Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngày hôm sau, Lục Quỳnh Cửu sửa soạn xong ra ngoài đi xuống hầm đậu xe, còn chưa đến nơi mà đã thấy Ôn Nam Tinh đứng cạnh xe ở phía xa xa. Hôm qua sau khi cô nói xong câu đó thì liều mạng đẩy anh ra. Thời gian sau đó anh gửi tin nhắn cho cô nhưng cô không trả lời cái nào, tắm rửa thoải mái rồi lên giường đi ngủ.
Dạo trước vẫn luôn mất ngủ, nằm trên giường trằn trọc mãi không vào giấc, vậy mà đêm hôm qua cô ngủ vô cùng ngon, tựa như thứ gì đó vẫn luôn nghẹn trong lòng đã được lấy ra nên tinh thần sảng khoái vô cùng.
Ôn Nam Tinh dịu dàng nhìn Lục Quỳnh Cửu đi đến: “Chào buổi sáng.”
Người ta thường bảo đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại, câu này quả không sai, nhất là khi cô không còn giận dỗi gì anh nữa, thậm chí trong lòng còn mất kiểm soát mà rạo rực xốn xang. Cô “ừ” một tiếng đáp lại anh, sau đó vươn tay muốn mở cửa xe ra, vừa kéo ra được một khe hở thì có một bàn tay thon dài bao trùm lên tay cô đóng cửa xe lại.
Lục Quỳnh Cửu quay đầu nhìn anh: “Làm gì vậy?”
Ôn Nam Tinh nói: “Anh đưa em đi.”
“Không cần.” Nói đoạn, cô muốn mở cửa xe ra lần nữa nhưng lại bị anh ấn chặt không mở ra được, cô đành ngẩng đầu trừng anh: “Ôn Nam Tinh!”
“Để anh đưa em đi được không?” Anh vẫn nói với giọng điệu dịu dàng như cũ, nhưng bên trong lại lộ ra chút cố chấp nếu em không để anh đưa đi thì anh sẽ không cho em lái xe.
Lục Quỳnh Cửu cạn lời: “Anh vô lại như thế từ lúc nào?”
“Mấy ngày nay tự dưng tăng mạnh.”
Lục Quỳnh Cửu: “…”
Cuối cùng trong sự “vẫn còn muốn từ chối” của bản thân, Lục Quỳnh Cửu vẫn ngồi lên xe của Ôn Nam Tinh. Lúc cài đai an toàn, trong lòng cô bỗng trào dâng cảm giác đã lâu mới có, sau khi cài xong, anh thả một cái túi vào lòng cô.
Lục Quỳnh Cửu ngó xuống, là đồ ăn của quán bán đồ ăn sáng mà cô rất thích ăn kia, nhưng tiệm không có chi nhánh gần nơi họ ở, chi nhánh gần nhất cũng phải chạy xe khoảng hai mươi phút. Hơn nữa đến muộn sẽ rất đông ngươi, phải xếp hàng chờ mua.
Bữa sáng trong lòng vẫn còn hơi âm ấm, cô mím môi: “Anh đừng tưởng thế này là có thể lấy lòng em.”
Ôn Nam Tinh cười cười: “Tranh thủ còn nóng ăn đi.”
Lục Quỳnh Cửu hơi nóng mặt khi thấy anh cười, thế là dứt khoát quay mặt đi không nhìn anh nữa.
Anh lái xe, Lục Quỳnh Cửu thì ngồi ở ghế phụ một tay cầm sủi cảo hấp một tay bưng sữa đậu nành ăn. Không hổ là quán ăn lâu đời, hương vị thơm ngon, tuyệt đến nỗi khiến cô hoàn toàn thả lỏng người ra lưng ghế, hai mắt hơi híp lại.
Ôn Nam Tinh vẫn nhìn thẳng về phía trước nhưng thoáng thấy được dáng vẻ này của cô, khóe môi anh cong cong đầy dịu dàng.
Xe dừng lại trước cổng vào tòa cao ốc, sau khi xe dừng hẳn, Lục Quỳnh Cửu cởi đai an toàn và nói: “Cảm ơn.”
Chưa kịp mở cửa thì chợt nghe người phía sau hỏi: “Trưa nay ăn cơm cùng nhau nhé?”
Trưa nay Lục Quỳnh Cửu có một buổi họp, vì vậy cô từ chối anh: “Không được.”
Ôn Nam Tinh cũng không lằng nhằng vấn đề này.
Lục Quỳnh Cửu thấy anh không nói gì nữa bèn đưa tay mở cửa xe.
Lúc này Ôn Nam Tinh lại lên tiếng: “Đi luôn vậy sao?”
Lục Quỳnh Cửu quay đầu nhìn anh, hỏi theo bản năng: “Nếu không thì sao?”
Ôn Nam Tinh không nói gì.
Lục Quỳnh Cửu thấy vậy cũng nhớ ra, trước đây mỗi lần anh đưa cô đi làm, lúc sắp xuống xe cô sẽ ghé đến hôn anh. Nhưng bây giờ có thể giống như trước được hả? Cô trừng mắt: “Đừng mơ, em vẫn chưa đồng ý sự theo đuổi của anh đâu.” Dứt lời, cô xuống xe và đóng cửa cái “rầm” lại, bước đi không thèm quay đầu.
Ôn Nam Tinh nhìn bóng lưng gầy gầy xinh đẹp của cô, mái tóc đen nhánh xõa sau vai, đi nhanh đến nỗi gần như tạo ra gió, lát sau anh bỗng bật cười.
Cuối tuần được nghỉ ngơi, đến trưa nay thì nhân viên giao hoa của tiệm hoa lại đến.
Vẫn là hoa hồng như trước.
Sau khi Lục Quỳnh Cửu ký nhận và đi vào văn phòng, anh ta bèn nhỏ giọng hỏi nhân viên cạnh đó: “Hôm nay chỉ có mình tôi thôi sao?”
Đối phương gật đầu đáp: “Đúng vậy.”
Chẳng biết có phải người nhân viên đó bị ảo giác không mà cô cảm thấy hình như sau khi mình trả lời, nhân viên giao hoa chợt đứng thẳng lưng, vẻ mặt có phần kiêu ngạo khó diễn tả? Nhưng anh ta kiêu ngạo là như nào ấy nhỉ??
Dĩ nhiên cô sẽ không thể hiểu được sự kiêu ngạo của nhân viên giao hoa rồi, khách của anh ta đã đánh bại được tình địch cơ mà, suy ra anh ta cũng đánh bại đối thủ của mình. Để xem lần sau nhân viên giao hoa kia có dám ba hoa không biết ngượng trước mặt anh không?
Dù Lục Quỳnh Cửu đã bảo đừng tặng hoa cho cô nữa nhưng Ôn Nam Tinh vẫn kiên trì gửi hoa đến đều đặn, bảo là anh đã đặt tiệm hoa giao trong một tháng, đã thanh toán tiền hết rồi, mà hoa tươi cũng không trả được. Mãi đến khi hoa tươi chất đầy cả văn phòng, cuối cùng Lục Quỳnh Cửu quyết định chia hoa anh tặng cho các cô gái trong phòng làm việc. Mỗi ngày trong bình hoa trên bàn của các cô gái gần như đều được thay hoa hồng mới, trong khoảng thời gian này, cả phòng làm việc luôn thoang thoảng mùi hoa hồng thơm phức.
Bính Bính đã biết chuyện Lâm Thời Nghiên sẽ xuất ngoại du học từ Weibo, cô mân mê cánh hoa hồng trên màn bàn. Ngày ấy khi chỉ có hoa hồng được giao đến thì cô đã biết cuối cùng CP của cô vẫn BE.
***
Trước nay Ôn Nam Tinh chưa bao giờ theo đuổi người khác, anh gần như sử dụng hết tất cả những cách mình nghĩ ra để theo đuổi Lục Quỳnh Cửu. Dĩ nhiên còn bao gồm cả các chiêu Trần Chiếu đã mách, cái gì mà tặng hoa, đưa đón đi làm, hẹn đi ăn, xem phim, tặng quà, anh đều làm hết nhưng cô vẫn không có ý định quay lại.
Lục Quỳnh Cửu đã chứng kiến sự theo đuổi của Ôn Nam Tinh trong khoảng thời gian này, hầu hết các cách đều đã dùng, dù anh có lần lượt tái sử dụng lại thì cũng chẳng thấy anh tỏ ra mất kiên nhẫn gì cả. Điều này khiến cô hơi kinh ngạc và cũng có chút xúc động, tính tình người đàn ông này có hơi tốt quá không?
Vì vậy trong bữa cơm tối hôm ấy, Lục Quỳnh Cửu kìm lòng chẳng đặng hỏi anh: “Khoảng thời gian rồi anh không thấy phiền sao?”
Ôn Nam Tinh hơi sửng sốt, vẻ hoảng hốt hiếm hoi thoảng qua trong mắt nhưng không phải hốt hoảng vì bị cô nói trúng tim đen mà anh nghĩ cô thấy phiền nên không muốn cho mình cơ hội.
Thế nhưng suy nghĩ của Lục Quỳnh Cửu hoàn toàn khác với anh lúc này, khi thấy sắc mặt anh thay đổi, cô lập tức cho rằng mình đã đoán đúng. Thế là vẻ mặt cô trầm xuống, môi mím chặt, đang chuẩn bị lên tiếng thì đột nhiên người đàn ông nắm chặt lấy vai cô, đôi con ngươi màu hổ phách nhìn cô chăm chú, anh trầm giọng hỏi: “Có phải em không muốn cho anh cơ hội không?”
Lục Quỳnh Cửu bối rối: “Gì cơ?”
“Có phải em hối hận rồi không? Không muốn cho anh cơ hội nữa sao?” Ôn Nam Tinh lặp lại câu hỏi một lần nữa.
Lục Quỳnh Cửu giận quá hóa cười: “Chẳng lẽ không phải anh hối hận à?”
“Anh hối hận lúc nào?”
“Nếu không hối hận thì khi nãy vẻ mặt anh thế là sao?”
Ôn Nam Tinh nghĩ có thể biểu cảm không kiểm soát được vừa rồi của mình đã khiến cô hiểu lầm, bỗng cười khẽ một tiếng.
Thấy anh cười, Lục Quỳnh Cửu càng giận hơn, bị nói trúng rồi đúng không? Bị cô nói trúng tim đen chứ gì? Quả nhiên, đàn ông đều là mấy thằng tồi không có tính kiên nhẫn! Cô biết ngay mà! Lục Quỳnh Cửu lập tức cựa quậy để thoát khỏi sự khống chế của anh nhưng vì sức lực anh thật sự quá lớn nên cô không thoát ra được, mà cũng không bị đau. Giây tiếp theo, cô được người ta ôm trọn vào lòng, bàn tay anh đặt sau lưng cô dùng sức ấn mạnh buộc cô áp gò má lên cổ anh. Thậm chí cô còn có thể cảm nhận được nhịp đập mãnh liệt không ổn định của tĩnh mạch cảnh của anh.
“Vừa rồi anh bị em dọa.” Người đàn ông cất giọng trầm ấm, nhưng bên trong lại xen lẫn vài phần mừng rỡ.
“Em làm gì mà dọa anh?”
“Anh tưởng em hối hận nên không muốn cho anh cơ hội nữa, khi nãy em hỏi anh có thấy phiền không, bây giờ anh sẽ nói rõ cho em biết.” Anh dừng lại giây lát rồi tiếp tục nói: “Không có, anh không thấy phiền, cũng sẽ không bao giờ thấy phiền.”
Trái tim Lục Quỳnh Cửu thảng thốt không thôi: “Vậy nếu em mãi không đồng ý thì sao?”
“Nếu em không đồng ý, anh vẫn sẽ theo đuổi, theo đuổi cho đến khi em đồng ý mới dừng.”
Để nói trong lòng không cảm động chút nào là không thể, Lục Quỳnh Cửu lại hỏi: “Anh thích em đến vậy à? Sao trước kia em không phát hiện?”
Tay Ôn Nam Tinh nhẹ nhàng v**t v* gáy cô: “Trước khi trải qua những chuyện này, chính anh cũng không biết anh thích em còn nhiều hơn cả tưởng tượng.”
Tai Lục Quỳnh Cửu như sắp bốc cháy, trước đây cô không ngờ Ôn Nam Tinh sẽ nói như vậy với mình. Vào giờ phút này, những cái không ổn định, không có cảm giác an toàn của cô trước đây hầu như đều biến mất sạch sẽ. Cô nói mình không đoán được anh, cũng không hiểu được anh là vì anh chưa bao giờ nói rõ ràng ra với cô. Anh thích cô là thật nhưng so với bây giờ thì hoàn toàn khác biệt, những lời anh chính miệng nói ra đã thổi bay tất cả những sự bất an vô hình trong cô.
Lục Quỳnh Cửu ngẩng đầu nhìn đường nét khuôn mặt trong veo dịu dàng của anh, nhìn đôi mắt ngập tràn dịu dàng đang hướng về phía mình kia, nó khiến cô mất đà đắm chìm vào. Cô đột nhiên phát hiện trong khoảng thời gian này, từ lúc bắt đầu cô đã ép buộc bản thân phải buông bỏ, phải bình tĩnh, dửng dưng và nghĩ rằng mình có thể, dầu gì trước khi anh đến thì cô cũng chỉ có một mình, cùng lắm là trở về với cuộc sống của mình trước đây, không ai quản lý, không bị ràng buộc, cũng không cần phải lo lắng căng thẳng mỗi phút mỗi giây. Song hình như cô đã đánh giá cao bản thân quá rồi, cô vẫn thích anh, có ép buộc thế nào cũng vẫn thích anh.
Khi anh chưa nói ra những lời này, bản thân anh cũng không hề biết mình lại thích cô đến nhường ấy, mà chính cô không phải cũng thế ư?
Ôn Nam Tinh lưu luyến nhìn cô, tầm mắt di chuyển từ đôi mắt cô đến sống mũi rồi xuống môi, đôi môi đỏ mọng đầy đặn làm yết hầu nơi cổ anh không khỏi chuyển động lên xuống.
Khóe môi Lục Quỳnh Cửu cong lên, cô hơi hé môi, ôm cổ anh, nhìn vào mắt anh hỏi: “Muốn hôn không?”
Ôn Nam Tinh ngớ ra, sau khi phản ứng kịp, anh lập tức giữ một tay sau ót cô rồi phủ môi mỏng lên.
Môi và môi tiếp xúc thân mật làm hai người thở nhẹ ra một hơi đầy thoải mái. Anh cắn đôi môi mềm của cô, m*t vào, l**m láp, hôn tỉ mỉ vội vàng, ban đầu là dịu dàng rồi dần dần mạnh bạo hơn. Miệng lưỡi dùng sức đưa đẩy, thậm chí còn vô tình đụng phải răng, tuy có hơi đau nhưng cả hai đều không muốn rời nhau.
Đã lâu rồi mới được tiếp xúc thân mật như vậy, thậm chí từng có lần cô nghĩ sau này chắc họ sẽ không thể thân mật được như vậy nữa.
Lục Quỳnh Cửu vịn vai anh, chiều theo sự quấn quýt của anh. Đầu lưỡi mềm mại của anh cuốn đi tất cả lý trí của cô, đầu quả tim ngứa ngáy khôn nguôi. Người ta thường bảo không nên ngã hai lần trước một người, nếu không sẽ không vực dậy được nữa. Vậy mà cô vẫn ngã, dù không thể vực dậy nữa thì cô vẫn đồng ý.