Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận

Chương 71

Trước Tiếp

Sau khi mang dép vào, Lục Quỳnh Cửu lập tức chạy đến trước cửa sổ sát đất trong phòng ngủ và kéo rèm lên, quả nhiên bên ngoài đang rơi tuyết nhỏ. Ánh trăng hơi sáng, từng bông tuyết nhỏ vụn rơi xuống từ giữa không trung, dưới ánh đèn đường màu hoàng hôn tỏa ra có thể thấy loáng thoáng những nhánh cây khô nằm trên nền tuyết trắng.

Ôn Nam Tinh thấy cô gần như nằm lên cửa sổ, nhìn ra ngoài với vẻ mặt si mê: “Con gái ai cũng thích tuyết rơi vậy sao?”

Lục Quỳnh Cửu vừa định gật đầu thì đột nhiên nhận ra gì đó không đúng, con gái ai cũng? Cô cau mày nhìn qua: “Anh còn quen biết cô gái khác hả?”

Ôn Nam Tinh nghe cô hỏi cũng biết cô đã hiểu lầm mình, bèn đi đến sau lưng cô và thuận thế ôm cô vào lòng: “Không có cô gái nào hết, anh đang nói em họ anh.”

Nghe thế, mặt mày Lục Quỳnh Cửu mới giãn ra, song vẫn hỏi lại: “Thật à?”

“Đương nhiên là thật, anh lừa em chuyện này làm gì?”

Lục Quỳnh Cửu phồng má, cũng không dây dưa chủ đề này nữa, dồn sự chú ý tới tuyết rơi bên ngoài cửa sổ: “Năm nay tuyết rơi sớm.”

“Vậy à?”

“Đúng vậy, năm ngoái cuối tháng một mới rơi.”

“Nói vậy thì Mãn Thành tuyết rơi sớm đấy.”

“Mãn Thành tuyết rơi tháng mấy.”

“Cuối tháng mười.”

“Cuối tháng mười á? Sớm thế à?”

“Mãn Thành ở phương Bắc, phương Bắc tuyết rơi rất sớm.”

“Đúng ha, suýt thì quên mất, vậy chắc tuyết ở phương Bắc lớn lắm anh nhỉ?”

“Lớn hơn phương Nam.”

“Thế bên chỗ các anh có chơi ném tuyết không?”

Ôn Nam Tinh nhướn mày đáp: “Có chơi, nhưng anh không chơi.”

Lục Quỳnh Cửu chẳng lấy làm lạ đối với câu trả lời này. Với tính cách của anh thì chơi ném tuyết mới là chuyện lạ đấy, cuộc sống của anh thật sự không thú vị tẹo nào.

Ôn Nam Tinh thấy được biểu cảm của cô bèn hỏi: “Đang nghĩ gì vậy?”

Lục Quỳnh Cửu không ngại ngần nói thẳng: “Chê anh sống nhạt nhẽo đó.”

Ôn Nam Tinh đưa tay nhéo cái má mềm mại trơn nhẵn của cô.

Lát sau, Ôn Nam Tinh buông cô ra, đến khi đi lại lần nữa thì trên tay đã có thêm ly nước vừa nãy chờ nguội: “Uống nước đi rồi ngủ sớm chút.”

Lục Quỳnh Cửu không cầm ly mà để anh cầm và uống non nửa ly nước.

Đến khi anh cất ly nước xong, cô vẫn đứng bất động bên cửa sổ.

“Tiểu Cửu?” Anh gọi cô.

Lục Quỳnh Cửu đáp lại anh nhưng vẫn đứng im như cũ.

Đang mải mê ngắm tuyết, bỗng nhiên cô nghe thấy tiếng bước chân đến gần sau lưng, vừa quay đầu lại định xem thử thì hơi thở quen thuộc trên cơ thể người đàn ông đã ập thẳng vào mặt. Giây tiếp theo, chân cô nhẹ bẫng và nhấc lên khỏi sàn nhà, cả người bị bế bổng lên.

Ôn Nam Tinh bế Lục Quỳnh Cửu đi đến giường và đặt cô xuống, sau đó vén chăn lên.

“Cạch” một tiếng, đèn đầu giường đã tắt khiến tầm mắt tối tăm trong vài giây ngắn ngủi. Rèm cửa sổ bị kéo ra khi nãy chưa kịp đóng lại, ánh trăng nhạt màu bên ngoài cửa sổ chiếu vào có thể thấy loáng thoáng đường nét người đàn ông. Cô thấy anh ngồi xuống bên mép giường, nằm xuống rồi ôm cô vào lòng: “Ngủ đi.”

“Nhưng mà… Ưm…” Mới mở miệng ra đã bất ngờ bị anh chặn môi lại.

Đôi môi hé ra chưa kịp khép lại, một tràng l**m, m*t triền miên. Sau khi tách ra, giọng anh hơi khàn đi: “Nếu còn không ngủ thì anh không ngại thức thêm mấy tiếng sau đâu.”

Lục Quỳnh Cửu l**m nhẹ cánh môi hơi tê tê của mình: “…”

“Ngủ, bây giờ em ngủ.” Dứt lời, cô xoay người đưa lưng về phía anh.

Xoay người chưa được mấy giây, bàn tay ấm áp của anh lại vươn tới, cô nằm hoàn toàn trong lòng anh. Cánh tay vững trãi đặt lên hông cô, bàn tay bao trùm cái bụng cô. Lòng bàn tay Ôn Nam Tinh nong nóng, đặt lên bụng đem đến cảm giác ấm áp, cô tựa vào lòng anh như thế, không bao lâu cơn buồn ngủ đã ập tới.

*** 

Mấy ngày nay tuyết rơi rất lớn, đường phố cứ cách một thời gian không được dọn dẹp là sẽ đọng một lớp tuyết dày ơi là dày. Hôm nay hai người đổi ngày làm việc thành ngày nghỉ và dọn dẹp lại nhà cửa, lúc xuống lầu vứt rác tiện đường đi ra tiệm trà sữa ngoài cổng tiểu khu để mua một ly trà sữa. Vừa ra đến cửa nhà thì Ôn Nam Tinh bắt cô phải mang ủng đi tuyết, nếu không mang họ sẽ không ra ngoài mua trà sữa nữa và gọi giao đến. Vì muốn được ra ngoài chơi tuyết nên Lục Quỳnh Cửu đành đồng ý mang ủng đi tuyết.

Đôi ủng màu xanh đen, mặc dù rất ấm áp nhưng trông rất phèn, thành thử cô đã chê bai đôi ủng này suốt quãng đường từ nhà xuống dưới.

“Anh thấy đẹp mà?”

“Đẹp chỗ nào? Chỉ có mấy bà thím mới mang loại ủng đi tuyết này thôi?”

Ôn Nam Tinh cúi đầu nhìn thử, cô mặc áo khoác dáng dài màu kem, quần jean màu đậm phối cùng đôi ủng đi tuyết màu xanh đen.

“Thấy chưa, có phải nó không hợp với outfit của em không?”

“Không có, đẹp mà.”

“Gu thẩm mỹ của anh kiểu gì đấy?”

“Trong mắt anh em thế nào cũng đẹp.”

Lục Quỳnh Cửu: “…” Đang yên đang lành tự dưng nói lời sến súa gì vậy?

Trong lòng cô khá đắc ý nhưng vẻ mặt vẫn tỏ ra đó là chuyện đương nhiên: “Đó là điều chắc chắn rồi.”

Khóe miệng Ôn Nam Tinh cong nhẹ lên.

Họ đã phân loại rác trước lúc ở nhà, nói đến chuyện phân loại rác này, Lục Quỳnh Cửu cảm thấy có bạn trai đúng là tốt quá đi mất, chí ít thì cô không cần phải cố gắng ghi nhớ bảng phân loại rác lộn xộn nữa vì tất cả rác trong nhà đều do Ôn Nam Tinh phân loại. Anh nhớ nhanh, phân loại cũng nhanh, bình thường cô mất nửa tiếng mà vẫn chưa phân loại xong, vậy mà anh chỉ cần mấy phút đã đâu vào đó.

Cô đứng cách anh vài mét, thi thoảng lại đạp đạp lên tuyết đọng trên mặt đất phát ra âm thanh sột soạt. Sau đó cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang vứt rác, đồng tử đảo một vòng, cô lặng lẽ vo một viên tuyết dưới đất.

Ôn Nam Tinh vừa quay người lại thì một quả cầu tuyết bay thẳng về phía anh và đập vào ngực anh, viên tuyết vỡ ra thành những mảnh tuyết vụn. Anh nhất thời ngớ ra.

Lúc này Lục Quỳnh Cửu đã chạy xa bảy tám mét gì rồi, cười hớn ha hớn hở: “Hahahahaha, anh bị em ném trúng rồi nha.”

Ôn Nam Tinh nhìn cô.

Cô gái mặc áo khoác dáng dài mỉm cười đôi mắt cong cong, đôi mắt trong veo, môi đỏ mềm mại tươi cười rạng rỡ, trông cô vui vẻ vô cùng.

Lục Quỳnh Cửu thấy anh đứng im ru ở đó thì trề môi, nhỏ giọng thì thầm: “Nhạt nhẽo.” Nói xong, cô lại nhấc bước đi đến chỗ anh. Đang đi thì tích tắc sau, Ôn Nam Tinh đang đứng ở đằng kia chợt khom người rồi một quả cầu tuyết bay thẳng đến trước ánh mắt khó hiểu tò mò của cô, không nghiêng không lệch vừa vặn đập trúng ngực cô.

Mặc dù không đau nhưng vẫn có cảm giác, đầu tiên Lục Quỳnh Cửu đỏ mặt, sau đó mới vo một quả cầu tuyết và giương nanh múa vuốt chạy đến phía anh: “Ôn Nam Tinh! Anh chết chắc!”

Hai người đuổi nhau ném tuyết như vậy suốt quãng đường, ầm ĩ đến tận cổng tiểu khu mới thôi. May mắn thời điểm này trong tiểu khu không có ai, nếu không chắc họ sẽ thầm chê hai người đã lớn tướng lớn xác thế này rồi mà còn trẻ trâu.

Trên đầu, trên mặt và trên quần áo đều là các mảnh tuyết vụn vỡ ra, tay vì vo tuyết nên hơi đo đỏ hồng hồng nhưng không lạnh chút nào mà trái lại còn ấm nữa.

Ôn Nam Tinh cẩn thận phủi sạch tuyết vụn trên người rồi bao bọc bàn tay nhỏ nhắn của cô trong lòng bàn tay mình. Hai người đi đến tiệm trà sữa ở cổng tiểu khu mua hai ly trà sữa, cả hai ly đều là của Lục Quỳnh Cửu, còn anh không uống vì không quá thích đồ ngọt, bao gồm cả trà sữa.

Vì vậy cô cầm một ly uống, Ôn Nam Tinh cầm giúp cô một ly.

Hai người từ tiệm trà sữa về nhà.

Sau khi vào cửa, Ôn Nam Tinh bảo: “Thay quần áo rồi đi tắm nước ấm đi kẻo bị bệnh.”

“Em không sao.” Cô sợ tắm xong ra thì trà sữa đã lạnh mất rồi.

“Mang trà sữa vào uống đi, còn ly này nếu lạnh thì anh đổ ra hâm lại cho em.”

Lục Quỳnh Cửu: “???” Sao anh biết cô đang nghĩ gì vậy?

“Nhìn gì vậy, đi nhanh đi.”

Lục Quỳnh Cửu cắn ống hút đáp tiếng “À.”

Cô bưng ly trà sữa đi lên tầng, lấy một bộ đồ mặc ở nhà rồi vào phòng tắm. Trong nhà có mở lò sưởi, nhiệt độ vừa vặn nên có mặc đồ ở nhà cũng không thấy lạnh.

Khi cô tắm xong đi ra, trà sữa cũng đã hết.

Lục Quỳnh Cửu xuống lầu, Ôn Nam Tinh đang hấp lại cơm thừa trong bếp.

“Em tắm xong rồi, anh đi tắm đi.”

“Được.” Anh cũng bị dính không ít tuyết, chẳng ngờ sức chiến đấu của cô lại tốt như thế.

Lúc anh đang lên lầu, cô hỏi: “Trà sữa đâu rồi anh?”

“Trong tủ lạnh.”

“Hả?” Không phải anh bảo sẽ cho vào lò vi sóng hâm giúp cô à?

“Em vừa uống một ly, lát nữa còn phải ăn cơm, ly này chờ ăn xong rồi uống.”

“Không uống bây giờ được ạ?”

“Không được.”

Lục Quỳnh Cửu nhìn anh chăm chú vài giây, cuối cùng vẫn gật đầu: “Được rồi.” Thật ra cô bằng lòng nghe lời Ôn Nam Tinh không phải vì sợ gì cả mà đó là tình thú thân mật giữa người yêu. Như kiểu em không thích người khác ràng buộc em nhưng em thích anh, vì em thích anh nên em mới bằng lòng nghe lời anh, vì em thích anh nên em mới sẵn lòng để anh quản lý em.

Sau khi Ôn Nam Tinh lên lầu, Lục Quỳnh Cửu ngồi xuống ghế sofa, lấy chăn trùm cả người lại rồi mở tivi lên.

Khi anh xuống, Lục Quỳnh Cửu đang trùm chăn và ôm gối ôm ngồi xem show giải trí vô cùng hứng thú. Nhìn dáng vẻ tập trung xem của cô, anh không khỏi cười khẽ lắc đầu, sau đó vào bếp bắt đầu chuẩn bị bữa tối cho cả hai.

Đèn trong bếp sáng hơn đèn ngoài phòng khách nhiều. Ngoài phòng khách đèn vàng nhàn nhạt, trong phòng bếp là đèn chân không sáng rực. Nóng lạnh kết hợp, tiếng phát ra từ tivi đan xen âm thanh xào thức ăn trong bếp làm căn nhà toát lên một sự ấm cúng khó diễn tả.

Tháng giêng, phòng làm việc của Lục Quỳnh Cửu đã chính thức được nghỉ, còn Ôn Nam Tinh thì vẫn phải đi làm. Khoảng thời gian này anh vội vàng hơn trước rất nhiều, tăng ca nghiễm nhiên trở thành chuyện bình thường như cơm bữa. Song tối hôm nào anh cũng lái xe về nhà nấu cơm và ăn chung với cô xong mới quay lại công ty tiếp tục tăng ca.

Ôn Nam Tinh cảm thấy như vậy không có phiền toái gì cả nhưng Lục Quỳnh Cửu lại rất đau lòng vì xót anh: “Ngày mai anh đừng về nấu cơm cho em nữa, em ăn đại gì đó là được rồi.”

“Anh không canh chừng em là em bắt đầu muốn qua mặt anh à?”

“Không phải, em chỉ không muốn anh vất vả thôi mà?” Nói thật, suốt khoảng thời gian dài yêu đương với Ôn Nam Tinh, anh vẫn luôn chăm sóc cô rất tốt, nhất là trong phương diện ăn uống. Nhờ có anh quản lý và nấu ăn cho, bệnh dạ dày của cô rất ít khi tái phát.

“Anh không vất vả.”

Sau khi ăn xong và dọn dẹp sạch sẽ, thấy Ôn Nam Tinh mặc áo khoác chuẩn bị đến công ty, cô cũng vội vàng mặc áo khoác vào đi theo sau.

“Em đi theo anh làm gì?” Ôn Nam Tinh hỏi cô.

“Em có thể đến công ty với anh không?”

Ôn Nam Tinh hơi bất ngờ: “Gì cơ?”

“Em nói em không muốn ở nhà một mình, em muốn tới công ty với anh.” Hai ngày nay anh đều về nhà vào lúc rạng sáng.

“Em muốn đến công ty với anh?”

“Ừm.”

“Nhưng anh đi làm việc mà.”

“Em sẽ yên lặng, không làm phiền anh đâu.”

Nhìn vẻ mặt thành thật và dáng vẻ sợ anh từ chối của cô, Ôn Nam Tinh suy tư giây lát, cuối cùng gật đầu đồng ý: “Vậy nếu lát nữa có chán thì không được trách anh đâu đấy.”

“Không có không có đâu mà.”

Nói xong, hai người khóa cửa nhà rồi cùng xuống lầu.

Trước Tiếp