư, trên mặt đã lại nở nụ cười ung dung ngả ngớn: "Xin lỗi, đây chắc chắn là lỗi của tôi." Giọng y rất trầm: "Vậy thì thế này nhé, tôi mua đền cho cậu một cái áo khác."

Y tỏ một thái độ không cho phép cưỡng lại, nhẹ nhàng đẩy Nghiêm Tử Thư đang ngơ ngác về phía cửa hàng bán đồ lưu niệm trên phố thương mại. Trước sự ép buộc của y, Nghiêm Tử Thư dường như muốn tỏ ý từ chối, còn vô thức liếc nhìn lại Lily.

Cuối cùng Lily cũng hoàn hồn, quyết đoán quay người đi làm thủ tục nhận phòng khách sạn mà cô đã đặt trên đảo. Bị điên, sao cô lại lo lắng về việc phải làm gì nhỉ, đó không phải là vấn đề của sếp à.

Cách bến phà không xa, khoảng mười phút đi bộ là đến bãi tắm biển, nơi đây có vách ngăn để du khách thay đồ.

Nghiêm Tử Thư mặc chiếc áo thun lưu niệm mới mua, trên ngực in hình một chiếc thuyền tam bản, áo rộng thùng thình, khiến anh trông càng gầy yếu hơn. Trước đây anh gầy nhưng vẫn có cơ bắp săn chắc, còn giờ thì gầy trơ xương, hốc hác xanh xao như người vừa trải qua một cơn bệnh nặng.

Đẩy cửa bước ra, Phó Kim Trì vẫn đứng chắn trước cửa, tay cầm nửa ly trà chanh đá, vẻ mặt thì như một tay chơi đang tán tỉnh ai đó, nhưng hành động lại như đang canh gác tù nhân, luôn đề phòng anh chạy trốn. Nghiêm Tử Thư nghĩ rằng y đã đánh giá anh quá cao rồi. Làm như anh vẫn còn có thể tham gia hoạt động mạnh như chạy bộ ấy.

Ánh mắt nham hiểm của Phó Kim Trì dán vào người anh như dấu ấn bằng lửa, yết hầu cuộn nhẹ. "Hơi không vừa?"

Nghiêm Tử Thư quay mặt đi, tránh thẳng vào mắt y: "Cũng tạm. Quần áo kiểu này đều là cỡ lớn cả."

Tình hình trở thành anh cầm cái áo đã bẩn, đi dọc bờ biển về phía viện điều dưỡng, còn Phó Kim Trì thong thả đi theo phía sau. Phó Kim Trì luôn chỉ cách Nghiêm Tử Thư khoảng nửa bước chân, đề phòng nghiêm ngặt, như một tay thợ săn lão luyện quyết không để con mồi thoát khỏi tầm kiểm soát.

Khi rời khỏi khu vực bãi tắm biển, mật độ du khách giảm dần, chẳng mấy chốc, con đường chính ven biển đã yên tĩnh vắng vẻ. Cuối cùng Nghiêm Tử Thư mệt mỏi rã rời, tìm nơi tránh nắng bên đường, chọn một chiếc ghế dài để ngồi xuống. Phó Kim Trì ném cái ly vào thùng rác, ngồi xuống sát cạnh anh, vươn tay ra, gần như ôm anh vào lòng.

Nghiêm Tử Thư thở dài: "Tôi nghĩ chúng ta không cần phải nói toạc ra tất cả như thế chứ. Nếu người khác thà giả vờ mất trí nhớ, chứ không muốn khóc lóc nhận nhau, chẳng lẽ anh không thấy mình nên tự cân nhắc quay về sao?" Anh lạnh nhạt gọi một tiếng "anh Phó".

Cách gọi này gợi nhớ về những ngày tháng châm chọc lẫn nhau.

Phó Kim Trì vẫn im lặng, không nói một lời.

Nghiêm Tử Thư lại hỏi: "Sao anh không nói gì? Anh nghĩ sao?"

Phó Kim Trì đột nhiên quay sang ôm chặt lấy anh, ngay lập tức, một hơi thở tuyệt vọng tột cùng bao trùm lấy Nghiêm Tử Thư. Nhưng hai cánh tay của y run rẩy dữ dội, ngay cả Nghiêm Tử Thư cũng có thể cảm nhận rõ ràng, toàn thân Phó Kim Trì đang run lên bần bật. Anh định giơ tay vỗ lưng người kia, nhưng lập tức bị giữ chặt lại, không thể giãy giụa.

Phó Kim Trì vùi mặt vào hõm cổ anh, sau một lúc lâu, Nghiêm Tử Thư cảm thấy trên vai đã lạnh toát. Anh im lặng, lần đầu tiên nhận ra rằng một người như Phó Kim Trì cũng có thể rơi nước mắt.

Giống như một người như Nghiêm Tử Thư cũng có thể có tình cảm. Mặc dù chỉ chắt chiu được một ly nhỏ, nhưng anh cũng không hề do dự trao hết cho một người. Nghiêm Tử Thư dời mắt đi, trái tim vốn bình lặng trước đó giờ nhuốm màu bi ai.

Những con sóng xa xa vỗ mạnh vào các rạn đá ngầm.

Phó Kim Trì mắt đỏ hoe, cuối cùng cũng khàn khàn cất giọng: "Cậu..."

Ôm lấy thân thể ấm nóng trong vòng tay, tim Phó Kim Trì bắt đầu đập thình thịch. Đây quả là một giấc mơ kinh hoàng của y. Y đã mơ thấy cảnh tượng này quá nhiều lần rồi, lần này y sẽ tỉnh giấc lúc nào?

Vừa rồi ngay khi nhìn thấy Nghiêm Tử Thư từ xa, y đã gần như mất hết lý trí, chỉ muốn... làm gì anh? Đưa anh đi, nhốt anh lại, ôm chặt anh vào lòng, giữ anh trong lồng kính, để anh không bao giờ phải chịu gió táp mưa sa nữa. Cũng không cho phép bất cứ ai nhìn thấy anh nữa, khiến anh chỉ thuộc về riêng mình, chỉ có thể nhìn thấy một mình y. Lồng ngực Phó Kim Trì chất chứa đầy những suy nghĩ xao động, bất an và đen tối.

Nhưng y biết điều đó là không thể. Y không dám, và cũng không nỡ. Chỉ cần nhìn thấy Nghiêm Tử Thư còn có thể nói chuyện với mình như vậy đã khiến y trở nên hèn mọn và thận trọng.

Phó Kim Trì nhắm mắt lại: "Cậu vẫn còn sống."

Nghiêm Tử Thư mỉm cười, "ừ" một tiếng. Anh bị Phó Kim Trì ôm lấy như vậy, nếu chỉ ôm thì sẽ không hẳn là quá bài xích. Dù sao thì cũng đã từng có quan hệ thân mật hơn rồi. Nghiêm Tử Thư đã quen thuộc với mùi hương của Phó Kim Trì, cũng biết rõ vòng tay của y, điều duy nhất xa lạ chính là bản thân y mà thôi.

Một lúc sau, Phó Kim Trì lại lên tiếng: "Tôi tìm cậu mãi. Ai ngờ cậu lại trốn ở đây."

"Thật sao? Cũng không tính là trốn nhỉ." Nghiêm Tử Thư nói. "Chỉ là sau khi được giải cứu, tôi được đưa thẳng đến Cảng Thành."

"Cậu không trốn, là tại tôi tự ảo tưởng thôi, phải không?" Phó Kim Trì lại cười khẩy: "Nếu không có thằng nhóc họ Tăng đó, cậu đã không thể giấu tôi lâu đến thế... Được lắm, giỏi đấy, các cậu có bản lĩnh thật. Nghiêm Tử Thư, có thể cho tôi biết chính xác thì cậu muốn làm gì không?"

Phó Kim Trì thấy cảm xúc trong lòng như một mớ hỗn độn, mùi vị nào cũng có, đau đớn, căm hận và sợ hãi.

Rõ ràng y có rất nhiều mối quan hệ ở Cảng Thành, nhưng đầu óc cứ như u mê, hoàn toàn không hay biết gì về tung tích của Nghiêm Tử Thư. Chỉ cần nghĩ đến việc mình thì tìm người trong tuyệt vọng như mò kim đáy bể, vậy mà lại không biết người đó đang ở nơi chỉ cách mình một khoảng rất ngắn, Phó Kim Trì lại nghiến răng nghiến lợi.

Nhưng y có thể hận cái gì chứ? Y không thể hận Nghiêm Tử Thư, hận chính mình cũng vô ích. Chỉ biết hận vì đã lãng phí quá nhiều thời gian.

"Không nói với tôi cũng được, tôi không quan tâm." Phó Kim Trì đột nhiên trở nên hung hãn, siết chặt vòng tay: "Cho dù cậu đồng ý hay không, lần này tôi cũng phải đưa cậu về. Cậu không đi, tôi sẽ trói cậu lại rồi đưa đi, không bao giờ để cậu ra ngoài gặp ai khác nữa. Cậu có muốn thử không?"

"Là vì anh cứ luôn như vậy." Nghiêm Tử Thư nói.

"Cái gì?" Phó Kim Trì khựng lại.

"Tôi không cố tình giả vờ không quen biết anh. Chỉ là vừa rồi nhất thời sững sờ, không biết phải phản ứng thế nào." Nghiêm Tử Thư nghĩ lại cũng thấy cái cớ này thật sứt sẹo: "Nhưng điều tôi lo sợ là anh lúc nào cũng cực đoan. Anh vừa lên tiếng, tôi đã cảm thấy như những ngày sống trong sợ hãi và lo lắng thường trực quay trở lại. Tôi thà không bao giờ gặp lại anh, chỉ để thoát khỏi trạng thái đó, nhưng anh cứ buộc tôi phải nhớ lại tất cả."

Giọng anh rất nhỏ nhẹ, như thể vì sắp nói một lời chỉ trích, nên không muốn gây ra sức sát thương quá lớn.

Nhưng Phó Kim Trì vẫn như bị đâm thẳng vào tim, líu lưỡi nghẹn lời, không thể thốt ra một tiếng nào.

---

Tác giả nhắn gửi:

Lily: Rõ ràng là bộ phim của hai người, tôi lại phải trả giá thật nhiều.

Trước Tiếp