Trò Chơi Thử Lòng - Hoàng Đồng Tả Luân

Chương 24

Trước Tiếp

Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 24

"Người ta thường nói rằng Quan Âm có ba mươi ba hóa thân. Đức Vương Quan Âm là hiện thân của đức độ, tượng trưng cho cả may mắn và thịnh vượng, nhưng lại thường có thiên hướng phù hộ cho con cháu được một đường lên mây, tiền đồ rộng mở; nếu là quà chúc thọ cho người thân lớn tuổi, sao không chọn Thi Dược Quan Âm, hay còn gọi là Thi Lạc Quan Âm, ngụ ý 'ban niềm vui cho muôn loài', phù hộ người cao tuổi mạnh khỏe không bệnh tật, sống thọ trăm tuổi, minh chứng cho tấm lòng của con cháu..."

Nghiêm Tử Thư ung dung thư thái, mắt nhìn xuống, nói năng lưu loát. Nếu bỏ kính ra, bản thân anh quả thật sẽ có khí chất của Thủy Nguyệt Quan Âm vốn nổi tiếng với vẻ ngoài thanh tú xinh đẹp. Cô nhân viên bán hàng cảm thấy mình thật may mắn, bỗng nhiên có người đẹp thế này từ trên trời rơi xuống, nhìn thêm một lát thôi cũng lời rồi.

Chỉ có Lý Trường An đứng bên cạnh, với gu thẩm mỹ của đàn ông chỉ thích phụ nữ ngực lớn, không thể thưởng thức vẻ đẹp này. Khi chạm mặt hai người này trong tiệm vàng, Lý Trường An chỉ cảm thấy hoang mang, đồng thời vô cùng sốt ruột.

"Ôi chao, Trường An, xem các đồng nghiệp trong công ty anh này, toàn trẻ tuổi còn đẹp trai, mà lại biết những thứ này đấy." Người phụ nữ lấy tay che miệng khẽ cười, làn da của chị được chăm sóc rất tốt. "Hết cách, bà cụ ở nhà sắp mừng thọ tám mươi, bà lại tin Phật cả đời, mà tôi thì không hiểu nổi những cái phức tạp trong đó, nhìn cái nào cũng giống Quan Âm Bồ Tát cả, nếu đã như vậy, tôi mua bức này đi."

Thú thật, Ben cũng không hiểu tại sao Nghiêm Tử Thư lại đến tiệm vàng, còn phải giúp vợ chồng nhà kia chọn tượng Quan Âm, anh định làm gì kia chứ. Nhưng hắn vẫn biết một điều, lúc này mình chỉ cần đóng vai trò tạo không khí là đủ.

"Chị Lý còn trẻ thế này, sao lại nói chuyện cứ như bà già vậy." Ben ân cần xen vào.

"Làm gì chứ, cũng đã hơn ba mươi rồi, cũng không thể bắt chước thiếu nữ được." Người phụ nữ xua tay rất thanh lịch.

"Không thể nào? Lúc đầu nhìn thấy chị, tôi đoán chị nhiều nhất cũng chỉ hai tám hai chín thôi mà, thậm chí còn nghĩ phó tổng Lý có phúc thật." Ben hết lời khen ngợi: "Cưới được một người vợ trẻ đẹp thế này, trước đây tôi chỉ biết anh ấy có gia đình, cuối cùng hôm nay cũng được gặp."

"Cậu đang phóng đại đấy, làm tôi đỏ mặt rồi, không đến thế đâu, ha ha." Bất kỳ người phụ nữ nào nhận được lời khen như vậy, dù thật hay giả, đều sẽ vui vẻ. Chị ta sắc mặt rạng ngời, cười liên tục.

Mặc dù Ben không quen người phụ nữ trước mặt, nhưng rất dễ đoán được là ai: ăn mặc sang trọng, khí chất chững chạc, khoảng từ ba mươi đến bốn mươi tuổi, thêm vào biểu cảm hết sức miễn cưỡng của đức ông chồng đi mua sắm cùng vợ - hiển nhiên là chị Lý chứ còn ai.

Nghiêm Tử Thư phớt lờ ánh mắt "các người điên à" của Lý Trường An, chỉ lo trò chuyện với chị Lý từ quà mừng thọ cho đến đồ trang sức và hàng xa xỉ.

Lý Trường An vừa nghe vừa ngáp, mắt sưng húp lên, gã nhiều lần giục vợ về, nhưng chị Lý lại muốn trò chuyện với mấy anh đẹp trai kia thêm một lát nữa.

Đột nhiên, Nghiêm Tử Thư chuyển chủ đề: "Ai cũng thích đi mua sắm ở Cảng Thành, nhưng nếu hỏi tôi, tôi thấy đi Áo Thành sẽ tốt hơn."

"Sao lại thế?" Chị Lý cười hỏi.

"Cảng Thành đông đúc chật chội, trong khi hầu hết các khách sạn năm sao ở Áo Thành cũng đều có đủ LV, Gucci hay Chanel, chị có thể tìm thấy mọi thương hiệu mình muốn, lượng người lại ít hơn nhiều so với Cảng Thành, trải nghiệm mua sắm tuyệt vời hơn." Nghiêm Tử Thư nói: "Ngoài ra, Áo Thành còn có ngành công nghiệp cờ bạc phát triển mạnh, lưu trú tại khách sạn vẫn có thể thử vận ​​may một chút, Cảng Thành thì có gì vui mà chơi chứ?"

"Nói cũng phải, đã đến Cảng Thành quá nhiều lần rồi, mùa sau tôi sẽ rủ bạn sang Áo Thành xem sao." Chị Lý gật đầu: "Nhưng cờ bạc thì tuyệt đối không, tôi không bao giờ đụng đến những thứ đó, người ta nói mười chơi chín thua mà."

"Vậy thì chị là một trong những người tỉnh táo." Nghiêm Tử Thư nói. "Một số người lại nghĩ rằng đánh bạc là trò vui vô hại, chơi thì có gì đâu."

"Ai dà, cũng không thể nói như vậy, chỉ là nhà tôi khá nhiều người tham gia vào chính trị thôi." Chị Lý tiếp lời: "Với những gia đình như chúng tôi, ai cũng phải giữ mình trong sạch, nếu để người ta chụp được ảnh dính líu đến m** d*m, cờ bạc hoặc m* t** thì hậu quả rất xấu đấy."

"Chị nói đúng, tốt nhất là không nên động vào. Ngày nay, chuyện gì xấu mà đăng tải lên mạng là sẽ lan truyền nhanh chóng. Tôi từng chứng kiến ​​những ông chủ giàu có cứ nói chỉ chơi cho vui thôi, cuối cùng lại đổ hết gia sản vào đó, đến lúc đó thì hối hận cũng muộn rồi. Cờ bạc hại người mà."

Mặt Lý Trường An dần dần cứng đờ lại. Gã cứng rắn nói với vợ: "Đã nói chuyện đủ rồi, chúng ta nên đi chứ? Lát nữa còn có việc phải làm."

Nghiêm Tử Thư vội vàng nói: "Xin lỗi, có làm mất quá nhiều thời gian của chị không? Chúng tôi cũng đến đây để chọn quà cho khách hàng nữa."

Chị Lý thấu tình đạt lý: "Mải mê trò chuyện quá mà, các cậu cứ tiếp tục, chúng tôi về trước đây."

Đôi vợ chồng rời khỏi tiệm vàng. Vừa bước ra ngoài, sắc mặt chị Lý lập tức sa sầm. Chị ta liếc nhìn Lý Trường An: "Nói đi, bên ngoài có chuyện gì rồi? Anh đi đánh bạc thua rồi?"

Lý Trường An giả vờ như không có chuyện gì: "Không, có gì đâu chứ? Cô đừng có mới nghe gió nổi đã tưởng mưa rơi."

Chị Lý lạnh giọng nói: "Người ta tới thẳng trước mặt mà cảnh cáo tôi rồi kia kìa, anh nghĩ tôi ngốc à? Tôi cho anh biết, anh có bản lĩnh ỉa đái ở ngoài, tự dọn dẹp được thì cũng không sao. Đừng để tôi phát hiện ra anh gây ra rắc rối không gây ra."

Lý Trường An dùng cơn giận để che giấu bản thân có tật giật mình: "Cô không biết tôi là người như thế nào à? Phụ nữ chỉ biết cằn nhằn thôi!"

Phó tổng Lý chê phụ nữ chỉ toàn cằn nhằn, nói bừa nói bậy xua vợ đi, ngày hôm sau lại quay ra chặn Nghiêm Tử Thư ở công ty.

Trong phòng họp trống không, vẻ mặt Lý Trường An u ám: "Ý cậu là sao? Ai cho cậu lá gan đe dọa tôi?"

Nghiêm Tử Thư đáp: "Dạo này phó tổng Lý ngủ không ngon giấc à, có phải gan của anh hơi nóng quá không?"

Lý Trường An chằm chằm vào anh bằng đôi mắt đỏ ngầu: "Ai nói với cậu? Ai nói với cậu?"

Nghiêm Tử Thư vẫn giữ thái độ bình tĩnh hiền hòa: "Tôi chỉ là nhân viên, tôi không biết gì cả."

Sau một hồi im lặng dài, Lý Trường An cười khẩy: "Không tệ, cậu gan đấy."

Gã nổi giận đùng đùng đá đổ một chiếc ghế rồi tung cửa ra ngoài.

Nghiêm Tử Thư lắc đầu, cúi xuống dựng ghế lên, đặt lại vào vị trí cũ.

Hôm qua, anh và Ben không mua quà cho khách hàng tưởng tượng nào cả, nhưng đã tiện đường đi ăn tối gần khu phố hàng hiệu.

"Hồi trước nghe nói Lý Trường... phó tổng Lý và vợ cưới nhau thực chất là quan thương bắt tay, xem ra là thật rồi, vợ anh ta nhìn rất khí thế đó chứ." Ben như chợt nhận ra: "Anh ta còn dám đánh bạc tới nỗi mắc nợ ở Áo Thành, vừa rồi tôi tưởng chúng ta đến đây để bắt gian."

Nghiêm Tử Thư gắp một miếng bún xào, mỉm cười nhưng không nói rõ bằng chứng Lý Trường An ngoại tình thì quá dễ tìm được. Đàn ông đều như nhau, hôm nay ngủ với công chúa này, ngày mai cặp kè với ngôi sao kia, trái ôm phải ấp. Những bức ảnh tình ái nhìn thôi cũng gai mắt này thì ngay cả người mà Nghiêm Tử Thư phái đi cũng có thể chụp được cả tá, chẳng qua vợ gã sẽ không quan tâm đến mà thôi. Những lỗi lớn nhỏ bình thường khác cũng tương tự, chị ta sẽ không coi trọng chúng.

Liên minh chính trị-kinh doanh lại là vấn đề về lợi ích chung. Chỉ có lợi ích mới có thể gây ra thiệt hại nghiêm trọng.

Chẳng hạn, Lý Trường An đánh bạc ở Áo Thành, số nợ tích lũy đã lên tới gần 100 triệu tệ. Điều đó hợp lý, cũng nói rõ tại sao Lý Trường An lại nóng lòng như vậy, thậm chí không chịu buông bỏ một dự án trong công ty, thật sự khó coi.

Chị Lý không quan tâm đến tác phong hay những vấn đề khác của Lý Trường An, thậm chí hai người có thể tự chơi theo cách của mình. Nhưng chị ta sẽ không bỏ qua tài sản chung và các khoản nợ chung của hai vợ chồng bị ràng buộc về mặt pháp lý. Và nếu Lý Trường An đi đến bước phạm tội, hủy hoại danh tiếng, điều đó sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp của các chú bác trong nhà chị ta. Nếu sự việc thực sự đến mức đó, gia đình chị Lý cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn.

Chỉ có điều, các chủ sòng bạc ở Áo Thành đều rất khôn ngoan xảo quyệt. Những ông chủ lớn đang nợ tiền này hầu hết đều là những người có địa vị và tầm ảnh hưởng, dù cho họ nợ các sòng bạc hàng trăm triệu tệ, nhưng chỉ cần chưa xác nhận rằng bên kia hoàn toàn phá sản, cần phải bán gan bán thận trả nợ, chủ sòng bạc vẫn sẽ bảo vệ nghiêm ngặt quyền riêng tư của khách hàng.

Thói quen cờ bạc của Lý Trường An không thể giấu tất cả mọi người, nhưng số tiền chính xác mà gã nợ thì người bình thường không thể nào biết được.

Trước đó, Nghiêm Tử Thư cũng không thể ngờ rằng bàn tay của Phó Kim Trì có thể vươn xa đến tận Áo Thành. Người này nắm bắt thông tin nhanh như thể y thuê cả một đội ngũ paparazzi riêng vậy. Nếu suy nghĩ kỹ, việc này có thể là thật.

Nhưng dù sao đi nữa, lần tiếp theo khi Trương Viêm đi ngang qua Nghiêm Tử Thư, gã không còn khoa trương hô lên "sếp Nghiêm" nữa. Dường như chỉ sau một đêm, gã đột nhiên học được đức tính khiêm nhường nhã nhặn, khiến mọi người cảm thấy rất mừng cho gã.

Về phần ngân hàng Đông Vân và quản lý Khúc quản lý Trực gì đó, Nghiêm Tử Thư cho Trương Viêm thời gian để từ từ thương lượng.

Do đó thứ sáu này, lịch trình của anh lại trở nên nhẹ nhàng hơn, về cơ bản không cần phải tăng ca, vì vậy anh thả cho Ben về nhà luôn.

Anh vẫy một chiếc taxi ở tầng dưới văn phòng, xe chạy trên đường cứ dừng rồi lại đi, tài xế rảnh quá nên bắt đầu tán dóc: "Cứ đến thứ sáu là kẹt muốn chết người."

Nghiêm Tử Thư nhìn ra từ ghế phụ: "Không sao đâu, không cần vội, lái chậm thôi."

"Chàng trai trẻ chưa có bạn gái phải không? Cuối tuần không cần đi hẹn hò à?"

"Vẫn chưa."

"Tôi hiểu, thanh niên đều bận xây dựng sự nghiệp mà. Nhưng vẫn cần tìm một người bạn đời, nếu không sẽ cô đơn lắm."

Dưới tòa chung cư, các chỗ đậu xe trên đường vốn thường chật kín xe nay lại khá vắng vẻ, có lẽ nhiều người đang đi hẹn hò rồi.

Nghiêm Tử Thư đi ngang qua, để ý thấy một trong những chiếc xe và biển số trông quen quen, anh liền cảnh giác quay đầu nhìn. Anh chưa kịp phản ứng, cửa xe bị đẩy mở từ bên trong, Phó Kim Trì chui ra ngoài. Đang lúc Nghiêm Tử Thư sững sờ thì đã bị người kia chặn lại bên vệ đường.

"Thấy tôi ngạc nhiên lắm à?" Phó Kim Trì cười nói: "Có thể mời tôi lên ngồi một lát không?"

Trong ngữ cảnh của người lớn, "lên ngồi một lát" và "ngủ qua đêm" đại khái có nghĩa tương đương nhau.

"Sao tự nhiên anh lại nghĩ đến lên nhà tôi vậy?" Nghiêm Tử Thư hỏi y.

"Đột nhiên sao? Tôi chọn đúng thứ sáu mà." Phó Kim Trì đáp: "Cậu chặn tôi rồi, tôi còn tưởng cậu định quỵt nợ."

Lại nói linh tinh nữa rồi, Nghiêm Tử Thư nghĩ, anh chỉ chặn trên WeChat thôi chứ chưa chặn số điện thoại hay tin nhắn.

Thông tin chi tiết về vụ của Lý Trường An là do Phó Kim Trì cử người mang giấy đến cho anh, đọc xong đốt đi ngay. Hiện tại, Phó Kim Trì đã tỏ rõ ý định đến đòi thù lao.

Nghiêm Tử Thư bình thản nói: "Tôi chưa đồng ý gì cả."

Phó Kim Trì tiến lại gần anh: "Chưa chắc đâu nhé, đừng vội kết luận, chẳng phải cậu đã hứa sẽ thỏa mãn một yêu cầu của tôi à."

Nghiêm Tử Thư nhớ lại, quả nhiên là có việc này.

Phó Kim Trì thì thầm vào tai anh: "Mời tôi lên ngồi một lát, đây là 'yêu cầu nhỏ' không quá đáng chứ nhỉ?"

Nghiêm Tử Thư đứng đó suy xét một lúc, còn Phó Kim Trì chỉ kiên nhẫn nhìn anh.

"Vậy thì anh lên đi." Sau cùng Nghiêm Tử Thư cười nhẹ: "Hôm nay tôi đang vui, cho phép anh làm khách một lần."

---

Tác giả nhắn gửi:

Cái gọi là Cảng Thành và Áo Thành chỉ là hư cấu thôi, xin đừng mang vào thế giới thực, vì đây là một câu chuyện linh hồn nhập vào sách mà ha.

Người dịch:

Áo Thành chính là Macau ngoài đời há, bản dịch vẫn giữ nguyên theo cách viết của tác giả nên sẽ không dùng tên thật ngoài đời.

Trước Tiếp