Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sau khi Lục Quỳnh Cửu tắm rửa xong đi ra ngoài, Ôn Nam Tinh không có ở trong phòng. Cô suy tư giây lát rồi đi về phía thư phòng bên cạnh. Mở cửa ra quả nhiên thấy người đàn ông đang ngồi sau laptop: “Không phải anh bảo xử lý xong rồi sao?” Khoảng thời gian này công việc anh bận rộn, tuy không tăng ca nhưng cơm nước xong đều vào thư phòng làm việc.
Nghe vậy, Ôn Nam Tinh ngẩng đầu lên: “Không phải việc của công ty.”
Lục Quỳnh Cửu đi đến: “Vậy là cái gì?”
“Em tới xem thử đi.”
Lục Quỳnh Cửu tiến tới, thấy những dòng văn bản quen thuộc trên màn hình laptop.
“Bản thảo?”
Ôn Nam Tinh duỗi tay kéo cô ngồi xuống đùi mình: “Ừ, qua một thời gian nữa anh bận nên phải trữ sẵn bản thảo trước.”
Lục Quỳnh Cửu sờ sờ gò má có phần gầy đi trong khoảng thời gian này của anh: “Nếu mệt quá thì tạm ngừng cập nhật là được.”
Ôn Nam Tinh nhéo mũi cô một cái: “Thân là biên tập mà em xem em nói gì thế?”
Lục Quỳnh Cửu ho nhẹ một cái, thân là biên tập nhưng không chỉ không hối thúc tác giả cập nhật thêm mà lại giật dây tác giả tạm dừng cập nhật, chắc hẳn cô là người đầu tiên trong giới: “Nhưng ngoài là biên tập ra thì em còn là bạn gái anh mà.”
“Không cần tạm dừng, bộ này vốn cũng không dài, đầu năm nay là có thể kết thúc.”
Lục Quỳnh Cửu lùa ngón tay vào tóc anh, chơi đùa với tóc anh: “Đúng rồi, bản quyền tác phẩm này anh định thế nào? Để cho Nhạc Ngu hay công ty điện ảnh và truyền hình khác?” Thời điểm tác phẩm này của anh bắt đầu đăng nhiều kỳ, đã có không ít công ty điện ảnh và truyền hình liên lạc với cô hỏi về chuyện bản quyền của anh. Nhưng khi ấy còn quá sớm nên chưa lên kế hoạch kỹ càng.
Ôn Nam Tinh nghĩ một phen mới đáp: “Không có gì bất ngờ thì vẫn ký với Nhạc Ngu.”
“Anh làm sếp lớn độc đáo quá ha, tự sáng tác, tự nâng đỡ nghệ sĩ của công ty, mà nâng đỡ người nào thì người đấy hot ơi là hot.”
Ôn Nam Tinh cười cười và hôn lên đôi môi mềm mại của cô.
“Ừm, mà sao anh lại bắt đầu sự nghiệp viết tiểu thuyết vậy?” Lục Quỳnh Cửu tò mò hỏi.
“Kiếm tiền.”
Lục Quỳnh Cửu hơi sửng sốt, sau đó cô nghĩ lại mặc dù bạn trai mình là người thừa kế của Ôn thị nhưng ngoài miệng thì nói thế chứ thật ra anh chẳng có thực quyền gì cả. Hiện tại người đứng đầu ở Ôn thị vẫn là ba anh, cô cũng biết quan hệ của ba con hai người trước đây không tốt, là người thừa kế song có vẻ anh không được hưởng những ưu đãi nên có của một người thừa kế. So sánh với nhà họ Ôn thì anh thân thiết với nhà họ Chúc hơn, nhưng trong sự hiểu biết về anh của cô thì anh không phải là một người chỉ biết dựa dẫm vào gia đình.
Ôn Nam Tinh nhìn vẻ mặt đã thấu hiểu, đồng thời trong mắt thoáng xuất hiện vẻ đau lòng và đồng cảm của cô thì biết có lẽ cô đang nghĩ đến điều gì.
“Ui.” Má chợt đau đau khiến cô hoàn hồn lại.
Anh bóp má cô một cái.
“Cái não nhỏ như hạt dưa của em đang nghĩ lung tung gì đấy? Anh sống rất ổn, không đáng thương như em tưởng tượng đâu?”
Kể ra thì đúng là có rất nhiều người cảm thấy sau khi anh chuyển từ nhà họ Ôn sang sống ở nhà họ Chúc, thân phận thay đổi từ người thừa kế nhà họ Ôn sang cháu ngoại của nhà họ Chúc thì vẫn có một số chênh lệch. Nhưng thật ra không hề có, sống ở nhà họ Chúc từ trước đến giờ anh không hề thiếu ăn thiếu uống, ông ngoại cưng chiều anh, cậu mợ xem anh như con trai ruột, em họ cũng rất thích anh, gần gũi với anh. Bản thân anh cũng có sản nghiệp mẹ để lại và của hồi môn thuở trước của bà. Sau đó đến lúc anh thành niên, cậu lại nhượng 20% cổ phần của Chúc thị cho anh xem như quà trưởng thành tặng anh, lúc Chúc Vãn Đồng thành niên thì cô bé cũng được nhận 20% cổ phần y hệt như anh từ cậu. Gia đình cậu đối xử với anh rất công bằng.
Còn về nhà họ Ôn, dù mấy mươi năm nay quan hệ của anh và Ôn Giang Quốc rất lạnh nhạt nhưng có không ít bất động sản trên danh nghĩa của anh đều do ông ấy mua. Có thể nói anh không hề thiếu tiền mà trái lại còn rất dư dả, nhưng anh chẳng có ý định động vào tiền của ông ngoại, gia đình cậu mợ và cả Ôn Giang Quốc.
Lục Quỳnh Cửu đưa hai tay năng mặt anh: “Em tự hào quá đi.”
“Hả?” Âm cuối của anh hơi cất cao.
“Vì có một người bạn trai quá xuất sắc.”
Ánh mắt Ôn Nam Tinh vô cùng dịu dàng: “Em cũng rất xuất sắc mà.”
Trong những người bạn cùng trang lứa, đúng là Lục Quỳnh Cửu rất xuất sắc.
“Vậy nên mới nói chúng ta chủ động gặp nhau.” Lục Quỳnh Cửu c*n m** d*** của anh một cái.
Cô đang định rút lui thì đã bị anh kéo đến đổi khách thành chủ, tỉ mẩn nhâm nhi thưởng thức môi cô cho đã ghiền.
Khi đang triền miên, cô nghe thấy tiếng laptop bị gập lại, sau đó anh bế bổng cô lên.
“Không… Viết nữa à?” Cô ngơ ngác hỏi.
“Không viết, mai viết tiếp.”
Sau khi vào phòng ngủ, anh đè cô trên giường.
Lục Quỳnh Cửu đẩy anh: “Anh vẫn chưa tắm…”
“Chờ xong bọn mình tắm chung.”
“Có vậy nữa hả?”
“Có.”
***
Năm nay tuyết rơi có thể nói là sớm, trận tuyết đầu tiên đổ xuống vào đêm cuối cùng của tháng mười hai.
Trong phòng mở điều hòa, không khí ấm áp bao quanh.
Lục Quỳnh Cửu thức giấc vì khát nước, người đàn ông bên cạnh vẫn đang ngủ say. Cô đưa tay lấy ly giữ nhiệt ở tủ đầu giường bên cạnh, khi cầm lên mới phát hiện tối qua họ chơi với nhau tới khuya quá nên quên rót nước vào ly sẵn. Vì vậy cô đành phải đứng dậy chuẩn bị xuống lầu rót nước, nhưng lúc cô chuẩn bị vén chăn lên thì Ôn Nam Tinh bỗng tỉnh lại, cất giọng trầm khàn ồm ồm hỏi: “Sao vậy em?”
“Em muốn uống nước.”
Ôn Nam Tinh tỉnh táo lại hơn đôi chút, thấy cô đang cầm ly giữ nhiệt. Lục Quỳnh Cửu thường xuyên khát nước vào giữa đêm nên anh luôn có thói quen rót một ly nước đặt ở ngay đầu giường cho cô mỗi tối trước khi ngủ. Từ mùa hè rót nước mát cho đến bây giờ rót nước ấm, xui rủi thế nào đêm qua lại vô tình quên mất.
Anh ngồi dậy, đưa tay cầm lấy ly giữ nhiệt của cô: “Anh xuống rót cho em, em chờ ở đây đi.”
Lòng Lục Quỳnh Cửu ấm áp khôn xiết, liếc thoáng qua cũng thấy được nửa người trên để trần của anh sau khi ngồi dậy. Ôn Nam Tinh chỉ mặc một chiếc quần thể thao, ở phần xương vai trắng sáng có vài dấu vết cô để lại do không kiểm soát được lực, bây giờ nhìn lại có vẻ thê thảm không nỡ nhìn. Nhưng cô chẳng có thấy có lỗi gì đâu, vì trên người cô cũng không tốt hơn anh là bao, song nghĩ đến việc dưới nhà lạnh lẽo, cô bèn nhắc nhở: “Mặc áo vào rồi xuống anh.”
“Được.” Ôn Nam Tinh nghe lời cô mặc đồ vào rồi cầm ly giữ nhiệt đi xuống lầu.
Anh vừa mở cửa ra là cô đã cảm nhận được có một cơn gió lạnh thổi vào, cô co người theo bản năng: “Úi… Lạnh quá, anh đi mau đi.”
Ôn Nam Tinh đáp một tiếng, sau đó nhẹ nhàng đóng cửa phòng ngủ lại.
Lục Quỳnh Cửu cuộn mình trong chăn chờ Ôn Nam Tinh lên.
Vài phút sau, anh bưng một ly nước tới: “Hơi nóng, chờ ấm lại rồi uống.”
“Ồ.”
Ôn Nam Tinh ngồi xuống bên mép giường: “Nói với em chuyện này.”
“Chuyện gì ạ?” Lục Quỳnh Cửu ngó anh.
“Bên ngoài tuyết rơi rồi.”
Đôi mắt Lục Quỳnh Cửu bất thình lình mở to, lập tức ngồi phắt dậy từ trên giường: “Tuyết rơi rồi? Thật hả??”
“Thật.”
Lục Quỳnh Cửu hưng phấn vén chăn xuống giường, không thèm mang dép mà chạy thẳng đến bên cửa sổ. Người phương Nam cứ nghe đến tuyết là mê đắm, nhưng còn chưa chạy được hai bước, cô đã bị Ôn Nam Tinh bế ngang về: “Mang dép vào.”
“Không lạnh, không phải dưới sàn có thảm sao?”
Ôn Nam Tinh kiên quyết bắt cô mang dép vào: “Có thảm thì cũng phải mang.”