Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
〘"Hình như tôi trở thành người gay rồi."〙
_
"Cố Tu..."
Như sợ làm phiền Cố Tu, giọng Quý Nịnh càng lúc càng nhỏ.
Chỉ là cái bóng của cậu ta vẫn bất động in trên tấm vải lều.
Cố Tu thật sự sợ Quý Nịnh sẽ vén cửa lều lên để xác nhận , căng thẳng đến nỗi mồ hôi lạnh túa ra. Nhưng tên Trần Bắc Xuyên đáng ghét vẫn bịt miệng cậu không buông. Cậu nhanh trí nảy ra một kế, "ưm ưm" hai tiếng để thu hút sự chú ý của Trần Bắc Xuyên, rồi cắn một phát!
Trần Bắc Xuyên đau đớn rụt tay lại, theo bản năng cắn chặt môi dưới, không phát ra tiếng động, chỉ khẽ nhíu mày một chút.
Cố Tu vội vàng ngồi dậy trả lời Quý Nịnh bên ngoài. Lợi dụng việc Quý Nịnh không nhìn thấy, cậu đỏ mặt nói dối: "Quý Nịnh? Sao cậu lại đến đây? Có chuyện gì sao? Tôi vừa ngủ quên mất."
"À... tớ chỉ qua xem cậu đỡ hơn chưa thôi." Quý Nịnh lễ phép nói chuyện với cậu qua lớp vải lều: "Cậu còn khó chịu không? Có cần uống thuốc gì không? Tớ mang theo thuốc đau bụng, thuốc kháng viêm, cả thuốc tiêu hóa nữa..."
"Không cần... hít." Bị ai đó chạm vào eo, Cố Tu rụt người lại, mặt méo xệch cố gắng nói tiếp: "Tôi chỉ hơi mệt thôi, ngủ một giấc là đỡ nhiều rồi. Nếu cậu không có chuyện gì khác thì tôi ngủ tiếp đây nhé."
Quý Nịnh đành tiếc nuối bỏ cuộc: "Vậy thôi được, cậu nghỉ ngơi cho khỏe nhé."
Đợi bóng dáng Quý Nịnh đi khuất hẳn, Cố Tu xoay người, tung một cú đấm mạnh!
Trần Bắc Xuyên dù ở trong chiếc lều chật hẹp vẫn linh hoạt di chuyển, né tránh thành công, còn tiện tay ôm lấy eo cậu rồi kéo cậu cùng ngã xuống túi ngủ.
Cố Tu không kịp chuẩn bị, nằm ngửa mặt lên trời, nhìn người có khuôn mặt đang ẩn trong bóng tối phía trên.
"Này, Cố Tu."
Cứ hở một tí là lại động tay động chân, vừa mở miệng ra là lại gây ồn ào phá vỡ bầu không khí.
Trở lại với kiểu tương tác như lúc sống chung trong ký túc xá, Cố Tu ngược lại cảm thấy thoải mái hơn, đẩy hắn ra: "Anh làm gì vậy hả, tránh ra."
Trần Bắc Xuyên không nhúc nhích, vẻ mặt nghiêm túc, mở miệng nói ra một câu kinh thiên động địa: "Hình như, tôi trở thành gay rồi."
Thật trùng hợp làm sao, người hắn thổ lộ lại là Cố Tu, người đã nắm rõ cốt truyện từ trước. không những cậu không hề bất ngờ chút nào mà còn thầm rủa trong lòng: Chẳng phải thế thì là gì.
"Ồ," Biểu cảm của Cố Tu bình tĩnh, bắt chước nhếch môi cười một cách châm chọc, "Cuối cùng anh cũng nhìn nhận rõ bản thân mình rồi sao, đàn anh?"
Lần đầu tiên nghe được từ "đàn anh" từ chính miệng cậu thốt ra, với cách phát âm đơn giản, ngữ điệu như thường nhưng tim Trần Bắc Xuyên lại không kiểm soát được mà xao động, hơi thở cũng hơi gấp gáp.
"Cậu còn biết tôi là đàn anh à?" Trần Bắc Xuyên thuận nước đẩy thuyền: "Tôi trở thành gay tất cả là vì cậu."
"…....?"
Lần này thật sự ngoài dự đoán, khuôn mặt đẹp trai của Cố Tu lập tức nhăn lại, nỗi "oan" này cậu không thể gánh nổi đâu.
Trần Bắc Xuyên đã chuẩn bị kỹ lưỡng, nào chịu cho cậu cơ hội biện minh. Hắn lấy điện thoại ra, tìm một đoạn video.
Tủ quần áo của Cố Tu đã đầy ắp, "tổ chim" đã xây xong, những ngày gần đây cậu không còn sang tủ quần áo của Trần Bắc Xuyên để "nhập hàng" nữa.
Đoạn video này là được quay trước khi cậu bị Trần Bắc Xuyên chất vấn.
Đó chính là ngày Quý Nịnh mang chocolate nhân rượu đến.
Hàm lượng cồn trong chocolate nhân rượu rất ít, thực ra cậu không hề cảm thấy khó chịu vì say rượu, ngoài ngủ ra thì cũng chỉ muốn ngủ, chui vào tủ quần áo của Trần Bắc Xuyên cũng có thể ngủ say như chết.
Cho đến khi Trần Bắc Xuyên lôi cậu ra, làm phiền giấc mộng đẹp của cậu!
Trần Bắc Xuyên cưỡng ép cậu tỉnh khỏi trạng thái say rượu mơ màng. Những chuyện sau đó cậu vẫn nhớ nhưng đoạn giữa thì lại mơ hồ, cho đến khi đoạn video này được đưa đến trước mắt.
Cậu không nhớ gì cả, nhìn bản thân trong video chỉ thấy xa lạ, hành vi của mình cũng kỳ quái đến mức khó hiểu.
Cậu vậy mà lại ôm lấy mặt Trần Bắc Xuyên, chủ động ghé sát lại.
Trần Bắc Xuyên hỏi cậu: "Cậu coi tôi là ai? Quý Nịnh sao?"
Trong video cậu im lặng, nhìn chằm chằm vào đôi mắt màu xám kia không chớp mắt. Bên ngoài video, Cố Tu tỉnh táo cũng nhìn Trần Bắc Xuyên trước mặt, cảm thấy đôi mắt này quả thực rất đẹp, thảo nào 007 lại muốn "ăn trộm" dữ liệu của người này.
Ngay sau đó, không hề có dấu hiệu báo trước, Cố Tu trong video--
Chụt!
Cậu đã hôn Trần Bắc Xuyên một cái!!
Cố Tu: "....…!!?"
Do sự việc xảy ra quá đột ngột, khi Cố Tu còn chưa kịp phản ứng thì đoạn video đã kết thúc.
Trần Bắc Xuyên lấy lại điện thoại, có bằng chứng trong tay, tự tin tiếp tục truy tội: "Cậu thấy chưa, tôi trở thành gay tất cả là vì cậu."
Cố Tu vốn tin tưởng tuyệt đối vào xu hướng tính dục thẳng tắp của mình, vẫn chối bay chối biến: "Không thể nào! Chuyên ngành của anh siêu đẳng như vậy, đây chắc chắn là anh dùng AI cắt ghép!"
Trần Bắc Xuyên trực tiếp bị cậu chọc tức đến bật cười.
"Tên nhóc khốn kiếp, thật chẳng có lương tâm gì cả."
"Anh mới là nhóc! Anh còn không có liêm sỉ!"
Trần Bắc Xuyên đột nhiên xòe bàn bàn tay như vuốt hổ, một tay kẹp chặt hai bên má cậu: "Còn dám mắng nữa thử xem?"
"...Đau đó Bắc Xuyên!" Cố Tu trừng mắt nhìn người phía trên, tự cho là mình dữ tợn nhưng bị bóp đến mức môi chu ra, tiếng phổ thông cũng nói không rõ ràng: "Anh bị làm sao vậy! Buông tay! Anh vốn dĩ là gay, liên quan gì đến tôi..."
...Cái quái gì.
Hai từ tục tĩu nhất còn chưa kịp thoát ra khỏi miệng Cố Tu thì người kia đã bất ngờ cúi xuống, nuốt trọn những lời ấy vào giữa răng môi.
Sóng này chưa lặng sóng khác đã nổi lên, bất ngờ này mạnh hơn bất ngờ trước, não Cố Tu lập tức trống rỗng, kinh ngạc đến toàn thân cứng đờ.
"Tôi cần xác nhận." Trần Bắc Xuyên hôn cậu một cái, khàn giọng nói: "Xác nhận xem tôi có thật sự trở thành gay hay không."
Cố Tu vội vàng lên tiếng: "Anh là! Anh là gay không thể gay hơn được nữa, cong không thể cong hơn được nữa!"
Đừng xác nhận nữa, đừng xác nhận gì trên người tên tra công này nữa!!
"Thế à." Trần Bắc Xuyên không nhanh không chậm, tay từ má cậu di chuyển xuống cổ, khống chế yết hầu của cậu, cả nốt ruồi nhỏ xinh kia cũng bị bao trọn trong lòng bàn tay, rồi nhẹ nhàng xoa xoa vài cái
"Nhưng tôi thử xem phim gay rồi, không những không có cảm giác gì mà còn thấy rất buồn nôn."
Cố Tu cảm thấy da đầu tê dại, buột miệng nói: "Anh dưỡng dạ dày thì đừng đụng chạm tôi. Dù sao anh cũng là gay, đừng vùng vẫy nữa, chấp nhận số phận đi!"
"Dưỡng dạ dày?" Trần Bắc Xuyên đột nhiên cười một tiếng, khiến Cố Tu cảm thấy da đầu và gáy căng cứng.
Giây tiếp theo.
Môi cậu lại bị ấn mạnh xuống, còn bị ép chặt đến hơi biến dạng, khít không mônt kẻ hở, không để một chút không khí nào lọt qua.
Cố Tu vùng vẫy: "Ưm ưm ưm ơ!"
Trần Bắc Xuyên há miệng ngậm lấy đôi môi không yên phận của cậu, tức giận cắn một cái rồi bôi nước bọt của mình lên đó.
Cố Tu ghét bỏ, vừa xấu hổ vừa tức giận, lập tức đưa tay che miệng nhanh chóng lùi lại, dựa vào cách lều trừng mắt mắng: "Hôn đủ chưa cái tên chó chết nhà anh! Anh còn cắn nữa!"
Chỉ cần không biết xấu hổ, mỗi câu nói của Cố Tu đều có thể bị Trần Bắc Xuyên tìm ra kẽ hở. Hắn liền nói: "Chưa hôn đủ."
Cố Tu cứng họng: "......."
Trần Bắc Xuyên quỳ ngồi ở đầu bên kia của chiếc lều thấp và chật hẹp. Dù khoảng cách đã được kéo giãn tối đa, nhưng hai người chỉ cần vươn tay là có thể chạm vào nhau. Ánh mắt không có chỗ nào để trốn tránh, giao nhau trong không gian. Cố Tu nhìn thấy đôi mắt xám ngày càng sâu thẳm, ẩn trong bóng tối của hàng mi, như được phủ một màn đêm mỏng.
Trần Bắc Xuyên nhìn cậu, đầu lưỡi khẽ đẩy nhẹ vào má trong, rồi lại chậm rãi tỉ mỉ lướt một vòng trên môi hắn, như thể dư vị vẫn chưa tan hết, còn chưa thỏa mãn.
Những hành động nhỏ bé này đều mang ý nghĩa ám chỉ mạnh mẽ. Đầu óc Cố Tu trở nên hỗn độn, nhưng hai má lại không nghe lời mà tự bốc cháy. Trong lòng cậu cũng dấy lên vài gợn sóng mơ hồ, vài hình ảnh quen thuộc lướt vụt qua trong tâm trí.
Cậu ngẩn ngơ một lúc, không lâu sau, sự rung động mơ hồ ấy đã bị cậu dằn xuống, rốt cuộc sự nghiệp vẫn là trên hết.
Cốt truyện tuy sai lệch nhưng chưa hoàn toàn sụp đổ, việc công chính nhận thức đúng đắn về xu hướng tính dục của mình cũng là một phần quan trọng, chỉ là, đối tượng thử nghiệm đã sai rồi!
Cố Tu tự trấn an bản thân, sắc mặt trở lại bình tĩnh.
Trần Bắc Xuyên thấy vậy, giả bộ nói: "Bây giờ chúng ta là bạn bè phải không? Tôi còn đi mua Coca cho cậu nữa mà."
"......." Cố Tu thầm nghĩ bạn bè nào sẽ đi hôn tới hôn lui như vậy chứ, nhưng quả thật là mình có lỗi trước, đã cướp nụ hôn đầu của người ta rồi, giúp người ta xác nhận tính hướng một chút cũng được thôi.
Đôi khi vì công việc, việc hy sinh một phần đời sống cá nhân là điều không thể tránh khỏi.
Cố Tu quay mặt đi, nói lấp lửng: "Ừm, chắc vậy, kiểu rất đáng ghét ấy."
Trần Bắc Xuyên lại rất hài lòng với câu trả lời của cậu, đôi mắt xám ẩn chứa ý cười giống như màn đêm bên ngoài lều, lấp lánh ánh sao.
Trần Bắc Xuyên dịch đầu gối đến trước mặt cậu, từng chữ một đặt bẫy: "Vậy thì giữa bạn bè, tương trợ lẫn nhau cũng là điều nên làm, đúng không?"
Cố Tu sững sờ.
Cái gì cơ?
Trần Bắc Xuyên nghiêm túc nhìn chằm chằm cậu, xoa xoa má cậu, động tác mập mờ nhưng lại có chừng mực. Mặc dù vậy, phản ứng bên dưới vẫn cuộn trào như sóng dữ cùng với nhịp tim không kiểm soát, hơi thở cũng trở nên rối loạn.
Cố Tu bị đẩy ngã xuống tấm đệm, Trần Bắc Xuyên co chân, chen vào nằm cạnh cậu.
Trần Bắc Xuyên của hiện tại có kỹ năng làm gốm rất giỏi, chỉ cần một tay là có thể tạo hình, xoay vòng vòng, liên tục khuấy động tạo ra thứ âm thanh đặc quánh nhớp nháp.
Tiếng th* d*c gấp gáp vang lên rõ ràng trong đêm khuya nơi hoang dã, xuyên qua lớp vải lều mỏng manh.
Cả hai đều cao lớn, chen chúc ép sát trong chiếc lều hình tam giác nhỏ hẹp, chỉ cần khẽ động cũng sẽ chạm vào lớp vải lều mềm mại. Tần suất va chạm dần nhanh hơn khiến chiếc lều yếu ớt rung lên như cái sàng, gay cấn vô cùng.
Trần Bắc Xuyên sướng đến tê cả da đầu, toàn thân co giật liên tục như bị điện giật, đôi mắt xám mờ mịt phản chiếu khuôn mặt thanh tú, sạch sẽ của chàng trai trẻ. Đột nhiên, hắn không kiềm chế được cảm xúc, nghiêng người tới, tìm đến đôi môi ẩm ướt đỏ bừng vì hơi nóng.
Rồi, hắn l**m một cái.
"...Mẹ nó!"
Cố Tu cứng đờ.
Một giây, hai giây, ba giây.
Khuôn mặt trắng trẻo nhỏ nhắn lập tức đỏ bừng như quả cà chua nướng lúc ăn tối.
"Trần Bắc Xuyên, anh đúng là đồ chó!"
Trần Bắc Xuyên không đời nào chịu chịu thiệt thòi vô cớ. Vì đã bị mắng rồi, hắn dứt khoát làm tới bến, lại hôn thêm một cái thật mạnh lên quả cà chua đỏ rực đó.
Vừa mềm vừa mọng, hương vị tuyệt vời, dường như còn mang theo chút mật ngọt.
"........"
Cố Tu mặt đỏ tim đập, lòng rối như tơ vò, cuối cùng giận quá hóa thẹn.
Cố Tu không đối phó được với tâm trạng hỗn loạn này, thế là giận dữ đuổi Trần Bắc Xuyên ra khỏi lều.
Trần Bắc Xuyên ăn no uống say, ngoan ngoãn đi ra, còn ra vẻ tốt bụng nhắc nhở: "Nửa đêm muốn đi vệ sinh thì nhớ gọi tôi, đường đêm nguy hiểm lắm đấy."
Cố Tu vừa kéo quần lên vừa vô tình tuyệt nghĩa: "Cút đi."
Nhưng rõ ràng cậu không thể hung dữ nổi, trên mặt vẫn còn vương những vệt mây hồng, chỉ lộ ra vẻ hờn dỗi đáng yêu khiến người ta muốn yêu chiều.
Trần Bắc Xuyên không kìm lòng được lại vuốt nhẹ má và cằm cậu, ngón tay út tiện thể móc nhẹ nốt ruồi nhỏ bên yết hầu.
"Bạn bè tốt sờ hai cái thì làm sao." Tranh thủ trước khi Cố Tu kịp nổi điên, Trần Bắc Xuyên đã chiếm trước đạo lý, lời lẽ nghiêm nghị: "Chỗ đó còn sờ được, sờ mặt thì có gì đâu."
Cố Tu đá nhẹ hắn một cái: "Xì! Rõ ràng còn sờ cả yết hầu nữa!"
Trần Bắc Xuyên không chịu buông tha, cười nói: "Chúc ngủ ngon."
Cố Tu vẫn chưa nguôi giânn: "Không chúc ngủ ngon."
Trần Bắc Xuyên đột nhiên quay lại đường cũ, đi về phía lều của Cố Tu.
Cố Tu vội vàng giữ hắn lại: "Anh làm gì vậy? Về xe của anh ngủ đi."
Trần Bắc Xuyên mắt cong thành vầng trăng khuyết: "Cậu nói không chúc ngủ ngon mà."
Cố Tu xông lên túm lấy cánh tay người này, dùng sức đẩy về phía xe, cúi đầu, tai đỏ bừng lẩm bẩm: "...Đồ thần kinh."
_________________
Tác giả có lời muốn nói:
Trần Bắc Xuyên: Lần sau mình cùng nhau đi mua MA-KE-LOVE. (Chơi chữ "mua Coca": MA = 买 (mǎi) / KE = 可 (kě) / LOVE = 乐 (lè)).
Cố Tu: Đồ gay chết tiệt, đói khát đến độ không biết chọn lựa...
Trần Bắc Xuyên: Cậu đừng tự chửi mình như vậy.
Cố Tu: ? [nổi điên] [nổi điên]