Trò Chơi Thử Lòng - Hoàng Đồng Tả Luân

Chương 64

Trước Tiếp

Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 64

Tu viện mà Tăng Bội Dung nhắc đến là tu viện Thánh Gioan nằm ngay trên lưng chừng núi, có lịch sử hơn trăm năm.

Cảng Thành nhiều núi, nhiều công trình cũng được xây dựng dựa vào sườn núi, khung cảnh vô cùng hùng vĩ, nhược điểm duy nhất là leo núi sẽ tiêu hao thể lực. Nghiêm Tử Thư ở trong viện điều dưỡng dưới chân núi, hai nơi cách nhau một khoảng, anh chậm chạp đi men theo con đường lên núi.

Tăng Bội Dung và các thành viên trong nhóm dự định ở lại đây hai ngày một đêm, Nghiêm Tử Thư được cô bé nhờ đi nói chuyện với người phụ trách về việc sắp xếp chỗ ở. Trong tu viện còn có một nhà nguyện nhỏ, mở cửa cho công chúng tham quan. Khi trở về, Nghiêm Tử Thư vào trong ngồi một lúc, không ai ngăn cản anh.

Trước đó anh cũng từng được Tăng Bội Dung dẫn đến đây tham quan, còn làm quen với hai ba nhà truyền đạo và nhân viên thân thiện. Anh được cấp thẻ khách tham quan, thỉnh thoảng tự mình đến dạo quanh. Suy cho cùng thì con người là động vật bầy đàn, sống một mình có thể khiến người ta cảm thấy cô đơn.

Hôm đó không phải cuối tuần nên không có nhiều người. Trong nhà nguyện, chỉ có một nhà truyền đạo trung niên đang ngồi đọc Kinh Tân Ước. Nghiêm Tử Thư quen ông ta, nhưng không lại gần quấy rầy. Anh ngồi ở hàng ghế sau, lắng nghe một lúc, người kia đang đọc bằng tiếng Cảng Thành:

"...Vả, tôi biết điều lành chẳng ở trong tôi đâu, nghĩa là trong x*c th*t tôi. Bởi tôi có ý muốn làm điều lành, nhưng không có quyền làm trọn. Vì tôi không làm điều lành mình muốn; nhưng làm điều dữ mình không muốn."

Giọng điệu đều đều, âm thanh bình thản, trong hội trường rộng lớn trống trải, tiếng vọng nhẹ càng khuếch đại thêm âm lượng, lọt vào tai Nghiêm Tử Thư.

Ánh sáng bị khúc xạ soi rõ những hạt bụi bay mù mịt trong không khí, những ô cửa sổ kính màu vẽ hình các vị thánh sừng sững phía trên, nhìn xuống loài người. Ở ngay chính giữa phía trước là bục giảng và cây thánh giá trang nghiêm, tấm màn màu đỏ thẫm được cột lên một bên. Lúc này, anh cảm thấy bình yên một cách đương nhiên.

Anh nghĩ, có ý muốn làm điều lành, nhưng không có quyền làm trọn, đúng vậy. Nghiêm Tử Thư là một người bình thường, trong lòng anh không thiếu những oán hận.

Trong sáu tháng qua, thỉnh thoảng anh vẫn dùng điện thoại mới của mình lướt qua tin tức mới nhất về tập đoàn Anh Hạn. Anh đã rời xa khỏi tâm bão, giờ đây cũng giống như vô số cư dân mạng khác, chỉ còn lén nhìn vào cuộc sống của những người anh từng quen biết thông qua các mẩu tin giải trí khác nhau.

Anh cũng đã thấy tin tức về bản án sơ thẩm của Phó Vi Sơn, mức án khá nặng. Sau đó, đội ngũ luật sư hàng đầu của Phó Vi Sơn hình như đã đệ đơn kháng cáo lần nữa, nhưng cũng chẳng thấm vào đâu, cùng lắm thì giảm án được vài năm. Mà đã có Phó Kim Trì can thiệp từ bên trong thì kết quả cũng thật khó nói. Dù sao đi nữa, kể từ khi xác nhận các cáo buộc hình sự, nó đã là thất bại lớn trong cuộc đời của một Phó Vi Sơn tự cao tự đại, nội tâm kiêu ngạo. Khoan hãy nói đến bản thân gã khó lòng chấp nhận như thế nào, ngay cả Nghiêm Tử Thư cũng không thể ngờ rằng nhân vật chính lại có thể vào tù.

Nhưng nếu suy nghĩ theo hướng tự đề cao mình hơn một chút, ai biết được liệu có phải vì anh cứu Phó Kim Trì nên tình hình hiện tại mới thành ra thế này hay không? Nếu khi ấy Phó Kim Trì bị thương hoặc thậm chí thiệt mạng, tất nhiên là y sẽ rất khó gây nên sóng gió gì khác. Biết đâu cốt truyện lại rẽ sang hướng khác: Phó Vi Sơn có thể phản kích, thoát tội trong gang tấc, được trắng án, rồi từ đó bắt đầu một cuộc sống suôn sẻ sáng chói.

Nghiêm Tử Thư không quan tâm giả thuyết này có bao nhiêu khả năng thành hiện thực, bởi vì giả thuyết chỉ có thể là giả thuyết. Trên thực tế, anh đã đạt được kết quả mình mong muốn.

Anh chẳng có thù hận sâu sắc gì với Phó Vi Sơn, đành phải xin lỗi thôi. Lòng trung thành không phải là thứ rẻ tiền, không thể chỉ đơn giản chiếm được bằng "hình tượng có sẵn". Đến giờ này, khi không còn bị hạn chế nữa, anh chỉ có thể nói: Phó Vi Sơn phải xứng đáng thì mới có được.

*

Trên đường về, trong đầu Nghiêm Tử Thư vẫn còn đang vang vọng cái gì mà "tôi không làm điều lành mình muốn; nhưng làm điều dữ mình không muốn". Vừa đến viện điều dưỡng, đi ngang qua phòng giải trí, anh bị cụ Đinh bắt lại, lập tức bị kéo về với cuộc sống đời thường.

Cụ Đinh nói rất to, lúc nào cũng làm ầm ĩ, vừa thấy anh là hai mắt sáng rực lên: "Sáng nay cậu đi đâu vậy! Làm một ván?"

Cụ Đinh, tên đầy đủ là Đinh Kiến Sinh, cũng là cư dân lâu năm của viện điều dưỡng này, thích tất cả các loại chơi bài và cờ, chơi rất gà nhưng nghiện nặng. Ban đầu Nghiêm Tử Thư toàn ngồi một mình trong phòng đọc sách trông rất cô đơn, ông cụ bèn lừa anh chơi cùng với danh nghĩa dạy anh chơi cờ. Đến sau này khi Nghiêm Tử Thư nhận ra rằng thực ra chẳng ai thích chơi với ông cụ cả, muốn rút lui thì đã quá muộn. Ngay cả con cháu của cụ Đinh cũng không muốn chơi với ông - ông cụ cứ đòi đi lại. Chỉ có Nghiêm Tử Thư là chịu đựng được, thế nên Đinh Kiến Sinh cứ luôn miệng khen ngợi chàng trai trẻ này.

Một lý do khác giúp hai người họ thành bạn với nhau là môi trường ngôn ngữ đa dạng ở Cảng Thành, những người cùng nói tiếng phổ thông sẽ tự nhiên hình thành nên một nhóm gắn bó chặt chẽ. Cụ Đinh là người Hoa trong đại lục chạy đến Cảng Thành kiếm sống từ thế kỷ trước, mặc dù đã sống ở đây gần như cả đời, nhưng giọng địa phương vẫn vẫn ăn sâu vào tận xương tủy, tình yêu quê hương cũng vậy. Trong giờ ăn, Nghiêm Tử Thư lại chịu lắng nghe ông cụ kể lại chuyện hồi nhỏ bị chó đuổi khi ăn trộm khoai lang ở ruộng nhà người khác.

Cụ Đinh than thở với anh: "Ngay cả cháu trai tôi dạo này cũng bận rộn kinh khủng, ai mà rảnh ngồi nghe ông già này lảm nhảm chứ?"

Nghiêm Tử Thư chỉ cười, quả nhiên ông cụ lại tỏ vẻ đắc ý: "Thôi bỏ đi! Ít nhất thì cũng tốt hơn là cả ngày chỉ biết học uống rượu và tán gái nhỉ."

Ngoài những ván cờ dở tệ thường ngày, hai người họ chỉ tán gẫu những chuyện vặt vãnh hằng ngày. Nhưng dù có lắm lời là vậy, cụ Đinh cũng chưa một lần hỏi vì sao Nghiêm Tử Thư còn trẻ mà đã sống nhàn nhã, vừa ốm yếu vừa cô độc thế này. Đây chính là điều Nghiêm Tử Thư cần.

Chiều hôm đó, người cháu trai mà cụ Đinh cứ mãi nhắc lại đến thăm ông, thật ra nếu xét về vẻ bề ngoài, hắn đã là một doanh nhân trưởng thành và lịch lãm rồi.

Nghe tin đối phương đến, Nghiêm Tử Thư quay về phòng mình lấy bản hợp đồng đã hiệu đính, mang đi nộp.

Thái độ của người cháu trai Đinh Hồng Ba này không thân thiện với Nghiêm Tử Thư như ông nội mình. Cụ Đinh tự thân lập nghiệp, xây dựng đế chế truyền thông của riêng mình, được coi là một trong những người giàu nhất ở chốn Cảng Thành này. Mà gia đình giàu có thì đều thích ra vẻ bề trên, có lẽ trong mắt con cháu ông cụ, Nghiêm Tử Thư chỉ là một trong những kẻ nịnh hót vây quanh ông cụ mà thôi. Mỗi lần Đinh Hồng Ba nhìn Nghiêm Tử Thư, ánh mắt hắn đều như muốn nói "tôi thấy nhiều rồi".

Nhưng mức độ khinh miệt này chỉ là chuyện trẻ con trong mắt Nghiêm Tử Thư. Anh đã nhận được nhiều thiện chí, nhưng cũng không sợ ác ý, từ lâu đã không còn bận tâm đến những chuyện tầm thường này. Hơn nữa, bây giờ người ta còn đang cung cấp cho anh tiện nghi và việc làm, anh cũng nên đối xử lại như với khách hàng mới đúng.

Nguyên nhân là vì trước đây Nghiêm Tử Thư tiêu tiền như nước do nằm viện điều trị, anh cũng khá lo lắng về việc chưa có thu nhập, miệng ăn núi lở. Trong lúc trò chuyện, cụ Đinh nhận thấy điều này, rồi có lần khéo léo đề cập với anh rằng phía cháu trai mình cần một người làm hợp đồng thông thạo cả tiếng Trung và tiếng Anh, xử lý một số công việc hiệu đính giấy tờ, tương đối nhẹ nhàng, hỏi Nghiêm Tử Thư có giúp được không.

Xem nghệ thuật giao tiếp của ông cụ đi, "có giúp được không". Phải đến khi Nghiêm Tử Thư liên lạc với Đinh Hồng Ba thì sự thật mới được hé lộ. Đầu dây bên kia nói ngắn gọn, yêu cầu anh gửi bằng tốt nghiệp và chứng chỉ năng lực ngoại ngữ sang xem thử, đương nhiên Nghiêm Tử Thư không thể cung cấp được, cũng không thể giải thích. Đinh Hồng Ba tỏ ra cực kỳ khó chịu: "Làm ơn đi, đã chẳng có gì, bất tài vô học, vậy mà dám nhờ ông nội tôi giúp đỡ sao? Anh cho rằng tại sao tôi phải nhận anh làm việc này?"

"..." Cũng biết ông cụ có ý tốt, nhưng có lẽ không thành công được rồi.

Tuy rằng sau đó, cụ Đinh nỗ lực dàn xếp, Nghiêm Tử Thư vẫn được giao công việc bán thời gian này. Nhưng có vẻ như đến tận bây giờ Đinh Hồng Ba vẫn coi anh là một "kẻ nịnh hót cơ hội lợi dụng ông cụ".

Cuộc gặp hôm nay cũng như thường lệ, Đinh Hồng Ba cư xử như một khách hàng điển hình, soi mói liếc qua chồng hợp đồng dày cộp đầy ghi chú và chú thích trong túi hồ sơ, như đang đánh giá trình độ làm việc của Nghiêm Tử Thư: "Lần sau gửi qua được rồi."

Nghiêm Tử Thư không bao giờ để bụng đến thái độ của chủ thuê, chỉ cười cười rồi rời khỏi phòng cụ Đinh.

Nghiêm Tử Thư phải thừa nhận rằng trong quá trình giành lấy công việc này, quả thật anh đã mặt dày mày dạn, và cũng đã lợi dụng tình cảm của cụ Đinh. Nhưng đối với anh bây giờ, bất kỳ nguồn thu nhập nào cũng đều quý giá, có bao nhiêu hay bấy nhiêu.

Đây cũng là một thực tế, cuối cùng anh cũng đã thoát khỏi câu chuyện tình bi kịch của người khác, nhưng vẫn phải cân nhắc đến kế sinh nhai của chính mình.

Nếu là trước đây, Nghiêm Tử Thư sẽ không phải khó xử thế này, anh có tiền tiết kiệm và có năng lực, chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ không thể tự nuôi sống mình.

Mãi đến khi sức khỏe suy yếu mới nhận ra... Có khả năng sẽ mất đi nhiều thứ cùng với nó.

*

Nghiêm Tử Thư trở về phòng, xem giờ, đổ ra một đống thuốc rồi uống với nước, như thể đó là phản xạ tự nhiên. Sau đó anh thấy buồn ngủ, nhưng không thể ngủ được, nằm trên giường nghĩ về tương lai của mình, dù sao thì cũng không thể trốn trên hòn đảo này mãi mãi.

Nhìn lại, anh biết mình đã kéo dài chuyện này đủ lâu rồi. Mỗi ngày trôi qua, anh đều nên hiểu rằng một ngày bình yên đã mất đi.

Số tiền tiết kiệm hiện tại của anh đủ để sống trong vài ba năm, nhưng chưa đủ để anh nhảy lên giai cấp có thể tận hưởng cuộc sống nhàn hạ chỉ dựa vào đầu tư và tiền lãi. Hơn nữa, anh đã tiêu tốn rất nhiều tiền, tình trạng sức khỏe hiện tại có nghĩa là anh sẽ phải tiếp tục ném tiền vào bệnh viện không ngừng nghỉ.

Vậy thì anh chỉ có thể tự duy trì cuộc sống trong một thời gian ngắn hơn dự kiến, sức khỏe yếu ớt có thể dễ dàng kéo anh đến bờ vực sụp đổ tài chính. Nhưng anh không thể tiếp tục làm việc với cường độ cao như trước, cũng không thể tăng ca quên ăn quên ngủ, thậm chí có thể không đảm bảo đủ năng lượng cho một ngày làm việc tám tiếng cơ bản nhất. Nghĩ thôi cũng thấy càng thêm đau đầu.

Nghiêm Tử Thư có phần bi quan, đối với anh, một khi trở về, thế giới rừng rậm bên ngoài có lẽ sẽ chuyển sang chế độ chơi khó. Về sau, anh không thể lúc nào cũng trông chờ những người tốt bụng sẽ bố thí cho mình. Anh không thể chấp nhận như vậy.

Nếu thực sự không còn lựa chọn nào khác... anh nhớ ra mình có mua bảo hiểm thương mại. Chỉ là không biết Phó Kim Trì đã phát hiện ra chưa. Hồi đó anh tự tin mù quáng, không ngờ rằng lại có ngày hữu ích, mà bị phát hiện thì sẽ lại là một sự cố đáng xấu hổ khác.

Dĩ nhiên, Nghiêm Tử Thư vẫn chưa được trải nghiệm sự thật là khứu giác của công ty bảo hiểm thính hơn anh tưởng rất nhiều, họ đã gọi điện xác nhận từ lâu rồi. Đương nhiên anh cũng không biết Phó Kim Trì cứ như tên điên, nhất quyết không chịu thừa nhận rằng người mua bảo hiểm đã qua đời.

Mấy ngày nay phải hiệu đính hồ sơ cho Đinh Hồng Ba, hôm qua lại đi xem Lễ hội Thái Bình Thanh Tiếu, anh đã mệt rồi. Nghiêm Tử Thư mơ mơ màng màng, nằm đó một lúc lâu, cuối cùng cũng ngủ thiếp đi lần nữa, rồi đến chạng vạng thì bị điện thoại đánh thức.

Anh lơ mơ liếc nhìn cuộc gọi đến, thấy là Tăng Triển Bằng thì bắt máy. Đầu kia lắp ba lắp bắp: "William..."

Nghiêm Tử Thư nâng mình lên, dựa người vào đầu giường, hỏi bằng giọng khàn khàn: "Có chuyện gì vậy? Sao anh lại có thời gian gọi cho tôi?"

So với em gái Tăng Bội Dung, Tăng Triển Bằng hiếm khi rảnh rỗi tìm anh nói chuyện phiếm. Nếu hắn gọi, phần nhiều là có việc quan trọng.

"Chuyện là thế này... Hôm nay tôi gặp anh Phó." Tăng Triển Bằng có vẻ hơi khó xử: "Anh ta... tôi không biết mình có lỡ miệng nói cái gì không, nhưng dù sao thì có nhắc đến anh, hình như anh ta phát hiện ra điều gì rồi."

Nghiêm Tử Thư tỉnh táo hơn nhiều, vô thức liếc nhìn ra ngoài cửa sổ.

Anh ngây ra một lát rồi mới trả lời, "được rồi, tôi hiểu". Sau đó, anh hoàn hồn, cảm ơn Tăng Triển Bằng đã thông báo.

Tăng Triển Bằng thấy phản ứng của anh khá bình thản, nhưng rõ ràng anh đã nói là từng làm mất lòng ai đó: "Như vậy có sao không?"

"Tôi cũng không biết nữa." Nghiêm Tử Thư không chắc chắn lắm: "Nhưng chắc cũng không phải vấn đề lớn đâu?"

---

Tác giả nhắn gửi:

Đoạn kinh được trích dẫn từ chương thứ bảy của Thư Rôma. Ngoài ra, kiến ​​thức của tác giả còn hạn chế, tất cả những giải thích về thương tích và bệnh tật đều là bịa ra, chỉ đơn thuần là do "sở thích cá nhân", xin đừng quá coi trọng!

Người dịch:

Bà tác giả theo đạo hay sao nhỉ, hay có cảm tình với đạo, viết 4 bộ thì có bộ này và Con nuôi nhà giàu là trích kinh Thánh rồi nè.

Trước Tiếp