Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi

Chương 18: Nhà giàu cẩu huyết 18

Trước Tiếp

〘"Lần sau nhớ mặc quần áo đi ngủ."〙

_

Buổi sáng tươi đẹp bắt đầu bằng tiếng lải nhải ồn ào của 007: 【Chiu chiu, sắp đến “điểm cốt truyện quan trọng số 4” rồi đó, lần này anh phải nghiêm túc hoàn thành, đừng có làm bậy nữa nhé!】

Trong tiểu thuyết giới giải trí nhà giàu cẩu huyết, bữa tiệc tối của giới thượng lưu là phần không thể thiếu. Những mâu thuẫn chất chồng giữa trai đểu và thụ chính suốt thời gian qua sẽ bùng nổ trong đêm nay.

Tình cảm khó đoán giữa công chính và thụ chính mà Cố Tu không thể nắm bắt, cũng sẽ đạt được bước ngoặt lớn trong lần này.

Vừa hay là hợp đồng giữa thụ chính và Cố Tu sắp hết hạn, khi thời hạn kết thúc thì cậu sẽ dứt khoát quay lưng rời đi không chút lưu luyến, hành trình tên đàn ông cặn bã theo đuổi lại vợ thừa sống thiếu chết của Cố Tu chính thức bắt đầu.

007 giới thiệu: 【Thụ chính chưa từng tham gia loại tiệc tối thế này, cũng chưa học qua bất kỳ lễ nghi tiệc tối nào. Anh phải khinh thường thụ chính trong buổi tiệc, lạnh lùng làm ngơ trước việc cậu ta bị biến thành trò cười, bị đám pháo hôi mỉa mai châm chọc… cho đến khi cậu ta bị đám pháo hôi đổ rượu vang lên người, đau buồn rời đi. Lúc này công chính từ trên trời rơi xuống, sai người dẫn cậu ta lên phòng trên lầu thay đồ. Thụ chính thay một bộ trang phục cao cấp vừa mới ra mắt, cùng công chính trở lại hiện trường tiệc tối, sáng chói đập tan tất cả những kẻ khinh thường cậu ta!!】

【Thiên lý tuần hoàn báo ứng sát đáng, lần này đến lượt tên đàn ông cặn bã ghen dữ dội! Cậu không thể tin nổi nhìn người nghệ sĩ nhỏ bé mà mình khinh thường, mỉm cười ngọt ngào khoác tay chú chín...】

Cố Tu: “……”

Những điểm bất hợp lý dày đặc đến mức tạo thành một hệ thống logic riêng, chẳng phải cũng là hợp tình hợp lý sao?

Cố Tu lặng lẽ chấp nhận, bắt đầu chuẩn bị lễ phục cho mình. Theo yêu cầu của kịch bản, cậu phải ăn diện thật bảnh bao đến mức nhân mô cẩu dạng để khơi dậy cảm giác tự ti sâu trong lòng thụ chính.

Còn tên trai đểu này ăn mặc chỉnh tề tham dự tiệc tối là vì-- cậu vừa nhận được tin tức về bạch nguyệt quang thời thơ ấu của mình.

Dưới sự chỉ dẫn của 007, Cố Tu rời khỏi kim ốc của công chính, quay về biệt thự cha mẹ để lại. Vừa bước vào thì hắn đã bắt gặp người anh họ Cố Thuần chiếm phòng lớn của mình làm ổ, còn lục lọi tìm ra tấm ảnh cất kỹ dưới ngăn kéo sâu nhất.

Cố Tu lao lên ngay lập tức, bùng nổ diễn xuất, quát to: "Cố Thuần! Anh đang làm cái quái gì vậy hả?!"

Cố Thuần thoáng lộ vẻ kinh ngạc, rõ ràng không ngờ là cậu lại đột ngột xuất hiện nhưng chút bối rối và hoảng hốt ấy chỉ lóe lên trong khoảnh khắc rồi biến mất. Cố Tu đã dời sự chú ý khỏi gã ta, vội vàng cúi người nhặt tấm ảnh rơi dưới chân bàn, cẩn thận phủi bụi rồi cất vào túi như bảo vật.

Cố Thuần đảo mắt, mơ hồ ngửi được mùi vị drama, cười khẽ hỏi: "Đó là ai vậy?"

Cố Tu giả bộ dữ dằn: "Không liên quan gì đến anh."

"Ê, chẳng lẽ là người cậu thích à?" Cố Thuần không lùi mà còn tiến tới, bức bách từng bước: "Anh xem ngày chụp đã là mười năm trước rồi, nhìn bối cảnh thì có vẻ là nhà hát quốc gia nhỉ? Một đứa nhóc khoảng mười tuổi, dáng vẻ thanh tú, học ballet vốn đã hiếm, mà có thể biểu diễn ở chỗ đó lại càng hiếm hơn nữa."

Sắc mặt Cố Tu thay đổi, cơn giận và bài xích vì bị vạch trần bí mật phút chốc tan biến, ánh mắt bất giác lấp lánh mong mỏi nhìn Cố Thuần, ngóng chờ gã ta nói thêm điều gì đó.

Cố Thuần mỉm cười tự tin: "Anh đây chỉ nghe nói qua một người thôi... Tiểu thiếu gia nhà họ Tô. Hồi nhỏ anh ta học múa ở nước ngoài, cũng khá giỏi, từng về nước biểu diễn mấy lần. Nhưng sau này lớn lên lại theo gia đình học quản lý kinh tế nên không đụng tới múa nữa, chuyện này rất ít người biết."

Cố Tu lộ ra biểu cảm giống như được gãi đúng chỗ ngứa: "...Nhà họ Tô?"

Trong đầu thì lại lẩm bẩm bằng giọng chán ngán: 【Đúng là cẩu huyết mà.】

007 động viên cậu: 【Cẩu huyết càng nhiều, ngày nghỉ của anh càng gần!】

Cố Tu lập tức hăng hái hẳn lên.

Diễn xong đoạn kịch nhỏ này cậu còn phải trở về biệt thự của Lục Thời Sâm giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra. Chuyến ra ngoài hôm nay cậu không báo cho Lục Thời Sâm, sợ tên đó lại giáo huấn cậu một trận đại loại như người nhà họ Cố không đáng tin, vân vân và mây mây.

Điều Cố Tu không biết là, cốt truyện ở đây lại một lần nữa âm thầm lệch khỏi quỹ đạo ban đầu. Cố Thuần nhìn thấy cậu có vẻ háo hức vội vàng như vậy, còn tưởng rằng cậu sẽ tới nhà họ Tô để hỏi cho ra lẽ, ai ngờ lại là... trở về nhà chú chín?

Cố Thuần ghen tỵ đến mức sắp phát điên.

Gã ta thật sự không thể nào hiểu nổi, chỉ dựa vào một chút quan hệ máu mủ ít ỏi ấy, sao lại khiến chủ tịch Hoàn Á có thể vì Cố Tu mà làm đến mức này? Không chỉ để cậu ở trong căn biệt thự xa hoa của mình mà còn bổ nhiệm cậu làm trợ lý thân cận, ngày ngày cùng đi cùng về, tham dự đủ loại công việc lớn nhỏ trong tập đoàn Hoàn Á.

Sự thiên vị, coi trọng và nâng đỡ không thèm che giấu ấy, đến cả một người vốn bị xem là người ngoài như Cố Thuần cũng nghe đồn đến tai.

Rõ ràng Cố Tu không mang họ Lục, cũng mang họ Cố giống gã ta. Càng nghĩ Cố Thuần càng thấy bất công.

Hôm nay tình cờ phát hiện ra Cố Tu thế mà mười năm ôm nhớ thương với một cậu bé, đối phương còn rất có khả năng chính là vị tiểu thiếu gia nhà họ Tô đã có hôn ước! Thật sự là ông trời cũng đứng về phía gã ta. Tim gã ta đập thình thịch, vội vàng liên lạc ngay với thư ký của Lục Thời Sâm.

Gã ta không có cách nào liên lạc trực tiếp với Lục Thời Sâm nên chỉ có thể báo tên mình và tên Cố Tu, không bao lâu sau, người bên đầu dây đã đổi thành chính Lục Thời Sâm.

"À... Chủ tịch Lục, tôi có chuyện muốn nói với ngài..." Cố Thuần cố kiềm chế sự phấn khích, hơi thở có chút dồn dập, "Tôi phát hiện Cố Tu lén cất giữ một bức ảnh, hình như là ảnh của tiểu thiếu gia nhà họ Tô, Tô Yến Lễ. Nhưng mà thật đáng tiếc là anh ta đã có vị hôn thê rồi... À phải, ngài xem thử có phải vị tiểu thiếu gia này trông khá giống minh tinh nhỏ mà Cố Tu đang nuôi không?"

Lúc này, Cố Tu đang chọn quần áo cho buổi tiệc, vì muốn nổi bật trước mặt vị Tô thiếu gia ấy mà phô trương như một con công đang xòe đuôi. Cậu vừa ngân nga giai điệu nho nhỏ vừa bày la liệt đầy sàn đủ loại âu phục, thử đi thử lại trước ngực.

Chỉ là một chiếc áo lót sơ mi đơn giản, Cố Tu cũng phải lựa chọn cẩn thận.

Lục Thời Sâm ánh mắt u ám, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào cậu, một lúc lâu sau vẫn không nói câu nào.

Mãi đến khi Cố Tu liếc thấy người đàn ông đứng ở cửa qua gương, vội vàng xoay người lại, khóe miệng đang cong lên cũng lập tức sụp xuống, nhỏ giọng gọi: "...Chú chín?"

Khoảnh khắc biến đổi trên gương mặt ấy toàn bộ đều in trọn vào đôi mắt xám lạnh lùng của người đàn ông.

Trong lòng Lục Thời Sâm không thể nói rõ được là cảm giác gì, vừa mới đây thôi còn tức giận vì đụng hàng cà vạt với Giang Viễn Dao, thế mà giờ đây, cảnh tượng trước mắt lại khiến hắn nhận ra, đối thủ đối chọi gay gắt với hắn bấy lâu nay thực ra ở trong lòng Cố Tu chẳng đáng giá một xu.

Giang Viễn Dao chẳng qua cũng chỉ là... thế thân của Tô Yến Lễ?

Nhưng hiện tại, lần đầu hắn nhìn thấy bộ dạng nghiêm túc của Cố Tu.

Một người bình thường ngoài chuyện ăn với ngủ ra thì chẳng hứng thú với thứ gì khác, bây giờ bỗng dưng bắt đầu tỉ mỉ chăm chút ăn mặc... vì một người.

Vẫn còn ôm chút hy vọng mong manh không muốn chấp nhận sự thật, Lục Thời Sâm mở miệng hỏi: "Cậu đang làm gì thế?"

"À, chuyện này à..." Giọng Cố Tu nhẹ bẫng nhưng lại tựa như một cái búa tạ nện thẳng vào lòng hắn, "Tôi đang nghĩ xem nên mặc gì cho buổi tiệc từ thiện tối thứ bảy, không thể để chú chín mất mặt được. Chú chín xem cái này được không?"

Cố Tu vốn không phải kiểu người hay làm mấy trò nghi thức, nhưng nhìn thấy thời gian tan làm đã gần kề, tâm trạng háo hức muốn ăn mừng của cậu cũng càng lúc càng cao.

Chỉ là Lục Thời Sâm vẫn như thường lệ, tính nết khó chiều.

Hắn lạnh mặt nhìn cậu một hồi, cuối cùng thu ánh mặt lại rồi đẩy gọng kính nói: "Không cần chọn nữa, tôi sẽ sắp xếp cho cậu."

Cố Tu: "...Ồ."

Thấy hứng thú của Cố Tu bị dập tắt, lá gan của 007 càng ngày càng lớn, nhảy ra thêm dầu vào lửa: 【Hahaha Chiu Chiu à, sao tui cứ cảm giác cậu so với thụ chính còn giống người được kim ốc tàng kiều hơn nhỉ?】

【Hừ.】 Giờ Cố Tu cũng không buồn tranh cãi chuyện xui xẻo nữa, hất cằm lên: 【Hắn sắp xếp thì anh đây càng khỏe re chứ sao, chắc chắn sẽ chói lóa cả hội trường.】

Cố Tu yên tâm thoải mái làm ông chủ không cần lo toan, tắm rửa xong đã chui vào chăn ấm êm ái từ sớm, cuộn mình trong sự dễ chịu.

Nửa đêm, 007 cũng mơ màng buồn ngủ hoặc nói đúng hơn là chuyển sang chế độ chờ, tắt bớt phần lớn chức năng để tiết kiệm năng lượng.

Cho đến khi có tiếng thở dồn dập vang lên, 007 bỗng giật mình tỉnh táo, hoảng sợ nhìn theo góc nhìn của Cố Tu-- một bóng đen cao lớn lặng lẽ đứng bên giường, dáng người cao ráo cường tráng, mái tóc thường ngày được chải chuốt chỉnh tề nay hơi rối, vài lọn tóc đen tán loạn trên hàng lông mày sắc bén, thái dương và vành tai.

Hắn không đeo kính, hốc mắt sâu hiện rõ từng mảng tối tăm, mơ hồ lộ ra ánh mắt sắc bén như thể bất kỳ lúc nào cũng có thể bộc phát ra gai nhọn. Đó là loại người quen với việc ra lệnh, không giận tự uy khiến người khác kính sợ, không ai dám trái lời, không ai dám không phục tùng.

Trong phòng, ánh sáng duy nhất là ánh trăng lạnh ngoài cửa sổ, đôi mắt kia nhạt màu hơn sắc đêm một chút, phát ra thứ ánh sáng lạnh lẽo hơn cả ánh trăng.

【…Ơ?】

Quả cầu sáng bạc nhỏ bé xoay quanh vị công chính bỗng nhiên trở nên xa lạ này, chần chừ mà từ tốn lượn một vòng.

Ánh mắt của Lục Thời Sâm dời khỏi người Cố Tu đang ngủ say, chuẩn xác nhìn thẳng vào một nơi trong khoảng không.

Bị đối diện ánh mắt đó, 007 giật bắn, hít ngược một hơi lạnh: 【Ét--】Sao mà ánh mắt này đáng sợ thế chứ!

Nó ngừng lại hơi thở vốn không tồn tại, cuộn thành một làn khói chui tọt vào giữa hai hàng mày của Cố Tu, ngoan ngoãn rút lại vào biển tinh thần của ký chủ, không dám chạy lung tung nữa.

Lúc này Lục Thời Sâm mới cử động, vươn tay về phía Cố Tu đang nằm trên giường--

Hương gỗ lạnh lẽo phảng phất lướt qua mặt.

Cố Tu chợt mở bừng mắt, ánh mắt dần dần tụ lại. Cậu chớp chớp mắt rồi cau mày, hơi nghiêng đầu mang theo chút bối rối.

“Ừm... Chú chín?”

“Chăn tuột xuống rồi.” Lục Thời Sâm hạ mi mắt, mặt không biểu cảm, ngón tay kẹp lấy góc chăn rồi kéo lên trên.

“Ồ...”

Cố Tu nửa tỉnh nửa mê, phản ứng chậm chạp, vội buông hai cánh tay đang đè lên chăn để cho hắn kéo chăn lên tận cổ, che kín cả cổ.

Đêm nay cậu vẫn c** tr*n đi ngủ, khi người khác cầm chăn kéo lên, chăn lướt qua làn da tr*n tr**, mang theo một cảm giác ngưa ngứa kỳ lạ, cơn buồn ngủ cũng vì thế mà tan đi hơn phân nửa.

Lục Thời Sâm đắp chăn cho cậu cẩn thận sau đó cúi người nhặt chiếc áo ngủ rơi dưới đất, đặt lại lên giường: "Lần sau nhớ mặc quần áo đi ngủ, cẩn thận kẻo cảm lạnh."

"Ừm, được."

Giọng Cố Tu vẫn mang theo chút khàn khàn vì buồn ngủ, âm mũi phát ra nghe cứ như đang làm nũng.

Yết hầu Lục Thời Sâm khẽ chuyển động, nửa người ẩn trong màn đêm dày đặc, ánh mắt u tối khác thường, cả người dường như bị bóng tối và ánh sáng chia tách làm hai nửa, bị một loại mâu thuẫn không thể miêu tả xé rách.

Cuối cùng hắn không nói thêm gì nữa, lặng lẽ đến rồi lặng lẽ đi, còn không quên giúp Cố Tu đóng cửa cẩn thận.

Cố Tu dõi theo bóng hắn rời đi, đưa tay gãi gãi tóc, lẩm bẩm trong đầu: 【Tuy thỉnh thoảng lải nhải có hơi phiền nhưng chú chín quả thật là người tốt, ngay cả với tình địch như mình cũng quan tâm thế này.】

007 trái lại cực kỳ yên tĩnh, không thấy bóng dáng quả cầu sáng bạc vốn luôn bay qua bay lại đâu.

【...Lại ngủ rồi à? Được thôi. Một bộ não dữ liệu mà còn ngủ được giỏi hơn mình.】

Cơn buồn ngủ như thủy triều dâng lên, Cố Tu cũng nhắm mắt lại, tiếp tục tận hưởng những ngày tháng an nhàn sau giờ tan làm trong giấc mộng.

_______________________________

Tác giả có lời muốn nói: 

Chú chín: Lần sau nhớ mặc áo ngủ nhé (nhưng quần thì không cần).

Trước Tiếp