Trẫm Và Nàng – Nàng Và Đèn

Chương 77: Hạ sơn (3)

Trước Tiếp

Sầm Chiếu không đáp lời Tịch Ngân. Ngược lại, y chắp tay cúi người, phủ phục thật sâu ngay trước mặt nàng.

Dải lụa xanh thêu vân tùng bách do chính tay Tịch Ngân thêu thuận thế rủ xuống đất, khi lướt qua gối nàng, cảm giác đau đớn ấy chẳng khác nào bị đao chém qua.

Cả đời này, Tịch Ngân chưa từng thấy Sầm Chiếu đối diện với mình bằng tư thái như vậy.

Nàng vội vã muốn nói điều gì đó, muốn biện giải điều gì đó, nhưng chợt nhận ra bất luận lúc này mình nói gì, dường như cũng mang theo sự rủ lòng thương của kẻ bề trên. Nghĩ đoạn, nàng vô vọng nhắm nghiền mắt lại, bàn tay vô thức chạm vào chiếc chuông vàng Trương Đạc tặng nàng đeo bên hông.

Quả thực, Trương Đạc đã cho nàng dũng khí để đi lại giữa thế gian này.

Thứ dũng khí ấy giúp nàng đối mặt với cung Lạc Dương cấp bậc nghiêm ngặt, đối mặt với những ánh mắt khinh bỉ và ác ý của cả triều đình, đối mặt với Trương Bình Tuyên, và đối mặt với chính quá khứ tội lỗi cùng cuộc đời hiện tại của mình.

Thế nhưng, nàng lại không cách nào dùng thứ dũng khí ấy để đối mặt với một Sầm Chiếu đang quỳ trước mặt mình.

“Nội quý nhân, hoàng mệnh chưa truyền, không được quỳ đâu ạ.”

Tống Hoài Ngọc thấy Tịch Ngân như vậy, không nhịn được lên tiếng nhắc nhở. Nói xong thấy nàng không động đậy, ông vội vã phất tay ra hiệu cho cung nhân phía sau tiến lên đỡ nàng dậy.

“A Ngân đứng lên đi.”

Giọng nói của Sầm Chiếu bị che khuất sau ống tay áo rộng, nghe có chút nghẹn ngào.

Tịch Ngân cúi đầu nhìn y: “Tại sao ca ca lại làm vậy? A Ngân chịu không nổi… A Ngân… A Ngân rất đau lòng.”

“A Ngân đừng đau lòng.”

Y nói rồi chậm rãi ngẩng đầu lên: “Là ca có lỗi với A Ngân.”

“Không có, ca ca chưa bao giờ có lỗi với A Ngân cả.”

Sầm Chiếu lắc đầu: “A Ngân lớn rồi, cũng thay đổi nhiều quá. Một năm qua, muội chắc chắn đã chịu nhiều khổ cực.”

Một năm qua, nàng có khổ cực không?

Ở bên cạnh Trương Đạc, quả thực là hễ sơ sẩy là bị trách phạt, nhẹ thì bị quát mắng, nặng thì chịu nỗi đau da thịt. Hơn nữa, Trương Đạc người tôn quý nhưng cô độc ấy vốn dĩ không hề biết cách làm sao để hóa giải nỗi sợ hãi và u sầu thiên bẩm của một người nữ nhân.

Lúc này, trong giọng nói ôn hoà của Sầm Chiếu, những uất ức mà Tịch Ngân phải chịu đựng trong suốt một năm qua, những cơn đau trên thân thể, những lo âu trong lòng, dường như đột nhiên tìm được một lối thoát, điên cuồng tuôn trào.

Tịch Ngân không muốn nói gì nữa, nếu không phải vì Trương Bình Tuyên và Tống Hoài Ngọc có mặt ở đây, nàng chỉ muốn gục vào gối Sầm Chiếu mà khóc một trận như ngày xưa.

“Muội không ép điện hạ nữa… A Ngân không ép nữa… Ca ca, huynh đứng lên đi, đứng lên có được không?”

“Được.” Sầm Chiếu ôn hòa đáp một tiếng.

Tịch Ngân vội định đỡ y dậy nhưng Trương Bình Tuyên đã nhanh tay thay thế. Nàng đành giấu đôi bàn tay vào trong tay áo, cúi đầu lùi lại vài bước.

Trương Bình Tuyên lệnh cho tì nữ phủi bụi trên người Sầm Chiếu, đích thân nàng giúp y chỉnh đốn y quan và tay áo. Sau đó, nàng liếc nhìn Tịch Ngân, giọng điệu không còn gắt gỏng: “Ngươi không cần đứng xa thế đâu, nội quý nhân.”

Nói xong, nàng ngẩng đầu bảo Sầm Chiếu: “Chẳng phải chàng có lời muốn nói với nàng ta sao? Tới hậu uyển mà nói đi, chính đường còn phải trang trí cho hôn lễ tối nay.”

Sầm Chiếu gật đầu, quay lại bảo A Ngân: “A Ngân, lại đây.”

Tịch Ngân vừa định tiến lên đỡ y thì nghe Trương Bình Tuyên lạnh lùng thốt: “Đừng chạm vào chàng.”

Nói đoạn, nàng nhận lấy cây gậy mù từ tay tì nữ đặt vào tay Sầm Chiếu, ngẩng đầu nói tiếp: “Chàng là phu quân của ta.”

“Vâng, điện hạ.” Giọng Sầm Chiếu không lớn, nhàn nhạt, ngoài sự tôn trọng thì không nghe ra tình ý gì khác. Thế nhưng, câu nói sau đó y lại nói rất đỗi dịu dàng: “Nhưng A Ngân là muội muội của ta.”

Nói xong, y xoay người chìa một bàn tay về phía Tịch Ngân: “A Ngân, lại đây nào.”

Tịch Ngân nhìn Trương Bình Tuyên, không dám đưa tay ra: “A Ngân… cứ đi theo ca ca là được.”

Sầm Chiếu nghe nàng nói vậy, chỉ mỉm cười nhạt, buông thõng cánh tay không ép buộc nữa.

Bên này Tịch Ngân vừa định đi theo, lại nghe thấy phía sau có tiếng hỏi: “Các người đi theo làm gì?”

Tịch Ngân ngoái lại, thấy Tống Hoài Ngọc cùng hai cung nhân cũng đang tiến tới.

Tống Hoài Ngọc đáp: “Điện hạ, nội quý nhân trong cung xuất cung không được phép riêng tư gặp gỡ ngoại nam, chúng nô tự phải theo sát.”

Trương Bình Tuyên định nói gì thêm, nhưng Sầm Chiếu đã quay người lại: “Không sao. Sầm Chiếu hiểu ý bệ hạ. Tống thường thị, mời.”

Thấy vậy, Trương Bình Tuyên không lên tiếng nữa, nhường đường cho nhóm người Tống Hoài Ngọc đi theo.

Cả nhóm cùng xuyên qua hành lang nội thất đi về hướng hậu uyển. Hành lang này là nơi cấm kỵ riêng tư của Trương phủ, thực khách trong uyển không được phép đi lại.

Đến dưới hành lang, nhóm Tống Hoài Ngọc không tiến lại gần nữa mà cùng tì nữ đứng chực trên con đường đầy rêu xanh. Phía ngoài hành lang là đầm sen. Lúc này mùa sen sắp tàn, trên những cánh hoa tàn tạ vẫn còn vài con chuồn chuồn đậu, gió thổi tới liền bay cả vào lùm lá mất hút.

Phía đối diện đầm sen, thực khách đang uống rượu thanh đàm, lờ mờ có thể nghe thấy những từ như “Bồ đề”, “Bát quái”, “Âm dương”, “Thảo tranh”… Bóng dáng yểu điệu của các tì nữ đi lại xuyên qua đó, hương rượu theo gió thoảng tới, sảng khoái lòng người.

Tiếng gậy mù của Sầm Chiếu gõ cộp cộp trên sàn hành lang bằng gỗ, Tịch Ngân đi phía sau, không kìm được mà bước theo nhịp điệu của tiếng gậy ấy.

Sầm Chiếu đi đến trước bàn cầm, quỳ ngồi xuống, ngẩng đầu bảo Tịch Ngân: “A Ngân ngồi đi.”

Tịch Ngân nhìn tòa cầm đài bằng gỗ sưa chạm khắc hoa sen sang trọng vô cùng, nhưng cây đàn trên đài vẫn chính là cây đàn Sầm Chiếu thường gảy ở Thanh Lư.

“A Ngân, có phải đã lâu rồi muội không chỉnh dây đàn không?”

Tịch Ngân nương theo lời y mà hồi tưởng một hồi. Hình như đúng là đã một năm nàng không chạm vào đàn. Nhưng nàng nhớ lại, hồi ở Thanh Đàm Cư, Trương Đạc có mua cho nàng một cây đàn, chỉ có điều đó là cổ cầm, nàng không rành gảy lắm. Sau đó, hắn dường như vẫn thích ngắm nhìn dáng vẻ nàng viết chữ đến vò đầu bứt tai hơn, cây đàn đó cũng không biết bị quẳng đi đâu mất. Tóm lại Trương Đạc không chủ động bảo đàn, Tịch Ngân vạn lần không dám nhắc tới.

“Vâng… tay có lẽ cũng cứng rồi.”

Nàng nói rồi cúi đầu vén lọn tóc mai, vuốt váy ngồi xuống đối diện Sầm Chiếu, đưa tay sờ lên dây đàn.

“A Ngân thực sự rất nhớ ca ca, nhớ rất nhiều.”

“Ca cũng rất nhớ A Ngân.”

Tịch Ngân ngẩng đầu lên, Sầm Chiếu dưới bóng tàn của hoa sen trông dáng vẻ thật gầy yếu. Dù đã thay bộ thanh huyền bào cho đại hôn nhưng y chưa đội quán, chỉ dùng một chiếc trâm ngọc xanh cài tóc. Hai tay y tĩnh lặng đặt trên mặt đàn, nụ cười nhàn nhạt, ấm áp như nắng sớm.

“Ca ca… kết thân với trưởng công chúa điện hạ, có phải A Ngân không vui không?”

“Không có, trưởng công chúa cao quý, hiểu lễ nghĩa, ca ca cưới được người, A Ngân sao có thể không vui.”

“Ca ca cũng giống như A Ngân, thân bất do kỷ mà thôi.”

Tịch Ngân không nói gì. Phía bờ đối diện đột nhiên náo loạn hẳn lên. Tịch Ngân nghiêng mặt nhìn sang, thấy một vị khách say rượu đang trêu ghẹo tì nữ Trương phủ ngay bên đầm. Người này mặc sam bào tay rộng màu vàng nhạt thêu chỉ vàng, lưng thắt đai bạch ngọc, trông vô cùng phú quý. Hắn cầm chén rượu, một tay ôm eo tì nữ, cười say khướt: “Đều nói tì nữ phủ trưởng công chúa xinh đẹp, hôm nay được mở mang tầm mắt, quả nhiên không tầm thường. Trong tay áo giấu hương gì mà thơm quá vậy…”

Gia nô bên cạnh khuyên nhủ: “Lang quân, ngài say rồi, buông tay ra đi thôi, đây không phải là tư uyển của ngài đâu ạ.”

Kẻ đó lại chẳng hề quan tâm, vứt phắt chén rượu trong tay đi, tì nữ kia thừa cơ che mặt chạy mất.

Thấy vậy, hắn lập tức nổi giận: “Đứng ngây ra đó làm gì, còn không mau đuổi theo bắt nàng ta lại!”

Gia nô nói: “Lang quân à, đây là ở phủ công chúa…”

“Ta không say! Ta biết đây là phủ công chúa, nhưng thế thì đã sao? Ai mà chẳng biết chỗ này dơ bẩn chứ. Không nói gì khác, cứ nhìn cái gã Sầm Chiếu kia xem… Các người gọi y là Thương Sơn Tứ Hạo, Thanh Lư Nhất Hiền gì đó, trước đây… có lẽ đúng là hiền nhân giữ thân mình trong sạch, còn bây giờ… phi! Cái loại tội tù từ ngục Đình uý bước ra, dựa vào sự cầu tình của trưởng công chúa mới giữ được mạng hèn, gọi là phò mã… chứ ai chẳng biết y chính là nam sủng, đem cái thân xác đó ra hầu hạ phụ nhân. Ta nói các người hay, ngày nào đó ta cầm hai thỏi vàng ròng, cũng bắt y phải quỳ xuống, hầu hạ ta cho tử tế…”

Gia nô nghe không nổi nữa, vội nhìn quanh quất: “Ngài đừng nói nữa, để người ta nghe thấy thì hỏng bét. Cả thành Lạc Dương đều biết trưởng công chúa điện hạ trân quý phò mã vô cùng.”

“Đó là vì ả rẻ mạt…”

Kẻ này là mượn rượu làm càn, nhân lúc xung quanh không có ai liền nổi cơn điên, chuyện nên nói hay không nên nói đều tuôn ra hết, hoàn toàn không biết rằng trên hành lang nội thất sau rèm châu có người.

Tịch Ngân nghe thấy những lời này, không khỏi nghiến răng kèn kẹt, lòng bàn tay vỗ mạnh lên dây đàn, đứng bật dậy bảo Tống Hoài Ngọc đang đứng bên đường rêu: “Tống Hoài Ngọc, mang kẻ đó lại đây!”

Tống Hoài Ngọc vâng lệnh định bước đi, lại nghe Sầm Chiếu bảo: “Tống thường thị, khoan đã.”

Tịch Ngân khựng bước quay đầu lại: “Muội không cho phép ca ca chịu sự nhục nhã như vậy!”

Sầm Chiếu lắc đầu, đưa tay lần mò, nắm lấy tay áo Tịch Ngân. Tịch Ngân đành phải nương theo lực của y mà quỳ ngồi xuống lần nữa.

“Muội biết ca ca là người trong sạch nhất thành Lạc Dương, tuyệt đối không giống như những lời họ nói!”

Nàng càng nói càng gấp, hai má đỏ bừng, đôi khuyên tai bằng trân châu kêu lanh lảnh. Sầm Chiếu đặt chồng hai bàn tay lên bàn cầm, mỉm cười nói: “Đây là lần đầu tiên ta nghe muội nói chuyện như thế này.”

“Muội…” Tịch Ngân ngẩn người. Lúc nãy nàng giận quá, thực sự không nhận ra mình đã nói gì, khí thế bỗng chốc yếu hẳn đi.

Cúi đầu thấy Tống Hoài Ngọc vẫn đứng bên con đường rêu chờ lệnh, nàng do dự một lúc mới nói: “Ca ca là phò mã của trưởng công chúa điện hạ, họ thốt lời sỉ nhục ca ca chính là bất kính với trưởng công chúa, và cả bệ hạ nữa. Muội không cho phép họ hỗn láo như vậy.”

Nói xong, nàng theo bản năng bóp chặt chiếc chuông vàng nơi hông, lấy lại khí thế bảo Tống Hoài Ngọc: “Đi bắt hắn ta lại đây, ta muốn hắn phải xin lỗi ca ca ta!”

“A Ngân, không cần đâu.”

“Ca ca!”

Sầm Chiếu lắc đầu: “Ta không muốn thấy A Ngân như thế này.”

Tịch Ngân nghe vậy, giọng nhỏ dần: “Tại sao…”

“Muội như vậy, ta sẽ cảm thấy là do ta đã không bảo vệ tốt cho muội.”

Tịch Ngân nghẹn lời. Sầm Chiếu ngẩng đầu lên: “Muội trước đây luôn là cô nương dịu dàng nhất thế gian này.”

Có những lời nói không cần lạnh lẽo như lưỡi kiếm sắc cũng có thể tức khắc rạch phá làn da, nương theo từng thớ thịt mà đâm thẳng vào tim.

Nếu Trương Đạc nghe được câu nói ấy của Sầm Chiếu lúc này, chắc chắn sẽ tự than rằng, xét về việc thao túng lòng người, mình còn kém xa đối phương. Hắn tưởng rằng lời lẽ của mình đã đủ sắc bén để lột da lọc xương, thay hình đổi dạng Tịch Ngân. Nhưng hắn không biết rằng trên đời này, đối với nữ nhân, những lời có thể diệt tận cõi lòng nhất thường lại chứa đựng tình ý dịu dàng nhất, khiến họ không kìm lòng được mà chìm đắm.

Tịch Ngân á khẩu. Nàng thẫn thờ trước bàn cầm, một câu cũng không thốt ra được. Rõ ràng Sầm Chiếu không trách nàng, nhưng nàng lại cảm thấy bản thân mình trở nên chẳng còn đáng yêu nữa. Nhất thời, nàng thậm chí còn nảy sinh lòng chán ghét chính cái khí thế hung hăng lúc nãy của mình.

“Ca ca… có phải không còn thích A Ngân nữa không?”

“Không có.” Sầm Chiếu đưa tay ra, nhẹ nhàng xoa đầu nàng: “Muội vẫn luôn là muội muội mà ta yêu thương nhất. Ta chỉ là không muốn muội vì chuyện của ta mà không vui thôi.”

Nói đoạn, hắn hướng về phía đối diện đầm sen, khẽ nói: “Kẻ vừa nói chuyện lúc nãy, nếu ta nghe không lầm thì hẳn là phú thương Tần Phóng trong thành Lạc Dương. Muội hiện giờ là nội quý nhân trong cung, vì ta mà tranh chấp với hắn thì không tốt.”

Tịch Ngân nghe thấy cái tên Tần Phóng, không khỏi sững sờ.

“Tần Phóng…”

Sầm Chiếu nghe thấy giọng nàng lưỡng lự, bèn hỏi: “Sao vậy?”

Tịch Ngân đột nhiên nhớ lại câu nói của Trương Đạc trên điện Thái Cực: “Giết Tần Phóng.”

Nàng không kìm được buột miệng: “Nếu là hắn thì cũng thôi đi, dù sao hắn chắc cũng… sống chẳng được bao lâu nữa.”

Trước Tiếp