Trò Chơi Thử Lòng - Hoàng Đồng Tả Luân

Chương 23

Trước Tiếp

Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 23

Phó Kim Trì ho mất một lúc lâu mới ngừng, sau đó cười: "Sao cậu chắc chắn tôi nắm được điểm yếu của hắn chứ?"

Nghiêm Tử Thư dựa lưng vào sô pha, lặng lẽ quan sát y, đôi mắt như nước, mênh mông gợn sóng, như ánh trăng rắc trên mặt hồ. Anh cũng đáp lại bằng một nụ cười đầy ẩn ý: "Chẳng phải anh vừa nói là anh muốn thấy họ xui xẻo còn gì?"

Thực ra đây chỉ là một câu hỏi bất chợt nảy ra trong đầu anh, sau khi nghe câu nói "tiếc là điều đó vẫn chưa xảy ra". Mặc dù Lý Trường An họ Lý, nhưng trong huyết quản gã cũng mang dòng máu họ Phó, như nhau cả thôi.

Phó Kim Trì suy nghĩ: "Nói cũng có lý nhỉ."

Nghiêm Tử Thư hỏi: "Vậy, có hay không?"

Phó Kim Trì đáp: "Hiện tại không có sẵn."

Không có sẵn, nghĩa là cũng có thể điều tra xem sao.

Thế rồi Phó Kim Trì ra giá: "Yêu cầu của cậu không thể giải quyết chỉ bằng một nụ hôn đâu đấy, phải lấy thân mình đền đáp kìa."

Nghiêm Tử Thư cười khẽ: "Vậy thì tôi lại thiệt thòi rồi, hắn ta chẳng đáng giá đến thế."

Ánh mắt chạm nhau, dường như đang trao đổi một tín hiệu không lời nào đó.

Đột nhiên, Phó Kim Trì nói: "Sao cà vạt của cậu lại bị lệch thế."

Nghiêm Tử Thư nhìn xuống theo phản xạ.

Phó Kim Trì lại tấn công bất ngờ, lao vào hôn anh.

Phó Kim Trì di chuyển rất nhanh. Nghiêm Tử Thư không kịp nhìn rõ y làm sao nhảy lên sô pha, chỉ cảm nhận được một làn gió nhẹ thoảng qua mặt, một giây sau đó đã bị kéo vào vòng tay của người kia. Phó Kim Trì quỳ một gối trên tay vịn rộng rãi, thân hình cao lớn cúi xuống, đổ một cái bóng nặng nề lên, như một lãnh địa tuyệt đối hoàn toàn cô lập với thế giới bên ngoài. Biểu cảm của Phó Kim Trì tối tăm, một tay chống lên lưng ghế sô pha, tay kia giữ chắc sau gáy anh.

Nghiêm Tử Thư dứt khoát nhắm mắt lại, để hương vị của cồn lan tràn trong miệng.

Con lắc của chiếc đồng hồ cao đung đưa qua lại, phát ra tiếng tích tắc tích tắc.

Nghiêm Tử Thư vô thức siết chặt tay áo của Phó Kim Trì, giữ lấy tay người kia trước khi y tiến xa thêm một bước. Anh quay mặt đi, luồng không khí quay trở lại lồng ngực, hòa lẫn với hương gỗ của nước hoa nam.

Nghiêm Tử Thư nhẹ nhàng đẩy Phó Kim Trì ra một chút, ngước lên nhìn y: "Thế là đủ rồi."

Con người luôn có hai mặt, ẩn dưới vẻ ngoài điềm tĩnh và lạnh lùng, anh ý thức rất rõ sức hút của bản thân, cũng biết vài trò tán tỉnh sao cho tự nhiên.

Đây không phải là giao dịch, chỉ là tán tỉnh.

Tán tỉnh là một bản năng nguyên thủy của con người. Nó thể hiện sự cho phép tiếp xúc ở một mức độ nào đó, nhưng không có nghĩa là đang tìm kiếm một mối quan hệ nghiêm túc. Những gì anh cho phép hôm nay chỉ đến đây thôi. Không có nhiều thêm.

Phó Kim Trì nhìn anh, rồi sau một lúc thì bật cười khẽ: "Được rồi, cả hai cùng đồng ý thì tốt hơn, phải không?"

Y ngồi về chỗ cũ, ly rượu trên bàn lại quay vào tay, y xoay ly nhưng không uống nữa. Nghiêm Tử Thư chỉ ngồi ở phía đối diện, nhưng dường như đang đứng lặng lẽ bên kia một vực sâu, nhìn thấy, cũng chỉ có thể nhìn thấy. Giữa họ vẫn còn một khoảng cách quá lớn.

Phó Kim Trì cau mày rồi cười: "Nếu cậu sẵn lòng đến làm việc cho tôi, mức lương bao nhiêu tùy ý cậu."

"Tạm thời chưa nghĩ đến chuyện đó." Nghiêm Tử Thư đáp như vậy: "Hơn nữa, tôi không thích chơi trò tình yêu công sở."

Anh nói sẽ không chơi trò tình yêu công sở. Còn trong đầu Phó Kim Trì đã là cảnh y đang cởi bộ vest của anh trong văn phòng rồi. Hoặc ngay trước mặt đang là khách sạn, đặt bất kỳ phòng nào cũng được. Rõ ràng với y, cuối tuần này không phải là cuối tuần như ý cho lắm.

*

Thứ hai, mọi người quay trở lại làm việc.

Cuộc họp hàng tuần yêu cầu báo cáo về tiến độ công việc của tuần trước.

Đây là lần báo cáo thứ hai, nhưng thanh tiến độ trên PPT vẫn chưa di chuyển. Trương Viêm nhân cơ hội luận tội Nghiêm Tử Thư, chỉ ra rằng ý kiến phản hồi ​​của Đông Vân về đề án hợp tác rất không lý tưởng. May mà Ben chỉ là lính lác nên không cần phải cáo cáo gì, hắn chỉ phụ trách mang theo sổ tay và bút, cắm cúi ghi chép trong khi những người khác thao thao bất tuyệt, trong lúc họ cãi nhau thì rảnh rỗi ngồi vẽ rùa.

Lý Trường An cũng cố ý đến dự họp, gác cằm lên tay, nói với giọng điệu chỉ trích: "Hình như nhóm dự án của các cậu làm việc không được tốt lắm?"

Nghiêm Tử Thư chưa kịp nói, Trương Viêm đã xen vào: "Phó tổng Lý, thắng bại là chuyện thường tình, chúng tôi nhất định sẽ tiếp tục phấn đấu."

Lý Trường An cười ha ha: "Thăng tiến bằng thủ đoạn là vô ích thôi, nếu thiếu năng lực thì thẳng thắn thừa nhận, đừng viện cớ."

Trương Viêm giả tạo, nói nước đôi: "Khả năng của sếp Nghiêm thì ai cũng biết kia mà. Chỉ là tôi chưa làm tốt lắm thôi."

Lý Trường An bèn nói tiếp: "Ai cũng có thể khoe khoang, nhưng vấn đề là nếu khoác lác tới tận trời, cuối cùng cũng chỉ có thể đi vòng quanh luẩn quẩn mà thôi. Nói thật không sợ các cậu phật lòng, tôi không lạc quan về tiến độ hiện tại đâu, cứ kéo dài mãi, nếu không làm được thì để người có năng lực hơn tiếp quản." Người nghe còn phải nghi ngờ gã có thể đã học một thành ngữ nào đó để chứng tỏ mình nói chuyện khéo léo.

Nghiêm Tử Thư giải thích vài lời, nhưng giọng điệu quá ôn hòa, khiến người ta có cảm giác như anh không lấn át được Lý Trường An. Hơn nữa, thực tế là tiến độ dự án lại một lần nữa bị đình trệ.

Sau đó, Phó Vi Sơn cũng có phần lưỡng lự và thất vọng, nói: "Được rồi, tạm gác chuyện này lại, Nghiêm Tử Thư tiếp tục theo dõi. Trương Viêm giàu kinh nghiệm, nếu gặp bất kỳ vấn đề gì có thể báo trực tiếp cho tôi. Chuyển sang vấn đề tiếp theo đi."

Có thể bỏ qua quản lý chính để báo cáo trực tiếp, vậy có nghĩa là nâng quyền hạn và trách nhiệm của Trương Viêm lên ngang tầm! Ben ngước lên nhìn Nghiêm Tử Thư.

Nghiêm Tử Thư lại đang lén xem điện thoại. Đèn báo tin nhắn cho biết có tin nhắn mới, Phó Kim Trì gửi cho anh một tấm ảnh.

Tuần trước, anh chia sẻ bánh sinh nhật của Phó Kim Trì, sau đó tặng bù một cây bút máy Montblanc như một cử chỉ lịch sự. Đây là một món quà tặng hoàn hảo cho giới doanh nhân, lại còn đặt hàng trực tiếp từ trang web chính thức, bản thân anh thậm chí còn không lộ diện, có vẻ hơi qua loa.

Vậy là Phó Kim Trì chấm mực thử viết luôn, cố tình dùng nét chữ mạnh mẽ mà uyển chuyển viết tên Nghiêm Tử Thư vào tạp chí. Ảnh bìa tạp chí có hình một thần tượng nam đang uốn éo tạo dáng, khuôn mặt đã qua chỉnh sửa mang vẻ trống rỗng, thẫn thờ, do biên độ động tác quá mạnh nên làm lộ ra phần ngực trần trắng lóa.

Khi nhấn vào ảnh, Nghiêm Tử Thư thấy tên mình bị viết rõ rành rành trên ngực của thần tượng nam kia. Dường như phía bên kia đang thể hiện sự bất mãn của mình theo một cách trẻ con. Thế nhưng cái kiểu ấu trĩ này chỉ là một vỏ bọc kệch cỡm giả tạo. Anh khẽ cong khóe môi thành nụ cười rất nhạt, sau đó thẳng thừng chặn Phó Kim Trì trên WeChat.

Buổi họp chỉ kết thúc khi Ben đã vẽ xong cả một trang đầy những chú rùa nhỏ. Sau cuộc họp, Ben nhanh chóng xé tờ ghi chú, thuần thục tiêu hủy bằng chứng, trong khi Nghiêm Tử Thư cũng đã xóa bức ảnh vô nghĩa đó. Các thành viên khác trong nhóm dự án cũng vẽ hoa, vẽ cỏ, vẽ nhà cửa, nhìn chung tinh thần làm việc không được cao.

Bởi vì tính tình của quản lý dự án Khúc Kiến Dân bên phía ngân hàng Đông Vân được ví với tảng đá trong hố xí, vừa hôi vừa cứng, kéo theo thái độ của những người liên lạc ở mọi cấp bậc dưới hắn ta cũng trở nên kiêu ngạo, thích làm ngơ là làm ngơ. Việc giao tiếp gặp nhiều khó khăn, dẫn đến hiệu quả hợp tác rất thấp.

Nghiêm Tử Thư lại không thể đi tìm Tần Mậu Sinh để phàn nàn chỉ vì việc này. Cấp trên chịu trách nhiệm thảo luận quyết sách và định hướng, còn thực hiện là nhiệm vụ của cấp dưới, tạo ra nhiều khoảng trống để thao túng. Hơn nữa đi khiếu nại một cách tùy tiện là hạ sách, là thừa nhận mình không có năng lực.

Còn về thủ đoạn phi truyền thống mà Nghiêm Tử Thư có thể nghĩ ra, ngay cả Ben cũng có thể.

Vậy thì Lý Trường An có điểm yếu nào đáng để nắm bắt? Chắc chắn là có tồn tại. Chỉ là những thứ mà họ có thể tiếp xúc đến đều tuyệt đối không thể đụng vào. Đừng nói là họ, ngay cả cấp bậc cao như Phó Vi Sơn cũng nhắm mắt làm ngơ, đó là những vấn đề cố hữu đã ăn sâu bén rễ cả rồi.

Ví dụ, nhận hối lộ từ các nhà sưu tập tư nhân nhỏ, thông đồng với tổ giám định của phòng thẩm định, thao túng quy trình ký gửi đấu giá, thu vào các mặt hàng kém chất lượng, treo đầu dê bán thịt chó... Vấn đề là bản thân việc giám định tác phẩm nghệ thuật cũng tiềm ẩn nhiều bất ổn và đặc điểm riêng biệt, trong ngành này tồn tại một tỷ lệ nhất định các chuyên gia giám định và chứng chỉ chuyên môn thực chất là giả mạo hoặc sai sót, đây cũng là quy tắc ngầm.

Hơn nữa, Lý Trường An không phải là người duy nhất th*m nh*ng trong công ty. Đây là một nhóm lợi ích có mối dây liên kết chặt chẽ, bất cứ ai đụng vào đều sẽ gặp rắc rối. Châu chấu đá xe là việc không đáng, huống chi là cố gắng kéo ngã một người riêng lẻ nào đó.

Ben vừa lẩm bẩm một mình vừa đi theo Nghiêm Tử Thư vào văn phòng tổng giám đốc. Ngay khi nhìn thấy một người sống ngồi ở vị trí của trợ lý cao cấp, một hồi chuông cảnh báo sắc bén vang lên trong đầu hắn.

Ba người mặt đối mặt, cả ba đều sững sờ trong giây lát.

Phó Vi Sơn không có ở đây, nhưng thú cưng của gã thì có.

Kỷ Thần bật dậy khỏi bàn làm việc của Nghiêm Tử Thư, rồi nhận ra mình đã phản ứng thái quá nên gãi đầu ngượng ngùng: "Trợ lý Nghiêm, anh đến rồi à, xin lỗi, sếp Phó bảo em xử lý một vài tài liệu, nói rằng lưu hết trong máy tính của anh, chỉnh sửa trực tiếp luôn cho tiện..."

Thật ra thì tài khoản và mật khẩu OA của Nghiêm Tử Thư không được bảo mật tuyệt đối. Nhưng cũng chỉ giao cho một vài người có quyền truy cập giới hạn trong ban thư ký. Hơn nữa, khi người khác cần sử dụng thì phải thông báo trước cho anh, vừa để thể hiện sự tôn trọng, vừa để tránh xảy ra vấn đề rắc rối khó giải thích.

Ben nhất thời lưỡng lự không biết mình nên cùng căm thù kẻ địch, hay hả hê chờ xem một trò cười, cuối cùng quyết định án binh bất động.

Nhưng Nghiêm Tử Thư vẫn thản nhiên gật đầu: "Nếu là yêu cầu của sếp Phó thì tiếp tục sửa đi."

"Em dùng máy tính của anh mà không xin phép, anh không giận chứ?" Kỷ Thần vội hỏi.

"Đừng lo, cứ làm việc của mình đi." Nghiêm Tử Thư cầm một cây bút trên bàn lên. Nói xong, anh lại cùng Ben tránh mặt sang một phòng họp nhỏ bên cạnh văn phòng thư ký.

Sau đó, trong khi mọi người đang ăn ở căng tin, cô thư ký Amy chủ động chạy đến xin lỗi, lắp bắp ngập ngừng: "Xin lỗi trợ lý Nghiêm, lẽ ra tôi nên nhắn tin cho anh trước khi đưa tài khoản và mật khẩu của anh cho Kỷ Thần, nhưng lúc đó tôi hơi bận, vậy nên mới sơ sót."

Nghiêm Tử Thư tỏ ra rất thông cảm, không trách móc gì. Dù sao thì tình yêu của Phó Vi Sơn dành cho thú cưng đập thẳng vào mắt mọi người. Những người khác thấy người sang bắt quàng làm họ, uốn mình theo người, đó là lẽ thường tình trong cuộc sống. Những điều này có thể thông cảm được.

Thực tế, Ben mới là người thực sự gặp xui xẻo, bởi vì sau đó, Nghiêm Tử Thư bắt hắn phải đọc lại từng chữ một trong tất cả các tài liệu mà Kỷ Thần đã động đến. Ben cảm thấy vô cùng suy sụp, không thể hiểu tại sao mình lại là người bị tổn thương.

*

Bất chấp những khó khăn gần đây trong công việc, Nghiêm Tử Thư vẫn tìm thấy cách để thư giãn, thậm chí còn có thời gian trốn việc đi dạo phố.

Bách hóa Maya là một khu mua sắm lâu đời của thành phố này, phía sau trung tâm thương mại là phố hàng hiệu nổi tiếng, có thể thấy hàng loạt các thương hiệu xa xỉ. Tết Trung Thu đến gần, không khí mua sắm trở nên sôi động hơn bình thường, trung tâm thương mại cũng được trang trí rực rỡ hơn.

Ben vẫn cảm thấy chắc chắn là Nghiêm Tử Thư đang có âm mưu gì, anh không thể lấy cái lý do kiểu "dạo này tăng ca vất vả" để công khai trốn việc dưới danh nghĩa "công tác thực địa", lại còn dẫn hắn theo. Nếu anh có lương tâm thì ngay từ đầu không nên bắt hắn đọc soát tài liệu đến tận nửa đêm.

Hơn nữa, hai người đàn ông trưởng thành đi mua sắm cùng nhau là thế quái nào? Đúng vậy, Ben có thể hành động hơi ẻo lả, nhưng chắc chắn hắn là trai thẳng.

Nghiêm Tử Thư có vẻ như đang thong thả dạo bước, đi từ đầu này đến đầu kia của phố hàng hiệu, thỉnh thoảng lại vào hỏi giá. Cuối cùng, cả hai làm như tình cờ bước vào một tiệm vàng lâu đời.

Ngay khi bước qua cánh cửa xoay, Ben đã thầm hét lên: Thấy chưa, biết ngay là mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy.

Tại quầy hàng nổi bật nhất, Lý Trường An đang lơ đãng đi cùng một người phụ nữ ăn mặc sang trọng - được nhân viên bán hàng giới thiệu - so sánh hai bức tượng Quan Âm bằng ngọc bích khảm vàng trông có vẻ cực kỳ đắt đỏ.

Dường như cảm nhận được ánh mắt của người vừa bước vào cửa, cặp đôi quay đầu lại...

---

Tác giả nhắn gửi:

"Bản thân việc giám định tác phẩm nghệ thuật cũng tiềm ẩn nhiều bất ổn và đặc điểm riêng biệt..."Câu này tham khảo từ bài phân tích "10 bí mật mà các nhà đấu giá sẽ không tiết lộ cho bạn" trên mạng.

Trước Tiếp