Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tuyết đêm mùa xuân, thoảng bay như bột mịn. Trên dòng sông hộ thành chảy vào đất Lạc Dương, những vụn tuyết phủ xuống trắng loá như bạc vương. Một trận gió đông lúc hoàng hôn thổi rụng những đóa mai nở muộn thành từng cụm, từng cụm lớn. Vì trên mặt nước còn vương băng tan, chúng cứ thế lặng lẽ nằm im lìm trên mặt sông, tạm thời chưa thấy có vẻ gì là sẽ chìm xuống.
Phía tây bắc, thành Kim Dung đèn lửa sáng trưng, phía sau là dãy núi Mang phủ tuyết trắng xoá trên đỉnh, thâm trầm kín kẽ.
Hai bên đường Đồng Đà, cây du cây dương trồng sát lối đi. Dưới bóng cây u thẳm, một cỗ xe thông hiến bình thừa* lặng lẽ chuyển bánh. Tên sai vặt đánh xe giấu đầu dưới chiếc nón lá, trông như thể đang say ngủ.
*Từ Hiến (幰): chỉ màn che của xe. Thông hiến bình thừa là loại xe có màn trướng che phủ, người ngồi bên trong có thể nằm nghỉ. Vào thời nhà Tấn, đây là loại xe dành cho quan chức cao cấp sử dụng.
Chợt, trên con đường lạnh lẽo tịch mịch vang lên một hồi chuông đồng hỗn loạn, kèm theo tiếng chân trần đạp trên tuyết sột soạt, mỗi lúc một gần.
Tên đánh xe rút thanh kiếm sắc lạnh khỏi vỏ, hất cao vành nón, thuận theo con đường phố Ngự* rộng thênh thang mà nhìn về phía trước.
*Nghĩa đen là đường (phố) của hoàng đế hoặc đường dành cho vua đi.
Tuyết xuân năm Hưng Khánh thứ mười hai vẫn thong dong rơi rụng. Hương mai lạnh thấu xương tủy, không ngừng trêu đùa trên da thịt và tóc tơ.
Kẻ đang chạy trốn trong đêm phía trước, tiếng th* d*c càng gần càng dồn dập, gần như át cả tiếng chuông đồng thê lương.
Tên đánh xe siết chặt dây cương tơ đỏ, ngoái đầu thấp giọng báo: “Lang chủ, là một nữ nhân.”
Người trong xe không đáp lời. Một luồng gió lùa qua vén nhẹ góc rèm xe, lộ ra nửa cổ tay gác trên đầu gối, một vết roi quất rách da hở thịt hiện ra rõ mồn một trên đó.
“Có cần chặn lại không ạ?”
Trong xe truyền ra một tiếng ho khan, sau đó buông lơi hai chữ không chút cảm xúc.
“Không cần.”
Tên đánh xe nghe lệnh dừng xe, nhất thời vó ngựa đứng yên, đuôi ngựa quất vào lớp tuyết, kiên nhẫn đợi kẻ đang kinh hoàng bạt vía trên đường chạy lại gần.
Nữ nhân nọ có mái tóc đen dày, dài rủ đến tận khoeo chân, lúc này đã thoát khỏi sự trói buộc của trâm cài, theo từng bước chân lảo đảo của nàng mà uốn lượn trong gió như quỷ mị. Chuông đồng nơi cổ chân va chạm vào nhau loạn xạ, chốc chốc lại quẹt xuống mặt đất, tiếng kêu lanh lảnh sắc lẹm, rối bời như tơ vò.
th*n d*** nàng không mảnh vải che thân, lộ ra đôi chân dài trắng muốt như ngọc thạch, nhưng nơi đầu gối lại đầy rẫy vết thương, tựa hồ vừa trải qua một trận ngược đãi bạo tàn. Đôi mắt nàng đỏ hoe, môi khô nứt nẻ, thân hình như bị rút xương, giống như một vốc sương khói lẫn với tro tàn hoa mai, mong manh ngã nhào trước đầu ngựa.
Con ngựa không hề kinh sợ, ngược lại còn cúi đầu, phà ra hơi thở nóng hổi, nhẹ nhàng cọ vào mặt nàng.
“Cứu ta…”
Thanh âm ấy thật khiến người ta nảy sinh dục niệm.
“Công tử, cầu xin ngài cứu ta…”
Tên đánh xe giật mạnh dây cương tơ đỏ, kéo đầu ngựa lại. Con ngựa đột ngột chồm vó trước, hất tung lớp tuyết trên mặt đất vào thẳng mặt mũi nàng. Nàng vốn đã th* d*c đến mức tâm phế như nứt toác, lúc này lại bị sặc khiến cả thân mình cuộn tròn lại, eo hạ thấp vai nhô cao, xương cánh bướm sau lưng hằn lên qua lớp thiền y* mỏng manh, dáng vẻ ấy vừa phong lưu vừa lạnh lẽo, toát lên vẻ quyến rũ tự nhiên.
*Thiền y là lớp áo lót mỏng một lớp mặc bên trong.
“Công tử, cầu xin ngài… cứu ta…”
Tên đánh xe sững sờ trong giây lát, vội vàng thu hồi tầm mắt khỏi thân hình nàng, nhìn về phía sau.
Dãy nhà bên đường dần được soi sáng bởi ánh lửa, tiếng giáp ngư lân va đập trên lưng ngựa đang đến gần. Con ngựa trước xe bắt đầu bất an, tên đánh xe nâng tay ghì chặt dây cương ổn định vó ngựa, cúi đầu quát: “Kẻ nào đuổi theo ngươi!”
“Ta… ta không biết…” Nàng vừa nói vừa bò lên phía trước vài bước, đưa tay túm lấy chân ngựa, ngước đầu nhìn tên đánh xe bằng ánh mắt bi ai: “Nếu bị chúng bắt được, ta sẽ không sống nổi mất, cầu xin ngài cứu ta… ta… sau này ta sẽ dốc lòng báo đáp ngài, hầu hạ ngài…”
Vó ngựa lại lùi về sau một bước, kéo theo thân thể nàng ngã nhào về phía trước, bờ vai bỗng chốc sụp xuống, nàng vô thức nâng cao hông, chiếc thiền y trắng tinh khôi thuận theo sống lưng trượt xuống tận thắt lưng…
Cơn gió lạnh buốt lẫn với những hạt tuyết li ti l**m qua vùng da thịt kín đáo mịn màng khít khao của nữ nhân, đôi mắt nàng chợt đỏ bừng, trong giọng nói đã mang theo tiếng khóc nức nở run rẩy.
“Cứu ta… a…”
“Đưa nàng lên đây.” Giọng người trong xe vẫn không chút gợn sóng.
Tên đánh xe ngẩn ra, không tự chủ được mà siết chặt dây cương trong tay, ngoái lại nói: “Nhưng hôm nay ngài…”
“Câm miệng.”
Hai chữ đột ngột trở nên sắc lẹm, khí lạnh bức người. Tên đánh xe không dám nói thêm lời nào, tra kiếm vào vỏ, lộn người xuống xe, chỉ dùng một tay đã nhấc bổng nữ nhân dưới đất lên.
Trong xe tối om, ngoài đường nét của một nam nhân thì chẳng thể nhìn rõ được gì, nhưng nàng lại ngửi thấy một mùi máu tanh nồng nặc, xộc vào mũi liền đùn xuống tận cổ họng, khiến nàng suýt chút nữa thì nôn thốc nôn tháo.
“Muốn sống?” Giọng nói phát ra từ trong bóng tối mịt mùng.
“Vâng…”
“Vậy thì đừng phát ra tiếng động.”
Lời còn chưa dứt, một bàn tay đã siết chặt lấy eo nàng, nhằm vào chút da thịt thảm thương nơi thắt lưng mà nhấc bổng nàng lên, chẳng chút thương hoa tiếc ngọc mà ấn cả người nàng lên đùi hắn. Thân thể nữ nhân nóng bừng lên, miệng không thể kìm nén, từ trong cổ họng phát ra tiếng r*n r* yếu ớt như thú dữ bị thương.
“Ta vừa nói gì?” Giọng nói như lướt qua lưỡi đao sắc lạnh, khiến nàng run bắn cả người.
“Ta…”
“Muốn bị ném ra ngoài?”
“Ta không dám, ta không dám, ta không phát ra tiếng nữa, không phát ra tiếng đâu, xin đừng ném ta đi…”
Thực sự sợ bị vứt ra ngoài, nàng vừa nói vừa theo bản năng nắm lấy cổ tay người nọ, nhưng lại bị cảm giác bết dính của phần thịt xương lộ ra làm cho kinh hãi. Người đó vung mạnh cánh tay, thuận thế ném một chiếc khăn lụa vào mặt nàng.
“Bịt miệng lại.” Trên chiếc khăn cũng vương mùi máu tanh, vừa đưa vào miệng đã xộc thẳng vào dạ dày. Nàng nào dám không nghe lời, nén lại sự đảo điên trong lục phủ ngũ tạng, từng chút từng chút một nhét chiếc khăn hết vào trong miệng.
Bên ngoài ánh lửa dần tiến lại gần, giọng tên đánh xe truyền vào: “Lang chủ, kẻ truy đuổi nàng ta là nội quân của Trung Lĩnh quân.”
“Ai dẫn đầu?” Bên ngoài im lặng, tựa hồ đang nhận diện người, một lát sau mới đáp lại hai chữ: “Nô không biết.”
Lời vừa dứt, xe ngựa liền bị bao vây thành đoàn. Ánh lửa soi sáng một góc trong xe. Đến lúc này nàng mới nhận ra nguồn cơn của mùi máu tanh nồng nặc kia.
Tuyết đầu xuân lạnh thấu xương, nam nhân trước mặt lại chỉ mặc một lớp thiền y mỏng, trên áo loang lổ những vệt máu lớn chưa kịp khô. Cổ tay mà nàng vừa chạm vào đang rủ xuống trước mắt, trên đó có một vết roi quất, trông vô cùng kinh hãi. Nàng kinh hoàng tột độ, đang định ngước lên nhìn dung mạo của hắn thì nghe thấy tiếng quát khẽ phía trên đầu: “Đừng ngẩng đầu, nhắm mắt lại.”
Tiếp đó, từ bên ngoài xe truyền vào một giọng nói khiến nàng phải run rẩy.
“Bọn ta phụng mệnh truy bắt tội nhân mưu đồ thích quân, người trong xe là ai, mau ra ngoài chịu sự kiểm tra!”
Tên đánh xe đáp: “Người trong xe là Trung thư giám đại nhân.” Kẻ dẫn đầu nghe thấy lời này liền ghì cương ngựa, chắp tay hành lễ ngay trên lưng ngựa.
“Trương đại nhân, kẻ đào tẩu đêm nay không phải chuyện nhỏ, bọn ta truy đuổi đến tận đây thì mất dấu phạm nhân, thật trùng hợp lại gặp xe ngựa của Trương đại nhân, chức trách mang trên mình, buộc phải kiểm tra một phen. Đắc tội rồi.”
Nói xong, hắn ta nhảy xuống ngựa, tay cầm đuốc đi thẳng về phía trước xe.
Ánh lửa từ đuốc xuyên qua rèm xe, tỏa hơi nóng từ phía sau tới. Ngón tay và ngón chân của nữ tử càng siết chặt, hoảng loạn thu mình vào lòng hắn. Nam nhân cúi đầu nhìn nàng một cái, bàn tay không nặng không nhẹ ấn lên b* m*ng tr*n tr** của nàng.
“Đừng động.”
Tiếng này không cố ý hạ thấp, người bên ngoài xe cũng nghe thấy rõ mồn một. Kẻ dẫn đầu khựng bước: “Dám hỏi Trương đại nhân, trong xe còn có ai nữa?”
Trong xe không còn tiếng đáp lại, nhưng bầu không khí trở nên sa sầm, toát ra áp lực vô hình.
Kẻ dẫn đầu lưỡng lự, nhưng vì quân lệnh không thể thoái thác, lại buộc phải tiến lên.
Ngọn đuốc áp sát rèm xe, chất liệu lụa mỏng chẳng ngăn nổi ánh sáng xuyên qua, trong ngoài thông thấu, in rõ bóng người trong xe lên bức rèm.
Bờ vai gầy guộc phong lưu của nữ tử run rẩy dưới ánh lửa, xuôi theo bả vai xuống dưới, dải áo buông lơi lộn xộn chồng chất nơi vòng eo. Thấp xuống chút nữa là b* m*ng không chút che đậy đang phô cao một cách hoang đường trên đầu gối nam nhân, nơi đó còn có một bàn tay đặt hờ.
d*m m* tiêu hồn. Cho dù cách một lớp rèm cũng có thể nhận ra, nữ nhân kia là một món vưu vật tuyệt sắc. Kẻ dẫn đầu cầm đuốc đứng sững tại chỗ, dần dần nhìn đến ngây dại.
“Nhìn kỹ chưa?”
Giọng nói lạnh lẽo kéo hồn phách của đám đông đang phiêu lãng nơi chín tầng mây sắc dục trở về.
“Trương đại nhân, đa tạ… mạo phạm rồi.”
“Thân mang chức trách, không cần đa tạ. Nhìn kỹ rồi thì tốt.” Hắn tựa như vô ý vỗ vỗ lên khối da thịt đỏ hồng nóng hổi dưới lòng bàn tay: “Giang Lăng.”
Tên đánh xe chắp tay đáp lời: “Có nô, lang chủ.”
“Khoét mắt.”
Tiếng thét thảm khốc vang lên đột ngột. Chẳng riêng gì quân lính xung quanh, ngay cả bản thân kẻ dẫn đầu cũng chưa kịp phản ứng thì đã bị tên đánh xe khoét ra hai hốc mắt đầy máu. Hắn ta tức khắc đánh rơi ngọn đuốc, liều mạng bịt lấy hốc mắt, gào thét xé lòng rồi khuỵ xuống nền tuyết, gân xanh trên mu bàn tay nổi cuồn cuộn, toàn thân co giật như cầy sấy.
Cảnh tượng quá đỗi thê thảm khiến ai nấy đều kinh hồn bạt vía. Sững sờ một hồi lâu mới có người cuống cuồng xuống ngựa tiến lên kiểm tra. Những ngọn đuốc vây quanh trước xe, xé rách bóng dáng của đôi nam nữ in trên rèm thành những mảng nham nhở.
Trong xe vang lên một tiếng cười nhạt. Đám đông im bặt, một tên quân sĩ thậm chí còn hoảng hốt ném ngọn đuốc trong tay đi thật xa, lăn lóc trên tuyết, soi sáng khuôn mặt đang vặn vẹo vì đau đớn của kẻ kia.
“Đau chết mất… đau chết…”
Tiếng k** r*n của hắn ta không còn thành câu, thậm chí đến hơi thở cũng không tự chủ được, dưỡng khí trong lồng ngực đã nôn sạch ra, nửa ngày không hít lại được một hơi. Máu chảy ra từ hốc mắt như hai con rắn đỏ đáng sợ, ngoằn ngoèo bò trên nền tuyết.
Đám đông không biết phải làm sao, binh khí cầm trong tay đều run rẩy phát ra tiếng lách cách, nhất thời không còn ai dám ngăn cản xe ngựa nữa.
Người trong xe kéo tay áo che đi vết roi trên cổ tay, mượn ánh lửa cúi đầu nhìn nữ nhân ngồi trên đầu gối mình. Nàng đang liều mạng cắn chiếc khăn lụa trong miệng, thiền y đã tuột hết xuống tận eo, lộ ra chiếc yếm bào phúc* màu đỏ chu sa.
*Yếm của phụ nữ xưa, có dây buộc ở phần eo và lưng.
Hắn nhấc tay lên, khi lòng bàn tay rời khỏi mông nàng, đôi chân nàng run lên dữ dội, chuông đồng nơi cổ chân va chạm phát ra tiếng kêu lẻ loi.
“Xuống đi.”
Nàng không dám nán lại, gần như là lăn xuống bên chân hắn, nhắm nghiền mắt mà dập đầu. “Nô tạ ơn công tử… đã cứu mạng.”
“Tại sao không mở mắt?”
“Nô… nô không nhìn thấy gì cả.”
Hắn nở nụ cười lạnh lẽo, cúi người bóp chặt cằm nàng, lực mạnh đến mức gần như nhấc bổng cả người nàng lên. Nàng theo bản năng bấu chặt lấy tay hắn.
“Đừng giết nô… nô không dám nói ra đâu… nô thật sự không dám nói gì cả.”
“Kẻ còn sống không thể tin được.”
“Vậy…”
Nàng sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, thân hình run rẩy như sàng gạo. “Công tử hãy cắt lưỡi nô, hoặc là… hoặc là nung đỏ cổ họng nô cho câm đi…” Nàng buông tay ra, mặc cho mình bị hắn xách lơ lửng như một con thỏ gầy. “Nô… nô không muốn chết, nô không thể chết được…”
Ngón tay người nọ lại siết chặt hơn. “Không thể chết? Đã làm thân kỹ nữ, còn có chân tình gì mà vướng bận sao?”
Nào ngờ nữ nhân nọ đột ngột cao giọng: “Nô không phải kỹ nữ! Huynh trưởng vẫn đang đợi nô về nhà.”