Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi

Chương 63: Câu chuyện học đường 23

Trước Tiếp

〘Tim đập loạn thình thịch.〙

_

Công chính và thụ chính bất ngờ thay đổi đặc điểm nhận dạng cho nhau nhau-- kính và màu mắt.

Cố Tu đầy đầu dấu chấm hỏi, không hiểu sao còn cảm thấy có hơi lúng túng, cuối cùng chọn đứng gần 007 phiên bản người.

Tuy nhiên sau khi thay đổi ngoại hình, nhan sắc của cả hai đều tăng lên đáng kể, đặc biệt là Trần Bắc Xuyên. Mặc dù kính màu nâu trà trông ngông ngông ngầu ngầu nhưng Cố Tu luôn cảm thấy người này đeo kính gọng vàng hoặc gọng bạc mảnh sẽ hợp hơn, có lẽ sẽ có cảm giác văn nhã bại hoại.

Trần Bắc Xuyên đương nhiên nhận thấy kính áp tròng của Quý Nịnh ngay lập tức. Chỉ cần không dùng não của Cố Tu thì bất cứ ai cũng có thể thấy rõ chuyện này là do Quý Nịnh cố ý ăn diện vì Cố Tu. Vậy mà chỉ có người trong cuộc là không hiểu ra, cứ ngơ ngơ ngác ngác, đến tận bây giờ vẫn tự cho mình là trai thẳng.

Sau đó hắn mới chú ý đến thiếu niên xa lạ bên cạnh Cố Tu, khẽ giật mình.

Trần Nam Nguyên cũng từ băng ghế sau bước xuống, tươi cười chào hỏi: "Em cũng đến góp vui một chút, mọi người không ngại chứ?"

Lần này Trần Nam Nguyên đến đây thật ra còn có nhiệm vụ quan trọng khác.

Trần Bắc Xuyên 22 năm nay độc thân bằng thực lực, đến cả em gái ruột cũng không ưa nhau ra mặt, tất nhiên không đời nào tốt bụng chở em gái đi cắm trại trong buổi hẹn hò riêng của mình. Vấn đề là lần này không phải Trần Bắc Xuyên và Cố Tu hẹn hò riêng mà Quý Nịnh mới là người khởi xướng. Mục đích Trần Nam Nguyên đến là để câu kéo Quý Nịnh, tạo không gian riêng cho hai người kia.

Vì thế cô nàng hiếm khi ngồi lên chiếc xe khoa trương của anh trai, thu hút không ít ánh mắt ngưỡng mộ của cả nam lẫn nữ trên đường đi.

Bây giờ mục tiêu của cô nàng... sao ngoài Quý Nịnh ra lại còn có thêm một bóng đèn siêu to khổng lồ nữa?

"Ơ?" Trần Nam Nguyên buột miệng phát ra âm thanh nghi hoặc, chăm chú nhìn cậu thiếu niên xa lạ đứng bên cạnh Cố Tu, luôn cảm thấy gương mặt này hình như có gì đó hơi quen quen, nhưng nhất thời lại không nhớ ra, bèn hỏi: "...Cậu là?"

Hôm qua cô về nhà cùng Trần Bắc Xuyên, tiện thể gửi con vẹt cho bạn bè chăm hộ, ở nhà lấy vài bộ quần áo đẹp, trước khi ra ngoài còn đặc biệt trang điểm chỉn chu, khác hẳn với hình ảnhmặc áo hoodie buộc tóc đuôi ngựa thường ngày. Tóc được uốn sóng to mềm mại, khuôn mặt ngọt ngào trang điểm nhẹ nhàng, rạng rỡ tươi tắn.

"Em trai, cậu là ai thế? Là họ hàng hay bạn bè của anh Cố Tu à?" Cô lại tiến lên một bước, tiếp tục hỏi 007.

007 im lặng một cách bất thường, Cố Tu liếc nhìn một cái, chỉ thấy mặt nó đỏ bừng như sắp bốc khói, skin hình người đắt đỏ chưa dùng đến một ngày suýt chút nữa tan chảy ngay tại chỗ.

Trần Nam Nguyên chớp mắt, càng ngày càng đến gần: "Cậu không bị bệnh đó chứ, mặt đỏ quá trời."

007 há miệng rồi cứ như robot bị kẹt hệ thống: "Tôi tôi tôi tôi..."

"......" Cố Tu bất đắc dĩ đứng chắn giữa hai người, chỉ vào mặt 007: "Em có thấy thằng nhóc này trông giống..."

Trần Nam Nguyên cười rạng rỡ, cướp lời: "Hơi giống anh trai em!"

Sắc mặt Trần Bắc Xuyên lập tức sầm xuống.

Vậy người mà mình bị dùng làm thế thân chính là cậu ta à?

Cố Tu có chút lúng túng, nói nốt câu: "...Là giống anh. Nó là em họ xa của anh."

Thì ra là họ hàng, nhưng... Trần Bắc Xuyên nhướng một bên lông mày, ánh mắt đầy ẩn ý lướt từ 007 sang mặt Cố Tu, cười như không cười: "Em họ cậu sao cũng giống tôi vậy?"

Cố Tu: "......" Đúng là như thế, bởi vì nó đã trộm dữ liệu từ con cưng của trời là anh mà.

Nhưng lời này không thể nói ra, vì mấy trò bậy bạ của 007 mà Cố Tu nói không nên lời, chỉ có thể mặc kệ sự hiểu lầm này tự phát triển, nhìn tên bạn cùng phòng đáng ghét kia vênh váo đắc chí.

Tâm trạng Trần Bắc Xuyên vô cùng tốt, sự khó chịu do Quý Nịnh gây ra cũng tan biến sạch, gọi mọi người lên xe, không khách khí chút nào chỉ định Cố Tu: "Cậu ngồi phía trước."

Thấy Cố Tu lại sắp nổi khùng, hắn kinh nghiệm đầy mình thành thạo dụ dỗ: "Tôi mua một túi lớn đồ ăn vặt, để ở ghế phụ lái."

Cố Tu nhanh nhẹn lên xe.

Phía sau, Trần Bắc Xuyên hài lòng nhếch khóe môi, đóng cửa xe cho cậu rồi vòng sang phía bên kia lên xe.

Để tránh lớp skin hình người khó khăn lắm mới có được của mình bị tan chảy, 007 thậm chí không dám chạm mắt với Trần Nam Nguyên, tự nguyện ngồi ở ghế đơn ở giữa cùng Quý Nịnh. Trần Nam Nguyên vui vẻ rảnh rỗi, một mình nằm dài ở hàng ghế cuối, vừa lướt diễn đàn hóng couple vừa chơi game nấu ăn, mệt thì chợp mắt một lát.

Hai tiếng sau, chiếc Range Rover vững vàng rời khỏi khu đô thị ồn ào, men theo đường núi quanh co và đến đỉnh Tây Sơn nơi trời cao mây rộng.

Tây Sơn tháng giêng gió lạnh buốt, nhưng có lá đỏ xen tuyết trắng, đẹp đến nao lòng. Chùa cổ tĩnh mịch, là một nơi yên bình hiếm có giữa chốn phồn hoa.

Đến khu cắm trại, việc đầu tiên là dựng lều. Trần Bắc Xuyên lấy ra đủ loại dụng cụ dã ngoại đã chuẩn bị sẵn từ cốp xe, nhìn quanh, khóa mục tiêu, không khách sáo dùng cằm ra hiệu gọi Cố Tu lại: "Cậu lại đây giúp tôi một tay."

Cố Tu đi đến trước rồi mới không vui hỏi: "Sao lại là tôi nữa?"

Trần Bắc Xuyên một hơi bê tất cả hành lý xuống. Thấy ba người còn lại đi chuẩn bị dụng cụ nướng BBQ, hắn mới dùng giọng chỉ đủ để Cố Tu nghe thấy nói: "Trần Nam Nguyên sức yếu, em họ cậu tuổi còn nhỏ cũng chẳng có bao nhiêu sức."

Cố Tu: "…....?" Thật sự không nhìn ra tên nhóc này lại có phong thái lịch thiệp như vậy.

Cố Tu bĩu môi, nheo mắt nhìn hắn, tỏ vẻ vô cùng nghi ngờ.

"Còn Quý Nịnh ấy à, cậu ta là gay." Trần Bắc Xuyên lập luận đầy định kiến một cách hiển nhiên, lý lẽ cùn cũng tuôn ra không ngớt: "Ở đây chỉ có cậu là trai thẳng, lẽ nào không gánh mấy việc tay chân?”

Lời này vừa thốt ra, Cố Tu lập tức lấy lại tinh thần. Lười biếng thì không phải đàn ông, không phải trai thẳng.

Thật là đáng sợ, đánh trúng tử huyệt của Cố Tu một cách hoàn hảo.

Trần Bắc Xuyên thấy cậu loay hoay vụng về dựng khung lều, những thanh kim loại lạnh lẽo không nghe lời cậu chút nào, làm mái tóc mềm của cậu rối bù xù hết cả lên. Trần Bắc Xuyên mỉm cười nhìn một lúc, bị cậu trừng mắt hung dữ mới ho nhẹ một tiếng, giả vờ như không có chuyện gì.

"Trần Bắc Xuyên, sao anh lại dám mặt dày lười biếng như vậy. Cậu có phải..."

Cố Tu nói đến đây thì khựng lại.

Trần Bắc Xuyên là công chính của thế giới này, đương nhiên cũng là gay.

Vậy nên, người cần lao động chân tay để chứng minh giới tính của mình chỉ còn lại cậu?

Khốn kiếp, không còn thiên lý nữa rồi!

007 biến thành người, dính bên cạnh Trần Nam Nguyên đóng vai đóa hoa yêu đuối khiến Cố Tu không còn chỗ để than thở hay cằn nhằn nữa.

Cố Tu ngẩn người, thanh kim loại cứng rắn lại một lần nữa tuột khỏi tay, không những không vào đúng khớp nói mà còn suýt bật vào mặt cậu.

May mắn thay, một bàn tay kịp thời vươn tới từ phía sau, nắm chặt thanh kim loại đang muốn vùng thoát kia, vững vàng cắm nó vào đúng chỗ.

Trần Bắc Xuyên cụp mắt xuống, lặng lẽ cẩn thận nối từng đoạn kim loại với nhau. Từng động tác của hắn ung dung khoan thai, không còn vẻ ph*ng đ*ng lắm lời thường ngày nữa, mà toát ra vẻ tri thức quyến rũ mà Cố Tu lần đầu tiên nhìn thấy. Chiếc kính râm gọng đen không những không làm hắn trông cứng nhắc mà còn thêm phần cuốn hút.

"Này."

Cố Tu được gọi về thực tại, theo thói quen lườm một cái.

"Cậu kéo bên này." Trần Bắc Xuyên lấy tấm bạt dày của lều, chỉ huy Cố Tu cùng nhau phủ lên khung đã dựng.

Hai người đồng lòng hợp sức, từ con số không dựng lên một chiếc lều rộng lớn, cố định các góc, kéo căng dây chống gió rồi đóng chốt xuống đất... Cố Tu nhanh chóng nắm được kỹ năng mới này, hứng thú tiếp tục dựng chiếc lều tiếp theo.

Trần Bắc Xuyên đã chuẩn bị đúng năm chiếc lều theo đầu người, thực ra có phần dư thừa. Chỉ có Trần Nam Nguyên là biết rõ mười mươi, người này rõ ràng là để ngăn Cố Tu từ chối ngủ cùng mình, nên đã ra vẻ công bằng mà tách Cố Tu ra khỏi mọi người, đừng ai hòng tư thông được với ai.

Không ngờ lại có 007 tự dưng chạy đến. Túi ngủ thì còn dư nhưng lều cho 007 tối nay lại trở thành vấn đề.

007 lẽo đẽo theo ký chủ, ân cần nói: "Không sao đâu, lều rộng mà, tôi với chiu... Cố Tu ngủ là được rồi."

Quý Nịnh lập tức lộ vẻ mặt u ám.

Trần Bắc Xuyên thì nói thẳng: "Lều đơn, không ngủ được, chật lắm. Cậu ngủ lều của tôi, tôi ngủ trong xe."

Sau khi chia lều xong, sắp xếp hành lý đâu vào đó thì có thể bắt đầu chuẩn bị bữa tối.

Trần Bắc Xuyên đi bày bếp nướng, nhóm lửa than, trông hắn cực kỳ có kinh nghiệm cắm trại. Hắn làm việc gì cũng đều gọn gàng thành thạo, như một cực nam châm mạnh mẽ, mang theo sức hút khiến người ta không lòng cưỡng lại.

May mà đám fan mê trai đẹp trong trường không có mặt, Cố Tu thầm nghĩ.

Trần Nam Nguyên ngoài miệng thường xuyên chê bai anh trai mình, cũng rất nhiệt tình ủng hộ, chụp cho hắn mấy tấm ảnh, định dùng làm minh họa cho fanfic. Cô còn không quên giới thiệu với Cố Tu bên cạnh: "Anh đừng thấy anh trai em thạo việc như vậy, thật ra trước đây nhà chúng em đi cắm trại anh ấy chưa bao giờ tham gia. Dựng lều, lắp bếp nướng gì đó đều là anh ấy mới học tối qua thôi. Đầu óc anh ấy thông minh, học gì cũng nhanh."

"Ấy," Trần Nam Nguyên suy nghĩ một chút, rồi lại vòng vo tam quốc hỏi thăm chuyện cũ của Cố Tu: "Trước đây chắc anh chưa từng đi cắm trại với ai khác nhỉ? Em thấy vừa nãy anh suýt bị thanh kim loại bật vào mặt đó."

Ai mà chẳng mới học, nhưng kết quả lại khác xa một trời một vực. Cố Tu nhắm mắt lại: "...Đừng hỏi."

Trần Nam Nguyên không hỏi nữa, trời biết Trần Bắc Xuyên cách đó không xa có đang nghe lén hay không, cô nàng cười khẽ một tiếng rất đúng lúc.

Cố Tu lập tức nổi đóa, nghiến răng nghiến lợi chửi thầm: "Đồ chó chết! Mang theo hào quang nhân vật chính thì có gì đáng tự hào, bóc cái hào quang của anh ra thì anh còn chẳng làm nổi pháo hôi công đâu!"

Trần Nam Nguyên thấy vậy, đoán chừng mình quảng bá thất bại, liền dứt khoát từ bỏ. Hôm nay cô cố tình trang điểm kỹ càng, chụp vài tấm ảnh xinh đẹp cho mình mới quan trọng hơn.

"À phải rồi, cái đó..." Thấy Cố Tu đang lục tìm đồ ăn vặt, Trần Nam Nguyên bèn tìm thấy 007 đang rảnh rỗi, nở nụ cười rạng rỡ ngọt ngào nói với nó: "Kỳ Kỳ, cậu có thể giúp chị chụp ảnh được không?"

Kỳ Kỳ...

Kỳ, Kỳ Kỳ á?

Thân nhiệt của 007 tăng vọt, cái bộ não dữ liệu vốn đã không mấy thông minh giờ cháy thành một đống dung nham hỗn loạn.

"Hửm? Kỳ Kỳ?"

"Ừm, tên gọi thân mật của cậu không phải là Kỳ Kỳ sao?" Trần Nam Nguyên cười càng thêm rạng rỡ: "Thế Lăng Lăng nhé? Cậu giúp chị chụp vài tấm ảnh nha."

007: "......"

Cố Tu nhìn cái hệ thống ngốc nghếch của mình, không chỉ vô dụng mà còn không chống đỡ nổi sắc đẹp, ngẩng mặt lên trời không nói nên lời: "......"

Trên đỉnh núi, bầu trời mùa đông trong vắt như được gột rửa, cao vời lạnh lẽo. Bốn phía xung quanh lởm chởm mấy nhánh cây trụi lá mọc hoang dại và một bóng người cao ráo đột ngột xuất hiện.

Trời đã tối, Trần Bắc Xuyên vẫn đeo chiếc kính màu trà phô trương đó, thuần thục gọi cậu: "Cố Tu, muốn ăn gì thì tự qua đây nướng."

Nói thì nói thế.

Cố Tu từng lăn lộn ở cả thế giới tận thế lẫn cổ đại, việc nướng thịt ngoài trời đối với cậu chỉ là chuyện nhỏ, có điều hơi thô sơ một chút. Cậu đốt than đến mức lớn nhất, chủ yếu là để nướng chín thức ăn nhanh nhất, cháy một chút cũng không sao. Thịt đặt lên vỉ nướng là kệ đó, chỉ đợi nướng xong thì rắc thêm tí muối, rất là qua loa.

Trần Bắc Xuyên thì lại làm ngược lại, gắp miếng thịt cậu nướng xuống đặt vào khay rồi để về phía mình, còn ra vẻ đàng hoàng nói với cậu: "Cháy hết rồi, cũng không phết dầu hay sốt gì cả, ăn không ngon đâu."

Cố Tu cạn lời: "...Vậy anh cướp thịt tôi nướng là có ý gì?"

Trần Bắc Xuyên không nói nhiều, dùng hành động chứng minh cho cậu thấy cách nướng thịt ngon là như thế nào.

Không quên bóng gió một câu: "Cậu đúng là không kén ăn."

Cố Tu lại chẳng để tâm, mắt dán chặt vào đồ ăn trong tay Trần Bắc Xuyên. Cạu thấy hắn đầu tiên chỉnh lại lửa than đang quá lớn, sau đó xếp gọn gàng các xiên thịt, cánh gà, tôm tươi, sò điệp và đủ loại rau củ ngay ngắn lên vỉ nướng, dùng lửa nhỏ nướng từ từ, thỉnh thoảng lật mặt để đảm bảo chín đều.

Tiếp đó hắn cẩn thận phết dầu lên rau củ và thịt chưa tẩm ướp, phết từng chút một, đợi một lát nữa mới cho sốt, cuối cùng là rắc thêm ít thì là, nướng lên mùi thơm hấp dẫn của gia vị.

Cho đến khi mỡ nhỏ xuống, ngọn lửa bùng lên phát ra tiếng "xèo xèo".

"Được rồi."

Vừa ngẩng đầu lên đã bắt gặp một chú chim nhỏ đang thèm nhỏ dãi.

Trần Bắc Xuyên không nhịn được khẽ cười.

Trong lúc nướng thịt, Trần Bắc Xuyên vài lần liếc thấy Cố Tu thử lén lút với tay lấy những miếng thịt khô khốc cháy xém do chính cậu nướng. Nhưng rồi lại bị mùi thơm từ phía Trần Bắc Xuyên câu hồn, khiến cậu mấy lần buông xiên thịt xuống, cuối cùng không ăn miếng nào, chỉ quanh quẩn gần bếp nướng mong ngóng chờ đợi.

Đến khi nghe thấy tiếng hắn, cậu còn giả vờ giữ kẽ bằng cách chắp tay sau lưng, chỉ có cổ họng đang không ngừng nuốt nước bọt.

Cố Tu không động đậy. Ba người còn lại nhìn nhau đầy dò ý. Mặc dù mỗi người mang tâm tư và thân phận riêng, kết quả cuối cùng lại giống nhau: không ai dám trở thành người "ăn con cua đầu tiên".

Trần Bắc Xuyên tìm một chiếc khay kim loại, xếp gọn gàng thịt và rau củ ra mỗi thứ một nửa, rồi ân cần đưa đến trước mặt Cố Tu: "Để nguội một chút rồi ăn, cẩn thận nóng."

Cố Tu còn định giả bộ từ chối thêm chút nữa, nhưng tiếng nuốt nước bọt rõ mồn một của 007 bên cạnh đã vang lên bên tai. Vậy là cậu đành thôi làm giá, nhận lấy khay để ban phúc cho hệ thống: "Hơi nhiều, vậy tôi ăn chung với Lâm Lăng Kỳ vậy."

Trần Bắc Xuyên nướng đầy một vỉ thức ăn, mấy người chia nhau một lát là hết. Hắn cũng chẳng để tâm, ăn vài miếng thịt do Cố Tu nướng lót dạ, lông mày cũng chẳng nhíu lấy một lần, tiếp tục nướng mẻ tiếp theo.

Hào quang nhân vật chính là phải dùng ở mấy chỗ thế này chứ, đem lại phúc lợi cho người khác.

Cố Tu vừa ăn vừa nghĩ, bụng đã no nê, thấy tên bạn cùng phòng đáng ghét cũng tự nhiên dễ nhìn hơn một chút.

"Chiu-- bỏ xuống! Bỏ con tôm đó xuống!" 007 đột nhiên kinh hãi kêu lên.

Cố Tu trừng mắt: "Một con tôm mà cưng cũng muốn giành với anh! Anh còn chưa ăn tôm bao giờ!"

"Tui cũng chưa ăn tôm bao giờ..." Thấy vẻ thèm thuồng ch** n**c dãi bảo vệ đồ ăn của Cố Tu, 007 vội vàng nói: "Ầy, vấn đề không phải là cái này...!"

Nhưng nó không biết làm sao để nhắc nhở Cố Tu bị mất trí nhớ, bộ não dữ liệu bị quá tải cả ngày trời đến giờ vẫn chưa hoàn toàn phục hồi.

Nghe vậy, Trần Bắc Xuyên nhíu mày, không nói không rằng giật lấy xiên hải sản trong tay Cố Tu, hỏi cậu: "Cậu trước đây chưa từng ăn tôm à? Vậy cậu đã ăn hải sản khác chưa? Hồi nhỏ có làm xét nghiệm dị ứng chưa? Rất nhiều người bị dị ứng hải sản đó."

Cố Tu bị chuỗi câu hỏi liên tiếp này làm cho ngơ ngác.

Lúc này trong mắt 007, Trần Bắc Xuyên hệt như một đại anh hùng tỏa sáng lấp lánh, nhìn hắn với ánh mắt cảm kích và sùng bái, liên tục phụ họa: "Ừ ừ ừ! Đúng vậy!"

Cố Tu: "......" Cái hệ thống ăn cây táo rào cây sung này.

"Trần Bắc Xuyên, trả cho tôi!"

Trần Bắc Xuyên cũng không biết vì sao mình lại bất an đến vậy, vẻ mặt nghiêm túc đến đáng sợ, kiên quyết từ chối: "Không được."

Cố Tu xông lên: "Không ăn thử thì sao mà biết được! Trả đây!"

"Không được." Trần Bắc Xuyên xoay một vòng mượt mà, nhẫn tâm ném xiên hải sản thượng hạng vào thùng rác.

"Aaaa!!!" 007 lòng đau như cắt, ném vào miệng nó không được sao.

"Ăn cái khác đi, tôi nướng cho cậu." Trần Bắc Xuyên không rảnh để ý đến người khác, giọng nói dịu lại, chế ngự Cố Tu đang nhảy cẫng lên.

"Không muốn ăn nữa." Cố Tu lại quay người bỏ đi, lầm bầm: "Tôi muốn uống Coca."

"Có mang theo có mang theo!" Trần Nam Nguyên tự nguyện xung phong nhận việc, chạy ra lục lọi kho báu trong cốp xe, nhưng lại quay về với vẻ mặt tiếc nuối: "Ấy... xin lỗi nhé, không ngờ lại không mua Coca. Nhưng có trà sữa, Sprite, Vương Lão Cát⁽¹⁾, nước cam có tép, anh uống mấy thứ này không?"

"Thôi."

Cố Tu vốn chỉ muốn chuyển hướng sự chú ý, không ngờ ngay cả chuyện nhỏ như uống gì cũng không vừa ý. Đủ loại nước uống đều có, chỉ thiếu mỗi Coca phổ biến nhất.

Quả nhiên phần cốt truyện này chẳng liên quan gì đến cậu, đây là bước đột phá tình cảm chỉ dành riêng cho công chính và thụ chính. Một tra công như cậu lại cố chấp chen vào, kết quả là làm gì cũng không thuận lợi.

Quét sạch chỗ thịt nướng còn lại, Cố Tu xoa xoa cái bụng thỏa mãn nhưng vẻ mặt lại phiền muộn: "Tôi thấy hơi khó chịu, đi nghỉ trước đây."

Quý Nịnh lo lắng tiến lại gần, quan tâm hỏi: "Cố Tu, cậu ổn chứ?"

"Ừm, hơi khó chịu một chút, nghỉ ngơi một lát là ổn thôi." Cố Tu qua loa trả lời, trước khi nghỉ ngơi tiện thể đẩy nhanh cốt truyện: "Gần đây có một bãi cỏ ngắm sao rất nổi tiếng, các cậu cùng đi xem đi, tôi nghỉ ngơi trước đã."

Cố Tu nghiễm nhiên là trung tâm của nhóm nhỏ này.

Cạu không đi, những người khác dĩ nhiên cũng không muốn đi, trừ hệ thống 007. Chỉ là không biết nó đang nghĩ đến nhiệm vụ mai mối cho công chính và thụ chính, hay đơn thuần là bản thân muốn đi chơi.

007 là người đầu tiên không có mắt nhìn tình hình mà giơ tay: "Tôi muốn... đi..."

Ánh mắt nó lướt qua mấy người, giọng nói càng ngày càng nhỏ lại.

Cố Tu nói lại một lần nữa: "Các cậu đi đi, khó khăn lắm mới đến đây một chuyến mà."

Trần Bắc Xuyên lạnh nhạt thu ánh mắt lại, hai tay đút túi, là người đầu tiên bước ra ngoài: "Được. Đi thôi, cùng đi xem."

Quý Nịnh đứng cạnh Cố Tu không động đậy, Trần Bắc Xuyên còn cố ý gọi riêng cậu ta một tiếng.

Trần Nam Nguyên thì tích cực lại kéo người: "Đi thôi đi thôi Quý Nịnh ~ Thế Cố Tu, anh nghỉ ngơi cho khỏe nhé, chúng em sẽ về nhanh thôi, có việc gì cứ gọi điện thoại bất cứ lúc nào."

Vượt qua một con dốc thoải, họ đến một bãi cỏ rộng lớn với tầm nhìn thoáng đãng.

Giữa núi rừng đêm đông, vạn vật đều im lặng, bầu trời đêm lạnh lẽo xa xăm, những vì sao băng giá lấp lánh, ánh trăng xanh nhàn nhạt trải dài trên bãi cỏ rộng lớn, kéo dài đến tận chân trời.

Trần Nam Nguyên dẫn đầu đi tìm vị trí thích hợp để ngắm cảnh. 007 muốn đi theo cô nhưng lại không dám đến quá gần, gượng gạo đến nỗi suýt chân nọ vấp chân kia, vẻ vụng về đó càng nhìn càng giống Cố Tu.

Trần Bắc Xuyên hai tay đút túi đứng trên cao một lúc, nhìn 007 rồi lại nhìn chằm chằm Quý Nịnh, luôn đề phòng những hành động bất thường của cậu ta.

Chẳng bao lâu sau, Quý Nịnh quả nhiên có hành động, giả vờ ngây thơ vô tội: "Có hơi lạnh, tớ về lấy thêm áo."

007 nhớ đến cốt truyện, bỗng thông minh đột xuất, vội vàng ngăn lại: "Để tôi giúp anh đi lấy! Anh muốn cái nào?"

Quý Nịnh không giỏi đôi co, vì 007 kiên trì nên cậu ta cũng khó mà từ chối lòng tốt này.

007 chạy nhanh về khu cắm trại, Trần Bắc Xuyên suy nghĩ một chút, lục trong túi áo khoác gió lấy ra một chiếc bật lửa: "Tôi đi hút điếu thuốc, mọi người cứ chơi trước đi."

Trần Nam Nguyên ngạc nhiên mở to mắt: "Anh còn biết hút thuốc nữa hả?"

Trần Bắc Xuyên thoát thân thành công.

Lúc này Quý Nịnh muốn đi cũng không được, không tiện để một cô gái như Trần Nam Nguyên ở lại đây một mình. Còn Trần Nam Nguyên thì gánh vác trọng trách, đương nhiên không thể để cậu ta đi.

Thoát khỏi tầm nhìn của hai người, Trần Bắc Xuyên lật cổ tay, cất chiếc bật lửa dùng để nhóm than vào túi.

Cách đó không xa, 007 từ trong lều ôm một chiếc áo khoác chạy ra, còn chu đáo lấy thêm chiếc chăn mà Trần Nam Nguyên để trên ghế xếp, khệ nệ vác cả đống đồ di chuyển về phía bãi cỏ.

Trần Bắc Xuyên đi vòng đường khác để trở về khu cắm trại, nhìn chiếc lều yên tĩnh sáng đèn của Cố Tu, do dự một lúc, không tiến lên, mà lại lục từ cốp xe ra một chiếc xe đạp địa hình và mũ bảo hiểm.

.......

Nửa tiếng sau, Trần Bắc Xuyên phong trần mệt mỏi quay trở lại, tháo mũ bảo hiểm, mái tóc hơi rối bời đi thẳng đến lều của Cố Tu.

Cố Tu đang nằm trong túi ngủ chơi điện thoại, không ngờ người này không chào hỏi một tiếng đã xông thẳng vào, không khỏi ngẩn ra.

Trần Bắc Xuyên không chút khách khí, cởi giày đi đến bên cạnh túi ngủ của cậu, cúi người chống tay xuống, vây lấy cậu giữa mình và túi ngủ.

Cố Tu đang nằm trong túi ngủ giống như một con nhộng được bao bọc kín mít, chỉ có phần đầu lộ ra, mà ngay phía trên đầu lại còn chắn thêm một bức tường người.

"Anh làm gì vậy!?" Cố Tu đặt điện thoại xuống, trừng mắt: "Anh che hết ánh sáng của tôi rồi!"

"Cậu có đọc sách đâu mà cần ánh sáng." Trần Bắc Xuyên cãi lại một câu, rồi đi thẳng vào vấn đề: "Tại sao giận?"

Đúng là một tên chỉ biết nhắm mục tiêu, hoàn toàn không biết ý tứ hay uyển chuyển... Cố Tu im lặng một lúc, cũng không vòng vo với hắn nữa, nói thẳng: "Còn không phải vì anh sao!"

Trần Bắc Xuyên lý lẽ rõ ràng, phản ứng nhanh nhạy, một hơi nói: "Hải sản hả? Tôi sợ cậu dị ứng, đợi về cậu làm xét nghiệm dị ứng, nếu không có vấn đề gì thì tôi mời cậu ăn, muốn ăn bao nhiêu cũng được."

"......." Cố Tu im lặng một thoáng, bắt đầu vô lý: "Khoe khoang của cải như vậy càng khiến người ta tức giận hơn."

Trần Bắc Xuyên: "Ồ, đơn giản thôi, trở về tôi sẽ nói cho cậu biết mật khẩu thẻ ngân hàng."

Cố Tu: "......."

Trần Bắc Xuyên chăm chú nhìn cậu, không buông tha mà hỏi tiếp: "Vậy, cậu có giận tôi đi ngắm sao với họ không?"

Câu hỏi bất ngờ khiến Cố Tu sững sờ.

Trần Bắc Xuyên đột ngột vươn tay, được nước lấn tới cọ cọ vài má cậu.

Cố Tu bực bội hất tay ra: "Đừng coi tôi như con vẹt của anh mà v**t v*."

"Sửa lại, là vẹt của Trần Nam Nguyên." Khóe mắt Trần Bắc Xuyên ẩn chứa ý cười nhạt: "Có phải cậu vẫn còn đang giận vì tôi nuôi vẹt không? Làm sao vậy, đến cả vẹt cũng ghen."

Cố Tu bị lý lẽ cùn của hắn làm cho chóng mặt, thuận theo lời hắn biện giải, nào ngờ tự chui đầu vào rọ, mắc bẫy logic của sinh viên xuất sắc: "...Ai lại đi ghen với vẹt chứ."

Trần Bắc Xuyên không chút do dự: "Cậu đấy."

Cố Tu: "........"

"Cố Tu, cậu biết không, cậu giống hệt mhư một con chim nhỏ." Giữa đêm khuya thanh vắng, vị hotboy vốn luôn lạnh lùng bỗng trở nên lắm lời lạ thường, còn lật lại chuyện cũ, lải nhải không ngừng: "Cậu trộm mặc quần áo của tôi, để một đống quần áo của tôi trên giường. Cậu nói xem, có giống chim làm tổ không?"

"Nếu không phải chim nhỏ vậy cậu chính là một tên b**n th** nhỏ, trộm quần áo của tôi, để cơ thể cậu dính đầy mùi của tôi."

Cố Tu: "…....???"

Làm sao để phủ nhận đây, không phủ nhận cũng không được?

Cậu hoàn toàn ngớ người, tiến thoái lưỡng nan. Lựa chọn một là ghen với vẹt, lựa chọn hai là thừa nhận mình b**n th**.

Quá đáng vừa thôi!

Thấy cậu đờ đẫn, Trần Bắc Xuyên hài lòng nhếch khóe môi, trong mắt cũng sáng lên vài tia sáng lấp lánh như sao đêm, trông không còn vẻ châm chọc đáng ghét như thường ngày nữa.

Giây tiếp theo, hắn lại vươn tay, lướt qua yết hầu và nốt ruồi nhỏ màu nâu nhạt bên cạnh của Cố Tu.

Cố Tu như bừng tỉnh khỏi giấc mơ, vội vàng che cổ lại, ánh mắt cảnh cáo: "...Này!"

Trần Bắc Xuyên không được đằng chân lân đằng đầu nữa, lùi người ra sau rồi ngồi xuống tấm đệm, từ trong chiếc ba lô thể thao bên cạnh lấy ra một chai Coca 1Lít đầy đặn.

"Coca đây." Trần Bắc Xuyên đưa chai Coca cho Cố Tu, như thể chỉ đang nói về một chuyện nhỏ nhặt là tiện đường mua đồ ăn cho bạn cùng phòng. "Tôi đạp xe xuống cửa hàng tiện lợi dưới chân núi mua đó."

Nhưng lúc này đã gần nửa đêm, trong núi tối đen như mực, độ cao hơn năm trăm mét.

Thảo nào, Trần Bắc Xuyên lại đạp xe trong đêm đông, bị gió núi lạnh buốt thổi suốt đường, lại còn đổ mồ hôi không ít, cả người ẩm ướt lạnh lẽo.

Nhưng hơi thở phả ra lại đặc biệt nóng hổi, thổi vào làn da lộ ra ngoài của Cố Tu khiến cậu tê dại.

Cố Tu ngẩn người một lúc lâu.

Cậu chớp mắt vài lần, ánh mắt từ từ chuyển sang chai Coca đó. Trần Bắc Xuyên vội vã đi đi về về, chai Coca phồng căng, không biết đã tích tụ bao nhiêu carbon dioxide, vặn nắp chai chắc chắn sẽ bị bọt xịt tung tóe.

Cậu biết ngay mà, Trần Bắc Xuyên không thể tốt bụng đến thế, đi mua Coca cũng là để đánh úp cậu!

"Giờ không uống nữa." Cố Tu cảnh giác đặt chai Coca sang một bên: "Uống rồi nửa đêm phải đi vệ sinh."

"Không sao." Hơi thở Trần Bắc Xuyên nóng bỏng, nhưng giọng nói lại lạnh lẽo pha chút từ tính: "Cậu gọi tôi, tôi sẽ đi cùng cậu."

Cố Tu: "......?"

Cái tên nham hiểm này, rõ ràng chỉ muốn nhìn cậu bị coca phun tung tóe để bẽ mặt thôi.

Nhưng hình như có gì đó sai sai.

Chẳng hạn như bề mặt còn hơi ấm của chai Coca, chẳng hạn như không gian lều kín mít hơi thiếu oxy và cả ánh mắt Trần Bắc Xuyên nhìn cậu nữa.

Cố Tu kéo theo cái túi ngủ kín mít như kén tằm, cựa quậy vài cái rồi chầm chậm ngồi dậy, khẽ khàng kéo giãn khoảng cách giữa mình và Trần Bắc Xuyên.

Thái độ của Trần Bắc Xuyên vẫn ung dung tự tại, đưa tay vuốt lại mấy sợi tóc mái lộn xộn của mình. Hắn cao lớn, trong chiếc lều chật hẹp chỉ có thể nhích tới bằng đầu gối, càng lúc càng áp sát Cố Tu: "Nếu cậu không uống Coca thì đưa tôi uống, vừa hay tôi đang khát."

Ồ, thì ra là muốn lấy Coca.

Cố Tu vô cớ thở phào nhẹ nhõm, trả lại chai Coca vừa đặt bên tay.

Bên ngoài lều, màn đêm sâu thẳm. Trên đỉnh lều treo một bóng đèn nhỏ, công suất không thấp nhưng nguồn sáng chỉ tập trung ở một chỗ, ngược lại càng làm sâu thêm những vệt bóng tối trên khuôn mặt hai người, che giấu mọi cảm xúc khó nói rõ ràng.

Có lẽ vì chiếc lều đơn bị nhồi nhét tới hai người, Cố Tu nhất thời cảm thấy ngột ngạt, kéo khóa túi ngủ muốn chui ra ngoài hít thở không khí.

"Cố Tu..."

Một tiếng gọi bất ngờ vang lên.

Giọng thiếu niên trong trẻo mềm mại, là giọng của Quý Nịnh.

Hai người nhìn nhau, xác nhận vừa nãy không phải ảo giác.

"Cố Tu, cậu ngủ rồi sao?"

Giọng Quý Nịnh lại gần hơn một chút.

Chỉ hai giây sau, hình chiếu màu đen bị phóng đại kéo dài nghiêng nghiêng của Quý Nịnh in rõ ràng trên vách lều bằng vải dù trơn nhẵn.

Vừa nãy Trần Bắc Xuyên kéo khóa lều lao thẳng đến chỗ Cố Tu, giờ chiếc khóa vẫn còn treo lủng lẳng ở đó. Quý Nịnh chỉ cần khẽ gạt nhẹ là có thể nhìn thấy hai người bên trong.

Không hiểu sao Cố Tu bỗng chốc bị bao trùm bởi cảm giác tội lỗi to lớn, có một sự liên tưởng kỳ lạ như bị bắt gian tại trận, đáy mắt cậu hiện lên vẻ hoảng loạn rõ rệt.

Trần Bắc Xuyên phản ứng nhanh, hành động cũng nhanh. Nhanh tay lẹ mắt bịt miệng cậu lại, đè cậu nằm xuống ra hiệu "suỵt".

Công bằng mà nói thì Quý Nịnh là một đứa trẻ tốt.

Vì sống trong trạng thái tự ti đã lâu, cậu ta quen với việc làm hài lòng và chiều theo ý người khác. Vì thích Cố Tu nên đã liên tục tặng quà cho Cố Tu, nhưng không ngờ người này lại chậm hiểu đến mức khó tin, dùng nước ấm mãi mà cũng không thể nấu chín được.

Trần Bắc Xuyên ghét Quý Nịnh là thật, nhưng một tình địch như vậy cũng khiến người ta đỡ nhọc lòng.

Tục ngữ nói sao nhỉ, người có sĩ diện vĩnh viễn không đấu lại được kẻ không biết xấu hổ.

Quý Nịnh vẫn còn đứng bên ngoài hỏi Cố Tu đã ngủ chưa, muốn được cho phép mới bước vào trong lều. Nào ngờ, lúc này Cố Tu đang nằm cạnh Trần Bắc Xuyên, nửa người vùi vào lòng hắn, đôi môi mềm mại dán chặt vào lòng bàn tay hắn.

Trong đôi mắt xám của Trần Bắc Xuyên như đọng lại lớp sương mù dày đặc của đêm đông, hắn lặng lẽ nhìn Cố Tu. Dù ở gần kề cũng khó mà nhìn thấu những cảm xúc ẩn giấu bên trong.

Cố Tu bị bịt miệng và mũi, chỉ có thể mở to đôi mắt đen trắng rõ ràng, đối mặt với người bạn cùng phòng đáng ghét.

Khoảng cách gần đến thế, một bàn tay như sợi dây dẫn nối liền hai người. Thông qua màng nhĩ và làn da tiếp xúc, tiếng tim đập thình thịch vang như sấm, từng đợt nối nhau vang vọng, giống như lượng tử dính vào nhau không thể tách rời.

_______________
*Chú thích:

• (1) Vương Lão Cát: Là một loại nước giải khát thảo dược truyền thống của Trung Quốc, nổi tiếng với tác dụng thanh nhiệt, giải độc và làm mát cơ thể.

_______________

Dili: Chương này dài khiếp. _(:3 」∠ )_

Trước Tiếp