Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ôn Nam Tinh quay Lục Quỳnh Cửu lại, để cô đối mặt với mình.
Trên mặt cô vẫn tươi cười như cũ.
Ôn Nam Tinh nói: “Anh có thể giải thích chuyện này.”
Lục Quỳnh Cửu gật đầu: “Ừ, em nghe, anh giải thích đi.”
“Chuyện này nói ra rất dài dòng…”
“Em không gấp, anh cứ từ từ nói.” Lục Quỳnh Cửu mỉm cười.
Mấy ngày trước Ôn Nam Tinh còn nghĩ nên tìm một thời điểm thích hợp để nói chuyện này với cô nhưng anh không nghĩ ngày ấy lại tới một cách đột ngột như vậy. Anh chỉ đành nói tóm tắt, cố gắng giải thích đơn giản dễ hiểu nhất.
Lục Quỳnh Cửu không cắt ngang lời anh, yên tĩnh lắng nghe, thi thoảng lại gật đầu một cái, vẻ mặt bình thản như thường.
Sau khi nói xong, Ôn Nam Tinh lại bổ sung thêm một câu: “Anh thật sự không cố ý giấu giếm em, trước kia anh cũng nghĩ sẽ tìm một thời điểm thích hợp để nói với em về chuyện này.”
Lục Quỳnh Cửu nhìn anh, hỏi: “Nói xong rồi à?”
Ôn Nam Tinh gật đầu.
Lục Quỳnh Cửu thở hắt ra một hơi, sau đó đứng dậy khỏi ghế sofa.
Ôn Nam Tinh lập tức đưa tay nắm cổ tay cô, vẻ mặt căng thẳng: “Em giận anh sao?”
Thật ra vào thời điểm vừa biết tin, cô đúng là có hơi tức giận, như kiểu bạn vốn cho rằng bạn trai mình là một người vừa có tài hoa vừa có tiền, nhưng chẳng ngờ bạn trai bạn lại là một tổng tài bá đạo chính hiệu??!! Họ ở bên nhau một thời gian rõ là dài, vậy mà anh lại giữ bí mật kín đến thế? Nếu hôm nay cô không đến công ty anh và tự mình phát hiện ra chuyện này thì phải chăng anh sẽ giấu giếm như vậy mãi không? Cũng đúng, quan hệ của hai người là yêu đương không kết hôn, biết mấy chuyện này cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Nhưng sau khi nghe anh giải thích xong, cô cảm thấy cách hiểu trước đó của bản thân hơi sai lệch. Anh giấu giếm cô nhưng không hề có ý định giấu như vậy mãi, nhất là trên gương mặt anh thời điểm này còn mang vẻ căng thẳng khó che giấu.
Ban đầu cô không nghĩ đến phương diện ấy, một giám đốc điều hành thuộc phần tử trí thức chắc hẳn sẽ không đủ tiền tiêu xài xa xỉ như vậy. Nhưng Ôn Nam Tinh lại khác, nếu bỏ đi thân phận con trai trưởng tập đoàn Ôn thị Tấn Thành và cháu trai nhà họ Chúc ở Mãn Thành thì anh còn là một nhà văn nằm trong top mười bảng xếp hạng Trung Quốc. Đây hoàn toàn chỉ là tiền tiêu xài bình thường của anh mà thôi.
Bên cạnh đó, cô biết rõ Ôn Nam Tinh xuất sắc đến nhường nào hơn bất cứ ai khác, ngoài ưu tú trong nghề viết văn, anh cũng vô cùng giỏi trong các lĩnh vực khác, vậy nên việc anh là CEO của Nhạc Ngu không quá khó hiểu. Cô biết anh xuất sắc nhưng không ngờ anh lại xuất sắc đến thế. Hơn nữa bản thân cô cũng không thiếu tiền, quan hệ với anh không phải dựa vào tiền bạc, cùng lắm chỉ là cô tham sắc mà thôi, vừa khéo cô lại thích người vừa có sắc vừa có tiền.
Ôn Nam Tinh thấy cô im lặng không nói gì thì lực trên tay vô thức tăng thêm.
Lục Quỳnh Cửu vùng vẫy cổ tay: “Anh bóp làm em đau.”
Nghe vậy, Ôn Nam Tinh lập tức thả lỏng lực tay, quả nhiên nơi cổ tay cô đã có một vòng đỏ: “Xin lỗi em, đau lắm sao?” Dứt lời, anh định xoay người đi.
Lục Quỳnh Cửu lập tức gọi anh lại: “Anh đi đâu đó?”
“Lấy thuốc mỡ bôi cho em.”
Lục Quỳnh Cửu: “…” Thật ra cũng không đau mấy, da cô trời sinh đã khá nhạy cảm như thế. Hơn nữa lực của anh vừa rồi cũng không bằng trên giường… Khụ khụ, khi ấy cũng có thấy anh lo lắng đau lòng vậy đâu!!
“Không cần, em không tiểu thư thế đâu.”
Ôn Nam Tinh xoay người lại.
Lục Quỳnh Cửu hiếm khi thấy anh luống như cuống như bây giờ, kìm lòng chẳng đặng cúi đầu cười khẽ, sau đó cô thành thật nói: “Nói thật là ban đầu có giận, với lại anh cũng giấu em lâu như vậy, chẳng lẽ em không được giận ư?”
Ôn Nam Tinh biết đây là tiết tấu sắp giảng hòa nên lập tức hùa theo: “Nên nên.”
Lục Quỳnh Cửu tiến đến gần anh một bước, đưa tay ôm lấy cổ anh: “Nhưng vừa rồi sau khi anh giải thích với em thì em không còn giận nữa, dù sao…” Cô dừng lại.
Ôn Nam Tinh đặt tay sau lưng cô, phối hợp hỏi: “Dù sao?”
“Dù sao cũng có ai ngại việc bạn trai mình quá xuất sắc đâu đúng không?”
Ánh mắt Ôn Nam Tinh sáng lên, nhìn vào đôi môi mềm mại của cô.
Cô đang cười thì giây tiếp theo có một sự ấm nóng xâm nhập tới.
Trong khi hơi thở nóng bỏng quyện vào nhau, môi dưới bị cắn nhẹ một cái rồi họ bắt đầu quấn quýt, đụng chạm.
Hai người đã hôn nhau không biết bao nhiêu lần, sớm đã quen thuộc đối phương đến độ không thể quen thuộc hơn. Thời điểm anh tấn công vào răng, cô cũng há miệng phối hợp cùng. Miệng lưỡi dây dưa, dưỡng khí ở mỗi một góc nhỏ đều bị anh cuốn đi sạch sẽ.
Quấn quýt đủ rồi, đôi môi mới chậm rãi di chuyển xuống làm cổ ngứa ngáy không thôi. Lục Quỳnh Cửu ngước cằm lên theo điều kiện phản xạ, sống lưng cũng thẳng hơn. Khi cảm giác được sự tê đau nhè nhẹ, cô bắt đầu giãy giụa.
“Nhẹ thôi…”
Cô đẩy đầu anh đang vùi ở cổ mình ra.
Đôi mắt sâu thẳm của Ôn Nam Tinh hơi đo đỏ, mang theo d*c v*ng mà cô quen thuộc. Lục Quỳnh Cửu biết nếu còn tiếp tục phóng túng thì có lẽ tối nay họ sẽ không được ăn cơm tối, nhưng hình như cô cũng chẳng cần ăn. Nghĩ vậy, cô không khỏi giật mình.
“Em đói.”
“Ừ… Anh cũng đói.”
Lục Quỳnh Cửu: ‘”…” Cảm giác có hơi không đúng.
“Hay là đi nấu cơm trước nhé?”
Ôn Nam Tinh nhìn vào đôi con ngươi đen bóng của cô, sóng nước nhấp nhô, dáng vẻ muốn thương lượng. Anh bèn đưa tay nhéo mũi cô một cái: “Được.”
***
Sau khi biết Ôn Nam Tinh là CEO của Nhạc Ngu, Khương Lai Lai kinh ngạc tới mức hai mắt sắp rơi ra ngoài: “Hai người còn chơi cái trò giấu giấu giếm giếm này nữa hả?”
“Sếp lớn, sếp lớn sống sờ sờ vậy mà lại bị mày bắt được?”
Lục Quỳnh Cửu trợn mắt một cái: “Nói cứ như nhà mày không phải sếp lớn ấy nhỉ.”
Khương Lai Lai “haiz” một tiếng.
“Với cả anh ấy cũng có dáng vẻ sếp lớn gì đâu.”
Vị sếp lớn này hằng ngày chỉ một đường hai điểm đó là công ty và nhà, không nằm dài ra lệnh không tụ tập đàn đúm, không uống rượu không tán tỉnh gái gú. Mỗi ngày đều giặt quần áo nấu cơm cho cô, sàn nhà còn được lau sạch sẽ hơn cả cô làm, Lục Quỳnh Cửu cảm thấy bạn trai mình chẳng có tí dáng vẻ của một sếp lớn gì cả.
Khương Lai Lai hỏi cô: “Vậy mày nghĩ sếp lớn có dáng vẻ gì?”
“Sếp lớn không phải toàn là đi siêu xe, máy bay riêng, ăn nhà hàng đắt đỏ, bên trái ôm bên phải ấp…”
Đầu Khương Lai Lai toàn vạch đen: “Tao thấy cái mày nói không phải sếp lớn, mày đang nói bọn con nhà giàu thì có.”
Lục Quỳnh Cửu: “…” Hình như là vậy thật, do bên cạnh cô có nhiều con nhà giàu quá.
“Nói đi nói lại thì nếu anh ta thật sự giống như mày vừa nói thì chắc mày không có chỗ để khóc đâu.”
“Tại sao tao phải khóc?” Cô hỏi ngược lại.
“Nếu anh ấy như vậy tao chắc chắn sẽ đá ảnh luôn.”
Vừa dứt lời, cô bất thình lình cảm thấy nhiệt độ xung quanh giảm đi vài phần. Lục Quỳnh Cửu ngó sang theo bản năng thì thấy người đàn ông đang vừa lau tóc vừa đi ra khỏi phòng tắm. Và đương nhiên anh đã nghe thấy câu vừa rồi của cô, nếu không thì sao xung quanh lại lạnh thế được?
Khương Lai Lai ở đầu bên kia không nghe Lục Quỳnh Cửu nói gì nữa, mất kiên nhẫn hỏi: “Mày đâu rồi? Sao không nói gì?”
Hỏi xong, cô bạn chợt nghe loáng thoáng giọng nam ở bên kia: “Đá ai?”
“Đậu xanh!” Cô nàng bật thốt lên: “Người chị em, không nói nữa, bảo trọng ha.” Dứt lời, cô nhanh nhẹn cúp máy rồi yên lặng chắp hai tay cầu nguyện cho người chị em thân thiết của mình. Người chị em này cái gì cũng tốt, chỉ có vận may là hơi đen.
Lục Quỳnh Cửu nghe được tiếng mắng “Đậu xanh” và cả câu nói phía sau của Khương Lai Lai, sau đó trong điện thoại chỉ còn tiếng “tút tút —-“ bị ngắt kết nối. Trong lòng cô thầm chửi, đúng là không có nghĩa khí gì hết!
“Em vừa nói em đá ai?” Ôn Nam Tinh lại hỏi.
Hơn nữa anh còn sải bước tiến về phía cô.
Lục Quỳnh Cửu đưa tay kéo chiếc chăn bên cạnh đắp mình lại theo bản năng, ngượng ngùng cười đáp: “Không ai không ai hết.”
Cô đang nói thì anh đã đi đến bên cạnh, thậm chí cô còn cảm nhận được sự ẩm ướt trên người anh sau khi tắm xong, xen lẫn hương sữa tắm thoang thoảng. Đây là mùi hương mà họ thường hít vào mỗi lúc triền miên với nhau, sau khi đã quá quen thuộc với nó thì quả thật là một sự liên tưởng vừa đáng sợ vừa k*ch th*ch.
“Nói anh nhỉ.” Giọng anh vô cùng kiên định.
Lục Quỳnh Cửu: “???”
Ôn Nam Tinh đột nhiên đưa tay nắm góc chăn rồi lật lên.
Không có chăn che chắn, Lục Quỳnh Cửu lập tức nhích lên đầu giường theo bản năng. Nhưng vừa di chuyển được một tấc, mắt cá chân đã bị bàn tay ấm áp nắm lấy kéo ngược về.
Cân nặng của cô hoàn toàn chẳng bõ bèn gì với anh, Ôn Nam Tinh chỉ cần dùng chút lực cô đã bị kéo cái “xoẹt” về, sau đó trên người bỗng nặng xuống: “Ưm… Anh nặng quá.”
“Giải thích.” Đôi môi vẫn còn ẩm ướt chạm lên mặt cô.
Cô phải giải thích làm sao? Có cách nào để giải thích được đâu! Nhức đầu quá!
“Hử?” Âm cuối của anh hơi nâng lên tựa như không vừa lòng với sự trầm mặc của cô.
“A…” Lục Quỳnh Cửu sợ hãi bất thình lình hét lên.
Anh cắn d** tai cô, răng cà cà ma sát khiến cả người tê dại như có dòng điện chạy qua. Cơ thể cô mềm nhũn ra, đành phải lên tiếng: “… Thì vừa rồi bảo anh không có dáng vẻ sếp lớn.”
Ôn Nam Tinh hôn nhẹ một cái: “Tiếp tục.”
“Sau đó Khương Lai Lai nói nếu anh thật sự có tác phong giống sếp lớn thì em sẽ khóc…” Lục Quỳnh Cửu nói đứt quãng: “Em bảo nếu là như vậy thì chắc chắn em sẽ không khóc mà sẽ đá anh… A…”
Lại bị cắn! Cô rất nghi ngờ có phải anh bị sai loài không nữa, rõ ràng anh là một con cún!
“Vậy thì đáng tiếc, em chắc chắn không có cơ hội này rồi.” Giọng trầm trầm vang lên bên tai, cánh môi đóng mở ma sát với vành tai cô.
Lục Quỳnh Cửu bị anh trêu đỏ mặt tía tai.
Bàn tay lạnh lẽo của anh chạm vào người làm cô rùng mình một cái.
Những ngón tay của anh vô cùng thuần thục, di chuyển đến mỗi một nơi đều làm cô run sợ không chịu nổi. Ôn Nam Tinh biết rõ những n** m*n c*m của cô, anh biết rõ nên làm gì khi ở phía trên để cô không có chút sức lực nào phản kháng lại, đúng như dự đoán, tiếng th* d*c càng lúc càng nặng nề.
Trên người nhớp nháp mồ hôi, anh và cô dung hòa vào nhau, trong đầu là những trận pháo hoa nở rộ. Khắp nơi như rã ra, bị nâng lên quá cao đem đến cảm giác mất trọng lực mạnh mẽ. Nhiều lần mất khống chế rên lên thành tiếng, may mắn hiệu quả cách âm của nhà tốt.
Về sau, Lục Quỳnh Cửu cố chấp, không muốn phát ra một âm thanh nào.
Ôn Nam Tinh bất đắc dĩ, rõ ràng lần nào cô cũng chẳng kiên trì được bao lâu nhưng cô cứ thích như thế, nhưng mà anh cũng rất thích quan sát dáng vẻ rã rời từng chút của cô.
Sau trận dày vò này, không biết đã mấy giờ rồi. Lục Quỳnh Cửu cảm thấy vô cùng thiệt thòi không chỉ một lần, anh không hề vi phạm lời hứa năm lần một tuần nhưng thời gian làm có phải quá dài rồi không? Song cô không dám nói điều này ra, không nên nhắc đến vấn đề nhanh chậm với một người đàn ông nếu không người cuối cùng chịu khổ chính là bản thân mình. Đây là những lời khuyên mà Khương Lai Lai đã phổ cập chân thành cho cô. Mặc dù chưa từng thử nhưng cô vẫn tự giác không nhắc đến chủ đề này.