Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận

Chương 55

Trước Tiếp

Ôn Nam Tinh vừa vào nhà đã cảm thấy khác thường, bên trong vẫn sạch sẽ và ngăn nắp nhưng lại toát lên một sự trống trải khó diễn tả, không có chút hơi thở sinh hoạt. Anh không kịp thay dép mà sải bước đi thẳng tới phòng ngủ, trên giường được sắp xếp gọn gàng, nhưng những chai lọ mỹ phẩm của Lục Quỳnh Cửu trên bàn trang điểm trước đây đã biến mất không còn sót một cái nào. Mở tủ quần áo ra, góc tủ vốn để đầy quần áo của cô giờ đây đã trống trơn, toàn bộ tủ quần áo chỉ còn lại đồ của mình anh.

Anh đứng sững sờ tại chỗ vài giây, sau đó mới chậm rãi hoàn hồn lại.

Tất cả đồ của cô đã được dọn đi? Cô muốn chia tay với mình ư?

Trái tim tức khắc trở nên trống rỗng.

Ôn Nam Tinh lập tức lấy điện thoại ra gọi cho Lục Quỳnh Cửu mấy cuộc, điện thoại vẫn kết nối được chỉ là không có ai bắt máy. Lúc này chắc hẳn cô vẫn đang ở phòng làm việc, vì vậy anh vội cầm chìa khóa chuẩn bị ra ngoài. Mới ra khỏi cửa thì chuông điện thoại vang lên, tay anh mò tìm điện thoại có hơi vội, nhưng khi nhìn thấy tên người gọi thì cảm giác mất mát ngập tràn, anh vừa xuống lầu vừa nghe máy.

“Có chuyện gì?” Giọng bình thản.

“Tôi về nước rồi, có thời gian nên mới gọi cho cậu đây…”

“Có chuyện gì thì nói, không có thì cúp.” Lúc này Ôn Nam Tinh không có tâm trạng lôi lôi kéo kéo với anh ấy.

Khương Minh Sâm ở đầu bên kia nghiêm túc lại, bắt đầu nói: “Cũng không có chuyện gì lớn, chỉ là muốn hỏi cậu là giữa cậu với Tiểu Cửu đã xảy ra chuyện gì?”

Nghe thấy tên của Lục Quỳnh Cửu, Ôn Nam Tinh đang định cúp máy khựng lại: “Sao cậu biết?” Chuyện anh và Lục Quỳnh Cửu ở bên nhau phía bên này chỉ có Trần Chiếu biết. Khoảng thời gian trước Khương Minh Sâm không ở trong nước nên anh cũng quên nói với anh ấy.

“Tôi cũng mới biết dạo trước thôi, hơn nửa đêm ẻm gọi tôi mười mấy cuộc liền. Mà hôm đó tôi bận xã giao nên rạng sáng mới gọi lại được, kết quả ẻm gọi tôi nhiều cuộc như vậy chỉ để hỏi xem có tin tức của cậu hay không thôi, bảo là không tìm thấy cậu. Giọng nghe khác lắm, chắc là cả đêm đó không ngủ…”

Các khớp xương bên bàn tay cầm điện thoại của Ôn Nam Tinh bắt đầu trắng toát vì dùng quá sức: “Ngày, ngày mấy?”

“Hình như là ngày 8.”

Ngày 8? Ôn Nam Tinh nhớ mình và Trần Chiếu bay về Mãn Thành vào ngày 7, anh phút chốc ý thức được gì đó, sắc mặt thay đổi.

Khương Minh Sâm ở đầu bên kia vẫn tiếp tục trách anh: “Tôi nói này, chuyện này cậu làm thế là sai quá sai. Cậu xem dù thế nào thì cũng nên nói với ẻm một tiếng, hai người đang yêu nhau nhỉ, đang yêu nhau vậy thì càng phải nói, nhìn coi cậu dọa người ta thế nào…”

“Ôn Nam Tinh, tôi đang nói chuyện với cậu đấy? Cậu có nghe không…”

“Có chuyện rồi, lát nói sau.” Nói xong, Ôn Nam Tinh dứt khoát cúp máy rồi bước nhanh đến chỗ anh đậu xe.

Khương Minh Sâm ở bên kia bị Ôn Nam Tinh cúp máy ngang thì “Ha” một tiếng, bây giờ mới biết nóng nảy, thời điểm trước đó để làm gì vậy?

Ôn Nam Tinh chưa lên xe thì ánh mắt đã va vào chiếc xe đậu bên cạnh xe anh, đây là xe của Lục Quỳnh Cửu, chỗ đậu xe của họ ở sát bên nhau. Cô không lái xe đi chẳng lẽ hôm nay không ra ngoài sao. Sau khi nhận ra điều này, anh lại vội vàng chạy lên lầu. Thời điểm mở cửa, anh còn nghĩ chẳng biết cô có đổi mật mã cửa hay chưa, nhưng lúc bấm con số cuối cùng thì cửa “cạch” một tiếng và mở ra.

Chỉ đứng ngoài cửa ngó quanh một vòng anh cũng biết cô đã dọn về.

“Tiểu Cửu?” Anh gọi cô một tiếng.

Không ai đáp.

Trong phòng ngủ chính và cả phòng ngủ phụ trên lầu đều không có ai.

“Ting —-“ Điện thoại trong túi bỗng rung lên.

Ôn Nam Tinh lấy điện thoại ra, khi nhìn thấy tên người gọi trên màn hình, ánh mắt anh lập tức sáng lên.

“Anh gọi cho em à? Có chuyện gì không?” Giọng Lục Quỳnh Cửu vang lên.

Ôn Nam Tinh cố gắng kiểm soát bản thân, hỏi: “Bây giờ em đang ở đâu?”

“Ăn cơm ở ngoài với bạn.”

“Vậy em ăn xong chưa?”

“Sắp rồi, sao vậy?”

“Anh về rồi, em gửi địa chỉ cho anh đi, anh đến đón em.”

Lục Quỳnh Cửu trầm mặc hai giây mới đáp: “Không cần, phiền lắm.”

“Tiểu Cửu.”

“Về rồi thì nghỉ ngơi cho khỏe đi, vừa xuống máy bay cũng mệt mà.”

“Anh chờ em về.”

Lục Quỳnh Cửu nghe câu này nhưng cô không trả lời mà cúp điện thoại. Vừa cúp máy, giọng Khương Lai Lai vang lên ở phía sau: “Mày đứng đây làm gì? Trà sữa mua xong rồi nè.”

Cô xoay người lại, Khương Lai Lai đang bưng hai ly trà sữa, bên cạnh cô bạn là Lâm Thời Nghiên. Cô cất điện thoại rồi tiến tới chỗ họ.

“Hôm nay có hoạt động, mua ba ly tặng một ly.”

“Vậy à?”

“Ừ, dù sao Lâm Thời Nghiên cũng không uống, còn lại một ly lát bọn mình chia nhau uống.”

Nghe vậy, Lâm Thời Nghiên cười một tiếng: “Đi thôi, sắp gọi đến số bọn mình rồi.”

“Đi thôi đi thôi, tớ gần chết đói rồi nè.” Khương Lai Lai đưa một ly trà sữa trong tay cho Lục Quỳnh Cửu và thuận thế khoác cánh tay cô.

*** 

Khương Lai Lai mới ăn một nửa thì đột nhiên nhận được cuộc gọi từ Hoắc Kỷ Hoàng. Anh ta gọi điện thoại tới, đám Lục Quỳnh Cửu có cái gì không hiểu nữa chứ?

“Được rồi được rồi, mày đi trước đi.” Lục Quỳnh Cửu vẫy tay với cô ấy một cái.

Khương Lai Lai vừa mặc áo khoác vừa bảo: “Xin lỗi xin lỗi mà, đã nói tối nay tao đưa mày về mà…”

“Không sao, lát ăn xong tớ đưa cậu ấy về là được rồi.”

Khương Lai Lai nhìn Lâm Thời Nghiên: “Vậy thì giao cho cậu nhá.”

“Ừ.”

Sau khi Khương Lai Lai rời đi, trong phòng bao chỉ còn lại hai người Lục Quỳnh Cửu và Lâm Thời Nghiên. Cô vẫn đang suy nghĩ đến cuộc gọi trước đó của Ôn Nam Tinh nên có phần không yên lòng. Anh thấy cảm xúc của cô khác lạ bèn hỏi: “Cậu sao vậy?”

Lục Quỳnh Cửu ngẩng đầu nhìn anh: “Không, không sao.” Nói đoạn, cô cười bảo anh: “Ăn cơm đi.”

Lâm Thời Nghiên không nói gì nữa, chỉ “ừ” một tiếng.

Thanh toán tiền xong, hai người cùng đi ra ngoài. Suốt quãng đường, Lục Quỳnh Cửu không nói câu nào mà ngẩn ngơ ngắm nhìn đường phố vụt qua bên ngoài cửa sổ.

Lâm Thời Nghiên thấy được cái bóng ngược của cô in trên cửa sổ xe, môi mỏng mím lại.

Chiếc xe lái vào hầm đậu xe của tiểu khu nhà cô.

Lục Quỳnh Cửu đưa tay cởi đai an toàn và xuống xe: “Trời nhìn như sắp mưa, cậu lái xe chậm thôi nhé, tớ lên trước đây.”

Cô vẫy tay với anh, vừa mới xoay người chuẩn bị đi thì đột nhiên nghe thấy tiếng mở cửa xe ở sau lưng. Lục Quỳnh Cửu quay đầu nhìn lại theo bản năng thì thấy Lâm Thời Nghiên xuống xe, anh gọi cô: “Tiểu Cửu.”

“Sao thế?” Cô nghi ngờ nhìn anh.

“Tớ…” Sắc mặt Lâm Thời Nghiên có vẻ do dự: “Cậu chờ tớ một chút.”

Lục Quỳnh Cửu thấy anh khom người vào xe, sau đó anh đứng thẳng lên lại và tiến về phía cô với một chiếc hộp bọc nhung đen trong tay. Cô khó hiểu hỏi: “Đây là gì?”

Lâm Thời Nghiên đưa chiếc hộp ấy cho cô: “Mở ra xem thử chút nhé?”

Lục Quỳnh Cửu chỉ nhìn chứ không vươn tay ra nhận lấy.

Lâm Thời Nghiên cười nói: “Sao nhìn cậu cứ như sắp nhận lựu đạn vậy?”

Lục Quỳnh Cửu nghe vậy thì cười một tiếng, khi này mới chậm rãi đưa tay cầm lấy. Chiếc hộp này có trọng lượng nhất định, cô mở nắp ra, bên trong là một chiếc cúp thủy tinh tinh xảo. Cô thấy nó có hơi quen mắt, mãi hai giây sau mới nhớ ra, đây chẳng phải là cúp thưởng anh đạt được khoảng thời gian trước sao?

“Cái này?”

“Thật ra lúc mới vừa về nước tớ đã muốn tặng nó cho cậu rồi.”

Lục Quỳnh Cửu tức khắc cảm giác trong tay có sức nặng ngàn cân. Cô nhìn anh, vẻ mặt vô cùng sốt sắng, thoáng có vài phần bất an.

Lâm Thời Nghiên cười khẽ: “Thật ra cậu đã biết rồi phải không?”

Biết cái gì? Biết anh thích mình? Không phải là thích giữa bạn bè với nhau mà là thích giữa nam nữ? Trước đây để nói thì Lục Quỳnh Cửu hơi chậm tiêu trong mấy chuyện tình cảm thế này, cô không phủ nhận bởi dầu sao trước đây cô cũng chưa từng nghĩ tới việc Lâm Thời Nghiên sẽ thích mình, về sau sao lại phát hiện ra tình cảm của anh? Vậy thì phải nói là vì chính cô cũng đang trải qua cảm giác thích như vậy nên vô hình cũng nhạy cảm trong chuyện tình cảm hơn. Trước đây chỉ loáng thoáng nghi ngờ chứ không chắc chắn, cho đến cái lần ba người cùng đi ăn lẩu thì cô mới chắc chắn rằng Lâm Thời Nghiên thích mình.

Nói thật vào thời điểm biết Lâm Thời Nghiên thích mình, đầu tiên là cô hoảng hốt. Họ quen biết nhau đã nhiều năm, trước giờ vẫn luôn là bạn bè, nhưng bỗng chốc đến một ngày, bạn lại phát hiện người bạn ấy thích mình, mà bạn đã có người mình thích, có bạn trai rồi, không cách nào đáp lại tình cảm của người bạn ấy được. Vậy nên cô đành giả vờ không biết gì cả, không muốn đâm rách lớp cửa sổ giấy này. Cũng giống như hôm nay, Khương Lai Lai hẹn cô ra ngoài đi ăn chung, trước khi đi cô thật sự không biết Lâm Thời Nghiên cũng đến nhưng cô tin rằng khi nãy Khương Lai Lai rời đi trước thật sự là vì Hoắc Kỷ Hàng đã về.

“Lục Quỳnh Cửu.” Lâm Thời Nghiên rất ít khi gọi cả tên họ của cô như vậy.

Lòng Lục Quỳnh Cửu căng thẳng không thôi, cô không dám đáp lại anh.

“Tớ thích cậu.” Sau khi nói ra những lời này, dường như Lâm Thời Nghiên thả lỏng hơn rất nhiều. Anh thấy rõ từng biểu cảm bé xíu xiu của cô, không khỏi bật cười: “Cậu đừng căng thẳng như thế, tớ chỉ thích cậu thôi mà, ai không biết còn tưởng tớ bắt nạt cậu đấy.”

Anh vừa nói thế, cảm giác căng thẳng trong Lục Quỳnh Cửu cũng vơi đi không ít: “Cậu thật là…”

Lâm Thời Nghiên thấy cô cười mới tiếp tục nói: “Thật ra tớ vốn nghĩ cả đời này sẽ không nói ra nhưng tớ đã đánh giá cao bản thân mình rồi.”

Anh không phải Lương Du hay là những người khác. Nếu là người khác thì cô sẽ không cân nhắc gì mà từ chối thẳng chẳng cần nghĩ ngợi. Song vì anh không phải nên ngay cả từ chối cô cũng phải cân nhắc thật cẩn thận những lời nói ra.

“Cậu không cần trả lời tớ bây giờ, tớ biết cậu mà trả lời bây giờ thể nào cũng sẽ từ chối tớ, nên cậu suy nghĩ thêm mấy ngày có được không?”

Lời của Lâm Thời Nghiên lập tức chặn ngang lời từ chối mà Lục Quỳnh Cửu vừa cân nhắc xong.

“… Lâm Thời Nghiên.”

Lần đầu tiên trong giọng anh lộ ra sự dịu dàng với cô: “Một tuần, suy nghĩ thêm một tuần có được không?”

“Được rồi, cậu lên nhà đi, tớ về trước, nếu không trời mưa mất.” Nói xong, anh xoay người bước đi.

“Còn cúp…”

“Để ở chỗ cậu trước đi, ba ngày nữa nói sau.” Dứt lời, Lâm Thời Nghiên mở cửa xe, sau khi ngồi vào lập tức lái xe rời đi. Thậm chí anh còn chẳng dám dừng lại lâu hơn dù chỉ một giây, sợ rằng cô sẽ đổi ý, ngay cả thời gian ba ngày cân nhắc cũng không muốn mà trả lời anh ngay bây giờ.

Sau khi xe của Lâm Thời Nghiên khuất dạng hoàn toàn, Lục Quỳnh Cửu mới ôm hộp nhung về nhà. Ai ngờ mới xoay người đã thấy bóng dáng quen thuộc đang đứng ở nơi xa xa. Bước chân cô dừng lại theo bản năng, nhưng sau đó vẫn cất bước đi tới.

__

Lời tác giả:

Tôi biết tôi sẽ bị mắng nên tôi không xem Weibo lẫn khu bình luận luôn (đầu chó bảo vệ tính mạng)

Trước Tiếp