Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Đúng là hôm nay Lục Quỳnh Cửu hơi mệt đôi chút, sau khi lên xe và cài dây an toàn, cô nói: “Tớ mệt quá, ngủ một lúc nhé, đến thì kêu tớ.”
Trong mắt Lâm Thời Nghiên thoáng xuất hiện sự cưng chiều: “Được, ngủ đi.”
Lục Quỳnh Cửu đáp một tiếng, sau đó thuận tay ôm gối ôm vào lòng, tìm một vị trí thoải mái trên ghế phụ rồi nhắm mắt lại.
Lâm Thời Nghiên biết Lục Quỳnh Cửu ngủ nông nên suốt quãng đường đi chỉ im lặng lái xe. Lúc trụ đèn giao thông phía trước chuyển từ xanh sang đỏ, anh dừng xe lại rồi liếc mắt nhìn sang cô. Mái tóc mềm mại bị cô ép vào lưng ghế phía sau, khuôn mặt xinh đẹp sau khi ngủ trông điềm đạm hơn nhiều, hàng mi cong vút đổ bóng mờ nhàn nhạt dưới mi mắt.
Có lẽ ngắm nhìn quá hăng say, lâu đến nỗi chủ xe phía sau phải bấm còi ra hiệu. Tiếng còi xe này không chỉ giúp Lâm Thời Nghiên hoàn hồn lại mà đồng thời cũng khiến Lục Quỳnh Cửu phải nhíu mày, biểu cảm khuôn mặt hơi bất mãn và thiếu kiên nhẫn. Nhưng cô không hề tỉnh giấc mà nghiêng đầu thay đổi hướng khác rồi tiếp tục ngủ say.
Thấy vậy, Lâm Thời Nghiên nhếch môi cười một cái, sau đó đạp chân ga.
Đoạn đường đi xe không bao lâu nhưng anh lại lái chậm hơn khoảng mười lăm phút so với bình thường. Đến khi xe vào gara dưới hầm của tiểu khu, anh mới lên tiếng gọi cô dậy: “Tiểu Cửu, đến rồi.”
Lục Quỳnh Cửu “ừ” một tiếng, mấy giây sau mới mở mắt ra và cử động cổ một cách khó chịu. Cái miếng đệm cổ này đúng là chẳng có tí tác dụng gì, cô oán thầm trong lòng, sau đó vừa ngáp vừa mở cửa xe ra: “Đi đây, cậu về chậm chậm thôi.”
Lâm Thời Nghiên thấy cô mở cửa xe bèn gọi lại theo bản năng: “Tiểu Cửu.”
Lục Quỳnh Cửu liếc mắt sang: “Gì hả?”
Lâm Thời Nghiên nhìn vẻ mặt ngái ngủ của cô, bỗng cười một tiếng: “Không có gì, chỉ kêu cậu thế thôi.”
Dĩ nhiên câu trả lời này đã nhận được một cái nhìn ghét bỏ khinh bỉ của Lục Quỳnh Cửu: “Nhàm chán.”
“Rầm —“ Cô dứt khoát xuống xe đóng cửa lại: “Tớ lên đây, cậu nhanh về đi.”
Lâm Thời Nghiên gật đầu với cô, rồi vẫy tay tỏ ý bảo cô lên lầu đi.
Lục Quỳnh Cửu không nói gì nữa, xoay người đạp giày cao gót đi đến cửa thang máy.
Lâm Thời Nghiên dõi mắt theo bóng lưng gầy gầy của cô, trên khuôn mặt anh tuấn đượm đôi chút sầu muộn. Anh lẩm bẩm: “Mẹ nó, sợ thật đấy.” Sau khi cô vào thang máy, anh mới quay đầu xe về hướng cửa ra của hầm đậu xe. Đúng lúc này có một chiếc xe màu đen lái vào, hai chiếc xe một ra một vào đi lướt qua nhau.
Anh nhíu nhẹ mày, thoáng cảm thấy góc nghiêng của chủ chiếc xe vừa chạy ngang qua hơi quen mắt song nhất thời chẳng nhớ ra được. Bấy giờ điện thoại để bên cạnh chợt đổ chuông, Vương La gọi điện thoại đến thương lượng với anh về nội dung của buổi ký bán sách, thế là anh quên béng mất vụ khuôn mặt quen thuộc khi nãy.
Mãi đến khi chiếc xe kia biến mất khỏi phạm vi mắt thấy được, Ôn Nam Tinh mới rời mắt khỏi kính chiếu hậu. Anh khéo léo lùi xe vào chỗ đậu, chờ xe dừng hẳn mới rút chìa khóa xe, thời điểm này trong đầu anh cũng nghĩ đến lời nói vô cùng chắc nịch của Trần Chu Hoa, nghĩ đến chiếc xe kia và người ngồi trên xe. Chẳng biết qua bao lâu, mãi tới khi nghe thấy tiếng xe khác chạy vào hầm, khi này anh mới sực tỉnh lại, cầm chìa khóa trong tay và mở cửa xuống xe.
***
Lục Chí Yến thi đậu vào học viện điện ảnh Tấn Thành với số điểm cao, bây giờ Lục Chính Bang đã thỏa hiệp thì dĩ nhiên nhà họ Lục cũng chuẩn bị tổ chức một bữa tiệc chúc mừng thi đậu cho cậu. Tất cả mọi việc trong buổi tiệc đều giao cho Lục Lan xử lý.
Lục Chí Yến đứng trong sân, ngón tay vuốt vuốt màn hình điện thoại. Sau một hồi suy tư, cậu vẫn gửi một tin Wechat đi: Chị ơi, thứ bảy tuần này là tiệc chúc mừng thi đậu của em, chị sẽ đến chứ?
Lục Quỳnh Cửu thấy tin nhắn của cậu cũng hồi âm lại: Ừ, đến.
Nhìn thấy câu trả lời này, tâm trạng đang phiền muộn của Lục Chí Yến chớp mắt hăng hái hơn: Được! Em chờ chị!
“Trốn ở đây làm gì thế hả?”
Giọng nói của Lục Quân Hi bất thình lình vang lên sau lưng khiến Lục Chí Yến sợ đến độ suýt làm rơi điện thoại. Đồng thời, cô ấy cũng trông thấy chú thích “Chị cả” lóe lên trên màn hình điện thoại. Lục Quân Hi bĩu môi, khi này cũng không cần cậu trả lời nữa.
“Chị hai, chị đi bộ không ra tiếng hả?”
“Là chị đi bộ không ra tiếng hay là em quá nhập tâm?”
Lục Chí Yến cũng không muốn dây dưa vấn đề này với cô ấy nữa, cậu thấy cuốn sổ trên tay cô bèn hỏi: “Chị cầm gì vậy?”
“Danh sách khách mời.” Dứt lời, cô đưa danh sách cho cậu: “Mẹ bảo đưa em xem thử có quên mời bạn học nào không?”
Lục Chí Yến nhìn lướt qua danh sách rồi lắc đầu đáp: “Không có.”
Lục Quân Hi “ừ” một tiếng, thầm nghĩ mình còn đang bận lo cho tiệc chúc mừng thi đậu của cậu, vậy mà cậu lại ở đây nhắn Wechat với Lục Quỳnh Cửu nên cô không muốn nói chuyện tiếp với cậu nữa. Cô cầm lấy danh sách trong tay cậu rồi xoay người đi vào nhà. Lục Chí Yến nhìn theo bóng lưng cô, đôi con ngươi đảo một vòng, rồi cũng bước nhanh theo sau.
“Chị hai, chị chờ em với.”
“Chờ em làm gì?”
Lục Chí Yến vươn tay ôm vai cô: “Cùng vào nhà đi.”
Lục Quân Hi gạt cánh tay cậu ra: “Lười để ý đến em.”
…
Sau khi Lục Chính Yến gửi tin nhắn cho Lục Quỳnh Cửu thì Hà Lan cũng gọi điện thoại cho cô. Một cuộc trò chuyện chưa đến một phút đã kết thúc, vừa khéo Lục Chính Bang tắm rửa xong đi ra, thấy vậy liền hỏi: “Gọi cho Tiểu Cửu à?”
Hà Lan gật đầu, thuận tay nhận lấy khăn lông ông đang cầm lau tóc. Bà suy nghĩ giây lát mới nói: “Chính Bang, không phải em nói gì Tiểu Cửu, nhưng anh xem Tiểu Hi nó biết đến giúp đỡ, còn…”
Nghe tới đây, Lục Chính Bang cũng hiểu bà có ý gì. Ông lập tức cắt ngang lời bà: “Được rồi, Tiểu Hi còn có thể so sánh với Tiểu Cửu sao?”
Hà Lan nghe vậy thì không vui hỏi: “Anh nói vậy là sao? Cái gì mà hai đứa có thể so sánh với nhau sao hả?”
Lục Chính Bang biết vợ mình đã hiểu lầm, vội giải thích: “Anh không có ý này, ý anh nói là Tiểu Cửu có công việc riêng của mình. Còn Tiểu Hi đã tốt nghiệp lâu vậy rồi mà bảo con bé đến công ty thì không thích, đến giờ vẫn chưa có một công việc đàng hoàng.”
Hà Lan nghĩ đến tính tình con gái nhỏ nhà mình, cũng không phản bác lại. Nhưng trong lòng bà vẫn thấy không thoải mái.
Lục Chính Bang cảm nhận được động tác của bà hơi chậm lại, dứt lấy tự lấy khăn lau qua loa vài cái. Ông ngẫm nghĩ lại, nói với bà: “Bất kể là Tiểu Quỳnh hay Tiểu Hi thì đều là ruột rà của bà cả, có đôi khi cũng không cần quá đáng quá.”
Hà Lan trầm mặc một hồi, sau đó không nói năng gì nữa.
Lục Chính Bang cũng không nói tiếp về chủ đề này nữa: “Được rồi, không nói nữa, ngủ thôi. Em lên giường trước đi, anh tắt đèn cho, tránh cho em không thấy đường lại đập trúng đầu.”
…
Vì là tiệc chúc mừng thi đậu của Lục Chí Yến nên Lục Quỳnh Cửu còn cố ý mua quà cho cậu. Buổi tiệc được tổ chức tại nhà hàng Hồng Vận vào tám giờ tối. Cô gói quà xong xuôi từ trước, chuẩn bị đến cửa hàng bảo dưỡng 4S lấy xe rồi lái thẳng đến nhà hàng luôn. Nhưng lúc vừa ra khỏi tiểu khu, cô bỗng nhận được cuộc gọi của bảo mẫu phụ trách chăm sóc bà ngoại. Mỗi tuần họ đều gọi cho nhau một cuộc, hôm nay lại sớm hơn mọi lần.
Sau khi kết nối máy, giọng của dì Triệu lập tức vang lên: “Cô Lục ơi, không xong rồi, bà mới ngã cầu thang…”
Lục Quỳnh Cửu tức khắc dừng bước chân, đầu dây bên kia dì Triệu vẫn đang hoảng loạn nói gì đó song giờ đây cô không thể nghe lọt tai bất kỳ một chữ nào, trong đầu chỉ quẩn quanh hai chữ “bệnh viện”. Cô cố gắng giữ bình tĩnh và dặn dò dì Triệu một số việc, sau đó vừa chạy ra ngoài tiểu khu vừa tìm xe trên DiDi. Không may thời điểm này đang là giờ cao điểm nên cô không thể bắt được taxi, mà lượt hẹn đặt xe trước trên DiDi của cô thậm chí còn bị xếp sau mười mấy người.
Lúc nhận được điện thoại từ Lục Quỳnh Cửu, Lâm Thời Nghiêng đang thu dọn vali hành lý, ngày mai anh có một chuyến bay đến Lhasa để sưu tầm dân ca: “Tiểu Cửu…”
“Lâm Thời Nghiên, cậu có ở nhà không? Bây giờ cậu có thể tới đón tớ không?”
Dù Lục Quỳnh Cửu đã cố gắng điều chỉnh giọng mình nghe thật bình tĩnh ổn định nhưng Lâm Thời Nghiên vẫn nhận thấy khác thường của cô: “Bây giờ cậu đang ở đâu?”
Trong lúc chờ đèn đỏ, Trần Chiếu lơ đãng nhìn thấy người phụ nữ đứng bên kia đường, vừa gọi điện thoại vừa bắt xe. Mặc dù khoảng cách hơi xa nhưng không khó để nhìn ra sự vội vàng và hốt hoảng của cô. Nếu là người khác thì có lẽ anh ta chỉ liếc mắt một cái rồi thôi nhưng chú ý một hồi, anh ta lại phát hiện người đó là tổng biên Lục! Anh ta quay đầu nhìn ông chủ đang nhắm mắt nghỉ ngơi ở sau theo bản năng và mở lời: “Sếp Ôn, người bên kia hình như là tổng biên Lục.”
Ôn Nam Tinh nghe vậy bèn nhìn qua theo tầm mắt của anh ta, quả nhiên nhìn thấy Lục Quỳnh Cửu đang đứng ven đường.
“Hình như tổng biên Lục có chuyện gấp cần bắt xe.” Trần Chiếu bảo.
Ôn Nam Tinh: “Đi sang xem thử.”
Sau khi đèn chuyển xanh, Trần Chiếu lập tức quay đầu xe lái về phía Lục Quỳnh Cửu.
Ở bên kia, cô đang trả lời Lâm Thời Nghiên: “Tớ ở ngay cổng tiểu khu nhà tớ.”
“Chờ tớ, tớ đến nhanh thôi.”
“Được.” Vừa cúp điện thoại thì bỗng có một giọng nam vang lên sau lưng.
“Tống biên Lục.”
Lục Quỳnh Cửu lập tức xoay người nhìn lại: “Trợ lý Trần?”
Trần Chiếu hạ cửa sổ xe xuống: “Tổng biên Lục, cô có chuyện gì sao?”
Lục Quỳnh Cửu lập tức đi về phía anh ta, hỏi với giọng điệu gấp gáp: “Trợ lý Trần, bây giờ anh có tiện đưa tôi đến sân bay không?”
Trần Chiếu quay đầu nhìn Ôn Nam Tinh đang ngồi hàng ghế sau. Anh nói với anh ta: “Trần Chiếu, xuống xe.”
Trần Chiếu đáp tiếng “vâng” rồi lập tức cởi đai an toàn xuống xe.
Lục Quỳnh Cửu vẫn không chú ý đến Ôn Nam Tinh đang ngồi ghế sau. Sau đó cô thấy anh xuống xe, còn chưa mở miệng nói gì đã nghe anh bảo: “Không phải muốn đến sân bay sao? Lên xe đi.”
Cô lập tức mở cửa ghế phụ lái rồi ngồi vào, Ôn Nam Tinh cũng lên ngồi vào ghế tài xế. Sau khi cả hai ngồi xong, chẳng mấy chốc chiếc xe đã biến mất khỏi tầm mắt của Trần Chiếu. Khi này anh ta mới bất giác nghĩ lại, không phải, ông chủ muốn đưa tổng biên Lục đến sân bay thì bảo mình xuống xe làm gì nhỉ? Thế là bây giờ mình phải tự gọi xe về hả?
***
Sau khi lên xe, trước tiên Lục Quỳnh Cửu đặt vé máy bay chuyến gần nhất đến thành phố Châu. Đặt vé xong xuôi cô mới nhớ ra vừa nãy mình có gọi cho Lâm Thời Nghiên, sợ anh lại mất công chạy đến nên vội gọi cho anh, gọi thì đổ chuông nhưng chẳng ai bắt máy.
Ôn Nam Tinh không biết cô gọi cho ai, nhưng thấy đối phương mãi không nghe máy bèn hỏi: “Sao vậy? Không ai nghe máy à?”
“Ừ, vừa nãy không bắt được xe nên tôi có gọi cho bạn.” Lục Quỳnh Cửu bảo.
Mấy cuộc liên tiếp đều không có ai nghe máy, cuối cùng cô đành gửi tin nhắn qua Wechat cho anh.
Ôn Nam thấy tay đặt ở đầu gối của cô siết chặt thành quả đấm, nơi khớp xương hơi trắng bệch liền an ủi: “Đường này không quá kẹt xe, sẽ đến nhanh thôi.”
“Cảm ơn anh nhé thầy Ôn, may mà gặp được anh.”
“Không có gì, mà có chuyện gì xảy ra sao?”
“Ừ, tôi mới nhận được điện thoại của dì ở bên kia, bảo bà ngoại phải vào viện nên tôi hơi lo lắng.”
Ôn Nam Tinh nhớ lại hồi họ ăn lẩu với nhau, khi nhắc đến bà ngoại, khuôn mặt cô ánh lên vẻ nhớ nhung và nương tựa nên nghĩ chắc có lẽ quan hệ giữa cô và bà rất thân thiết. Hôm nay biết bà phải vào viện, đương nhiên khó tránh khỏi việc sốt ruột, vì vậy anh bình tĩnh tăng nhanh tốc độ xe.
Từ chỗ này đến sân bay vốn phải mất 40 phút đi xe, kết quả anh chỉ lái 30 phút đã đến nơi. Không thể dừng ở cổng sân bay quá lâu nên sau khi Ôn Nam Tinh dừng xe hẳn, Lục Quỳnh Cửu vừa mở cửa vừa nói: “Thầy Ôn, hôm nay cảm ơn anh, tôi đi trước, bao giờ về tôi chắc chắn sẽ cảm ơn anh đàng hoàng.”
Dứt lời, cô không chờ anh đáp lại mà đóng cửa xe, vẫy vẫy tay với anh rồi gấp gáp chạy vào trong sân bay.
Lúc này Ôn Nam Tinh chợt thấy một món đồ khá giống hộp quà nằm ở ghế phụ sau khi cô rời đi, anh muốn gọi cô lại nhưng cô chạy quá nhanh, bóng lưng thon gầy nhanh chóng hòa vào đám đông người đến người đi ở lối ra vào sân bay.
Bên này, Lâm Thời Nghiên đến tiểu khu ngó quanh một vòng mà không thấy bóng dáng Lục Quỳnh Cửu đâu nên muốn lấy điện thoại ra gọi cho cô theo bản năng. Nhưng anh lục một lượt vẫn không tìm thấy điện thoại, khi này mới nhận ra ban nãy mình đi gấp quá thành ra để quên điện thoại ở nhà. Anh đậu xe lại ven đường, sau đó xuống xe đi đến một tiệm trái cây gần đó để mượn điện thoại của bà chủ. Anh bấm số điện thoại đã thuộc nằm lòng, nhưng thời điểm gọi đi thì bên kia không ai bắt máy, gọi liên tiếp mấy cuộc vẫn như vậy.
Nhớ ra Vương La vẫn còn ở nhà mình, thế là anh gọi ngay cho Vương La, điện thoại nhanh chóng được kết nối: “Ông chủ?”
“Vương La, cậu xem thử có phải điện thoại tôi bị rơi ở lối ra vào nhà không?”
“Hả?” Vương La đứng dậy đi ra huyền quan và quả nhiên trông thấy chiếc điện thoại anh làm rơi ở đó: “Có ạ.”
“Vậy cậu xem thử Tiểu Cửu có gọi điện thoại cho tôi không?”
Vương La bật màn hình điện thoại lên thấy hiển thị năm cuộc gọi nhỡ, toàn bộ đều là tổng biên Lục: “Có, năm cuộc liên tục.” Điện thoại của Lâm Thời Nghiên hiện đang bật chế độ im lặng nên khi anh ta thu dọn hành lý giúp ông chủ trong phòng thì không nghe thấy tiếng.
“À tổng biên Lục có gửi Wechat cho anh đây.”
“Tổng biên Lục bảo cô ấy gặp bạn nên nhờ đối phương đưa mình đến sân bay rồi, anh không cần phải đến đó nữa.”
Nghe nói như vậy, Lâm Thời Nghiên nặng nề thở phào một hơi: “Vậy thì tốt, chỉ cần biết cô ấy không sao là tốt rồi…”
Vương La ở bên này nghe Lâm Thời Nghiên nói như vậy thì không khỏi nhíu mày. Anh đã bảo rồi mà, chắc chắn ông chủ mình thích tổng biên Lục, chứ không sao vừa nhận được điện thoại của tổng biên Lục đã lập tức ra ngoài mà không nói năng gì? Thậm chí còn lật đà lật đật đến nỗi quên mang theo điện thoại, huống chi lúc này dù cách điện thoại mà cũng có thể nghe được sự lo âu và nóng vội trong giọng nói của Lâm Thời Nghiên.