Trò Chơi Thử Lòng - Hoàng Đồng Tả Luân

Chương 38

Trước Tiếp

Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 38

Tim Nghiêm Tử Thư thắt lại, anh rụt tay lại: "Sống chết gì chứ, cứ nói mãi không sợ điềm xấu à."

Nhưng ngay cả anh cũng không biết tương lai của Phó Kim Trì sẽ ra sao. Anh sẽ chết, còn trùm phản diện... sau cùng không rõ trùm phản diện sẽ sống hay chết. Chẳng phải Phó Kim Trì đã nói "tai họa sống ngàn năm" đó sao? Vậy có lẽ y có thể tiếp tục kiêu ngạo trong một thời gian dài nữa. Ở đâu đó trên thế giới này.

Phó Kim Trì không trả lời, mà vỗ vào chỗ trống bên cạnh: "Muốn ngồi tắm nắng một lát không?"

Chưa đến giờ làm việc buổi chiều, Nghiêm Tử Thư suy nghĩ một lát rồi ngồi xuống, giữ khoảng cách lịch sự với y.

Bầu trời xanh trong vắt, ánh nắng dịu nhẹ nhưng hơi se lạnh, khu vườn nhỏ trên sân thượng hiện lên sắc màu xanh ngát sâu lắng. Vào thời điểm này trong năm, rất ít loài hoa còn nở, nhưng vẫn còn những chiếc lá màu đỏ mã não xen kẽ giữa tán lá xanh mướt, đỏ thẫm và xanh lục bảo đan vào nhau trông đặc biệt rực rỡ.

Phó Kim Trì ngồi bắt chéo chân, tủi thân than thở với anh: "Trợ lý Nghiêm, cậu có biết là mọi người trong công ty đều đang xa lánh tôi không."

Nghiêm Tử Thư đánh giá một cách khách quan trong đầu: đáng đời chứ còn gì.

Phó Kim Trì lại u oán nói: "Không sao, tôi quen với kiểu đối xử này rồi. Tôi nhớ hồi còn nhỏ..."

"Nên biết dừng đúng lúc." Nghiêm Tử Thư giơ tay ngắt lời y, ánh mắt như muốn nói y đã đi quá xa rồi. "Anh mà dụ dỗ một sinh viên đại học ngây thơ chưa hiểu sự đời thì có thể người ta sẽ tin, nhưng nếu nói với tôi, tôi sẽ chỉ nghĩ anh đang vừa ăn cướp vừa la làng. Thưa ngài thành viên hội đồng quản trị."

Phó Kim Trì cười khúc khích: "Thằng nhóc vừa rồi có được tính là 'tình địch' của cậu không? Nếu tôi cướp được nó thì sao ..."

Bất ngờ bị thăm dò, Nghiêm Tử Thư phản ứng nhanh chóng: "Lo chuyện của mình đi, tôi không có tình địch nào cả." Suy nghĩ một lát, anh nói thêm: "Dù anh đang định bày trò gì cũng đừng dùng danh nghĩa 'vì tôi', chẳng liên quan gì đến tôi cả."

"Được rồi, hiểu rồi." Phó Kim Trì lười biếng đáp: "Vậy thì ít nhất cậu cũng phải giúp tôi sắp xếp văn phòng đi."

Lần này Nghiêm Tử Thư gật đầu: "Lát nữa phải báo trước cho sếp Phó."

*

Đến chiều, Phó Vi Sơn đã nghe tin, rồi vừa gượng cười vừa tỏ thái độ: "Nếu hắn ta thích thì cứ để ở lại."

Suy cho cùng thì văn phòng mà bên nhân sự và hành chính thảo luận ra cũng rất phù hợp. Tầng 25 là nơi các lãnh đạo công ty tụ họp, phòng này lại không nằm cùng tầng với văn phòng tổng giám đốc của Phó Vi Sơn mà nằm khuất trong một góc ở tầng dưới, không nổi bật cũng không thuận tiện, rất dễ bị bỏ qua, giống như lãnh cung vậy. Ban đầu, đây là văn phòng riêng của một trưởng phòng nào đó, nhưng sau này các phòng ban được sáp nhập thì nó bị bỏ trống. Dần dần, mọi người bắt đầu để những đồ đạc thừa của mình vào đó, cuối cùng nó trở thành một kho chứa đồ.

Phó Kim Trì sẵn lòng ở lại công ty, bị nhốt trong lãnh cung, vậy thì cứ để như thế.

Sáng hôm đó Phó Kim Trì nói với Kỷ Thần rằng mình sẽ tự dọn dẹp, nhưng thực tế thì y chẳng động tay động chân gì cả. Nghiêm Tử Thư gọi hai "lao công" khỏe mạnh từ phòng hành chính đến, dọn hết đống bừa bộn trên sàn về kho, sau đó gọi dì tạp vụ đến quét dọn phòng một lần nữa. Phó Kim Trì vẫn cứ thong thả đi theo bên cạnh.

Mấy cậu trai trẻ và dì tạp vụ bận rộn xoay vòng, thật ra Nghiêm Tử Thư cũng không nhàn rỗi, anh vẫn còn công việc thường nhật, cứ phải chạy lên chạy xuống giữa hai tầng. Sau khi dọn dẹp suốt nửa buổi chiều, Nghiêm Tử Thư đến xem lần cuối, thấy gần như đã xong: "Vậy thì tôi đi đây."

"Còn có việc khác này." Phó Kim Trì nắm lấy cánh tay anh: "Trợ lý Nghiêm, tôi chưa có tài khoản OA."

Nghiêm Tử Thư chỉ nói: "Nếu cần gì nữa thì có thể đến thẳng phòng nhân sự, bảo họ thay mặt anh trao đổi với phòng công nghệ thông tin."

Phó Kim Trì lại nói: "Nhưng cậu cũng có thể đưa tôi đi làm, như vậy sẽ hiệu quả hơn, phải không?"

Nghiêm Tử Thư dừng lại, rồi gật đầu bất lực - ban đầu anh định lặng lẽ đẩy việc này đi. Dù sao thì OA là dành cho mục đích "làm việc văn phòng", phải mở tài khoản cho cái người không có chức vụ chính thức cũng không đi làm như Phó Kim Trì này thì cũng khá khó xử.

Người phụ trách phòng công nghệ thông tin quả nhiên là rất bối rối, gãi đầu, rồi phải gọi điện thoại trao đổi cả nửa ngày. Cuối cùng thì tài khoản đã được mở, nhưng về cơ bản đó là một tài khoản trống, không có quyền phê duyệt gì, chỉ có thể xem các tài liệu được chia sẻ công khai trong hệ thống văn phòng của công ty. Dùng nó thậm chí còn không có nhiều quyền như tài khoản của thực tập sinh, nhưng dường như Phó Kim Trì không quan tâm.

"Còn một máy in..."

"Văn phòng phẩm..."

Nghiêm Tử Thư hít một hơi sâu rồi dúi giấy bút vào tay y: "Còn cần gì nữa, vui lòng viết hết ra một lần."

Phó Kim Trì xoay bút, cười nói: "Biết cậu bận rộn lại còn nóng tính, hôm nay mới được đích thân trải nghiệm đấy."

Nghiêm Tử Thư chưa kịp nói gì, điện thoại của anh đã reo, thế là không màng đến lời vu khống của y, anh chỉ trừng mắt nhìn lại một cái rồi vội vã bỏ đi.

Phó Kim Trì nhìn theo bóng anh đi, rồi quay vào trong ngồi xuống ghế.

*

Mặc dù đã được cấp cho một căn phòng như thể bố thí, nhưng Phó Kim Trì vẫn không có công việc cụ thể nào tại tập đoàn Anh Hạn. Trong một thời gian khá dài sau đại hội cổ đông, mỗi ngày y vẫn đến tập đoàn Anh Hạn "chấm công" rất ra dáng. Thật ra dù đến thì y cũng chỉ ngồi không, dành cả ngày ở văn phòng rồi tan làm thì ra về.

Hành động này hài hước chẳng khác nào là thằng hề nhảy nhót, thu hút các nhân viên đang lén lút theo dõi màn kịch. Ở sau lưng, có người bàn tán, có người nghi ngờ, cũng có người chế giễu. Các nhóm buôn chuyện lại một lần nữa ngập trong không khí hóng hớt, bàn tán về động cơ của y.

Còn với những người ngày ngày ra vào văn phòng tổng giám đốc như Nghiêm Tử Thư, nhìn thấy vẻ mặt không vui của Phó Vi Sơn gần như đã biến thành thói quen hàng ngày. Thậm chí người ta còn nói đùa rằng động cơ của đứa con ngoài giá thú kia thực sự rất thâm độc, phải chăng y muốn làm cho cậu chủ danh chính ngôn thuận tức phát điên?

May là trong trụ sở tập đoàn lớn có hàng trăm hàng nghìn người, tìm được một vài người có thể chấp nhận Phó Kim Trì không phải là hoàn toàn bất khả thi. Ngoài một Kỷ Thần luôn ngây thơ ngốc nghếch bị ăn xin lòng thương hại ra, còn có Phó Hiểu Vũ, chủ yếu là vì nể mặt chú Ba Phó. Phó Hiểu Vũ còn giúp chuyển lời nhắn cho Phó Kim Trì: "Ba em dặn là anh đừng vội, cứ từ từ lựa chọn, sẽ có vị trí phù hợp với anh."

Khóe môi Phó Kim Trì vẽ lên cười châm chọc, nhưng miệng thì lại nói: "Ừ, tôi hiểu, tất nhiên tôi không vội."

Nhưng Phó Hiểu Vũ lại coi thường Kỷ Thần: "Này anh Trì, sao lúc nào anh cũng chơi với cái thằng ẻo lả đó vậy? Không sợ mất mặt à."

Phó Kim Trì cười cười: "Thật sao? Tôi thấy cậu ta khá dễ thương."

Phó Hiểu Vũ lắc đầu, gã biết Phó Kim Trì là gay, tỏ ý không dám gật bừa: "Đây là kiểu mà đám gay các anh đều thích à?"

Phó Kim Trì lạnh lùng liếc gã: "Đàn ông cũng có ưu điểm riêng, cậu muốn thử không?"

Nhưng Phó Hiểu Vũ lại lộ vẻ mặt buồn nôn: "Thôi, thôi."

Nghiêm Tử Thư khâm phục Phó Kim Trì ở một điểm, y có thể hoàn toàn phớt lờ những ánh mắt ​​bên ngoài, tiếp tục làm những gì mình muốn bất chấp những lời đồn đại bóng gió. Dường như chỉ cần bản thân y không thấy xấu hổ thì những người khác sẽ phải cười gượng.

Mặc dù hiện tại đang có mặt dưới cùng một mái nhà, anh cũng không thường gặp Phó Kim Trì ở công ty. Bởi vì Phó Kim Trì chỉ đến cho có lệ, tan ca là đi ngay, trong khi Nghiêm Tử Thư thường xuyên tăng ca theo thói quen. Sau khi rời công ty, họ tự về thẳng nhà mình.

Họ chỉ thỉnh thoảng bí mật hẹn hò, chứ chưa đến mức độ chung sống cùng nhau. Thậm chí vì quá bận rộn, đã lâu rồi chưa bí mật hẹn hò lần nào.

*

Vì vậy, hôm đó khi Phó Kim Trì quen đường quen nẻo đến căn hộ của anh, y lại mang chuyện Nghiêm Tử Thư là "quý nhân bận rộn nóng tính" ra cằn nhằn.

Mặc kệ lời trêu chọc của y, Nghiêm Tử Thư rót trà cho y xong dằn mạnh xuống bàn, dứt khoát xác nhận luôn tội danh "nóng tính" của mình. Thực ra, anh cũng đang oán thầm, sao người kia lại có nhiều thời gian rảnh đến vậy.

Có vẻ như Phó Kim Trì chẳng cần quản lý công việc kinh doanh của mình, còn các khách sạn, vườn trà, quán bar thì sao? Dù y có hào quang của nhân vật phản diện, nhưng công bằng mà nói, bất cứ ông chủ nào có chút tham vọng đều không thể sống nhàn hạ qua ngày như vậy.

Là một người chơi theo hệ lý trí, Nghiêm Tử Thư cuối cùng vẫn không nhịn được đặt câu hỏi đó khi đang trên giường.

Phó Kim Trì dựa vào đầu giường, nhìn anh với vẻ thích thú: "Dĩ nhiên là giao cho người quản lý chuyên nghiệp làm."

"Giao hết cho người khác sao?" Nghiêm Tử Thư không hiểu. "Anh không lo lắng chút nào à?"

Hiển nhiên là anh cũng hiểu người quản lý chuyên nghiệp nghĩa là gì. Mặc dù họ giống như bảo mẫu và quản gia, có thể làm thay việc cho chủ nhân, nhưng nếu người chủ quen với việc bỏ mặc tất cả, anh ta có thể trở thành con rối bị cấp dưới lừa gạt. Đó không phải là cách quản lý tốt.

Đây là bệnh nghề nghiệp của anh, chỉ nghe chuyện ông chủ bỏ mặc là lập tức nghĩ đến đủ thứ chuyện: tham ô của công, dối trên lừa dưới, lợi mình hại người...

Phó Kim Trì chỉ cần một câu đã chặn được anh: "Thì sao chứ?"

Nghiêm Tử Thư tỏ ra rất bối rối.

Phó Kim Trì cười thản nhiên: "Có người quản lý thì chỉ cần làm tốt là được rồi. Tôi không có tham vọng gì cả."

Nghiêm Tử Thư kìm nén ý muốn mắng y vì cái "không có tham vọng" này, rồi anh hiểu ra: có lẽ y thực sự không quan tâm, mục tiêu của y không nằm ở đây. Sức lực và thủ đoạn của một người luôn có hạn, muốn làm được việc tốt thì không thể dành tâm sức để làm quá nhiều việc xấu. Ngược lại cũng thế. Người trước mặt anh thà dành toàn bộ thời gian để làm việc xấu, nên y không có "tham vọng" dành cho sự nghiệp. Là như vậy sao?

Phó Kim Trì đè lên anh, cắt ngang dòng suy nghĩ: "Cậu hỏi những cái này là vì cuối cùng cũng quyết định ký thỏa thuận tiền hôn nhân với tôi rồi à?"

Nghiêm Tử Thư cười, đẩy y ra: "Tôi ký thỏa thuận xong cũng chẳng kiếm được xu nào, vậy tại sao tôi phải cưới anh?"

Phó Kim Trì nghe vậy cũng bật cười, không tranh cãi nữa mà quay sang nghịch tóc anh.

Một lát sau, Phó Kim Trì lại nói: "Thực ra Phó Vi Sơn có hơn gì tôi đâu nhỉ? Nó chí lớn nhưng tài mọn, mơ mộng hão huyền, may mắn là lúc sinh ra có cha mẹ giỏi giang, nhưng tiếc là không còn nữa, nếu không có cậu trông coi công ty cho nó, muốn giữ được của thôi cũng khó."

Ngay cả Nghiêm Tử Thư cũng phải thừa nhận điều này. Bởi vì quả thực là như vậy. Trong cốt truyện gốc, mặc dù nhân vật của anh là bia đỡ đạn, nhưng lại là một con dao hữu ích trong tay Phó Vi Sơn, giúp gã đánh đâu thắng đó. Giờ thì ngay cả lưỡi dao cũng cùn rồi, cứ thế sống cho qua ngày, thật là lười biếng.

Sau đó, Phó Kim Trì lại bắt đầu trao đổi tin tức với anh: "Mà này, sếp của cậu hình như đang lên kế hoạch lấy vợ rồi nhỉ."

"Không nói là muốn lấy vợ." Nghiêm Tử Thư phủ nhận: "Chỉ là gần đây chú Ba Phó giới thiệu anh ta với một vài đối tượng xem mắt."

"Vậy Phó Vi Sơn đồng đi xem mắt với ai rồi à?"

"Chưa đồng ý với ai. Mà dù có đi gặp thì cũng chỉ là thảo luận về hợp tác."

"Cậu cũng là đàn ông, cậu tin vào lời giả dối của nó à? Chẳng lẽ không thể gặp thử rồi sẵn tiện cưới luôn sao?"

"Anh ta..." Nghiêm Tử Thư thực sự không thể phản bác, không biết nên khen y hiểu sâu sắc về bản chất con người hay về Phó Vi Sơn.

"Chẳng có thứ gì mà người ta không bán vì tiền cả." Phó Kim Trì lại nói: "Nếu có thì chỉ vì giá quá thấp mà thôi."

"Anh đang nói cái gì vậy?" Nghiêm Tử Thư cười: "Anh chắc chắn thế sao?"

"Cậu không tin à? Giả sử tôi muốn mua cậu, ban đầu cậu từ chối, nhưng sau đó lại bắt đầu ra giá một trăm triệu..." Phó Kim Trì nói như thật: "Cứ tiếp tục tăng giá, lên đến một tỷ, năm tỷ, mười tỷ, có khi nào sẽ đến một mức giá đủ khiến cậu nhượng bộ?"

"Cũng có thể." Nghiêm Tử Thư suy nghĩ một lát rồi thừa nhận: "Nói thế cũng có lý. Tiếc là tôi không đáng giá mười tỷ."

Phó Kim Trì nhẹ nhàng xoa nốt ruồi bên khóe mắt anh bằng mu bàn tay: "Cậu vô giá."

---

Người dịch:

Đã thấy tương lai của anh Nghiêm ở cuối truyện là phải quản lý đống tài sản đó cho chồng =))

Trước Tiếp