Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sau khi đến gần, Lục Quỳnh Cửu mới phát hiện cả người Ôn Nam Tinh không giấu được vẻ mệt mỏi, đôi mắt vẫn luôn sáng ngời giờ đây hằn rõ tia máu, hơi thở phong trần đập thẳng vào mặt. Có thể thấy rõ từ khi trở về đến giờ ngay cả một giấc ngủ nghỉ ngơi đơn giản anh cũng không có, tay cầm hộp nhung của cô hơi siết chặt lại.
“Xuống lúc nào vậy?” Sắc mặt bình thản, giọng điệu bình thản.
“Một lúc rồi.” Ý ngầm là anh đã thấy được toàn bộ chuyện vừa rồi.
Tầm mắt Ôn Nam Tinh nhìn đến chiếc hộp nhung đen trong tay cô: “Đây là gì vậy?”
Lục Quỳnh Cửu cúi đầu xuống nhìn theo hướng mắt anh: “Lâm Thời Nghiên tặng, cúp lần trước của cậu ấy.”
“Cúp của cậu ta sao lại tặng cho em?”
Lục Quỳnh Cửu vừa bấm thang máy vừa nói: “Xem như quà tỏ tình?”
Ánh mắt Ôn Nam Tinh tức khắc tối xuống, trong lòng trào dâng bực bội và bất an. Bực bội là vì Lâm Thời Nghiên, bất an là đến từ Lục Quỳnh Cửu: “Em nhận quà tỏ tình của cậu ta sao?”
Lục Quỳnh Cửu nghe được sự kiềm chế trong giọng của anh, vừa khéo thang máy xuống và cửa mở ra, cô đi vào trong. Khi này Ôn Nam Tinh đã lấy lại tinh thần từ câu trả lời vừa rồi của cô, cũng đi theo vào.
“Em nhận quà tỏ tình của cậu ta, vậy chúng ta thì sao?”
Lục Quỳnh Cửu nhìn anh: “Chúng ta cái gì?”
“Em là bạn gái anh.” Ôn Nam Tinh nhấn mạnh.
Lục Quỳnh Cửu tiến về trước một bước, sau đó cô đưa tay bấm tầng mười bảy. Ôn Nam Tinh thấy cô bấm tầng mười bảy thì sắc mặt thả lỏng hơn nhiều, nhưng giây tiếp theo, ngón tay nhỏ nhắn kia lại chuyển xuống tầng mười sáu và bấm vào. Trái tim anh chớp mắt chùng xuống, chưa kịp nói gì tiếp thì giọng cô vang lên.
“Trước đây đã từng.”
Vẻ không thể tin thoảng qua trong mắt Ôn Nam Tinh: “Có ý gì?”
“Ý là chúng ta đã chia tay.”
“Chia tay?”
“Đúng, chúng ta đã chia tay.”
Dứt lời thì cửa thang máy cũng “ting —-“ một tiếng và mở ra. Lục Quỳnh Cửu không thèm để tâm đến phản ứng của Ôn Nam Tinh nữa, rảo bước thẳng ra bên ngoài. Nhưng chỉ vừa đi được vài bước thì sau lưng lại phát ra hàng loạt tiếng bước chân, sau đó có một bàn tay dùng lực nắm lấy cánh tay cô, lưng cô cũng dựa vào một lồng ngực ấm áp.
“Anh không đồng ý.” Giọng nói trầm trầm của người đàn ông vang lên phía sau lưng.
“Thầy Ôn, chẳng lẽ anh không biết việc yêu nhau cần sự đồng ý từ song phương nhưng chia tay chỉ cần một bên thôi sao?”
Sau khi nói xong câu ấy, cô cảm giác bàn tay đang nắm cánh tay mình tăng thêm chút lực một cách rõ ràng. Người đàn ông lại cất tiếng, lặp lại câu nói vừa nãy một lần nữa: “Anh không đồng ý.”
Thái độ của Ôn Nam Tinh không khỏi khiến cô bực mình: “Em nói em không cần sự đồng ý của anh.”
Cô dùng sức vùng vẫy nhưng không thoát ra được mà trái lại càng bị người phía sau ôm chặt trong lòng hơn.
Lục Quỳnh Cửu nhìn camera giám sát trên hành lang, gọi thẳng cả tên lẫn họ của anh: “Ôn Nam Tinh! Anh làm gì thế hả!”
Ôn Nam Tinh giữ chặt cô trong vòng tay, giọng dịu xuống: “Em giận anh phải không?”
Rõ ràng là câu nghi vấn nhưng hỏi ra lại có hiệu quả của câu khẳng định.
Ôn Nam Tinh có thể khẳng định cô đang giận mình, hơn nữa còn là vô cùng giận. Bỗng dưng anh hiểu ra, khoảng thời gian này mỗi lần gọi anh gọi cho cô, hai người chỉ trò chuyện cùng lắm ba câu đã kết thúc, gửi tin nhắn thì mấy tiếng sau, thậm chí là mười mấy tiếng cô mới hồi âm. Không phải vì cô thật sự bận rộn mà là vì cô không muốn nói chuyện với anh, nhưng cô lại không nói chuyện chia tay qua điện thoại, rõ ràng là muốn chờ anh về để nói trực tiếp. Có lẽ cô muốn anh ở bên kia ở thể an tâm giải quyết công việc.
“Em nói em không giận anh, em có thể hiểu được.” Cô không hề nói dối, cô thật sự thấu hiểu chuyện này bởi cô cũng đã từng trải qua chuyện như vậy.
Ôn Nam Tinh đặt tay hai bên vai cô, xoay cô lại để hai người đối mặt nhau: “Thế tại sao…”
“Em không chia tay anh vì chuyện này.” Nói xong, Lục Quỳnh Cửu cười tự giễu một tiếng. Nói thật, cô thật sự không phải vì chuyện này mà đưa ra lời chia tay, chuyện này chẳng qua chỉ là một ngòi nổ bất ngờ trong đoạn tình cảm này mà thôi, cộng thêm những tồn đọng phía trước, tức khắc nổ tung.
Cô nhìn chằm chằm đôi con ngươi màu hổ phách của anh, đột nhiên hỏi: “Ôn Nam Tinh, khoảng thời anh với em yêu nhau, anh có mệt không?”
Vì câu hỏi này của cô mà trong mắt anh ánh lên vẻ kinh ngạc, sau đó anh lập tức phủ nhận: “Không mệt.”
Lục Quỳnh Cửu lắc đầu: “Không phải, anh mệt, chỉ là anh không nói, cũng không biểu lộ ra mặt mà thôi.”
“Mệt hay không mệt anh hiểu rõ hơn ai hết, ở bên em không khiến anh mệt.”
Lục Quỳnh Cửu nhìn anh, bỗng nói: “Em mệt.”
Ôn Nam Tinh nhất thời chẳng nói nên lời.
Lục Quỳnh Cửu tiếp tục cất lời: “Thật ra mối quan hệ này khiến em cảm thấy mệt mỏi lắm, em không muốn cứ mệt mỏi như vậy mãi, anh hiểu không?” Thật ra cô cũng chẳng sợ mệt mỏi gì đó đâu, cô chỉ cảm thấy như vậy nhạt nhẽo vô cùng. Cô biết Ôn Nam Tinh không thích mình đến nhường ấy, hai người yêu nhau điều kiện tiên quyết là không kết hôn, mà không kết hôn sẽ không có trách nhiệm với đối phương, thậm chí từ đến cuối anh đã giữ lại đường lui cho cô.
Tựa như hao tâm tổn sức lấy được một viên kẹo rồi gấp gáp cho nó vào miệng nhưng bấy giờ mới phát hiện viên kẹo này đắng vô cùng.
Để nói có hoàn toàn chỉ là mệt mỏi không?
Thì không phải.
Thời gian yêu đương với anh vô cùng vui vẻ, nhưng phía sau những vui vẻ ấy lần lượt là đến gần, từ chối, thăm dò, tránh né, cứ thế mãi cho đến sau này thì dù tình cảm có đậm sâu đến đâu cũng bị tiêu hao mài mòn hết sạch. Mà cô cũng không muốn trải qua cái cảm giác kinh hoàng sợ sệt, thức trắng đêm không chớp mắt, bất lực không ai giúp đỡ như ngày hôm ấy lần thứ hai. Nói trắng ra, cô không quá quan trọng đối với anh, cũng không cảm nhận được bản thân mình quan trọng, dường như đối với anh, cô có hay không cũng chẳng khác biệt gì nhau.
Anh thật sự đặt bản thân vào vị trí một người bạn trai nhưng anh lại không đặt cô vào vị trí một người bạn gái.
Lục Quỳnh Cửu vô thức bật cười, lại nhìn anh: “Với cả không phải ngay từ đầu anh đã chuẩn bị cho việc em nghiêm túc nói chia tay sao? Anh không cần hỏi lại em có nghiêm túc không, bây giờ em có thể trả lời anh, lần này không phải đùa, là nghiêm túc.”
Ôn Nam Tinh không tìm được chút dấu vết đùa giỡn nào trên gương mặt cô, điều này khiến trái tim anh phút chốc rơi vào một vực thẳm, không thấy được đáy, sâu vô cùng. Bàn tay đặt hai bên vai cô dần siết chặt, trên mu bàn tay trắng sáng hơi nổi gân xanh.
Dầu gì Lục Quỳnh Cửu cũng sớm tối ở bên anh một thời gian dài, nên cô biết rõ khi này Ôn Nam Tinh đang rất cố gắng khống chế bản thân. Cô lùi về sau một bước: “Ngoại trừ quan hệ này thì chúng ta cũng có thể xem như là cấp trên cấp dưới, nếu anh thấy khó chịu, muốn hủy hợp đồng với phòng làm việc em cũng…”
“Không có.” Ôn Nam Tinh cắt ngang lời cô: “Không khó chịu, cũng không hủy hợp đồng.”
Lục Quỳnh Cửu nhìn anh, vài giây sau, cô gật đầu bảo: “Hối hận thì có thể tìm em bất cứ lúc nào, cũng muộn rồi, em về trước.”
Dù sau lưng cảm giác có vô vàn mũi nhọn nhưng mỗi bước chân của Lục Quỳnh Cửu đều bình tĩnh và ổn định. Sau khi bấm mật mã và vào nhà, cô đóng cửa lại không chút do dự, tiếng “rầm —-“ cực kỳ rõ ràng trong hành lang yên tĩnh.
***
Ôn Nam Tinh ngồi trên ghế sofa trong phòng khách một lúc rất lâu, anh nhìn xung quanh một vòng, cách bố trí bày biện đã trở về như khi anh sống một mình trước đây. Hồi ấy chẳng cảm thấy có gì không đúng nhưng bây giờ chỗ nào anh cũng thấy không thích hợp. Sau khi quen với sự ầm ĩ vui cười của cô, Ôn Nam Tinh bỗng cảm thấy cuộc sống lúc trước của mình thật sự đơn điệu tới đáng sợ. Vừa rồi cô nói không hề sai, thật ra ngay thời điểm hai người bắt đầu ở bên nhau, anh đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc chia tay. Nhưng khi ngày này đã đến, anh lại mất kiểm soát.
Trong đầu Ôn Nam Tinh nhớ lại những lời cô vừa nói, trái tim đau đớn như bị kim châm. Anh chỉ ước có thể bắt cô đến bên cạnh mình lần nữa, ép buộc cô phải rút lại toàn bộ những lời nói khi nãy. Anh tự nhận bản thân mình chẳng phải người tốt đẹp gì, chỉ là khi ở bên cạnh cô, anh đã đeo chiếc mặt nạ dịu dàng này quá lâu đến nỗi chính anh cũng sinh ra suy nghĩ anh vốn là người như vậy. Nghĩ thế, trong mắt anh dần lộ ra vẻ ấm ức và buồn rầu, anh đột nhiên đứng phắt dậy muốn đi lên lầu.
Nhưng thời điểm đi đến huyền quan, bước chân anh chợt khựng lại. Sự bình thản và tỉnh táo trong mắt cô khi nãy khiến anh dâng trào cảm giác bất lực cùng cực. Anh nhận ra nếu lúc này mình đi lên thì có lẽ chỉ đem đến hiệu quả hoàn toàn ngược lại. Nghĩ như vậy, anh đành phải để bản thân mình bình tĩnh lại trước, sau đó lấy điện thoại trong túi ra, suy đi nghĩ lại vẫn quyết định gửi một tin nhắn cho cô.
Vậy mà vừa bấm gửi đi thì hệ thống lại thông báo “Bạn không còn là bạn của đối phương…”, dấu chấm than màu đỏ vô cùng chói mắt. Ôn Nam Tinh sửng sốt vài giây mới bấm vào ô đồng ý để tắt thông báo đi. Mặc dù trước giờ anh chưa từng bị người ta xóa bạn trên Wechat lần nào nhưng không có nghĩa là anh không biết gì.
Cô đã xóa bạn với Wechat của anh? Rõ ràng lúc trước vẫn còn nhắn được…
Vậy là cô đã xóa Wechat của anh sau khi nói chia tay sao?
Ôn Nam Tinh lập tức gọi điện thoại cho cô, nghe được âm thanh “tút tút tút —-“ chờ đợi kết nối ở đầu bên kia. Âm thanh ấy cứ vang lên như vậy mười mấy giây mãi đến khi tự động kết thúc. Nhưng anh vẫn hơi thả lỏng đôi chút, điện thoại vẫn gọi đi được, chí ít cô không chặn số điện thoại của anh?
Lục Quỳnh Cửu bước ra khỏi phòng tắm, trên người tỏa ra hơi nóng. Cô trầm mặc đi đến chỗ những chai lọ dưỡng da, thời điểm thoa lotion, cô ngẩng đầu nhìn bản thân trong gương trang điểm. Có lẽ vừa rồi bất cẩn để nước nóng vào mắt nên lúc này mắt cô hơi đỏ, cũng hơi đau.
Cô dưỡng da xong xuôi mới lên giường, thuận tay cầm lấy điện thoại để một bên lên. Sau khi bật sáng màn hình, cô thấy được cuộc gọi nhỡ, trong lòng có hơi căng thẳng và nhói đau khi nhìn vào chú thích tên người gọi trên đó. Lúc trước cô cảm thấy sau khi chia tay anh, chắc bản thân sẽ thoải mái hơn nhiều nhưng hình như không hề, lòng cô vẫn nặng trĩu. Có lẽ vì mới chia tay nên không quen, vài ngày nữa cảm giác này sẽ từ từ biến mất thôi, cô nghĩ thầm như thế.
Vì vậy cô đặt đồng hồ báo thức, cũng không có ý định gọi lại cho anh. Sau khi xóa cuộc gọi nhỡ ấy đi, cô thả điện thoại lên lại tủ đầu giường rồi tắt đèn đi ngủ.