Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi

Chương 7: Nhà Giàu cẩu huyết 07

Trước Tiếp

〘“Bình thường cậu cũng để người khác hầu hạ mình thế này à?”〙

_

Cố Tu vừa kịp giờ chạy về văn phòng chủ tịch.

Chạy suốt đường dù đang giữa tiết cuối thu tháng mười một làm cậu nóng đến mức đổ ra một lớp mồ hôi mỏng, mấy lọn tóc đen mềm mượt dính trên làn da trắng mịn, vài sợi cong lên thành dáng vẻ bướng bỉnh, đôi mày mắt sáng trong như được làn nước gột rửa.

Nếu bỏ qua chiếc sơ mi hoa mẫu đơn hồng chói mắt và quần dài hồng nhạt kia.

Thì xứng đáng với bốn chữ -- xinh đẹp tuyệt trần.

Lục Thời Sâm ngẩng lên khỏi công việc tức khắc ngẩn người vài giây, mãi đến khi ngòi bút rơi vào chỗ ký tên sai.

Hắn như tỉnh mộng, vội sửa lại.

Cố Tu gãi gãi mái tóc rối tung vì chạy vội, bước tới.

Lục Thời Sâm đẩy phần công việc đã chuẩn bị sẵn qua cho cậu: "Hôm nay công việc khá đơn giản, xem qua dàn ý và tiểu sử nhân vật của cuốn tiểu thuyết này --"

Hiện tại ngành trụ cột của tập đoàn Hoàn Á là Hoàn Á Ảnh Nghiệp, chủ yếu kinh doanh đầu tư sản xuất phim ảnh và truyền hình. Chủ tịch Lục Thời Sâm rất xem trọng mảng này, đã đích thân quản lý suốt bảy năm qua. Mọi dự án lớn nhỏ đều phải tự mình kiểm tra phê duyệt, gần như không bỏ sót chi tiết nào.

【May là công việc của tổng tài công trong cuốn tiểu thuyết này không phải bịa bừa.】Cố Tu cảm thán trong đầu,【Đi làm mà được đọc tiểu thuyết, sướng thật đấy!】

Nhưng mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy.

Tròng mắt màu xám tro của Lục Thời Sâm tựa như màn sương dày đặc, đôi môi mỏng màu hồng nhạt nhả ra một câu nói vô cảm.

“Đọc xong rồi viết một bản báo cáo phân tích năm nghìn chữ, nộp cho tôi trước trưa mai.”

007: 【Hahahahaha nói trước bước không qua!】

Cố Tu: 【…Cút.】

Bất đắc dĩ phải nhận thêm một công việc mới trong khi đang làm việc, nhưng Cố Tu cũng không quên chất lượng cuộc sống và sự hưởng thụ.

Cậu bày vài tập tài liệu in sẵn lên bàn trà lớn, bắt đầu làm việc, giữa bàn đặt thêm một chiếc laptop. Dù sao thì trông cũng ra dáng lắm.

Sau đó, lợi dụng màn hình laptop để che chắn, cậu lén nhấc túi nhỏ dưới bàn lên, lấy ra một miếng bánh kem tinh xảo.

Miếng bánh này là một điều bất ngờ nằm ngoài kịch bản, nếu là nguyên chủ chắc chắn sẽ khinh thường không thèm ngó tới nhưng cậu thì khác, cậu tiết kiệm, phẩm hạnh tốt. Huống chi cậu còn có lý do đầy đủ: Nếu cônh chính ghen vì miếng bánh này thì chẳng phải cũng là đang thúc đẩy cốt truyện sao?

Vậy nên, cậu có thể thoải mái tận hưởng mỹ vị.

Chỉ là văn phòng quá yên tĩnh, tiếng xé bao nhựa, mở nắp vang lên rõ mồn một.

Toàn bộ tâm trí của Cố Tu đều đặt vào miếng bánh hạnh nhân kem tươi đầy mê hoặc đó, trong tai chỉ nghe thấy tiếng nuốt nước bọt của chính mình.

Lục Thời Sâm sau bàn làm việc vốn đã hơi lơ đễnh, nghe thấy tiếng động lại một lần nữa dừng bút, ngẩng đầu nhìn qua.

Cố Tu không xem ai ra gì mà dùng chiếc nĩa nhỏ đâm vào góc nhọn của miếng bánh.

Cốt bánh mềm mại, lớp kem ngọt ngào và hạt khô giòn rụm hòa quyện hoàn hảo, hương vị khó mà diễn tả, tầng tầng lớp lớp đọng lại trên đầu lưỡi tựa như pháo hoa nở rộ rực rỡ nổ tung trong đại não.

Cố Tu hạnh phúc híp mắt lại.

Lục Thời Sâm nhíu mày.

“Cố Tu, đừng ăn vặt trong văn phòng của tôi, cũng đừng gây ồn ào.”

“Ừ.” Cố Tu dứt khoát đứng lên, “Vậy tôi ra ngoài ăn, tiện thể vứt rác luôn.”

Lục Thời Sâm: "……"

Ăn xong món tráng miệng trước bữa chính thì cũng vừa đến giờ nghỉ trưa. Chủ tịch thích tăng ca nhưng thứ lỗi cho trợ lý rẻ tiền này không thể phụng bồi.

Cố Tu nhanh chóng dọn sạch đống lộn xộn trên bàn, tâm trạng phơi phới vung vẩy túi nhựa, vừa đi qua hành lang vắng vừa ngân nga vài câu.

Văn phòng chủ tịch nằm ở cuối hành lang yên tĩnh, bên cạnh là vài phòng nghỉ, phòng tiếp khách ít sử dụng, cách khá xa khu làm việc dạng ô vuông của nhân viên bình thường.

Cố Tu không muốn quay lại văn phòng, vứt rác xong lập tức rẽ luôn vào nhà vệ sinh.

Đúng lúc này điện thoại reo lên.

Cố Tu nhìn màn hình điện thoại, thở dài nói: 【Ai mới là kim chủ đây, rốt cuộc là anh đây hay cậu ta?】

Gọi điện tới vẫn là Giang Viễn Dao.

Đầu tiên là hỏi Cố Tu đã xong việc buổi sáng hay chưa, có phải sắp đi ăn trưa rồi không, cuối cùng mới mang theo chút tâm tư chờ được khem, đầy kỳ vọng hỏi: “Bánh ngon không? Em đã dậy từ sáng sớm để xếp hàng mua đấy!”

Cố Tu kẹp điện thoại giữa vai và tai, vừa rửa tay vừa ứng phó với cậu ta, giọng điệu không tốt cũng chẳng còn kiên nhẫn: “Lần sau đừng lấy tiền của tôi mua đồ rồi tặng cho tôi, ngoan ngoãn một chút, bớt gọi điện cho tôi đã xem như là báo đáp tôi rồi.”

Lục Thời Sâm đi ngang qua cửa tình cờ nghe được mấy từ khóa trong câu, lập tức xác định được thân phận người gọi.

...Lại là Giang Viễn Dao.

Không rõ đầu dây bên kia lại hỏi gì mà Cố Tu mặt đầy khó chịu, nhưng vẫn trả lời: “Bánh kem cũng bình thường thôi, ngọt quá, ngấy chết đi được.”

Hóa ra bánh kem là Giang Viễn Dao đặc biệt mang tới.

Mà lúc người này trốn trong văn phòng ăn vụng bánh rõ ràng ăn rất ngon lành mà?

Đợi Cố Tu cúp máy, Lục Thời Sâm mới quay đầu rời đi.

Bề ngoài Cố Tu dường như không hề để tâm tới minh tinh nhỏ kia, còn luôn nói những lời khó nghe nhưng là người ngoài cuộc, Lục Thời Sâm lại thấy rõ, cậu thật chất là miệng cứng lòng mềm, vì quá để ý nên cố tình tỏ vẻ lạnh nhạt.

Bằng không thì sao lại đổ nhiều tiền lên người ta như vậy? Lục Thời Sâm nghĩ, cháu họ của hắn chắc chắn không thể nào thật sự là đồ ngốc.

Chỉ là không biết giữa hai người rốt cuộc có khúc mắc gì mà phải cư xử gượng gạo như vậy, đến cả lời muốn nói cũng chẳng thể nói rõ ràng.

Vừa suy nghĩ Lục Thời Sâm vừa vô thức dùng khăn tay lau những ngón tay khô ráo, đến khi nhận ra, đầu ngón tay đã bị lớp tơ lụa mềm mại cọ đến hơi ửng đỏ.

*

Hôm sau đi làm, Cố Tu bỏ bộ đồ hồng lòe loẹt đổi sang áo hoodie đen bình thường, chỉ là trước ngực in hình một con đại bàng vàng tung cánh, trên cổ còn đeo sợi dây chuyền vàng chóe lố lăng.

Lục Thời Sâm thật sự không thể làm ngơ trước thanh niên giang hồ chướng mắt trong văn phòng mình, nhịn không nổi nữa, mở miệng gọi: "Cố Tu."

Cố Tu đang chìm đắm trong thế giới tiểu thuyết nên chẳng buồn ngẩng đầu, qua loa đáp lại một tiếng "Hả?"

Lục Thời Sâm đặt công việc trên tay xuống, đứng dậy, đi về phía cậu.

Trước mắt đổ xuống một bóng râm, Cố Tu chậm chạp ngẩng đầu, ngước đôi mắt đen tuyền như đá obsidian⁽¹⁾ nhìn lên người phía trên.

Mỗi khi đọc tiểu thuyết thì cậu luôn vô thức vò tóc, trông như vừa ngủ dậy, tóc đen trước trán hơi rối, lòa xòa trước cặp mày kiếm thẳng tắp. Giữa vẻ lười nhác của thiếu niên lại xen lẫn nét sắc bén quyến rũ của người đàn ông trưởng thành.

Lục Thời Sâm vẫn là bộ vest và cà vạt không đổi, đôi mắt xám sau tròng kính bình thản như giếng cổ không gợn sóng, nhìn cậu nói: "Bây giờ cậu đi với tôi một chuyến, mua vài bộ đồ mặc đi làm."

Cố Tu đương nhiên không tình nguyện, lầm bầm: "Áo này tôi mặc đi làm rất ổn luôn mà."

Lục Thời Sâm nhẹ nhàng nắm lấy điểm yếu của cháu họ: "Nếu còn muốn dùng thẻ tín dụng thì lập tức đứng dậy khỏi ghế sofa."

Cố Tu: "……"

Để nuôi một minh tinh nhỏ, thật là không dễ dàng mà!

Mặc dù so với công việc thì Cố Tu tất nhiên thích đi mua sắm hơn nhưng cậu cần phải giả vờ một chút, suốt dọc đường cứ liếc mắt rồi nhíu mày, không hề cho Lục Thời Sâm một chút sắc mặt tốt nào.

Lục Thời Sâm ngược lại không để ý, lái xe đến một trung tâm thương mại cao cấp, đi thẳng đến tầng quần áo nam, cửa hàng vest của các thương hiệu xa xỉ.

Chỉ mới nhìn qua những chiếc áo sơ mi được cắt may vừa vặn, Cố Tu đã có cảm giác bị bó buộc.

Cố Tu thở dài trong đầu: 【Sao trong tiểu thuyết không có nói công chính còn thích quản lý cả trang phục của người khác nhỉ?】

007 dần dần thuần thục kỹ năng đốp chát: 【Tui nghĩ anh nên ít nói một chút...】

Cố Tu: 【Chậc.】

Lục Thời Sâm chọn hai bộ vest đen trắng đơn giản nhất, từ trên xuống dưới quan sát cháu trai một lượt, suy nghĩ trong chốc lát rồi báo luôn số đo: "185XXL, chắc cũng cỡ tôi."

Dù cháu trai sống sờ sờ đứng ngay trước mặt, nhưng người quen ra lệnh như hắn không có ý định hỏi số đo của đối phương.

Cố Tu ở trong lòng tặc lưỡi một tiếng thể hiện sự bất mãn tuy nhiên ngoài mặt vẫn tỏ ra ngoan ngoãn, ôm hai bộ vest nặng trĩu đi vào phòng thử đồ.

Vừa cởi chiếc áo hoodie lòe loẹt ra, khí chất tục tằng lập tức tan biến.

Mái tóc đen, làn da trắng, sợi dây chuyền vàng vẫn treo trên chiếc cổ mịn màng khiến làn da như được tráng một lớp men mỏng sáng bóng.

Bên cạnh yết hầu có một nốt ruồi nâu nhạt, vừa gợi cảm vừa bắt mắt.

Tiếp theo là thắt lưng.

Hôm nay trước khi ra ngoài Cố Tu đã cố ý chọn một chiếc thắt lưng da bò có logo chạm nổi, mặt khóa kim loại còn được khắc hoa văn, kiểu cách màu mè, lúc mặc đã khó, bây giờ cởi ra... càng khó hơn.

Cố Tu cúi đầu loay hoay một hồi, tóc mai hai bên thái dương đã ướt đẫm mồ hôi, bất đắc dĩ đành nói với 007: 【Chết rồi, dây thắt lưng bị kẹt, không mở ra được.】

007 hóa thành một quả cầu ánh sáng, bọc bên ngoài là một lớp skin mặc định màu bạc, giả bộ nghiêm chỉnh bay quanh Cố Tu, nó là một vòng tròn bóng loáng cứ lượn lên lượn xuống hồi lâu nhưng đáng tiếc là lực bất tòng tâm, đành nói: 【Chiu Chiu à... hay để tui giật điện cho anh nhé?】

Cố Tu bị kẹt thắt lưng chứ không phải đầu vào nước, lập tức trợn trắng mắt: 【...Đúng là vô dụng, ít nhất cũng phải cổ vũ cho anh đây chứ.】

Quả cầu sáng của hệ thống khó lắm mới có cơ hội ra ngoài hít thở, lắc lư một hồi rồi không chịu về, nó len lén lách qua khe cửa như cục đất sét co giãn, tự ép mình chui ra ngoài.

Người trong thế giới tiểu thuyết không thấy được thực thể của hệ thống nên Cố Tu cũng lười quản, nhưng lại được nó gợi ý bèn đi đến cửa gọi hai tiếng: "Này, có ai không? Thắt lưng của tôi bị kẹt, đến giúp tôi một chút."

Nhân viên chuyên nghiệp tận tâm bên ngoài lập tức đáp lại: "Vâng thưa ngài, tôi đến ngay..."

Dịch vụ của tiệm đồ hiệu này rất chu đáo, mấy nhân viên đều là những cô gái trẻ trung xinh đẹp, dáng người yểu điệu, ăn mặc chỉnh tề, vô cùng dễ nhìn.

Người phụ nữ mang giày cao gót đi trên sàn gạch vang lên tiếng cộp cộp nhẹ nhàng, cô gõ nhẹ cửa phòng thử đồ, nhắc nhở khách hàng mình sắp bước vào rồi mới đưa tay xoay nắm cửa--

"Đợi đã."

Lục Thời Sâm vào lúc then chốt gọi cô lại. Đôi chân người đàn ông thon dài, thoắt cái đã đến bên cạnh cô.

“Để tôi đi là được."

Người đàn ông dáng người cao ráo thẳng tắp, mặc trên người bộ âu phục đen cơ bản cũng đủ toát lên vẻ cao quý trời sinh, thậm chí còn vượt trội hơn cả cửa hàng xa xỉ cùng với trang trí hoa lệ.

Cặp kính gọng bạc lạnh lùng xa cách, ngay cả khi đôi mắt xám tro ấy nhìn thẳng vào người khác cũng lộ ra vài phần hờ hững khó xua tan.

Nhân viên cửa hàng có hơi giật mình, một lát sau mới vội vàng gật đầu đáp lại rồi lịch sự tránh sang một bên.

Đợi cô đi xa rồi Lục Thời Sâm mới ấn tay nắm cửa, đẩy cửa bước vào.

Trong phòng thử đồ, Cố Tu đang quay lưng về phía cửa nên hoàn toàn không hay biết.

Quả cầu ánh sáng nhảy cẫng lên: 【!!!】

【Chiu——】 Tiếng hét kinh hoàng còn chưa kịp bật ra.

"Mau giúp tôi chỉnh lại."

Cố Tu tự nhiên sai bảo người đứng sau lưng.

Lúc này cậu để trần nửa thân trên, cơ bắp cân đối, đường nét mượt mà hiện rõ dưới ánh đèn trần màu vàng ấm áp, phối hợp với câu nói mơ hồ kia rất khó không khiến người khác nghĩ ngợi lung tung.

Yết hầu của Lục Thời Sâm giật giật mấy cái.

Còn chưa kịp lên tiếng thì Cố Tu đã xoay người lại, thản nhiên phô bày dáng người trẻ trung rắn rỏi. Tầm mắt giao nhau, lúc này mới nhận ra người đến là một gương mặt quen thuộc, không khỏi sững sờ.

Để trần đối diện với người khác thế nhưng phản ứng đầu tiên lại không phải là hoảng sợ? Ánh mắt Lục Thời Sâm tối lại, vô cớ sinh ra một chút cảm giác không vui.

Cố Tu bị nhìn chằm chằm một hồi thì chớp chớp mắt, cuối cùng cũng tỏ ra hơi lúng túng.

"Chú chín... sao lại là chú vào đây?" Dù sao Cố Tu cũng là trai thẳng sắt thép, thẳng đến mức hiên ngang, không né không tránh, sau khi nghĩ thông lý do cho tình huống bất ngờ này thì lập tức gió chiều nào theo chiều nấy, "Vậy thì chú chín, chú giúp tôi xem thử cái thắt lưng này bị kẹt rồi, không tháo ra được."

Lục Thời Sâm sắc mặt vẫn lạnh lùng như cũ nhưng hành động lại rất phối hợp, bước tới hỏi: "Bị kẹt ở chỗ nào?"

Cố Tu vội dùng hai ngón cái hai bên nâng khóa kim loại phức tạp hình hồ lô lên. Cạp quần cũng theo đó bị kéo lên vài phân, tách ra khỏi eo, tạo thành một khe núi hẹp tối đen.

Dưới khe sâu tăm tối ấy là cảnh xuân dễ dàng tưởng tượng ra.

Đều là đàn ông, cấu tạo cơ thể cũng không khác gì nhau.

Cố thiếu gia được nuông chiều từ bé, da dẻ trắng mịn, ngoài tóc và mắt đen nhánh ra thì trên người gần như rất ít sắc tố đen.

Lúc này, Lục Thời Sâm đứng rất gần nên nhìn rõ từng chi tiết.

Chẳng hạn nốt nốt ruồi nhạt màu bên cạnh yết hầu⁽²⁾, hay khuôn ngực lộ liễu không chút kiêng dè, tuyết trắng pha chút phớt hồng.

Không biết cậu đã để lộ cơ thể mình trước bao nhiêu người mà lại tự nhiên đến thế. Nhưng làn da mềm mại ấy trông như chưa từng bị ai chạm vào.

“... Chú chín?”

Lục Thời Sâm thu ánh mắt, lấy lại tinh thần.

"Chính là chỗ này." Cố Tu vô tri vô giác, tiếp tục kéo thắt lưng ra ngoài để hắn nhìn rõ hơn.

Lục Thời Sâm dời tầm mắt đi một chút, khứu giác lập tức trở nên nhạy bén, trong khoang mũi tràn ngập mùi thơm ngọt của hạt khô.

Hắn chỉ đành nín thở, ngón tay linh hoạt móc nhẹ rồi đẩy một cái.

Cạch, khóa thắt lưng khiến Cố Tu khó xử cuối cùng cũng mở ra.

Lục Thời Sâm thuận tay tiếp tục rút thắt lưng, không nhịn được hỏi: "Bình thường cậu cũng để người khác hầu hạ mình thế này à?"

Cố Tu nghe được nửa hiểu nửa không, nhíu mày, vội cười làm lành giải thích: "Chú chín, tôi nào dám để chú hầu hạ chứ?"

Thắt lưng như con rắn trượt khỏi eo cậu quá nửa, lưng quần hơi rộng mất đi sự cố định nên không ngừng trượt xuống.

"Phần còn lại cứ để tôi tự làm." Cố Tu vội giữ lấy mu bàn tay người đàn ông, đôi mắt một mí đen láy hơi nheo lại, không hề để tâm mà vui đùa "Chẳng lẽ tôi còn để chú c** q**n giúp tôi sao, chú chín?"

_________________________

Tác giả có lời muốn nói:

Chú chín hiện tại: Dè dặt rời đi.

Chú chín sau này: Vậy thì cậu cởi giúp tôi?

________________________

*Chú thích:

• (1) Đá obsidian: còn được gọi là đá vỏ chai, hắc diệu thạch, là một dạng thủy tinh núi lửa tự nhiên được tạo ra ở dạng đá mácma phun trào. Đá obsidian đa số có màu sắc đen tuyền, tuy nhiên màu có thể thay đổi tùy thuộc vào lượng tạp chất.

• (2) "Nốt ruồi nhỏ màu nâu nhạt bên cạnh yết hầu": đoạn này câu gốc là 眼皮下方那颗淡褐色小痣 (Nốt ruồi nhỏ màu nâu nhạt phía dưới mí mắt), nhưng từ đầu đến giờ mình thấy tác giả luôn tả nốt ruồi nhỏ ở yết hầu của bé Chiu Chiu thôi với cả từ cổ nhìn xuống ngực sẽ hợp lý hơn, hơn nữa trong trường hợp này chú Lục đang giúp bé gỡ thắt lưng nên hẳn là phải nhìn xuống, nên nếu thấy nốt ruồi dưới mí mắt là mặt đối mặt thì có hơi kì nên mình mạo muội sửa thành bên cạnh yết hầu luôn. ಥ‿ಥ

Trước Tiếp