Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 39
Mặc dù lý thuyết "mọi thứ đều có thể bán được" của Phó Kim Trì nghe có vẻ rất giống một tô súp gà độc hại của chủ nghĩa tôn thờ đồng tiền, nhưng cũng không phải là hoàn toàn vô lý.
Ít nhất thì Phó Vi Sơn cũng thật sự đi gặp đối tượng xem mắt. Mặc dù không ai cho gã 10 tỷ, nhưng ít nhất vẫn có chút lợi nhuận.
Lúc đó, chú Ba Phó thuận miệng đề nghị Phó Vi Sơn xem xét chuyện lấy vợ, nghe có vẻ như lời nhảm nhí của một lão già lẩm cẩm. Nhưng đừng tưởng lão ta bị lẫn thật, lão ta là một củ gừng già. Mà gừng càng già thì càng cay. Chú Ba Phó không dùng lời lẽ sáo rỗng để giục gã, mà dùng hành động thực tế.
Nếu vẫn khuyên Phó Vi Sơn phải "nối dõi tông đường", gã chắc chắn vẫn sẽ khinh bỉ ra mặt. Nhưng sau đó chú Ba Phó không nói một lời mà gửi thẳng thông tin của các tiểu thư danh giá đến, Nghiêm Tử Thư đưa cho Phó Vi Sơn xem, gã cũng không thể kiên quyết từ chối ngay. Xét cho cùng, tiêu chí chọn các cô gái của lão ta vẫn rất đơn giản, tính cách và ngoại hình hoàn toàn bị bỏ qua, có lẽ thậm chí còn không biết người ta trông như thế nào, mà chỉ xem gia thế của ai phù hợp hơn, có thể mang lại mối quan hệ đúng mong muốn. Những đối tượng được lựa chọn theo cách này quả thực có khả năng làm Phó Vi Sơn dao động.
Đối với chú Ba Phó thích mai mối, "con cháu" cũng là một nguồn tài nguyên. Nhân tiện nhắc lại, người vợ xuất thân từ gia đình quan chức cấp cao của Lý Trường An cũng là do chú Ba Phó mai mối mà nên.
Trong số những người được giới thiệu với Phó Vi Sơn lần này có cô Chu, cha cũng là một quan chức cấp cao phụ trách nhiều dự án quan trọng của chính phủ, trùng khớp với lĩnh vực kinh doanh của Anh Hạn. Chỉ dựa trên điều này thôi đã cao cấp hơn nhiều so với Viên Mộc ngày trước.
May thay, dù gần đây tập đoàn Anh Hạn gặp phải một số khó khăn thì cũng chỉ là những vấn đề ở cấp công ty, chứ bản thân Phó Vi Sơn vẫn coi như khá điển trai, đi ra thị trường hôn nhân cũng không đến nỗi mất mặt. Ngoài ra, câu nói kinh điển của người mai mối là dù không bàn đến chuyện kết hôn thì cũng có thể tìm hiểu nhau trước.
Vì vậy, Phó Vi Sơn không định nghĩa hành vi của mình là "đi xem mắt". Gã chỉ không loại trừ khả năng tìm kiếm thêm "đối tượng hợp tác". Đồng thời cũng không cho Kỷ Thần biết về chuyện này. Đơn thuần là vì gã cảm thấy việc đó không cần thiết, nói cho cậu ta biết chỉ khiến cậu ta suy nghĩ nhiều, thêm rắc rối mà thôi. Đàn ông luôn rất giỏi trong việc biện minh cho hành vi của mình.
Hôm đó, Nghiêm Tử Thư nhờ Helen đặt bữa tối cho Phó Vi Sơn và cô Chu tại quán quen thuộc, Vườn Treo. Trước giờ tới cuộc hẹn, lẽ ra anh có thể cử tài xế của công ty chở Phó Vi Sơn, nhưng xét đến diễn biến của cốt truyện, Nghiêm Tử Thư cho rằng tốt hơn hết là nên tự mình giám sát. Vì vậy anh viện lý do "đây là chuyện riêng tư của tổng giám đốc", từ chối lời đề nghị của tài xế, đích thân đưa Phó Vi Sơn đến nhà hàng đã hẹn trước.
Việc đứng đợi tổng giám đốc ăn với ai đó bên ngoài nhà hàng bây giờ đã không còn xảy ra với anh thường xuyên nữa. Phó Vi Sơn và cô Chu dùng bữa và trò chuyện mất hơn hai tiếng đồng hồ, sau đó gã tỏ ra lịch sự đề nghị đưa cô Chu về nhà. Nghiêm Tử Thư quay lại hỏi địa chỉ, cô Chu chìa điện thoại ra: "Chúng ta kết bạn WeChat đi, tôi sẽ gửi định vị cho anh."
Yêu cầu đó không phải là bất lịch sự, Nghiêm Tử Thư quét mã QR của cô.
Sau này cô Chu dùng phương thức liên hệ này để gọi Nghiêm Tử Thư ra ngoài một mình. Nhưng không có nghĩa là muốn hẹn hò với anh. Hai người gặp nhau tại một quán cà phê, cô Chu vừa cắn ống hút vừa thẳng thắn hỏi: "Anh có thể nói thật với tôi không, sếp Phó của các anh thật ra là thẳng hay cong?"
Nếu bị hỏi về những vấn đề khác, Nghiêm Tử Thư sẽ chỉ đơn giản là vòng vo tam quốc. Nhưng với câu hỏi này, anh không tiện nói trái lương tâm, nên khéo léo trả lời: "Anh ấy có kinh nghiệm qua lại với cả nam lẫn nữ."
Cô Chu khẽ "ồ" lên một cách mỉa mai: "Thảo nào, tôi luôn cảm thấy anh ta hơi... vậy đấy."
Rõ ràng là Phó Vi Sơn không chủ động đề cập đến xu hướng tính dục của mình với đối tượng xem mắt. Nghiêm Tử Thư im lặng uống cà phê, vì ở vị trí của anh cũng không tiện nói nhiều.
Cô Chu lại nói: "Không có gì, tôi chỉ muốn xác nhận lại thôi. Nếu được, xin đừng nói với anh ta là tôi biết rồi nhé."
Nghiêm Tử Thư liếc nhìn cô với vẻ ngạc nhiên.
Cô Chu chủ động tâm sự: "Ban đầu tôi nghĩ anh sẽ không nói thật đâu, chỉ muốn thử anh thôi, nhưng không ngờ anh lại tốt bụng đến vậy, thôi thì tôi cũng sẽ nói thẳng, tôi dự định sẽ sống độc thân và không có con, nhưng anh biết đấy, gia đình tôi không đồng ý. Nếu sếp Phó của anh là người đồng tính, vậy cũng được, tôi hẹn hò với anh ta một thời gian cho qua chuyện, đến lúc chia tay cũng sẽ không phải mang nhiều áp lực tâm lý."
Cô gái này có khuôn mặt thanh tú, tính cách thẳng thắn, lại còn nói hết ra suy nghĩ của mình.
Nghiêm Tử Thư mỉm cười nói: "Được, tôi hiểu rồi."
Cô Chu đáp: "Vậy, cảm ơn anh."
Nghiêm Tử Thư nói: "Không có gì phải cảm ơn cả."
Cả nam giới và nữ giới trên thế giới này đều có những việc bất đắc dĩ phải làm, không thể thay đổi, cũng không có quyền lực để thay đổi, lại vẫn phải không ngừng đấu tranh.
Trái ngược với định nghĩa của Phó Vi Sơn, từ góc nhìn của đàng gái, đây là một hoạt động xem mắt nghiêm túc. Dĩ nhiên, cô Chu không nói thật tất cả, thực ra cô là người đồng tính nữ, nhưng vì sinh ra trong một gia đình bảo thủ nên không dám công khai. Bất đắc dĩ, người lớn trong nhà gây áp lực, bảo cô nào là đừng quá kén chọn đàn ông, một người tạm được là được, nào là không nên làm giá, phải chủ động hơn. Do đó mọi chuyện cứ như một nhiệm vụ, cô thường xuyên nhắn tin cho Phó Vi Sơn, khi nào rảnh thì sắp xếp gặp gã.
Việc này gửi cho Phó Vi Sơn và những người khác một tín hiệu: cô Chu đang không ngừng theo đuổi gã. Loại người kiêu căng như Phó Vi Sơn không thấy có gì sai trái, người theo đuổi gã nhiều không đếm xuể, gã vẫn có thể ứng phó gọn gàng.
Nghiêm Tử Thư đoán được đại khái, nhưng anh vẫn giữ bí mật giúp cô Chu.
Không rõ cô Chu giải thích mọi việc với gia đình như thế nào, nhưng cha cô dường như khá hài lòng với chàng rể tương lai này. Mặt khác, cô Chu lại có âm mưu riêng, có lẽ đã quyết định đến lúc chia tay thì phải đổ hết tội lỗi cho Phó Vi Sơn. Vì thế mà trong thời gian mối quan hệ tìm hiểu này còn hiệu lực, cô cũng không hề phiền lòng mà thậm chí còn chủ động nhờ cha mình giới thiệu cho gã vài nguồn lực trong kinh doanh.
Điều này giúp tập đoàn Anh Hạn liên tiếp giành được hai ba dự án hợp tác của chính phủ, tuy nhỏ nhưng đủ để nâng cao tinh thần nhân viên.
Tuy nhiên cái giá phải trả là Kỷ Thần không tránh khỏi nghe được một vài lời đồn. Cậu ta chậm hiểu, nhưng không hẳn là ngu ngốc.
Nghiêm Tử Thư còn đang nghĩ cách gây chia rẽ, không ngờ Kỷ Thần đã chủ động đến nói chuyện với anh trước. Cậu ta cầm khay, ngồi xuống đối diện anh, lắp ba lắp bắp: "Trợ lý Nghiêm, anh... anh có rảnh không?"
Nghiêm Tử Thư đã sắp ăn xong bữa trưa, cố tình liếc nhìn đồng hồ: "Tôi cần xác nhận lại lịch trình buổi chiều với sếp Phó, nếu cậu có việc, tôi có thể rảnh nửa tiếng sau 6 giờ chiều. Lúc đó cậu đến văn phòng của tôi?"
Thái độ trịnh trọng như vậy khiến Kỷ Thần không biết trả lời thế nào: "Em, thực ra em có chuyện riêng muốn hỏi."
Nghiêm Tử Thư: "Vậy xuống cà phê Góc ở tầng dưới."
Dạo này anh rất có duyên với các quán cà phê, đầu tiên là đối tượng xem mắt của sếp, sau đó là tình nhân hiện tại của sếp.
Đúng giờ đã hẹn, cả hai người một trước một sau đẩy cánh cửa kính ra. Kỷ Thần muốn mời anh uống gì đó, Nghiêm Tử Thư đã gọi luôn hai ly cà phê rồi thanh toán. Kỷ Thần vội nói: "Em chủ động tìm đến anh, lẽ ra em phải mời."
Nghiêm Tử Thư nói: "Không sao, tôi làm việc nhiều năm hơn cậu."
Nghiêm Tử Thư ngồi nghiêm chỉnh, hơi ngả người dựa ra sau ghế: "Cậu muốn nói chuyện gì?"
Thấy dáng vẻ của anh cứ như đang nghe báo cáo công việc, Kỷ Thần bỗng thấy khó nói ra điều mình muốn nói. Cậu ta nhíu mày, nhưng vì đã đến rồi, nên vẫn lấy hết can đảm nói: "Thật ra, điều em muốn hỏi là, dạo này sếp Phó..."
Nghiêm Tử Thư chậm rãi nhấp một ngụm cà phê rồi thong thả trả lời: "Cậu muốn hỏi về chuyện xem mắt à? Khá suôn sẻ."
Kỷ Thần mở to mắt, nghẹn lời trước sự thẳng thừng của anh, mặt cậu ta đỏ bừng rồi lại tái mét.
Nghiêm Tử Thư nói tiếp: "Thật ra cũng trùng hợp, cậu không đến tìm tôi thì tôi cũng định tìm cậu. Lần này cuối cùng cũng tìm được một đối tượng xem mắt rất xứng đôi, xuất sắc cả về ngoại hình, học vấn, tính cách và gia thế, phải nói là môn đăng hộ đối, trai tài gái sắc. Tôi khuyên cậu nên chuẩn bị tinh thần, nếu họ đến với nhau, cậu và sếp Phó sẽ chia tay ngay hay tiếp tục?"
Sau một hồi im lặng dài, Kỷ Thần cuối cùng cũng cất tiếng nói: "Ý... ý anh là sao?"
"Tôi giải thích chưa đủ rõ ràng sao?" Nghiêm Tử Thư suy nghĩ một lát: "Nói cách khác, nếu anh ấy lấy vợ, cậu nên suy nghĩ kỹ trước xem muốn nhận một khoản tiền rồi chia tay, hay muốn tiếp tục hẹn hò. Nhưng cái này còn phải xem đàng gái có chấp nhận được hay không..."
"Quan hệ của bọn em không phải là vì tiền bạc!" Kỷ Thần kích động kêu lên, thu hút sự chú ý của các vị khách khác.
Khi mọi người đã quay mặt đi, không còn chú ý nữa, Nghiêm Tử Thư mới tiếp tục bình tĩnh nói: "Vậy cậu nghĩ mối quan hệ của hai người là gì? Cậu nghĩ sếp Phó có thể ở bên cậu suốt đời à? Không bao giờ lập gia đình? Không có người thừa kế? Cậu có thể cưới anh ấy không?"
"Bọn em thực sự yêu nhau." Kỷ Thần lắp bắp: "Trước đây anh từng nói rằng anh ấy thích em mà..."
"Tôi nói là cậu có thể làm cho anh ấy vui." Nghiêm Tử Thư ngụy biện xảo quyệt: "Đó là hai việc khác nhau."
"Vậy anh nói em sẽ ảnh hưởng đến phán đoán của anh ấy là nghĩa gì?"
Nghiêm Tử Thư đột nhiên đặt điện thoại trước mặt cậu ta, điện thoại đang mở khóa, trên màn hình là ảnh chụp lại từ một bức ảnh cũ.
Bức ảnh chụp một cậu bé khoảng mười mấy tuổi, mắt hình quả hạnh, cằm nhọn nhọn, đang ngồi bên cây đàn piano, nhìn về phía ống kính. Ngoại hình của cậu ta hơi giống Kỷ Thần, nhưng chắc chắn không phải Kỷ Thần, ít nhất thì Kỷ Thần không biết chơi piano. Chính là mối tình đầu của Phó Vi Sơn trong truyền thuyết.
Hai người lại đi thang máy lên tầng trên. Kỷ Thần vẫn đang thất thần, giọng nói lạnh nhạt của Nghiêm Tử Thư văng vẳng trong đầu: "Bất cứ ai có vẻ ngoài giống cậu bé này đều sẽ ảnh hưởng đến khả năng phán đoán của anh ấy. Tôi xin lỗi vì đã không nói hết câu, nhưng chắc chắn cậu không phải là người duy nhất."
"Cậu ấy là ai? Điều đó không quan trọng. Cậu ấy đã qua đời từ lâu rồi, thật đáng tiếc, bệnh bạch cầu, sếp Phó sẽ không bao giờ quên cậu ấy."
"Trông cậu rất giống cậu ấy, nên tất nhiên sếp Phó sẽ thích cậu. Đáng tiếc là người sống không thể tranh giành được với người chết."
"Nhưng sớm muộn gì sếp Phó cũng phải trở lại quỹ tích cuộc sống của người bình thường, lấy vợ sinh con."
"Hy vọng cậu có thể thông cảm, và cảm ơn cậu đã thông cảm."
Cậu sinh viên trẻ chết lặng như bị sét đánh.
Hóa ra tất cả chỉ là lời nói dối.
Đi với bụt mặc cà sa, đi với ma mặc áo giấy.
Đều là những chiêu trò mà nhóm người tinh hoa này quen dùng.
Mà họ dường như coi đó là điều hiển nhiên, không hề cảm thấy hối hận chút nào.
Màn hình quảng cáo trong thang máy cũng đang chiếu đi chiếu lại quảng cáo cho các trang web hẹn hò như vòng lặp tẩy não, khẩu hiệu thì bắt tai nhưng hoàn toàn phi logic.
Nghiêm Tử Thư vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, thấy lưỡi hơi tê tê, chính anh cũng thấy bài diễn thuyết của mình vừa rồi thật vụng về. Không hẳn là áy náy, nhưng nó cũng gượng gạo hệt như khẩu hiệu quảng cáo nói rằng "chỉ những ai lập gia đình thì mới hạnh phúc". Thật ra anh cũng chẳng biết mối tình đầu của Phó Vi Sơn có thực sự tồn tại hay không, chỉ là một công cụ mà thôi. Nói thẳng ra thì vẫn là một tên khốn nạn.
Nhưng ít nhất cũng khá hữu ích, khi ấn nút đóng thang máy, Kỷ Thần còn vô tình ấn luôn nút báo động, cho thấy cậu ta đã hoàn toàn hoảng loạn.
Có một thang máy riêng lên thẳng tầng 25. Lúc này đã quá giờ tan làm rồi, khi ra ngoài thì chẳng còn ai. Kỷ Thần lặng lẽ theo sau Nghiêm Tử Thư, đi đến văn phòng tổng giám đốc, Nghiêm Tử Thư quay sang nhìn cậu ta: "Cậu không định thu dọn đồ đạc về nhà sao?"
Kỷ Thần ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe, hỏi: "Em còn một câu hỏi nữa, những gì anh nói hôm nay là ý của sếp Phó sao?"
Nghiêm Tử Thư thở dài, thầm mắng đám nhân vật chính này, chính vì thế mà dễ bị lừa đấy, có miệng mà không biết nói, sao không nghĩ đến tự đi xác nhận với người đó? Rõ ràng là chỉ cần đi hỏi thì sẽ biết ngay anh đang bịa chuyện nói lung tung.
Ánh mắt anh lướt qua Kỷ Thần, khi anh đang suy nghĩ xem nên trả lời thế nào thì thấy một bóng người rất cao lớn đang tiến lại gần từ phía sau.
Hai người chào cùng một lúc: "Anh Phó."
"Anh Phó."
Phó Kim Trì nhàn nhã đánh giá cả hai một lượt: "Các cậu tận tâm thật nhỉ, vẫn chưa tan làm à? Nói gì mà nghiêm túc thế?"
"Chuyện nhỏ thôi, không đáng nhắc đến." Nghiêm Tử Thư nói. "Sao anh còn chưa về? Đến tìm sếp Phó à?"
Phó Kim Trì gật đầu: "Tôi vừa xem qua, không có ở văn phòng, không biết có phải lại hẹn hò với ai rồi không."
Sắc mặt Kỷ Thần càng tái hơn. Phó Kim Trì tỏ ra lo lắng: "Cậu không ngủ đủ à?"
Kỷ Thần vội lắc đầu: "Không, em không sao."
Phó Kim Trì cười nói: "Tăng ca cũng không bao giờ làm hết việc đâu, sếp đã đi rồi, vậy chúng ta cũng đi thôi. Tôi sẽ chở hai người về."
Y rút chìa khóa xe ra khỏi túi, lắc lắc: "Hoặc chúng ta có thể đi ăn tối cùng nhau. Nhà hàng lần trước, cái mà cậu nói có món cá mú rất ngon, món đặc biệt trong ngày ấy, nếu giờ qua đó chắc vẫn còn kịp gọi món."
Nghiêm Tử Thư nhíu mày bối rối, không nhớ được gì về cái gọi là "nhà hàng lần trước". Rồi, thấy ánh mắt của Phó Kim Trì, anh mới nhận ra người kia đang nói chuyện với Kỷ Thần chứ không phải với mình. Anh hơi sững sờ, hai người này đã đi ăn riêng với nhau từ bao giờ?
"Tôi thì không cần." Nghiêm Tử Thư lùi lại nửa bước. "Anh cứ đưa Tiểu Kỷ đi, tôi còn có việc khác phải làm."