Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hai người vào thang máy, Lục Quỳnh Cửu lần lượt bấm tầng 16 và tầng 17.
Ánh mắt Ôn Nam Tinh hơi thay đổi, hỏi cô: “Em có dọn về không?”
Lục Quỳnh Cửu ngạc nhiên, hỏi lại theo bản năng: “Gì cơ?”
“Nhà anh, dọn lên lại nhé.”
Lòng Lục Quỳnh Cửu thắt lại, lại chuyển đi nữa sao? Lúc trước dọn về nhà cũ cô đã phải dọn dẹp bày biện rất lâu, vậy mà chưa ở được bao lâu đã phải chuyển đi. Nói thật cô vô cùng không thích cảm giác dọn tới dọn lui như thế, cũng không muốn trải qua nó một lần nữa.
Cô chưa trả lời thì thang máy đã đến tầng 16.
Ôn Nam Tinh đi theo sau lưng cô ra khỏi thang máy.
Anh hỏi: “Không muốn sao?”
Lục Quỳnh Cửu vừa đi đến cửa nhà vừa trả lời anh: “Không phải, chỉ là em thấy phiền lắm.”
Ôn Nam Tinh trầm mặc hai giây, cũng nhận ra có lẽ vì chuyện lần này nên cô đã có cảm giác không tốt lắm. Anh cầm tay cô, ngón tay nhẹ nhàng v**t v* gan bàn tay cô, hứa hẹn: “Sau này sẽ không xảy ra chuyện như vậy nữa đâu.”
Lục Quỳnh Cửu hơi bất ngờ bởi cô không ngờ anh đoán ra được nhanh thế. Nhìn dáng vẻ thành thật của anh, trái tim cô không khỏi mềm nhũn cả ra. Cô cầm ngược lại tay anh, cười bảo: “Chuyển đi không cần phải gấp gáp vậy đâu, đồ nhiều quá, mang lên hết thì hơi phiền.”
Ôn Nam Tinh suy tư một phen: “Vậy cuối tuần dọn.” Sau đó lại bổ sung thêm một câu: “Anh giúp em.”
Lục Quỳnh Cửu tiến đến gần anh: “Ừm.”
Hai người ôm nhau ở cửa, lát sau Lục Quỳnh Cửu mới kêu anh về nhà.
…
Cuối tuần, lúc Ôn Nam Tinh đến, Lục Quỳnh Cửu vẫn chưa ngủ dậy. Sau khi bị anh đẩy đến phòng tắm đánh răng rửa mặt, cô nhìn anh với vẻ mặt thiếu ngủ: “Thật sự phải sớm như vậy sao? Thật sự phải sớm như vậy sao?”
Ôn Nam Tinh đứng nhìn cô rửa mặt xong, anh cười cười đưa tay vén sợi tóc còn dính trên má ra sau tai cô rồi thuận tay giơ đồng hồ cho cô xem: “Nhìn xem còn sớm nữa không?”
Lục Quỳnh Cửu cúi đầu nhìn thử, sắp hơn mười giờ rồi: “…”
Cô giải thích: “Nhưng hôm qua bọn mình gọi video tới rạng sáng mới ngủ mà?” Mấy ngày nay, mỗi sáng sớm hai người đều ra ngoài chung, tối lại cùng nhau về, có thể nói ngoài thời gian làm việc và nghỉ ngơi buổi tối ra thì gần như dính bên nhau. Thậm chí còn gọi video với nhau, nhiều lần đang trò chuyện giữa chừng thì ngủ quên mất.
Anh đưa tay nhéo má cô một cái, xúc cảm nơi tay nhẵn nhụi: “Nếu vẫn còn buồn ngủ thì em ngủ thêm một lúc nữa nhé?”
Lục Quỳnh Cửu ngáp một cái, đáp tiếng “ừ” rồi đi đến ghế sofa và lười biếng nằm ườn lên.
Ôn Nam Tinh thấy vậy cũng chỉ cười bất đắc dĩ, trong mắt mang vẻ cưng chiều.
Lục Quỳnh Cửu chỉ nhắm mắt chưa đến năm phút là lại bò dậy.
“Không ngủ nữa à?”
“Được rồi, không ngủ đâu.” Cô ngồi xếp bằng chân: “Dọn dẹp cùng nhau đi.”
Hai người dọn dẹp đồ đạc xong xuôi thì cũng đã hơn mười một giờ. Ôn Nam Tinh không nấu cơm, hai người đến trung tâm thương mại ăn trưa tại một nhà hàng ở tầng ẩm thực. Sau khi no nê, họ lại lên rạp chiếu phim trên tầng xem một bộ phim văn nghệ, điểm chấm trên Douban rất cao.
Lục Quỳnh Cửu bưng hộp bắp rang bơ vừa ăn vừa hứng thú xem phim chăm chú. Miếng bắp rang bơ vừa đưa đến, cô chưa kịp há miệng ăn thì cổ tay bất thình lình bị một bàn tay ấm áp nắm lấy. Cô quay đầu nhìn qua Ôn Nam Tinh theo bản năng, trong đôi con ngươi đen láy ánh lên vẻ khó hiểu.
Sau đó cổ tay bị kéo đến gần môi anh, Ôn Nam tinh há miệng ăn miếng bắp rang bơ trên tay cô. Ăn xong anh còn vươn đầu lưỡi l**m nhẹ ngón tay cô, xúc cảm nong nóng mềm mại khiến Lục Quỳnh Cửu trợn tròn hai mắt: “!!!”
l**m xong, anh buông cô ra và bảo: “Vị cũng không tệ.”
Tại sao cô cảm thấy câu này của anh còn có một hàm nghĩa khác nữa nhỉ? Thế là hai má tức khắc đỏ ửng cả lên. May mắn xung quanh khá tối nên không ai thấy được khuôn mặt đỏ bừng của cô.
Hai người xem phim xong đi ra ngoài, ngó ra ngoài qua cửa sổ trên lối đi mới biết bên ngoài trời mưa mịt mù: “Trời mưa rồi.”
Ôn Nam Tinh cũng nhìn sang, đáp tiếng “ừ” rồi hỏi cô: “Em muốn ăn gì?”
Lục Quỳnh Cửu chơi với bàn tay của anh, rộng rãi mạnh mẽ, các khớp xương rõ ràng, sờ vào vô cùng thoải mái. Cô cong ngón tay cào cào lòng bàn tay anh: “Em muốn về nhà ăn.”
Cơn ngứa nơi lòng bàn tay lan tràn đến trái tim, anh nắm chặt lấy bàn tay nhỏ đang làm loạn kia và giữ nó lại: “Được, vậy chúng ta về nhà ăn.” Vừa khéo trong tủ lạnh có trữ sẵn nguyên liệu nấu ăn.
Trên đường về nhà, trời mưa càng lúc càng nặng hạt, tí ta tí tách đập vào cửa sổ xe. Cần gạt nước chuyển động tới tới lui lui, xe cộ trên đường nhộn nhà nhộn nhịp, ánh đèn neon mờ mờ ảo ảo dưới màn mưa mông lung, chập chùng ngàn dặm.
Sau khi vào nhà, Lục Quỳnh Cửu đang định lên tiếng nói gì đó, nhưng chưa kịp thốt ra tiếng nào đã bị người ta chặn môi.
Đột ngột thế sao?
Chìa khóa trên tay lẳng lặng rớt xuống thảm ở huyền quan, người đàn ông dùng sức ép Lục Quỳnh Cửu vào lòng mình. Cô hơi ngửa đầu đón nhận nụ hôn triền miên của anh, dịu dàng xen lẫn mạnh mẽ bá đạo. Nghĩ lại thì hôm nay họ đã ở bên ngoài cả buổi, hình như chưa hôn nhau lần nào.
Bất thình lình cả người trở nên nhẹ bẫng, lơ lửng, giây tiếp theo, mông cô ngồi lên tủ giày dép ở huyền quan. Theo sự tiến sâu của anh, lưng cô mất khống chế ngã ra sau và vô cùng dẻo dai cong đến một tư thế không thể cong hơn. Hơi thở của Lục Quỳnh Cửu có phần gấp khi được anh hôn, gần như là nghẹt thở. Nhưng dù là vậy thì cô vẫn rất thích kiểu hôn này.
Mãi đến khi hai người quấn quýt tới mức hít thở khó khăn, anh mới chịu buông cô ra, trước khi ra xa hoàn toàn còn hôn nhẹ một cái lên khóe môi cô.
Lục Quỳnh Cửu cúi đầu tựa vào vai anh, thở hổn hà hổn hển. Ánh mắt cô ươn ướt, giọng nói mềm mại: “Nói thật đi, lúc ở ngoài anh đã muốn rồi đúng không?”
Ôn Nam Tinh trầm giọng đáp tiếng “ừ”.
Lục Quỳnh Cửu bật cười khẽ, gối đầu lên vai anh, hai tay ôm cổ anh thật chặt. Cô thật sự quá quá thích anh.
***
Ôn Nam Tinh làm việc rất nhanh, bốn món mặn một món canh.
Có lẽ vì ăn trưa hơi muộn nên Lục Quỳnh Cửu không ăn hết nổi một chén cơm.
“Không muốn ăn nữa à?”
Lục Quỳnh Cửu l**m môi: “Ừm.”
Ôn Nam Tinh đưa tay qua, đổ cơm còn dư trong chén cô vào chén mình.
Lục Quỳnh Cửu nhìn mà tim đập rộn ràng. Lần trước anh ăn một miếng thịt bò còn dư lại của cô, lần này ngay cả cơm thừa mà Ôn Nam Tinh cũng ăn giúp cô. Mặc dù đây không phải lần đầu tiên anh ăn đồ dư lại của cô nhưng mỗi lần như thế, cô đều kinh ngạc, đúng là khó hiểu.
Ôn Nam Tinh ăn hết cơm thừa của cô rồi bắt đầu dọn dẹp chén đũa: “Em đi tắm trước đi.”
Lục Quỳnh Cửu “ồ” một tiếng, sau đó đi lên phòng ngủ trên tầng.
Ôn Nam Tinh dõi mắt theo bóng lưng cô, khẽ cười một tiếng.
Sau khi vào phòng tắm, Lục Quỳnh Cửu nhìn quanh một vòng, tự dưng căng thẳng một cách khó hiểu. Cô đành tự mắng mình, căng thẳng cái gì, cũng chả phải lần đầu tắm trong phòng tắm này. Chẳng ngờ mắng xong thì cảm giác căng thẳng ban đầu cũng vơi đi không ít.
Lúc Ôn Nam Tinh dọn dẹp xong, Lục Quỳnh Cửu vẫn chưa ra khỏi phòng tắm. Ở bên ngoài có thể nghe được tiếng nước chảy róc rách bên trong, trên cửa sổ phòng tắm nhuốm một tầng hơi nước, cảnh tượng này khiến anh bỗng miệng đắng lưỡi khô.
Anh cố ép bản thân không tập trung quá vào phòng tắm nữa, sau đó nhìn lướt qua bàn trang điểm bên cạnh. Đây là bàn trang điểm mua cho cô, khoảng thời gian trước nó trống trãi nằm ở đó, mỗi lần nhìn thấy trong lòng anh đều quạnh quẽ khôn ngần. Nhưng dù là vậy, anh vẫn không cất nó đi, hôm nay nhìn thấy bên trên đã chất đầy các chai lọ của chủ nhân nó, cảm giác thỏa mãn bỗng cuộn trào.
Có lẽ vì quá tập trung suy nghĩ nên khi tiếng nước chảy dừng lại, anh không hề chú ý đến. Mãi đến khi có tiếng mở cửa “cành cạch” vang lên, anh mới hoàn hồn lại và nhìn về nơi phát ra âm thanh theo bản năng.
Cửa phòng tắm mở ra, hơi nước ùn ùn kéo ra ngoài.
Tầm mắt anh bị bóng dáng cô thu hút, mái tóc dài đã lau sơ bằng khăn lông nửa khô nửa ướt rủ trên vai khiến lớp vải đồ ngủ mỏng manh ở vai bị thấm ướt, thoáng lộ ra đường nét mơ hồ. Hai má trắng nõn hơi ửng hồng vì nước nóng, đôi mắt sáng ngời trong veo.
Đây không phải là lần đầu tiên cô tắm xong và đi ra khỏi phòng tắm trước mặt anh, cũng không phải lần đầu tiên bị anh quan sát chằm chằm như thế nhưng Lục Quỳnh Cửu vẫn căng thẳng theo bản năng. Sau đó cô bỗng nghĩ đến gì đấy, cảm giác căng thẳng giảm bớt. Cô vừa lau tóc vừa đi đến bàn trang điểm: “Em tắm xong rồi, anh đi tắm đi.”
Ôn Nam Tinh cũng không dám nhìn cô nhiều nữa, khẽ khàng “ừ” một tiếng rồi đi vào phòng tắm.
Cửa phòng tắm đóng lại cái “cạch”, Lục Quỳnh Cửu quay đầu nhìn thoáng một cái, trong mắt mang vẻ phức tạp, sau đó lại trở nên thư thái, căng thẳng gì chứ? Có cái gì mà phải căng thẳng? Chuyện đó đó cũng có xảy ra đâu! Cô nhìn vào gương bắt đầu thoa lotion lên mặt, sau đó lấy máy sấy tóc trong ngăn kéo ra và cắm điện, tiếng máy sấy “vù vù” phả gió vào tóc.
Lúc cô đang bôi tinh dầu cho tóc thì Ôn Nam Tinh cũng tắm xong đi ra. Cô nhìn về phía anh, mấy nút trên cùng của áo ngủ chưa cài nên có thể thấy rõ xương quai xanh tuyệt đẹp của anh. Những giọt nước nhỏ li ti từ mái tóc đen còn ướt chảy xuống theo gò má và đáp lên xương quai xanh của anh. Cô nhìn một hồi mới hắng giọng bảo: “Đến sấy tóc đi anh.”
“Được.” Ôn Nam Tinh sải chân dài bước đến chỗ cô.
Mấy bước đã tới trước mặt cô.
Ở bàn trang điểm chỉ có một chiếc ghế, vừa khéo Lục Quỳnh Cửu đã bôi tinh dầu xong nên nhường ghế lại cho anh.
Ôn Nam Tinh ngồi xuống ghế, ngẩng đầu nhìn cô: “Sấy giúp anh đi.”
“… Được.”
Trong lúc Lục Quỳnh Cửu sấy tóc cho anh, Ôn Nam Tinh bất ngờ vòng tay ôm eo cô, má áp lên eo cô.
Vòng eo thon thả vô cùng, chỉ một tay đã ôm trọn mà ôm vào gần như chẳng có cảm giác đầy dặn gì. Cô vừa mới bôi tinh dầu cho tóc nên hương thơm nhàn nhạt ngập tràn chóp mũi, hình như đây là mùi hương quen thuộc đã lâu không được ngửi. Anh bỗng nhận ra nó hoài niệm đến lạ thường, khiến người ta kìm lòng chẳng đậu muốn dựa vào gần hơn chút nữa.
Lục Quỳnh Cửu phát hiện tay anh đang xoa nhè nhẹ bên phần hông nhạy cảm của mình, khiến chân cô không khỏi mềm nhũn ra, suýt thì đứng không vững. May thay anh phản ứng khá nhanh, thuận thế ôm chặt eo cô kéo xuống đùi mình để cô ngồi vững vàng trên đùi anh.
Vì động tác có phần bất ngờ này nên máy sấy trong tay cô bất cẩn đập vào đầu anh. Lục Quỳnh Cửu lập tức vươn tay xoa xoa, ánh mắt đau lòng, lo lâu hỏi: “Không sao chứ? Có đau không anh?”
Ôn Nam Tinh nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt dịu dàng sâu thẳm: “Không đau.”
Tóc anh cũng đã được sấy khô rồi nên Lục Quỳnh Cửu rút phích cắm và cất máy sấy đi luôn. Sau đó cô nhìn hai cánh tay vẫn đang ôm eo mình chặt ơi là chặt của anh và khẽ cười. Lục Quỳnh Cửu vươn tay lấy mặt nạ môi, nhưng chưa kịp mở nắp thì chiếc hộp đã bị lấy đi.
“Anh muốn bôi giúp em hả?” Cô hỏi.
Ánh mắt Ôn Nam Tinh tập trung trên đôi môi hồng nhạt kia, anh đột nhiên cong môi cười rồi đặt hộp mặt nạ môi về chỗ cũ.
Lục Quỳnh Cửu khó hiểu nhìn hành động của anh: “Em chưa bôi mà, anh cất… Ưm.”
Chưa nói dứt câu, miệng đã bị chặn lại chặt chẽ.