Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trước khi chuyển vào sống chung, trong đầu Lục Quỳnh Cửu đã tưởng tượng ra vô số những cảnh tượng tốt đẹp. Nhưng sau khi chuyển vào, cô mới phát hiện thật ra họ chỉ sống chung mà thôi, ngoại trừ việc không cần xuống lầu để ăn sáng và ăn tối xong rồi về nhà ra thì những việc khác đều chẳng khác biệt gì ngày xưa.
Khoảng thời gian này, mỗi tối hai người ngủ chung trên một chiếc giường, không ngăn cách rõ ràng vì thường đều ôm nhau ngủ, ôm, hôn, sau đó… Không có gì nữa. Vô số lần đã đến mức củi khô lửa bốc, vậy mà anh luôn có thể phát lệnh lui binh. Nếu nói anh không có phản ứng với mình thì là không thể nào, không có phản ứng thì sao thằng em đứng lên được?
Song dù là vậy, anh vẫn kiên quyết không đụng vào cô. Lục Quỳnh Cửu thật sự không hiểu, cũng không hỏi anh bởi suy cho cùng cũng do chuyện lúc trước chưa được giải quyết thỏa đáng, hai người dường như cũng cố tìm cách trốn tránh sự tồn tại của vấn đề này.
Cảm giác mềm mại trên môi bỗng rời đi, hơi thở người đàn ông gấp gáp, đôi mắt đen sâu thẳm. Anh đưa tay dắt vài sợi tóc lộn xộn của cô ra sau tai, sau đó ôm cô vào lòng và hôn lên trán cô một cái, cất giọng khàn khàn bảo: “Ngủ đi em.”
Lục Quỳnh Cửu áp gò má vào ngực anh, cảm nhận lồng ngực anh đập kịch liệt. Suy nghĩ biết ngay mà vụt qua trong đầu cô, sau đó cô tìm một vị trí thoải mái nhất trong lòng anh rồi đáp một tiếng “ừ”: “Ngủ ngon.”
“Ngủ ngon.”
Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã bước vào tháng mười. Trong tháng này, nhiệt độ giảm xuống rất nhiều, lúc thức dậy vào buổi sáng, bên ngoài cửa sổ dày đặc sương mù mờ ảo, dưới tiểu khu ướt nhèm nhẹp. Ôn Nam Tinh nhắc nhở Lục Quỳnh Cửu mặc thêm quần áo vào, cô cũng đồng ý. Khi cài nút áo, cô bỗng nghĩ đến gì đó: “Khi nào anh mới mở tác phẩm mới?”
Ôn Nam Tinh đi tới chỗ cô, thấy cô đang cài nút áo bèn vươn tay cài nút ở cổ tay áo còn lại giúp cô, sau đó mới hỏi: “Em nghĩ mở khi nào mới tốt.”
“Nếu anh đã chuẩn bị xong thì lúc nào cũng được mà.” Đúng lúc cô có thể sắp xếp một vị trí để công bố giúp anh. Ôn Nam Tinh chắc chắn là tác giả có danh tiếng lớn nhất của phòng làm việc họ, chỉ cần anh có tác phẩm mới thì vị trí tốt nhất sẽ dành cho anh.
“Hôm nay nhé?” Anh hỏi.
Lục Quỳnh Cửu kinh ngạc: “Nhanh vậy sao?”
“Không tốt à?”
“Hơi đột ngột, hay là hôm nay anh đăng một bài lên Weibo đi, ngày mai rồi mở ha?”
Ôn Nam Tinh không có ý kiến gì, đương nhiên cũng đồng ý với cô.
Trước khi hai người đi, Ôn Nam Tinh đã đăng một thông báo mở tác phẩm mới. Kể ra đây cũng là lần đầu tiên Nam Phong đăng thông báo mở tác phẩm, dĩ nhiên các độc giả của Nam Phong vui vẻ vô cùng. Dầu gì lần nghỉ ngơi này của tác giả nhà họ dài hơn trước kia rất nhiều, bên dưới khu bình luận có cả đống rắm cầu vồng.
Sau khi Ôn Nam Tinh đăng Weibo, Lục Quỳnh Cửu cũng share bài đăng của anh về Weibo mình. Thời điểm share về, cô không nghĩ gì nhiều. Về mặt riêng tư, Ôn Nam Tinh là bạn trai cô, còn trong công việc, Nam Phong là tác giả siêu hot của phòng làm việc cô, cũng giống những lúc nhóm tác giả như Tô Dạng Nhiên thông báo mở truyện, cô đều sẽ share về để tuyên truyền chứ chẳng có gì cả. Nhưng không ngờ rằng ở khu bình luận của bài share về hôm nay lại xuất hiện nhiều lời bàn về CP như vậy, tuy nhiên cô cũng không để ý quá nhiều.
Ôn Nam Tinh vừa đăng thông báo mở tác phẩm là bên phía Lục Quỳnh Cửu đã nhận được vài cuộc gọi từ các công ty điện ảnh và truyền hình, không ngoài dự đoán đều là hẹn ký bản quyền chuyển thể tác phẩm mới lần này của Nam Phong. Đại thần quả nhiên là đại thần, thật ra về chuyện liên quan tới bản quyền này thì họ cũng cần bàn bạc với nhau, tác phẩm còn chưa đăng lên, tạm thời chưa có ý định ký hợp đồng bản quyền nên Lục Quỳnh Cửu đã từ chối khéo lời mời hợp tác của những công ty điện ảnh và truyền hình đó.
***
Khoảng thời gian này, Lâm Thời Nghiên vẫn luôn ở nước ngoài tham gia cuộc thi, sau khi cuộc thi kết thúc, chuyện đầu tiên anh làm là đòi lại điện thoại từ trợ lý vì trong cuộc thi này, anh gần như bị ngắt kết nối mạng, thời gian ăn và ngủ mỗi ngày cũng ít đến đáng thương chứ đừng nói gì đến thời gian xem điện thoại. Vì vậy sau khi lấy được điện thoại, anh lập tức gọi cho Lục Quỳnh Cửu.
Vương La đứng bên cạnh anh tất nhiên cũng thấy anh gọi cho ai, anh ta thấy hết, nhất thời muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Thời gian rồi anh không lên mạng nên căn bản không hề biết chuyện của tổng biên Lục, còn anh ta thì trước đó có lướt thấy vòng bạn bè của tổng biên Lục, biết được cô đã có bạn trai mà hơn nữa bạn trai cô từ ngoại hình cho đến khí chất thì không thua kém gì ông chủ của mình. Anh ta bỗng cảm thấy lực bất tòng tâm thay cho ông chủ, ai bảo anh cứ thích chơi chiêu nước ấm hầm ếch, bây giờ thì hay rồi, ếch chạy mất tiêu!
Lâm Thời Nghiên chú ý tới vẻ mặt của anh ta, bèn hỏi: “Cậu sao vậy? Có gì muốn nói với tôi à?”
Khi Vương La do dự không biết nên mở lời thế nào thì cuộc gọi của Lâm Thời Nghiên được kết nối: “Alo? Tổng biên Lục đấy à?” Anh vừa nói vừa đi tới cửa sổ sát đất.
Thấy vậy, Vương La cũng lặng lẽ ngậm miệng.
Lục Quỳnh Cửu bên này mới làm việc xong, đang chuẩn bị ra ngoài ăn cơm trưa với Lâm Nghệ: “Cuộc thi của cậu kết thúc rồi à?’
Lâm Thời Nghiên nghe được giọng cô, sự mệt mỏi trong khoảng thời gian rồi tựa như được xoa dịu ngay tức thì, giọng anh cũng vô thức dịu dàng hơn: “Hôm nay mới kết thúc, hai ngày nữa có kết quả rồi là có thể về nước.”
“Thế anh họa sĩ cảm thấy thế nào?”
“Thuận theo tự nhiên đi.”
Lục Quỳnh Cửu cười một tiếng, bản thân cô thì không có gì lo lắng về anh cả vì cô hiểu rõ thực lực của anh.
“Chờ tớ về nước chúng ta gặp nhau đi.”
“Được thôi, đón gió tẩy trần cho cậu.”
“Tớ có chuyện muốn nói với cậu.”
Lục Quỳnh Cửu hơi tò mò hỏi: “Chuyện gì đó?”
“Chờ tớ về nước bọn mình gặp nhau rồi nói.”
Mặc dù Lục Quỳnh Cửu tò mò thật nhưng anh đã nói như vậy thì cô không hỏi tới nữa: “Được thôi, vậy tớ chờ cậu về.”
Trái tim Lâm Thời Nghiên tức khắc mềm mại: “Được.”
Sau khi cúp máy, Lâm Nghệ hiếu kỳ hỏi: “Là thầy Lâm ạ?”
Lục Quỳnh Cửu gật đầu: “Ừ.”
“Thầy Lâm thi xong rồi sao?”
“Đúng, hai ngày nữa sẽ về nước.” Lục Quỳnh Cửu thả điện thoại vào lại trong túi cách: “Đi thôi, ăn cơm trước đã.”
Lâm Thời Nghiên xoay người thấy Vương La vẫn còn đứng đó, nghĩ lại chuyện vừa rồi anh bèn hỏi: “Không phải vừa nãy cậu có chuyện muốn nói với tôi à?”
Vương La suy tư một phen, cẩn thận hỏi: “Ông chủ, anh chuẩn bị tỏ tình với cô Lục sao?”
Lâm Thời Nghiên cong khóe môi, gật đầu.
Vương La cau mày, ông chủ mình muốn tỏ tình rồi, rốt cuộc mình có nên nói hay không đây?
…
Lục Quỳnh Cửu vừa xử lý xong công việc, đang chuẩn bị ra ngoài rót nước cho mình. Cô vừa đứng dậy thì nghe tiếng gõ cửa gấp gáp, sau đó Lâm Nghệ ôm máy tính bảng tiến vào kêu cô với giọng điệu mừng rỡ: “Tổng biên ơi!”
“Sao, chuyện gì?” Lục Quỳnh Cửu thấy vẻ mặt cô ấy đầy vui vẻ.
“Chị xem Weibo chưa?”
“Chưa nữa.” Cô bận rộn tới tận bây giờ, làm gì có thời gian vào Weibo?
Lâm Nghệ bước nhanh tới: “Thầy Lâm, thầy Lâm lên hotsearch.”
“Hửm?”
“Tác phẩm của thầy Lâm đạt giải rồi!”
Lục Quỳnh Cửu cầm lấy máy tính bảng Lâm Nghệ đưa tới, quả nhiên Lâm Thời Nghiên đã lên hotsearch. Trong video là cảnh anh đang nhận nhận giải thưởng, cả người mặc tây trang đen. Cô mỉm cười nói: “Đúng là người đẹp vì lụa.”
Buổi chiều, Ôn Nam Tinh đến đón Lục Quỳnh Cửu như thường ngày, sau khi cô ngồi vào xe, anh cảm nhận được tâm trạng cô đang rất tốt bèn hỏi: “Hôm nay có tin gì tốt à?”
Lục Quỳnh Cửu cài đai an toàn, mặt tươi cười hỏi: “Anh không thấy hotsearch hôm nay hả?”
“Hotsearch?” Ôn Nam Tinh nhận ra gì đó, hôm nay Lâm Thời Nghiên lên hotsearch vì đạt giải, thời điểm anh ấy lên hotsearch, Trần Chiếu có nói cho anh biết.
“Lâm Thời Nghiên đạt giải đó!”
Đúng như dự đoán.
Ôn Nam Tinh vừa lái xe vừa bình thản hỏi: “Em vui thay anh ta à?”
Lục Quỳnh Cửu không phát hiện ra gì không đúng ở anh, tiếp tục bảo: “Đương nhiên rồi, em vui thay cho cậu ấy.”
Ôn Nam Tinh gật đầu: “Đây đúng là chuyện đáng vui mừng.”
“Chờ cậu ấy về nước nhất định phải chúc mừng cậu ấy hẳn hoi mới được.” Lục Quỳnh Cửu nói tiếp.
Ôn Nam Tinh “ừ” một tiếng, mắt nhìn thẳng phía trước tập trung lái xe.
Qua một hồi sau, Lục Quỳnh Cửu mới bất giác cảm thấy sai sai. Cô nghiêng người sang hỏi: “Anh sao vậy? Hôm nay tâm trạng anh không tốt à?’
“Không có, tốt lắm.”
Lục Quỳnh Cửu bày ra ánh mắt nghi ngờ, trông anh có vẻ gì là tâm trạng rất tốt đâu. Cô suy tư giây lát rồi nhỏ giọng: “Đừng bảo anh ghen đấy nhé?”
Đúng lúc phía trước có đèn đỏ, Ôn Nam Tinh dừng xe lại, đáp với giọng bình thản ôn hòa: “Không có.”
Lục Quỳnh Cửu đưa tay đặt lên môi, sau đó đột nhiên cởi đai an toàn.
“Cạch” một tiếng, Ôn Nam Tinh nhìn qua theo bản năng: “Em cởi đai an toàn làm…”
Lời còn chưa nói hết thì một bóng đen đổ ập tới, mang theo hương thơm anh quen thuộc, sau đó đôi môi ấm nóng chạm tới.
Lục Quỳnh Cửu hôn anh một cái rồi lùi người lại.
“… Em.” Ôn Nam Tinh nhìn cô.
Lục Quỳnh Cửu nghiêng đầu, ánh mắt sáng ngời: “Sao anh lại ghen thế, em với Lâm Thời Nghiên chỉ là bạn bè thôi. Cậu ấy đạt giải, em là bạn nên đương nhiên sẽ vui mừng thay cậu ấy rồi?”
Ôn Nam Tinh mím môi, phủ nhận lời cô: “Anh không ghen.”
Nụ cười trên môi Lục Quỳnh Cửu sâu hơn: “Rồi rồi rồi, anh không ghen, là em hiểu lầm được chưa? Thế em xin lỗi anh.” Nói xong, cô lại hôn lên môi anh cái nữa: “Anh có hài lòng với lời xin lỗi này không?”
Đèn xanh sáng lên, Ôn Nam Tinh kéo cánh tay cô xuống: “Ngồi yên, cài đai an toàn lại.”
Lục Quỳnh Cửu bĩu môi “ồ” một tiếng, anh còn chưa nói cho cô biết là anh có hài lòng hay không đấy?
Ôn Nam Tinh lái xe qua khỏi siêu thị, về hướng tiểu khu nhà họ. Lục Quỳnh Cửu quay đầu nhìn cổng vào siêu thị và hỏi anh: “Bọn mình không vào siêu thị hả anh?”
Anh không trả lời cô mà nhanh chóng lái xe vào hầm đậu xe của tiểu khu, làm một mạch từ vào số cho đến tắt máy.
Lục Quỳnh Cửu hơi bối rối, anh bị làm sao thế nhỉ?
“Đi bộ đến siêu thị ạ?” Cô lại hỏi, vừa hỏi vừa chuẩn bị cởi đai an toàn.
Ôn Nam Tinh đã cởi đai an toàn trước cô, giây tiếp theo, một tay anh đặt lên bàn tay đang chuẩn bị cởi đai an toàn của cô rồi anh bất thình lình nghiêng người tới. Khi Lục Quỳnh Cửu chưa kịp có phản ứng, tay còn lại của anh đã đẩy nhẹ vai cô một cái khiến cô thuận thế dựa ra ghế phụ lái, bên tai là hơi thở ấm nóng và giọng nói trầm trầm của anh.
“Không hài lòng.”
Lục Quỳnh Cửu trợn tròn hai mắt theo bản năng, vừa mới hiểu ý câu nói này của anh thì người đàn ông đã mạnh mẽ hôn cô, nhanh chóng công phá phòng tuyến môi và răng cô. Anh bá đạo thăm dò, đ** l*** n*ng b*ng quét thẳng vào trong, ngập trong hơi thở của cô là hơi thở của anh, hoàn toàn vây lấp lấy cô.
Ôn Nam Tinh đè cô ở ghế phụ lái, hơi thở của Lục Quỳnh Cửu có phần gấp bởi nụ hôn của anh. Đôi mắt cụp xuống khẽ run, hai tay nắm chặt vạt áo nơi thắt lưng anh. Bảo sao đoạn đường này anh lại lái xe nhanh như vậy, đi ngang qua siêu thị cũng không thèm ghé vào, đều là vì cái này sao?
Nụ hôn này khiến ánh mắt Lục Quỳnh Cửu ướt át, tràn ngập đê mê, hai má ửng hồng, môi sưng đỏ.
Ôn Nam Tinh chống tay ở rìa ghế ngồi, môi anh cũng chẳng khá khẩm hơn tẹo nào, khóe môi còn dính son của cô. Lục Quỳnh Cửu không rời mắt khỏi đôi môi anh, bỗng cô nuốt nước bọt cái “ực”.
Anh thấy được động tác nuốt nước bọt của cô, khóe miệng chợt nhếch lên, sau đó lại nâng cằm cô và tiến sát tới.