Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ôn Nam Tinh vẫn luôn nhắc nhở Lục Quỳnh Cửu chú ý trong việc giữ ấm, kết quả sau đó người trúng đạn lại là anh.
“Sếp Ôn, có cần đến bệnh viện khám thử không ạ?” Trần Chiếu hỏi anh.
Ôn Nam Tinh đưa tay xoa trán: “Không cần, về uống thuốc là được rồi.” Sau đó, anh nghĩ đến điều gì nên lại hỏi: “Đúng rồi, gần đây Vãn Đồng thế nào?”
Sau khi từ Mãn Thành trở về, Ôn Nam Tinh đã giao thêm một số công việc sau này của Chúc Vãn Đồng cho Trần Chiếu.
Trần Chiếu lập tức nói: “Hiện tại Trương Ngọc đang dẫn dắt và tự lên kế hoạch phát triển cho cô Chúc. Khoảng thời gian trước vừa nhận được một hợp đồng quay phim, đã lên núi bắt đầu quá trình quay, chắc giữa tháng sau là đã đóng máy rồi.”
Trương Ngọc là một trong những người đại diện vàng của công ty họ, Trần Chiếu đã giao Chúc Vãn Đồng cho cô ấy. Còn về thân phận của Chúc Vãn Đồng thì anh cũng không giấu giếm gì cô, nhưng ngoại trừ Trương Ngọc ra, không còn ai khác trong công ty biết chuyện.
“Lên núi?” Ôn Nam Tinh nghĩ đến tính tình kiêu căng và thất thường của cô bé, bèn cau mày hỏi: “Không làm mình làm mẩy sao?”
Trần Chiếu cũng hiểu tính tình của Chúc Vãn Đồng nhưng anh ta không nghe nói về việc làm ầm ĩ, vì vậy đáp: “Không có, cô Chúc rất thích diễn xuất nên có thể chịu vất vả, cũng rất nghe lời người đại diện. Trước mắt thì Trương Ngọc chưa đến mách tôi lần nào.”
“Biết nghe lời thì tốt.”
Buổi tối, trên đường về nhà Ôn Nam Tinh thuận tiện ghé vào tiệm thuốc, sau đó về nhà và bắt đầu nấu cơm tối.
Vẫn như thường ngày, Lục Quỳnh Cửu vừa vào cửa đã ngửi được mùi thức ăn quen thuộc. Lúc thay giày, cô gọi anh một tiếng theo bản năng, thay giày xong thì nóng lòng chạy ngay vào bếp và ôm lấy Ôn Nam Tinh đang xào đồ ăn.
“Về rồi à?” Giọng Ôn Nam Tinh dịu dàng.
Lục Quỳnh Cửu nhẹ nhàng cọ mặt vào lưng anh: “Về rồi, anh nấu món gì ngon thế?” Hỏi xong, cô nghiêng đầu ngó vào nồi.
“Sườn xào.”
“Trong này hơi ngạt, ra ngoài chờ đi em.” Anh lại bảo.
Lục Quỳnh Cửu nghe anh nói thế bèn ngoan ngoãn đi ra ngoài rồi lên lầu thay quần áo ở nhà thoải mái. Khi đi xuống, tầm mắt cô vừa khéo liếc về phía túi đồ trên bàn trà, túi của tiệm thuốc? Thế là cô bước đến mở ra xem thử, là vài hộp thuốc cảm. Cô nhíu mày, nhớ lại giọng nói của anh lúc nãy có hơi khàn khàn, vì vậy cô đi vào phòng hỏi: “Thuốc cảm trên bàn có phải của anh không? Anh bị cảm đúng không?”
Ôn Nam Tinh quay đầu nhìn cô: “Ừ, cảm vặt thôi.”
“Ngày nào anh cũng nhắc em đừng để bị cảm vậy mà anh lại để bản thân bị.”
Ôn Nam Tinh cười khẽ: “Uống thuốc là được rồi.”
Sau khi ăn cơm xong, Ôn Nam Tinh uống thuốc.
Vốn tưởng đây chỉ là cảm vặt, uống thuốc rồi sẽ khỏi thôi nhưng ngờ đâu cơn cảm này lại đến một cách mạnh mẽ, khiến anh đổ bệnh.
Lúc Lục Quỳnh Cửu chạy đến bệnh viện, anh đang ngồi trên ghế dài truyền nước, trên người mặc áo khoác đen từ sáng sớm, mặt mũi gầy hóp trắng bệch. Anh đang cụp mắt nên trông có vẻ ốm yếu, Trần Chiếu ở bên cạnh thì đang nói gì đó với y tá, sau thấy cô mới gọi: “Tổng biên Lục?”
Ôn Nam Tinh nghe anh ta kêu thì ngẩng đầu nhìn qua theo bản năng.
Ánh mắt hai người giao nhau.
Lục Quỳnh Cửu bước nhanh về phía anh.
“Em đến à.” Anh mỉm cười với cô, màu môi tái nhợt không chút huyết sắc.
Ánh mắt Lục Quỳnh Cửu khó nén được đau lòng: “Không sao chứ? Còn khó chịu không?”
Ôn Nam Tinh lắc đầu.
Lục Quỳnh Cửu nhìn bình truyền nước biển để bên cạnh: “Mấy bình này sao?”
“Vâng, truyền xong là có thể về.” Trần Chiếu trả lời.
Lục Quỳnh Cửu xem giờ, sau đó nói với Trần Chiếu: “Trợ lý Trần, tôi ở đây là được rồi, anh về trước đi.”
Trần Chiếu nhìn sang Ôn Nam Tinh, nghĩ lại mình ở đây sẽ bị thồn cơm chó, hơn cả là còn làm kỳ đà cản mũi người ta, mà chắc hẳn ông chủ cũng muốn mình đi. Vì vậy anh ta bảo: “Được, vậy tổng biên Lục ở đây nhé, tôi về trước.”
“Được, làm phiền rồi.”
“Không phiền không phiền ạ.”
Sau khi Trần Chiếu đi, Lục Quỳnh Cửu ngồi xuống bên cạnh Ôn Nam Tinh và nắm lấy bàn tay không gắn kim truyền nước của anh, lạnh như băng. Cô nghiêng người kéo khóa áo khoác lên cho anh, cẩn thận chỉnh sửa cổ áo lại rồi hỏi: “Lạnh không anh?”
Ôn Nam Tinh lắc đầu.
Tuy anh nói như vậy nhưng Lục Quỳnh Cửu vẫn cẩn trọng nắm tay truyền hơi ấm cho anh.
“Vẫn còn mấy bình chưa truyền xong, nếu anh mệt thì dựa vai em nghỉ ngơi một lúc đi.” Dứt lời, cô đưa tay ấn đầu Ôn Nam Tinh tựa lên vai mình.
Bờ vai cô nhỏ nhắn, gầy gầy, thật ra dựa vào không thoải mái là mấy nhưng Ôn Nam Tinh không nói gì.
Có lẽ vì thật sự mệt mỏi nên anh dựa một hồi thì cơn buồn ngủ ập đến.
Hồi sau, Lục Quỳnh Cửu cảm nhận được hơi thở đều đặn của anh, xem ra đã ngủ rồi.
Cô vừa xem điện thoại vừa để ý bình nước truyền. Lát sau bỗng có cuộc gọi đến làm điện thoại rung lên, người gọi là Hà Lan. Cô liếc người đàn ông đang tựa vai mình rồi vuốt nút trả lời.
“Alo?” Cô cố gắng nhỏ giọng nhất có thể.
“Chiều thứ bảy này tham gia một buổi gặp mặt với mẹ.”
Lục Quỳnh Cửu có biết đôi chút về những buổi gặp mặt mà Hà Lan nói, đơn giản chỉ là tiệc trà của một số phu nhân giới thượng lưu, họ sẽ đưa theo con của mình để gặp mặt tiếp xúc với nhau. Mặc dù cô chưa từng tham gia nhưng một số người chị em của cô đã từng tham gia.
“Con không đi.” Cô từ chối.
“Không có thời gian à?” Bà hỏi, vì lúc trước cô bảo đã có bạn trai nên bà không lên kế hoạch gì cho cô cả nhưng vừa rồi cô đã chia tay, đúng lúc lại có người thích hợp, đến gặp nhau một chút cũng không tồi.
“Không phải không có thời gian mà là không muốn đi.” Cô thờ ơ nói.
“Năm nay con đã 27 tuổi rồi.”
Bà còn muốn nói gì đó nhưng Lục Quỳnh Cửu đã đáp: “Mẹ không cần bận tâm về con quá nhiều đâu.”
Hà Lan ở đầu bên kia dừng lại.
Lục Quỳnh Cửu tiếp tục nói: “Hơn nữa bây giờ con đã có bạn trai rồi.”
“Không phải chia tay rồi sao?” Hà Lan kinh ngạc.
“Làm lành rồi.”
Sau khi cúp máy, Lục Quỳnh Cửu mới biết Ôn Nam Tinh đã dậy: “Đánh thức anh à?”
“Không phải.” Ôn Nam Tinh hỏi: “Dì gọi à em?”
“Vâng.”
“Có chuyện gì sao?”
Lục Quỳnh Cửu chớp mắt: “Về nhà xem mắt?”
Ôn Nam Tinh ngẩng đầu rời khỏi vai cô: “Vậy em trả lời thế nào?”
Lục Quỳnh Cửu cười cười: “Em đã có bạn trai rồi, còn trả lời thế nào nữa? Chẳng lẽ có thể bắt cá hai tay hả?”
“Không được.” Anh lập tức nói.
Lục Quỳnh Cửu mỉm cười cong cong mắt, sau đó đưa tay xoa xoa tóc anh.
***
Vì cơn cảm nghiêm trọng này mà cả người Ôn Nam Tinh gầy đi không ít. Lục Quỳnh Cửu muốn anh có thể ở nhà nghỉ ngơi một thời gian nhưng thời điểm này vừa khéo phải hoàn thành các báo cáo cuối năm của công ty nên Ôn Nam Tinh phải đến công ty giám sát.
Buổi sáng lúc chuẩn bị đi, Lục Quỳnh Cửu kéo cao cổ áo cho anh, thì thầm oán trách: “Công ty của anh xin nghỉ khó khăn vậy sao?”
“Ông chủ của anh chả có tí nhân tính gì cả?”
“Em còn chẳng chèn ép nhân viên của mình như vậy.”
Ôn Nam Tinh: “…”
Anh cụp mắt nhìn bộ dạng lải nhải không ngừng của cô, xem ra phải tìm một thời điểm thích hợp để nói rõ ràng mọi chuyện cho cô biết. Nhưng giấu chuyện này có hơi lâu nên anh cần suy nghĩ kỹ càng xem nên nói thế nào với cô mới ổn.
Khoảng thời gian trước, Lạc Xuyên mới ký hợp đồng bản quyền với công ty điện ảnh và truyền hình Nhạc Ngu, hôm nay là lúc ký hợp đồng chính thức. Lục Quỳnh Cửu thân là cấp trên của Lạc Xuyên nên dĩ nhiên phải có mặt trong những dịp ký hợp đồng thế này. Vì vậy cô đưa Lạc Xuyên đến công ty Nhạc Ngu theo thời gian đã hẹn từ trước.
Đây không phải lần đầu tiên Lục Quỳnh Cửu đến Nhạc Ngu, cũng không phải mới hợp tác lần một lần hai. Hơn nữa lúc trước cũng đã thỏa thuận về phí bản quyền xong xuôi cả rồi nên sau khi luật sư hai bên xác nhận hợp đồng thì họ nhanh chóng ký tên. Xong xuôi, hai bên bắt tay tỏ ý hợp tác vui vẻ.
Giám đốc bộ phận bản quyền của Nhạc Ngu đích thân đưa Lục Quỳnh Cửu và Lạc Xuyên xuống lầu. Vừa ra thang máy thì thấy có một nhóm người đang đi ra khỏi đại sảnh phía trước, ai cũng mặc âu phục giày da. Người đàn ông đi đầu mặc một bộ tây trang đen, bóng lưng cao ráo nghiêm túc, dáng cao chân dài, chỉ nhìn bóng lưng mà khí thế đã mạnh mẽ ngất trời. Cơ mà sao trông lại có vài phần quen thuộc.
Giám đốc thấy Lục Quỳnh Cửu dừng lại bèn nhìn theo ánh mắt của cô và giải thích: “Người vừa đi ra là sếp Ôn của công ty chúng tôi, sau lưng anh ấy là giám đốc các bộ phận.”
Lục Quỳnh Cửu bị hấp dẫn bởi tên họ của đối phương: “Sếp Ôn? Họ Ôn sao?”
“Đúng vậy.”
“Tôi nhớ chủ tịch của công ty họ Trương mà nhỉ?” Sau khi hỏi xong, cô sực nhớ ra sếp Trương chỉ là phó tổng của Nhạc Ngu.
Giám đốc đã hợp tác với Lục Quỳnh Cửu rất nhiều lần, lúc này bèn giải thích với cô: “Sếp Trương chỉ là phó tổng thôi, sếp Ôn mới là sếp lớn của công ty chúng tôi.”
Lục Quỳnh Cửu nhìn sang thì thấy một khuôn mặt rất đỗi quen thuộc.
Trần Chiếu?
“Trần Chiếu?”
“Cô biết trợ lý Trần của chúng tôi sao?” Giám đốc ngạc nhiên hỏi.
Lục Quỳnh Cửu nhìn anh ta.
Giám đốc tiếp tục nói: “Trợ lý Trần là trợ lý riêng của sếp Ôn chúng tôi, bình thường luôn theo bên cạnh sếp Ôn.”
…
Lúc Ôn Nam Tinh về nhà, Lục Quỳnh Cửu đã về và đang ngồi trên ghế sofa.
“Hôm nay em về sớm thế?” Anh không phát hiện ra cô có gì không đúng.
Lục Quỳnh Cửu ngẩng đầu lên, sau đó đứng dậy đi về phía anh.
Ôn Nam Tinh tưởng cô muốn ôm nên lập tức dang hai cánh tay với cô.
Nhưng sau khi đến trước mặt anh, Lục Quỳnh Cửu lại vươn tay cởi nút áo khoác của anh.
Ôn Nam Tinh: “???”
Anh cong môi, phối hợp với cô cởi áo khoác ra, sau đó ôm eo cô bằng một tay, môi tiến đến môi cô. Nhưng còn chưa kịp chạm vào đã bị cô lấy tay che lại. Đôi mắt sâu thẳm của anh mở to, mang theo vẻ khó hiểu. Đồng thời anh cũng phát hiện ra sự khác thường của cô.
Ôn Nam Tinh kéo tay cô xuống, hỏi: “Em sao vậy? Trông có vẻ không vui?”
Lục Quỳnh Cửu đặt hai tay lên ngực anh, nhếch khóe môi: “Hôm nay em đi ký một hợp đồng bản quyền phim.”
Ôn Nam Tinh nhìn cô: “Ừm, sau đó sao nữa?”
“Anh muốn biết em ký với công ty nào không?”
“Công ty nào?” Anh hỏi.
Lục Quỳnh Cửu mỉm cười, hơi dùng sức đẩy anh ra sau: “Nhạc Ngu.” Nói xong, cô xoay người đi trở về ghế sofa.
Ôn Nam Tinh sửng sốt nhìn theo bóng lưng cô, Nhạc Ngu? Công ty của anh?
Anh sải bước đuổi theo, đưa tay ôm lấy cô từ phía sau.
Lục Quỳnh Cửu ngoan ngoãn để anh ôm mình, lại hỏi: “Anh biết hôm nay em gặp được ai ở Nhạc Ngu không?”
Yết hầu nơi cổ Ôn Nam Tinh chuyển động, cổ họng hơi khô: “Ai vậy?”
“… Ừm, thấy một người cực kỳ giống với bạn trai của em, và cả trợ lý của anh ấy nữa. Anh thấy có kỳ lạ không?”