Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi

Chương 6: Nhà Giàu cẩu huyết 06

Trước Tiếp

〘Đời sống riêng tư nhạt nhẽo như tăng nhân tu hành khổ hạnh〙

_

Bên trong căn hộ cao cấp view nhìn ra sông, bóng đêm xanh thẫm trải dài khắp nơi, nội thất cao thấp đan xen mờ ảo hòa làm một. Ngoài cửa sổ, ánh đèn rực rỡ trong đêm, những tòa cao ốc nhấp nhô bị một lớp rèm mỏng che khuất hơn phân nửa.

Lục Thời Sâm nhấn nút tổng điều khiển đèn thông minh, ánh sáng dịu nhẹ từ bốn phía tràn ngập khắp phòng, xua tan hoàn toàn bóng tối ở mọi ngóc ngách. Mọi vật bài trí trong tầm mắt đều sang trọng, nhưng lại lạnh lẽo không chút hơi người.

Trong nhà yên tĩnh đến mức Cố Tu có thể nghe thấy tiếng thở của mình, cậu liếc nhìn người đàn ông mặt mày lạnh lùng kia thêm vài lần, cố tình bỏ qua vết bẩn trên cổ áo đã khô rồi làm ra vẻ cợt nhã hỏi: "Chú chín, chú cũng sắp ba mươi rồi nhưng sao trong nhà vẫn không thấy bóng ai thế?"

Công chính của tiểu thuyết Tấn Giang đương nhiên không có ai ngoại lệ, tất cả đều là học viên tốt nghiệp loại xuất sắc của lớp đức hạnh nam nhi, đời sống riêng tư nhạt nhẽo như tăng nhân tu hành khổ hạnh, nhạt nhẽo vô vị, chẳng có gì đáng nói.

Đối mặt với sự khiêu khích tùy hứng của cháu trai, Lục Thời Sâm chẳng thèm để ý, hắn đi thẳng vào nhà, trước tiên cởi áo khoác rồi sau đó cẩn thận vuốt phẳng nếp nhăn mới treo lên giá áo.

Cố Tu đoán phòng ngủ chính nằm trong hành lang kín đáo hơn nên đi về phía tường sau tivi: "Đây là phòng trống nhỉ? Vậy tôi ở đây nha."

Mấy tên công hệ daddy sĩ diện rất dễ đoán, sự im lặng của hắn chẳng khác nào ngầm đồng ý, cho dù sau này nghĩ lại có không vui đi chăng nữa thì cũng sẽ không dễ dàng lật ngược sự chấp thuận đã cho.

Cố Tu thoải mái chọn phòng, có điều phòng khách ở đây không có phòng tắm, cậu nhìn quanh một lượt rồi thò đầu ra từ cửa phòng.

“Cái đó... Chú chín...”

Cố Tu đoán rằng nguyên chủ chắc hẳn chưa từng tới nhà riêng của Lục Thời Sâm, nhưng lời nói vẫn chừa lại ba phần đường lui, kín kẽ hỏi: "À, nhà vệ sinh ở đâu vậy?"

Hơn nữa, cậu vẫn chưa hoàn toàn tỉnh rượu, lời nói lờ mờ càng khiến người ta khó nghi ngờ.

Quả nhiên, Lục Thời Sâm không hề suy nghĩ nhiều.

Chỉ là động tác cởi áo sơ mi đột ngột khựng lại, như thể vừa nhớ ra trong nhà có thêm một người.

Bảy chiếc cúc áo sơ mi đã được cởi hết, nghe vậy, chiếc sơ mi tuột xuống tới khuỷu tay được hắn nhanh tay kéo lại khoát lên vai.

Hắn cũng không đến mức ngượng ngùng che lại vạt áo mở rộng, chỉ hơi xoay người tránh đi ánh nhìn, ngắn gọn nói: "Bên này."

Trước mặt là một cánh cửa kính mờ, chắc là phòng vệ sinh nằm trong phòng khách.

Chưa đợi Cố Tu bước tới thì hắn đã xoay người đi về hướng khác, trở về phòng ngủ chính tắm rửa, chỉ để lại một bóng lưng áo sơ mi trắng lạnh lùng.

*

Ở tạm nhà Lục Thời Sâm, Cố Tu không mang theo quần áo để thay nhưng may mà cậu là người luôn đơn giản khi ngủ, tìm được trong tủ một chiếc q**n l*t dự phòng dùng một lần, mặc vào rồi tr*n tr** hòa mình với chăn đệm mềm mại.

Ngủ một giấc cho đến khi tự tỉnh lại, Cố Tu liếc qua màn hình đầy tin nhắn chưa đọc nhưng không vội trả lời mà việc đầu tiên là tranh công với 007: 【Chắc anh đây được tính là hoàn thành nhiệm vụ vượt chỉ tiêu rồi nhỉ? Cảm giác chưa đến mấy ngày nữa là có thể nhảy vào biển lửa tình yêu rồi.】

007: 【Ừm... thật không đó?】

Cố Tu: 【Nếu nghi ngờ thì cưng tự mình xem đi. Đúng rồi, còn hệ thống biển lửa tình yêu nào khác cần tìm ký chủ không? Bảo bọn nó đừng chạy lung tung nữa, cứ đến trói định với anh là được.】

007 biết điều hơn, chuyển chủ đề giục cậu: 【Mau xem tin nhắn chưa đọc trong điện thoại của anh đi!】

Tin nhắn chưa đọc đến từ ba người.

Người nhắn nhiều nhất là Giang Viễn Dao. Khi thì thương tâm trách móc, khi thì hỏi han ân cần, dù đã biết thân phận của Lục Thời Sâm nhưng từng câu từng chữ vẫn ngầm ẩn chứa sự ghen tuông. Cuối cùng còn dặn Cố Tu khi nào tỉnh lại phải gọi điện cho mình ngay.

Cố Tu tất nhiên không trả lời.

Cố Thuần cũng gửi một tin nhắn, hỏi cậu có phải đang ở cùng chủ tịch Lục hay không còn không dám tin mà dò xét quan hệ của hai người tốt như vậy từ khi nào, rồi lại giả vờ quan tâm dặn cậu ngàn vạn lần đừng để bản thân chịu ấm ức, có chuyện gì cứ liên hệ, nhà họ Cố mãi mãi là gia đình của cậu.

Chậc.

Bên ngoài cửa sổ kính sát đất, sương sớm đã tan, ánh nắng đầu thu không quá chói, tựa như cây bút mềm mại tô lên từng góc trong phòng ngủ một lớp ánh sáng dịu nhẹ.

Cố Tu ôm gối từ từ ngồi dậy. tấm lưng thon dài tuyệt đẹp đắm mình trong ánh nắng dịu dàng, cơ bắp lười biếng duỗi ra.

Hai tin nhắn mới nhất đến từ Lục Thời Sâm, vào lúc sáu giờ sáng khi mặt trời còn chưa thức dậy.

【Bắt đầu từ ngày mai, cậu sẽ làm trợ lý của tôi theo tôi đến tổng bộ Hoàn Á làm việc. Chú ý ăn mặc chỉnh tề, nghiêm cấm trang điểm. Một tuần năm ngày, từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều, giờ giấc làm việc cố định và cần quẹt thẻ chấm công đúng giờ. Xin nghỉ hoặc tan ca sớm phải báo trước với tôi, không được vắng mặt không lý do.】

【Nhận được tin nhắn thì trả lời.】

Soạt một tiếng, Cố Tu hất chăn ngồi dậy, tâm trạng tốt thoắt một cái đã hóa thành cơn oán khí đậm đặc.

Cậu nhặt quần áo lên mặc vào người, vừa cài khuy vừa đi ra ngoài, trong căn hộ lớn trống trải đã không còn bóng dáng Lục Thời Sâm từ lâu.

Cậu lấy điện thoại ra, miễn cưỡng gõ số "1".

Đồng thời oán thán trong đầu: 【Anh đây ghét cái loại công hệ daddy.】

007: 【Theo tui được biết thì ký chủ anh là trai thẳng nên vốn dĩ đã không thích đàn ông mà?】

【……】Cố Tu nghẹn họng, cạn lời đến mất cả sức chửi chỉ đành bất mãn than thở, 【Không phải anh đây nói chứ, thế giới Tấn Giang các cưng ngay cả hệ thống cũng là mấy cái não yêu đương, trong đầu chỉ nghĩ được mỗi chuyện đó thôi đúng không?】

007 lại nghiêm túc ngẫm nghĩ: 【Hả? Tui chắc là não dữ liệu.】

Cố Tu: “……”

Lục Thời Sâm xem như vẫn nương tay, rộng rãi cho Cố Tu một ngày nghỉ để cậu còn có thể về nhà ngủ bù, ngày mai chính thức bắt đầu cuộc sống của nô lệ tư bản.

Sáng hôm sau, Cố Tu cài hẳn tám cái báo thức mới mơ mơ màng màng rời giường, vừa rửa mặt vừa than ngắn thở dài.

【Trong tiểu thuyết cũng đâu có nói một nhị thế tổ như anh đây phải chấm công đi làm đâu, cùng lắm là thỉnh thoảng theo Lục Thời Sâm dự họp, làm hắn mất mặt thôi.】

【Còn không phải tại anh gây chuyện!】007 tức cái lồng ngực, 【Anh ói đầy người công chính trong quán bar, không bắt anh đền đã là nể tình lắm rồi!】

Tóc vàng của Cố Tu bù xù trông như quả bí vàng bị uốn cong, cậu bĩu môi, miễn cưỡng chấp nhận hiện thực.

Vừa mở tủ quần áo của nguyên chủ ra thì đập vào mặt là cả một mớ màu mè chói đau cả mắt. Thấy vậy, cậu không nhịn được cười lên. Lão già cổ hủ kia có thể chịu nổi cậu một ngày đã là tốt lắm rồi.

Cố Tu hào hứng bắt đầu phối đồ cho mình.

Mục tiêu của cậu không cao, tranh thủ bị đuổi trong hai ngày là được.

So với bị người khác dạy cách làm việc, Cố Tu càng ghét làm việc hơn. Haiz, người sống tốt đẹp cần gì đi làm chứ? Huống hồ gì cậu đã có công việc ở cục xuyên nhanh rồi, làm hai công việc có phải là quá bóc lột không?

Bị đội thêm cái mũ tư bản độc ác, Lục Thời Sâm lúc này đang ở văn phòng chủ tịch tập đoàn Hoàn Á.

Đây là lần thứ ba hắn liếc nhìn đồng hồ đeo tay, 8:55, quả nhiên không nên kỳ vọng gì ở đứa cháu trai này.

Đúng lúc đó.

Bên ngoài văn phòng có tiếng ồn ào tiếp theo cánh cửa khép hờ bị gõ hai cái, chưa đợi hắn cho phép đã có một cái chân dài màu hồng phấn hùng hổ bước vào.

Lục Thời Sâm nhíu mày.

Ngay sau đó, một bàn tay tỷ lệ cân đối, ngón tay tạo thành động tác lan hoa chỉ màu mè đẩy nhẹ cặp kính râm mắt mèo cũng màu mè nốt, khóe môi nhếch lên một đường cong ngả ngớn mê hoặc.

Áo sơ mi hoa mẫu đơn màu hồng, quần dài màu hồng nhạt, mái tóc vàng vuốt keo chải thành kiểu tóc vuốt ngược bóng lộn.

Khoe khoang một vòng bộ trang phục hôm nay rồi Cố Tu mới cúi đầu liếc vị sếp đang ngồi trên ghế, kính râm trượt xuống lộ ra đôi mắt đen láy, cười chào: “Chào buổi sáng, chú chín, tôi chắc là không đến muộn chứ?”

Cậu quả thật làm theo yêu cầu của Lục Thời Sâm, không trang điểm.

Nhưng cách ăn mặc này chẳng liên quan gì tới hình tượng trợ lý cả.

Lục Thời Sâm không khỏi nghĩ, thật ra so với Giang Viễn Dao thì cậu hoàn toàn không thua kém chút nào, bản thân còn giống bình hoa xinh đẹp hơn cả minh tinh nhỏ được bao nuôi kia.

Chiếc bình hoa xinh đẹp tên Cố Tu này không chỉ về ngoại hình không kém mà còn dâng tặng vô số tài nguyên, của cải cho người khác.

… Bây giờ xem ra, cũng không biết là ai chiếm tiện nghi của ai.

Nhưng cho dù có vô dụng thế nào thì miếng điểm tâm xinh đẹp này cũng là đứa trẻ mồ côi của người anh họ bên ngoại đối với mình ân tình sâu nặng.

"Cậu còn biết cậu tới đây là để đi làm?”

Cố Tu thản nhiên ngồi phịch xuống ghế sô pha, đôi chân dài màu hồng vắt lên trông còn nhàn nhã giống sếp hơn cả sếp: "Không phải tôi đã nghe lời chú rồi hay sao?”

“Bây giờ cậu ra ngoài một chuyến.” Lục Thời Sâm vẫn mặt lạnh không cười, nghiêm túc lại lạnh lùng ra lệnh: “Tôi cho cậu ba tiếng. Nhuộm lại tóc. Màu đen.”

Cố Tu lỡ “chậc” một tiếng lập tức bị đối phương phóng tới một ánh mắt hình viên đạn, thế là thái độ thay đổi 180° ngay tức khắc, nặn ra một nụ cười chữa cháy: “Ấy, tôi mới tới thôi mà, còn chưa ngồi ấm chỗ nữa.”

“Ba tiếng.” Chỗ này chủ tịch Lục tuyệt đối không cho phép thương lượng, “Trước mười hai giờ, tôi muốn thấy màu vàng trên đầu cậu biến mất. Còn đây là công việc hôm nay của cậu, làm xong lúc nào tan làm lúc đó. Nói chung, tự cậu liệu mà làm.”

Cố Tu một tay chống cằm, né tránh ánh mắt đối diện, kéo dài giọng “ồ——” đầy lười nhác.

Nhị thế tổ ngang ngạnh khó bảo, Lục Thời Sâm cũng có đối sách, nói tiếp: “Bằng không, tôi sẽ khóa hết thẻ ngân hàng của cậu. Còn muốn nuôi tiểu minh tinh thì tự đi làm mà kiếm tiền.”

Cố Tu vẻ mặt lười biếng từ tận đáy lòng lập tức có chừng mực lại.

007 kịp thời truyền tải chi tiết kịch bản cho cậu: 【À cái này, cha của nguyên chủ biết con mình là thứ đức hạnh chó má gì nên lúc bệnh nặng đã lập sẵn thỏa thuận quản lý di sản. Mặc dù toàn bộ tài sản đều để lại cho anh nhưng trước 30 tuổi nếu muốn sử dụng thì phải có sự đồng ý của vai công chính...】

【Nói cách khác, căn biệt thự to đùng đó anh chỉ được ở chứ không được bán.】

“...” Mẹ kiếp.

Đầu óc của Cố Tu nhanh chóng vận hành: 【Bây giờ còn chưa tới đoạn một đao đoạt tình, bên phía Giang Viễn Dao anh đây vẫn phải bao nuôi thêm một thời gian nữa...... Tuyệt đối không thể để hắn khóa thẻ của anh.】

【Không sao, thay đổi ngoại hình không ảnh hưởng tới thiết lập nhân vật đâu, bản thân anh vốn dĩ đã rất giống một công tử phong lưu rồi.】 007 khen ngợi người khác không khác gì đổ thêm dầu vào lửa, sau đó lại tưới thêm chậu máu gà vô dụng: 【Thay đổi tạo hình đi làm dễ ẹc thôi mà~ Chiu Chiu trâu bò! Chiu Chiu xông lên nào!】

Cố Tu: "........"

Dù sao đi nữa, nhuộm tóc vẫn dễ dàng hơn đi làm.

Chỉ không ngờ tới là cậu phớt lờ nhưng Giang Viễn Dao không buồn bã mà ngược lại không chịu buông tha, đổi sang điện thoại của trợ lý Vương gọi tới, lúc nghe thấy giọng nói mới phát hiện ra. 

“Không được cúp máy!” Giang Viễn Dao giọng điệu ngọt ngào, khi uy h**p cũng đầy cảm giác nũng nịu, hoàn toàn khác biệt với mệnh lệnh nghiêm nghị của Lục Thời Sâm. 

Đáng tiếc, tên trai thẳng không hiểu phong tình không hề ăn thể loại này, Cố Tu xoa xoa da gà, có chút bực bội đáp lại: “Lại sao nữa đây tổ tông của tôi?”

Ai ngờ câu này lại khiến người đang vênh váo kia im lặng mấy giây, khi mở miệng lần nữa thì giọng điệu thay đổi vừa ngọt vừa mềm như kẹo bông gòn: "Cố Tu~"

"Anh đang làm gì đó? Có ở nhà không? Hôm nay em rảnh, vừa rồi xếp hàng nửa tiếng mua được món tráng miệng nổi tiếng của cửa tiệm mới mở, em mang qua cho anh nhé."

007 nín thinh cả buổi, dù sao cũng chỉ là tuyến nhiệm vụ phụ chẳng mấy quan trọng, Cố Tu tự mình quyết định là được.

Bốn chữ "món tráng miệng nổi tiếng" nghe thật hấp dẫn.

Cố Tu l**m môi, nghĩ thời gian vẫn còn dư dả bèn nói: "Được thôi, tôi đang ở tiệm cắt tóc XX..."

Giang Viễn Dao mất một lúc mới tới nơi, Cố Tu đợi đến bụng réo ầm ĩ, cuối cùng thiếu niên đeo khẩu trang và kính râm cũng khoan thai tới muộn.

Cố Tu vào vai tra nam, lập tức liếc ngang một cái khó chịu nói: "Để tôi đợi lâu như vậy, lá gan cũng lớn đấy nhỉ."

Giang Viễn Dao làm như không nghe thấy, ánh mắt phản chiếu hình bóng mới tinh của kim chủ, cả người ngẩn ngơ.

Cậu ta xuất thân nghèo khó, quen nhìn sắc mặt người khác nên ngoài mặt một kiểu, sau lưng một kiểu là kỹ năng cậu ta rèn luyện để thích nghi với xã hội này, tự bảo vệ mình.

Cậu ta rất may mắn, ngoài tình yêu và sự che chở dịu dàng ra thì Cố Tu gần như là muốn gì cho nấy, cũng chính vì thế mới nuông chiều cậu ta thành cái tính kiêu căng ngang ngược, càng ngày càng tham lam.

Dù Cố Tu lúc nào cũng ăn mặc lòe loẹt khó coi nhưng sức chịu đựng của anh ta cũng không tệ, quan trọng nhất là loại phú nhị đại ngốc nghếch đầu óc thiếu một dây thần kinh thẳng tính như Cố Tu có đốt đèn lồng đi tìm cũng khó thấy, lỡ bỏ qua rồi sẽ chẳng có người thứ hai.

Có đôi khi cậu ta không khỏi nghĩ, nếu Cố Tu thật sự thích mình thì tốt biết mấy, nhưng khát vọng này không xuất phát từ tình yêu. Nói chính xác hơn, cậu ta muốn chiếm hữu, muốn trong mắt Cố Tu chỉ có mình cậu ta, muốn mọi tài nguyên và lợi ích cũng chỉ dành riêng cho cậu ta.

Cuộc chạm mặt ở KTV khiến cậu ta sinh ra cảm giác nguy cơ mãnh liệt, vì thế hôm nay mới chủ động hạ mình lấy lòng.

Nhưng cũng chỉ giới hạn ở việc lấy lòng mà thôi.

Nhưng Cố Tu trước mắt...

Đẹp trai quá. Đây là phản ứng đầu tiên của cậu ta.

Phản ứng thứ hai, đẹp trai vãi chưởng.

Hôm đó ở KTV, Cố Tu bị Lục Thời Sâm ép buộc rửa mặt tẩy trang, lúc ấy cậu ta ghen lồng lộn chỉ biết nhìn chằm chằm tình địch nên không kịp nhìn kỹ. Bây giờ Cố Tu đứng ngay trước mặt cậu ta, ánh nắng vừa đẹp, gương mặt trẻ trung xán lạn, ngũ quan tinh tế, tóc cũng đã nhuộm lại màu đen tự nhiên suôn mượt mềm mại.

Chỉ là bộ đồ màu hồng chói lóa hơi phá mood, nhưng may mà gương mặt anh tuấn ngạo nghễ đó vẫn cân được.

Rõ ràng là người đã nhìn quen từ lâu vậy mà Giang Viễn Dao vẫn hồi hộp nuốt nước bọt, bị đối phương bực bội "chậc" một tiếng thế mà cũng thấy lòng nở hoa, nhẹ mỉm cười.

Đồng thời lại hơi ngượng ngùng, ánh mắt lấp lánh hỏi: "Hôm nay sao lại… có phải vì em hay nói anh trang điểm quá hoa lệ không?"

Cố Tu hoàn toàn không hiểu chuyện gì, mê mang "hả?" một tiếng.

"Em biết mà, anh để tóc đen mới là đẹp nhất." Giang Viễn Dao vẫn đang hào hứng, tự mình nói, "Bây giờ chúng ta cùng nhau đi ra ngoài, nói không chừng người khác còn tưởng là sinh viên yêu nhau đấy…"

Cố Tu hoàn toàn không để tâm, lạnh mặt đuổi người: "Còn gì nữa không? Không có thì cút lẹ đi."

Giang Viễn Dao lập tức ấm ức bĩu môi, phồng má lên hờn dỗi: "Anh không trả lời tin nhắn cũng không nghe điện thoại của em, em bị thương nằm viện mà anh cũng không đến thăm…"

Cậu ta biết rõ Cố Tu miệng cứng lòng mềm, chỉ là trước đây thực sự không chịu nổi lớp trang điểm lòe loẹt đó, muốn làm nũng mà không có cách nào. Còn bây giờ đối diện với Cố Tu thế này, cậu ta làm nũng đến mức nước chảy mây trôi: "Đúng lúc sắp mười hai giờ, em đói rồi, Cố Tu, anh cùng em đi ăn món Pháp có được không?"

"Không được, bây giờ tôi phải đi làm, sáng chín giờ tối năm giờ còn phải quẹt thẻ chấm công. Chú chín đang nhìn chằm chằm tôi." Cố Tu lạnh nhạt đáp, "Tôi phải về rồi."

"Không sao, em có thể đợi anh tan làm." Giang Viễn Dao ngược lại rất dịu dàng, đôi mắt cong cong như đang cười, "Vậy thì sáu rưỡi tối mai đi, chúng ta cùng ăn tối, không gặp không về nhé."

__________________

Tác giả có lời muốn nói:

Cố Tu: Hì hì, anh đây mềm cứng đều không ăn.

007: Ừm... vậy nếu người ta muốn ăn anh thì sao?

Cố Tu: ...?

Trước Tiếp