Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 19
Phó Kim Trì ngồi giữa khu ghế riêng trong quán bar, đối diện không có ai, mất nửa tiếng đồng hồ mới nhận ra mình đã bị lừa.
Nói chính xác hơn thì y đã biết chuyện này trước khi đến. Loại người như Ben thì làm gì có chuyện vô duyên vô cớ mời y đi uống nước? Việc này như một lời thị uy câm lặng, hay đúng hơn là một lời phàn nàn. Đến từ vị trợ lý cao cấp đã bị y gài bẫy lần trước.
Tuy nhiên, Phó Kim Trì vẫn giữ lời hẹn, đêm còn dài, mà y cũng chẳng có việc gì khác để làm. Người phục vụ tiến đến lịch sự nhắc nhở rằng có mức phí tối thiểu cho ghế riêng, y cũng bèn biết nghe lời phải, đổi sang ngồi ở quầy bar như một nhân viên văn phòng phải tính toán chi li để sống qua ngày điển hình.
Y ngồi đó với ly rượu trên tay, liên tục có trai hào hoa gái mỹ miều sáp đến gần, có người thì vì vẻ ngoài của y, cũng có người vì logo trên quần áo. Họ giống như những con sóng đánh vào đá trên biển, đập vào vách đá, rồi hậm hực rút lui.
Phó Kim Trì nhớ lại khuôn mặt lúc nào cũng tỏ ra bình thản nhưng lại lạnh lùng như băng tuyết kia, thế là mất sạch hứng thú với người khác. Tất nhiên, lần này chắc chắn y đã làm mất lòng người ta rồi.
Gieo rắc thị phi, làm mưa làm gió, cực kỳ nhàm chán, Phó Kim Trì nhận thức rất chính xác về hành vi của mình. Bản chất của Phó Kim Trì là một kẻ phá hoại, Nghiêm Tử Thư đánh giá y là ma vương hại đời thật sự là khá chính xác. Có nhiều lúc y cảm thấy cuộc đời mình chẳng còn ý nghĩa gì nữa, nhưng y lại không muốn nhìn thấy Phó Vi Sơn sống tốt. Càng không thích thấy có người ngoan ngoãn tuân theo, nhất quyết một lòng với Phó Vi Sơn.
Quán bar đang phát một bài hát xưa: "Đã không phải là thần tiên, tránh sao được suy nghĩ thế tục, gạt đạo nghĩa sang một bên, đặt lợi ích lên hàng đầu..."
Phó Kim Trì lắng nghe một lúc, rồi bỗng để lộ ra nụ cười tự nhiên và hiền lành. Y một mình uống vài ly, đêm nay thế là đã gần kết thúc.
Trước khi đi, Phó Kim Trì tiện tay đưa cho người phục vụ một xấp tiền boa kha khá. Phục vụ nhận mà hơi sợ, thật sự phải hối hận vì đã đuổi y ra khỏi khu ghế riêng: "Ấy? Cảm ơn quý khách! Thế này nhiều quá rồi!"
Phó Kim Trì cười cười, ra hiệu: "Nốt ruồi bên khóe mắt của cậu trông giống một người bạn của tôi, coi như là duyên phận."
*
Nội bộ tập đoàn Anh Hạn, dự án hợp tác với ngân hàng Đông Vân đang được tiến hành một cách có trật tự.
Nhóm dự án hiện đã gần tổ chức xong. Giống như bất kỳ nhóm cộng tác nào, bên trong có thành viên cực kỳ chăm chỉ giỏi giang, tất nhiên cũng phải có thành viên ngồi mát ăn bát vàng. Đặc biệt là ở những công ty gia đình có quan hệ chặt chẽ, ngay cả Nghiêm Tử Thư cũng không thể loại bỏ hết những thành phần sâu bọ này. Tuy nhiên, phong cách quản lý của anh là lạnh lùng nghiêm khắc cũng giống như tính cách của mình, điều này vẫn có tác dụng răn đe nhất định đối với cả nhóm.
Mà cũng có những người không cam lòng bị quản lý. Ví dụ như phó quản lý Trương Viêm. Trương Viêm thật ra chính là người mà phó tổng giám đốc Lý Trường An tìm cách đẩy lên, mặc dù không trở thành quản lý chính, nhưng sau đó vẫn được nhét vào, còn chen chân đến vị trí số hai. Nhưng rõ ràng Trương Viêm thích làm người lãnh đạo cao nhất hơn.
Ben nghiến răng phẫn nộ ở sau lưng: "Chỉ cần có một lỗi nhỏ nhất trong hồ sơ phê duyệt thôi là phòng pháp chế không thèm sửa đã trả lại ngay, thậm chí không nói rõ vấn đề là gì, tất cả phải bắt đầu lại từ đầu, đi tới cuối cùng hóa ra là dữ liệu của cấp dưới Trương Viêm chưa được cập nhật. Lần trước tôi thấy Trương Viêm gọi một đống trà sữa để nịnh nọt phòng pháp chế, xem ra là thân với bọn họ lắm, tôi thấy rõ ràng là thông đồng với nhau."
Nghiêm Tử Thư liếc nhìn hắn rồi hỏi: "Nói vậy có chứng cứ gì?"
Ben lẩm bẩm: "Chỉ là phàn nàn thôi... quy trình thực tế là do ban thư ký xử lý, bắt người khác phải chịu trách nhiệm mà."
Nghiêm Tử Thư lạnh nhạt khiển trách hắn: "Những lời này không nên tùy tiện nói ra."
Lúc đầu, Ben bị mắng xong thì sẽ im lặng, thậm chí còn hoang mang suy ngẫm về hành động của mình. Sau này hắn mới phát hiện ra hàm ý của câu nói này là: quân tử trả thù, mười năm chưa muộn, tại sao phải làm ầm ĩ lên.
Ở công ty, mỗi khi Trương Viêm nhìn thấy Nghiêm Tử Thư là luôn tỏ ra rất nhiệt tình, khoác vai bá cổ, xưng huynh gọi đệ. Tình cảnh thường xảy ra là Trương Viêm từ xa gọi: "Này, sếp Nghiêm!"
Nghiêm Tử Thư chỉ đáp: "Cái gì mà 'sếp', anh gọi Lão Nghiêm Tiểu Nghiêm đều được, tuyệt đối đừng gọi 'sếp'."
Trương Viêm bèn nói: "Không được, cần gọi thì phải gọi, không thể nhập nhằng chức vụ ha ha!" Khoa trương đến mức ngay cả những người đứng xem cũng không dám nhìn.
Tuy nhiên trên thực tế, chính Nghiêm Tử Thư cũng cảm nhận được từ sau khi anh làm quản lý dự án, thời gian anh ở cạnh Phó Vi Sơn hàng ngày đương nhiên cũng ít đi rất nhiều. Mà Phó Vi Sơn giao dự án này ra trong tâm trạng rối rắm khó chịu, cảm giác xa cách dần dần thể hiện rõ. Trong cả hai cuộc họp, Trương Viêm đều cố tình phản bác anh, Phó Vi Sơn lại có dấu hiệu thiên vị Trương Viêm. Kiểu tâm thế này cứ như thấy ai càng thẳng thắn khuyên can thì càng giống trung thần.
Vậy nên, trong giờ nghỉ giải lao, Nghiêm Tử Thư lại giao cho Ben nhiệm vụ thứ hai mà tiểu nhân cần phải làm. Anh lơ đãng nói: "Ban thư ký hiện tại đang thiếu người, tính theo thời gian, Kỷ Thần hẳn đã về rồi chứ?"
Ben khá ngạc nhiên khi nghe yêu cầu này, hắn không nghĩ Nghiêm Tử Thư lại chào đón Kỷ Thần.
Nghiêm Tử Thư đương nhiên là không chào đón Kỷ Thần, nhưng chuyện này không liên quan đến sở thích cá nhân của anh. Anh vỗ vai Ben, cũng như vị phó tổng lần trước vỗ vai mình: "Cậu chỉ cần làm theo lệnh thôi."
Giọng điệu của anh nghe rất tự tin, Ben bèn không nghĩ ngợi gì nữa, làm theo lời anh.
Vì trên đời này có triết lý làm cấp trên, thì cũng có triết lý làm cấp dưới. Triết lý làm cấp dưới là: Nếu gần đây cấp trên của bạn thấy ngứa mắt với bạn, thì hoặc là làm điều gì đó khiến cấp trên vui, hoặc cố gắng chuyển hướng chú ý của cấp trên sang việc khác. Cái trước là giải quyết xung đột, còn cái sau là chuyển hướng xung đột.
Vì vậy, chỉ cần Phó Vi Sơn chào đón Kỷ Thần là đủ.
Trước đó, Kỷ Thần đã đề nghị nghỉ việc, nhưng Phó Vi Sơn cho cậu ta nghỉ phép để "chuẩn bị thi cuối kỳ". Nói cách khác, Phó Vi Sơn rồi cũng sẽ đưa Kỷ Thần trở về công ty.
Mượn lời của Phó Kim Trì là dù sao cũng sẽ trở lại, vậy tại sao Nghiêm Tử Thư lại không thể tận dụng cơ hội này kia chứ? Xét về góc độ cốt truyện, điều này không mâu thuẫn với việc sau này Nghiêm Tử Thư sẽ tìm cách đối phó với cậu ta.
Có ba người tham gia vào vụ đánh nhau ngày hôm đó, bao gồm Kỷ Thần. Ben đã đến gặp riêng nhân viên "lịch sự hơn một chút" đó, hôm sau, anh chàng lịch sự này bèn đi nói với phòng nhân sự rằng thực ra Kỷ Thần bị cố ý kích động nên mới ra tay đánh người, coi như là có lý do.
Không có camera giám sát ở lối thoát hiểm, sự tình xảy ra trong ngày hôm đó chỉ có thể căn cứ vào lời kể cá nhân. Trước đó, Kỷ Thần chỉ khẳng định đối phương đã "nói năng thô lỗ", nhưng có chết cũng không chịu nhắc lại cụ thể những lời tục tĩu mà họ đã dùng. Thế nhưng không thể phủ nhận rằng cậu ta là người ra tay trước, nên kết quả là cả hai bên đều bị phạt, trong đó Kỷ Thần phải chịu trách nhiệm nhiều hơn một chút.
Nhưng nay anh chàng lịch sự lại mang ra một đoạn ghi âm ngắn. Đúng vậy, hôm đó khi Kỷ Thần nghe được bọn họ nói xấu sau lưng mình, theo bản năng, hắn lén lút mở điện thoại ghi âm lại cuộc trò chuyện, mặc dù chưa nghĩ đến sau này có thể dùng làm gì. Nhưng rõ ràng là vào lúc này nó có tác dụng, chứng tỏ rằng người nói năng thô lỗ kia thật sự đã sử dụng cụm từ xúc phạm như "xin lỗi con mẹ mày".
Về phần anh chàng lịch sự, sau khi bật máy ghi âm, hắn đã kiềm chế, chỉ nói "cả hai bên đều có lỗi, mỗi bên lùi một bước" bằng giọng điệu nhẹ nhàng, bất kể có nghe lọt tai hay không thì ít nhất cũng không phải mắng chửi người ta, nên hắn cũng không sợ.
Bây giờ đã có bằng chứng chứng minh Kỷ Thần bị nhân viên khác khiêu khích bằng lời lẽ xúc phạm nên mất bình tĩnh, dùng nắm đấm để giải quyết, vậy là có thể thông cảm. Không, không chỉ có thể thông cảm, sự việc này nếu được đưa lên một tầm cao hơn thì sẽ chứng minh rằng thực sự có hiện tượng nhân viên cũ của Anh Hạn bắt nạt thực tập sinh. Cuộc điều tra kéo dài rất lâu, cứ tưởng kết quả sẽ bị bỏ qua, đột nhiên trở nên rất có lợi cho Kỷ Thần.
Nghiêm Tử Thư cùng với giám đốc nhân sự đến văn phòng của Phó Vi Sơn báo cáo sự việc.
Giám đốc nhân sự lau mồ hôi: "Đây thực sự là một thiếu sót của chúng tôi trong việc quản lý nhân viên... Anh Hạn chúng ta luôn có uy tín cao, ai mà ngờ lại xuất hiện chuyện ma cũ bắt nạt ma mới, như vậy sao được? Nhưng điều quan trọng là nhờ sếp Phó can thiệp kịp thời, giúp thực tập sinh kia bình tĩnh lại, không để cậu ta bốc đồng bỏ việc, nên vẫn còn cơ hội cứu vãn tình hình, nếu không, hình ảnh của công ty sẽ bị ảnh hưởng!"
Đoạn lời thoại này... nửa đầu cho thấy tính nghiêm trọng của vấn đề, nửa sau cho thấy cách xử lý nghiêm minh của Phó Vi Sơn. Thấy Phó Vi Sơn khẽ gật đầu, giám đốc nhân sự thở phào nhẹ nhõm.
Nghiêm Tử Thư cũng nói thêm: "Tôi sẽ đích thân đến chỗ Kỷ Thần giải thích kết quả điều tra, đồng thời xin lỗi."
Phó Vi Sơn cũng đồng ý.
Kỷ Thần bị bạn cùng phòng Kính gọng đen gọi ra khỏi phòng học. Nghe Nghiêm Tử Thư truyền đạt lời giải thích tương tự với giám đốc nhân sự, cậu ta thậm chí còn giật mình: "Không không, cũng là lỗi của em..."
Nghiêm Tử Thư lại nói: "Thật ra, tôi cũng cần phải xin lỗi cậu."
"Tại sao?" Kỷ Thần nghi hoặc hỏi.
"Trước đây tôi có lúc lạnh nhạt với cậu..." Nghiêm Tử Thư đẩy kính lên. "Vì cậu đã ảnh hưởng đến phán đoán của sếp Phó."
"Hả? Cái gì?" Kỷ Thần mở to mắt không tin nổi.
"Cậu nên hiểu rằng, với một người có địa vị như sếp Phó, phải quản lý một tập đoàn lớn như Anh Hạn chẳng khác nào lái một con tàu khổng lồ. Quyết định sáng suốt là phẩm chất quan trọng nhất của một nhà lãnh đạo." Nghiêm Tử Thư nói: "Nhưng kể từ khi gặp cậu, sếp đã trở thành người hành động theo cảm tính... Ảnh hưởng của cậu đối với sếp lớn hơn cậu tưởng. Cậu có hiểu điều đó nghĩa là gì không?"
Theo một nghĩa nào đó, nếu phân tích từng câu của anh để hiểu thì cũng không có câu nào là nói dối. Chỉ có điều ý nghĩa cảm xúc đằng sau nó hoàn toàn tùy thuộc vào cách diễn giải của mỗi cá nhân.
Kỷ Thần trợn to mắt: "Em... em không hiểu lắm. Ý anh là sếp Phó..."
"Đây chỉ là ý kiến cá nhân thôi." Nghiêm Tử Thư nói sự thật bằng giọng bình tĩnh: "Cậu cứ từ từ suy nghĩ đi. Nhưng nếu cậu quay lại làm việc, tôi chắc chắn sếp Phó sẽ rất vui."
Anh dừng lại ở đó rồi rút lui, bỏ lại Kỷ Thần một mình, một lần nữa chìm trong trạng thái hoang mang.
Kính gọng đen đang định đi ăn thì thấy bạn cùng phòng vẫn đứng ở cửa ra vào khu phòng học: "Này, cậu đang mơ mộng gì thế?"
"Nếu có người nói mình ảnh hưởng đến phán đoán của người đó, vậy là có ý gì?" Kỷ Thần như đang rất khổ sở, hỏi.
"À, đó mà cũng phải hỏi à?" Kính gọng đen gãi đầu. "Nghe như một câu thoại trong phim truyền hình dài tập tám giờ ấy nhỉ?"
Kính gọng đen thực sự không hổ danh là người được đào tạo trong câu lạc bộ kịch. Cậu ta khuyên Kỷ Thần: "Ngày nay mà còn có người dùng kiểu ngôn ngữ mơ hồ ám chỉ để tỏ tình, cẩn thận bắt cá nhiều tay."
Kỷ Thần mềm lòng, lập tức lắc đầu bênh vực Phó Vi Sơn: "Không phải anh ấy nói, mình tin chắc anh ấy không phải loại người như vậy."
Có lẽ ai cũng có tâm lý nổi loạn, khi Kính gọng đen không hiểu tình hình mà đã gán cho Phó Vi Sơn cái mác bắt cá nhiều tay, phản ứng theo bản năng của Kỷ Thần là bị xúc phạm: một người ngoài cuộc không biết rõ hoàn cảnh cụ thể là gì mà lại nói Phó Vi Sơn là kẻ xấu, vậy thì quá võ đoán. Ít nhất là đối với Kỷ Thần, Phó Vi Sơn là người sẽ dạy cậu ta cách ăn uống theo kiểu Tây, sẽ đến xem cậu ta biểu diễn, sẽ cho tài xế đưa cậu ta về nhà...
Nghĩ đến ánh mắt u sầu và giọng điệu thất vọng của Nghiêm Tử Thư, Phó Vi Sơn trong lòng cậu ta thậm chí còn được tô thêm một màu sắc tội nghiệp. Thậm chí còn có giọng nói đang liên tục xúi giục: "Tình yêu chẳng phải đều bắt nguồn từ hormone, hai người thử đến với nhau xem sao à?"
Kỷ Thần cuối cùng cũng mềm lòng.
Trong lúc cậu ta rối rắm, kỳ nghỉ hè trôi qua nhanh chóng, kỳ thi cũng chỉ diễn ra trong hai tuần. Khi Kỷ Thần lấy hết can đảm để quay lại công ty, lần này giám đốc nhân sự không nói một lời, đẩy thẳng cậu ta trở lại ban thư ký.
Lúc đó mọi người đều đang bận rộn, Ben ngước nhìn lên, đập vào mắt hắn là một cậu trai trẻ xinh đẹp, tay xách một chiếc ba lô kiểu cũ, đi theo sau giám đốc nhân sự. Cậu ta trùm lên người một bộ vest đơn giản có giá vài trăm tệ. Bộ trang phục u ám không thể che giấu được làn da trắng nõn mịn màng, khuôn mặt ửng hồng như quả táo, đôi môi đỏ anh đào, đôi mắt hạnh nhân ngấn nước, chẳng khác nào một học sinh trung học vẫn còn non nớt. Hoặc là như một chú thỏ trắng nhỏ lạc vào thế giới rừng rậm.
Helen khoác vai Kỷ Thần: "Mặc dù trước đây đã có một vài hiểu lầm, nhưng công ty đã xử lý thỏa đáng, không nhắc lại chuyện cũ nữa, bây giờ chào mừng Tiểu Thần trở lại bộ phận chúng ta, mọi người sau này cùng nhau quan tâm, cùng nhau làm việc, cùng nhau tiến bộ nhé."
Kỷ Thần vội vàng cúi đầu thật sâu: "...Sau khi trở về công ty, em sẽ cố gắng làm việc chăm chỉ, mong mọi người giúp đỡ."
Nào ngờ do biên độ động tác quá lớn, trán cậu ta đập mạnh vào góc bàn, vang lên một tiếng cộp. Cậu ta ôm đầu, khi ngẩng lên thì một mảng da trắng chuyển sang màu đỏ, nước mắt sinh lý dần dâng lên trong vành mắt.
Ban thư ký lập tức bắt đầu ríu rít huyên thuyên, lúc thì hỏi cậu ta bị va trán vào đâu, lúc thì đua nhau mỗi người một câu chào đón cậu ta.
Ben bĩu môi, lúc đầu cảm thấy khá khó chịu, nhưng giờ hắn cảm thấy vừa khó chịu vừa dở khóc dở cười. Hắn lén chụp ảnh rồi chia sẻ với Nghiêm Tử Thư khung cảnh này. Giờ hắn cũng khôn ngoan hơn rồi, khi nói chuyện ngoài công việc, họ dùng một ứng dụng nhắn tin riêng, không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Ben phàn nàn: "Xong rồi, phòng của chúng tôi lại rước ông cố nội này về."
Nghiêm Tử Thư xem rồi đáp: "Cậu đừng chọc vào cậu ta là được. Tôi tin cậu sẽ xử lý được."
Tâm trạng của Ben vui tươi hơn một chút.
Thế rồi khi hắn quay lại giao diện WeChat, lại thấy Nghiêm Tử Thư đã thêm một tin nhắn khác ngay sau đó: "Bài thuyết trình cho cuộc họp tuần sau đã hoàn thành chưa? Khi nào gửi cho tôi?"
Ben: Mẹ kiếp!
---
Người dịch:
Trợ lý Nghiêm với anh Phó đúng là nồi nào úp vung nấy, một người ca bài "hãy yêu đi yêu đi yêu đi đừng ngại ngần", một người nhảy vào xúi "lần đầu tiên thấy sếp bla bla bla vì ai".