Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi

Chương 17: Nhà giàu cẩu huyết 17

Trước Tiếp

〘【Đức hạnh nam nhi ở đâu? Tôn nghiêm ở đâu?〙

_

【Chú chín, tôi có thể về lại văn phòng chưa?】

Dù sao cũng phải làm bộ cho đúng quy tắc. Cố Tu gửi một tin nhắn, lễ phép hỏi mình có thể trở lại văn phòng hay không, gián tiếp bày tỏ sự nhiệt tình với công việc.

Tin vui bất ngờ lại tới.

Lục Thời Sâm: 【Cậu về nhà trước đi.】

Cố Tu mừng rỡ, không quên chọt mạnh 007 mấy cái trong đầu: 【Thấy chưa, anh đây nói rồi mà!!】

007 trưng ra bộ dáng gian thần xu nịnh: 【Chiu chiu! Tui biết anh giỏi nhất mà!】

Một người một hệ thống cùng tắm trong nắng ấm ngày đông, vui vẻ tan ca sớm, trên đường về nhà còn mua một túi đậu phộng rang muối vừa ra lò.

Lục Thời Sâm tăng ca tới tám giờ mới về nhà, về rồi cũng không rảnh rang, gọi Cố Tu ăn không ngồi rồi ra phòng khách.

“Cố Tu.” Người đàn ông nét mặt nghiêm nghị, ngồi trên sô pha, hai chân dài bắt chéo, ánh mắt sắc bén sau cặp kính, hỏi: “Cậu biết tôi yêu cầu cậu làm trợ lý là vì sao không?”

"Cố ý hành tôi" câu này suýt chút nữa đã bật thốt ra khỏi miệng Cố Tu, cậu nuốt nước bọt, kịp thời phanh gấp: "Vì sao vậy?"

Lục Thời Sâm lộ vẻ mặt hận sắt không thành thép: "Tôi là cấp trên của cậu, đặt câu hỏi cho cậu mà cậu lại ném ngược cho tôi sao?"

Cố Tu cười hì hì, vẫn là bộ dạng không đứng đắn: "Ở nhà thì chú là chú chín mà."

Mi mắt Lục Thời Sâm run nhẹ, cầm ly nước trên bàn lên uống một ngụm, ủ mưu trong chốc lát rồi mới mở miệng: "Cậu không thể cả đời dựa vào di sản mà sống, sớm muộn gì cũng miệng ăn núi lở. Học một kỹ năng thì dù sau này có gặp phải bất kỳ biến cố nào, cậu cũng không đến mức chết đói..."

007 trước tiên nghi hoặc một tiếng: 【Tui còn tưởng công chính muốn hành anh cơ.】

Cố Tu cũng cảm thấy bất ngờ, trong tiểu thuyết rõ ràng không hề nhắc đến việc công chính lại có tâm tư lo lắng như vậy cho nguyên chủ. Hắn rõ ràng chỉ là vì nể mặt anh họ nên mới miễn cưỡng để ý chút chuyện của cháu họ, đảm bảo người kia không chết bờ chết bụi là được.

Tài sản cha mẹ Cố để lại dư dả, đủ để Cố Tu sống cả đời không lo cơm áo. Không được nữa thì còn có chú chín, tiện tay vẩy tí mưa phùn cũng đủ để Cố Tu sống một đời an nhàn sung túc.

Xem xét tổng thể mà nói...

Cố Tu đầy lý lẽ nói với 007: 【Đây chẳng phải là kiếm cớ à? Nói trắng ra thì cũng chỉ để làm khó anh đây thôi.】

Lục Thời Sâm vừa thấy biểu cảm không kiên nhẫn kia của cậu là biết ngay cậu lại đang thả hồn vào cõi tiên, hoàn toàn không lĩnh hội được ý tốt của trưởng bối, cũng chẳng hiểu được nỗi khổ tâm của người lớn.

Nói một cách công bằng thì Lục Thời Sâm tự thấy bản thân cũng không phải là người công tư phân minh. Nếu thực sự muốn dạy dỗ và giám sát Cố Tu, hắn hoàn toàn có thể giao Cố Tu cho cấp dưới, để cậu bắt đầu từ những việc cơ bản, như thế sẽ học hỏi được nhiều hơn, nền móng cũng vững vàng hơn.

Thực sự khó mà phủ nhận, đúng là có chút tâm tư khó nói đang len lỏi.

Muốn giữ Cố Tu bên cạnh mình.

"Cậu cứ ngồi đây suy nghĩ cho kỹ đi, nghĩ xong thì nói tôi biết." Lục Thời Sâm vừa nói, ánh mắt u ám cầm lấy điện thoại, "Tôi phải trả lời tin nhắn công việc."

"Ờ..."

Ngay khoảnh khắc sau đó, điện thoại trong túi Cố Tu bỗng rung lên.

Cậu cau mày, rồi đồng tử co rút ngay lập tức.

A7993344: 【Có đó không? Cho tôi xem ảnh nào.】

A7993344: 【Hôm nay tôi muốn xem ảnh cậu rửa mặt, yết hầu dính nước.】

A7993344: 【Trong vòng năm phút, trả cho cậu năm mươi ngàn.】

Cố Tu: “!”

Năm phút, năm mươi ngàn.

Tin nhắn này đến cũng thật đúng lúc quá đi.

Cậu lập tức liếc nhanh sang Lục Thời Sâm đang ngồi nghiêm mặt, dưới sức hấp dẫn của tiền bạc, chút ít kính sợ vốn dĩ đã chẳng có nhiều của cậu cũng bay biến sạch sẽ.

Lục Thời Sâm chú ý thấy biểu cảm khác lạ của cậu, bèn hỏi: "Sao vậy?"

“Chú chín, tôi đi vệ sinh một chút!”

Cố Tu buông một câu lấy lệ không khác gì viện một cái cớ rác rưởi rồi bỏ chạy mất dạng.

Lục Thời Sâm im lặng.

Bàn tay cầm chặt điện thoại siết đến mức gân xanh trên mu bàn tay nổi lên.

*

Cố Tu trốn vào nhà vệ sinh, cảnh giác khóa trái cửa.

A7993344: 【Còn bốn phút.】

…Sao còn chơi cả trò đếm ngược nữa!

May mà yêu cầu bên kia không quá khó, Cố Tu vội vàng mở vòi nước rồi hất nước lung tung lên cổ mình, chiếc áo thun trắng mặc ở nhà cũng bị dính nước, ướt một mảng lớn.

Ngay sau đó cậu giơ điện thoại mở camera lên, tách tách mấy cái tự chụp ảnh mình.

Giọt nước đọng trên đường viền cằm sắc nét của cậu, không đọng được nữa thì chảy dọc xuống cổ, len vào cổ áo. Giọt nước trong suốt phản chiếu ánh đèn ấm áp trong nhà vệ sinh, lượn quanh làn da cổ trắng trẻo rồi lướt qua xương quai xanh, tụ lại trên nốt ruồi màu nâu nhạt, lấp lánh như ngọc.

Vì thời gian gấp gáp, cậu vừa chạy vội vào rửa mặt vừa chụp ảnh, hơi thở trắng phả ra bên môi, phủ lên những tấm ảnh ấy một lớp sương mờ như bộ lộc ảo diệu.

Cổ áo trắng bị ướt dán sát vào lồng ngực, phác hoạ đường nét xương quai xanh đẹp đẽ, mơ hồ lộ ra đường cong da thịt nhàn nhạt như ẩn như hiện bên dưới.

Vị “ông chủ” đang thưởng thức những tấm ảnh đó vào ban đêm cũng chính là “ông chủ” ở công ty của Cố Tu vào ban ngày. Hắn trầm tĩnh kiêu ngạo, cấm dục tự kiềm chế.

Nhưng lúc này, hắn lại đối diện với bức ảnh của cháu họ chỉ cách một bức tường, lồng ngực phập phồng không kiểm soát nổi. Phải dốc hết toàn bộ lý trí mới miễn cưỡng bình ổn được hơi thở.

Chíp Chíp Chiu: 【Được không, ông chủ?】

Lục Thời Sâm hoàn hồn, không nói hai lời nhanh chóng chuyển khoản năm mươi ngàn.

Chíp Chíp Chiu: 【Cảm ơn ông chủ!】

Sau đó không còn sau đó nữa.

…Sao lần này không có thêm phúc lợi gì vậy?

Lục Thời Sâm chờ rồi lại chờ.

Cho đến tối lúc chuẩn bị đi ngủ.

Cố Tu chợt nhớ tới cuộc trò chuyện với Lục Thời Sâm vẫn chưa xong, thế là đi qua gõ cửa phòng hắn. Hắn đã thay sang bộ đồ ngủ khô ráo sạch sẽ, kiểu dáng áo sơ mi, cài nút ngay ngắn đến tận cổ.

“À chú chín nè...…”

Ngũ quan của Cố Tu vốn dĩ mang theo vẻ sắc bén lạnh lùng, nhưng khi cười lại toát ra một khí chất hoàn toàn khác, trong đêm yên tĩnh càng tăng thêm phần dịu dàng như ngọc. Cậu hiếm khi có thể nghiêm túc nói từng lời từng chữ như vậy.

"Chú chín, tôi biết chú làm vậy là vì muốn tốt cho tôi, tôi sẽ cố gắng làm việc chăm chỉ. Nhưng chú cũng biết rằng tôi chẳng giỏi giang gì cả, nếu làm không tốt, mong chú đại nhân đại lượng bỏ qua, còn nếu thật sự không được thì chú hãy tìm một trợ lý chuyên nghiệp hơn..."

Sau đó, giống như trút được gánh nặng, trước khi đóng cửa còn nở một nụ cười rạng rỡ hơn: "Chúc ngủ ngon, chú chín!"

"......"

Lục Thời Sâm còn chưa kịp đáp lại, người đã biến mất sau cánh cửa.

Dễ dàng kiếm được năm mươi ngàn khiến Cố Tu vô cùng hài lòng, chuẩn bị đi ngủ.

Ong ong——

Điện thoại lại rung lên.

A7993344: 【Cởi áo chụp ảnh, cho cậu một trăm ngàn.】

Lúc này, Cố Tu vừa hay cởi áo chuẩn bị đi ngủ, tin nhắn kia vừa bật lên, tựa như có một đôi mắt vô hình đang theo dõi cậu khiến da đầu cậu tê dại ngay lập tức, tấm lưng trần cũng nổi đầy gai ốc.

Cố Tu xưa nay vẫn thích để cơ thể gần gũi với thiên nhiên, trần nửa người ngủ mới thấy dễ chịu. Nghĩ đến việc đang ở nhà người khác, còn có hệ thống trông chừng nên chiếc quần mới được giữ lại.

Cậu xoa xoa cánh tay nhẵn bóng của mình, nhặt chiếc điện thoại vừa rơi xuống giường lên.

Đúng lúc ấy, một tin nhắn mới hiện lên.

【Cởi không?】

“……”

Cố Tu trầm mặc một lúc.

007 giả câm giả điếc không đáp, cậu dùng tinh thần lực chọc vào quả cầu sáng bạc đang trốn một góc trong biển tinh thần, nói: 【Sao tôi cứ cảm thấy hắn có hơi b**n th** nhỉ?】

【Ừm...】 Quả cầu ánh sáng nhỏ lơ lửng bay ra, chậm rãi trôi nổi trong không khí. Bộ não dữ liệu của 007 còn không hiểu nhân tình thế thái bằng Cố Tu. Nó chỉ có thể dựa trên kiến thức sẵn có mà phân tích: 【Chiu Chiu, anh là trai thẳng mà, cởi áo chụp ảnh cũng chẳng sao cả. Huống chi đối phương chỉ là bạn qua mạng. Hắn không biết thân phận thật của anh, chưa từng thấy mặt anh...】

Cố Tu thầm nghĩ cũng phải.

Nhưng trực giác của cậu xưa nay luôn chuẩn xác, càng nghĩ càng thấy quái lạ, từng dây thần kinh đều gào thét phản đối.

Còn cái tên gian thần 007 này nữa, thật là... muốn chửi cũng không biết bắt đầu từ đâu.

【Cưng không phải là hệ thống do thế giới Tấn Giang sản xuất sao? Đạo đức nghề nghiệp của cưng đâu? Đức hạnh nam nhi của cưng đâu?】 Cố Tu nghiêm chỉnh dạy dỗ, 【Chậc, thật không có giới hạn mà.】

【...Bởi vì tui là hệ thống đàn ông cặn bả nhảy vào biển lửa tình yêu! Anh cũng là một tên đàn ông cặn bã! Đừng có mà ai chê bai ai!】 007 tức đến mức quả cầu nhỏ phồng to gấp đôi, dạo này cùng Cố Tu lướt mạng xem nhiều video ngắn, mồm miệng cũng lanh lợi hơn hẳn, mạnh miệng phản bác, 【Đức hạnh nam nhi ở đâu, tôn nghiêm ở đâu, địa chỉ ở đâu, thông tin liên lạc ở đâu... Anh là cái đồ trai đểu! Thông tin liên lạc của anh không phải đã cho người ta từ sớm rồi hay sao!?】

“……” Cố Tu cạn lời không nói nổi.

Chần chừ rồi lại chần chừ.

Cố Tu vén chăn trùm lên người, quyết định đi ngủ: “Thôi, anh đây vẫn thấy không ổn.”

Nhưng số tiền một trăm ngàn đã tới miệng thế mà lại phải phun ra, cuối cùng vẫn khiến cậu trằn trọc mất ngủ, than ngắn thở dài.

……

“Chíp Chíp Chiu” không vì một trăm ngàn mà bán rẻ phẩm giá, vốn dĩ là một việc đáng để trưởng bối vui mừng.

Nhưng Lục Thời Sâm nhìn chằm chằm chiếc điện thoại yên lặng như mặt nước, lướt đi lướt lại vẫn không thấy tin nhắn mới, lòng nóng như lửa đốt, bồn chồn không yên cuối cùng bị một luồng sức mạnh vô hình kéo dậy, đứng lên.

Đến khi hoàn hồn lại, hắn đã đứng trước cửa phòng cháu trai.

Tuy đã giữ được ranh giới cuối cùng nhưng những việc mà Cố Tu làm ra có thể nói là vô pháp vô thiên, chìm đắm trong trụy lạc, không chút giới hạn. Nếu cứ bao che dung túng thì e rằng cậu sẽ càng đi càng xa trên con đường sai lầm, đến mức không thể quay đầu.

Người ta chỉ khi bị dạy dỗ mới có thể nhớ lâu.

Vì vậy, Lục Thời Sâm quyết định giáo dục cậu một trận.

Cho dù bây giờ đã là nửa đêm.

Cửa phòng không khóa, Cố Tu thường xuyên ngủ nướng, hầu như sáng nào cũng phải để chú Đồng đích thân đến "thỉnh" cậu dậy.

Đây là lần đầu tiên Lục Thời Sâm đến phòng cậu vào giờ này.

Nhẹ nhàng đẩy cửa ra, người đàn ông sải bước chân dài vào căn phòng ngủ yên tĩnh và tối om.

Đèn đã tắt, ánh trăng xuyên qua lớp rèm mỏng chiếu lên chiếc giường đôi mềm mại ấm áp, đổ lên người thanh niên đang ngủ say, tựa như phủ một tầng sương mỏng dịu dàng.

Màu mắt xám lạnh của người đàn ông trong màn đêm trở nên sâu thẳm, trùng khớp với ánh trăng rọi lên cùng một chỗ.

Hệ thống sưởi trong phòng được bật khá cao, chắc cũng hơn hai mươi độ, chăn đệm rộng rãi dày dặn, có lẽ là do nóng quá nên Cố Tu ôm gối nằm sấp để lộ ra hai cánh tay và cả mảng lưng trần.

Viền chăn rủ xuống hõm eo thon gầy, vừa vặn che đi phần dưới không rõ có mặc quần hay không.

Lục Thời Sâm ngẩn ra một lúc. 

Sau đó lại nhíu mày.

Cố Tu thế mà đi ngủ không mặc quần áo?

Buổi sáng còn để chú Đồng gọi dậy?

Từng ấy ngày trôi qua vậy mà hắn lại hoàn toàn không biết chuyện này...

"Sao cậu lại nằm sấp ngủ?"

Cố Tu mới ngủ không được bao lâu, trong giấc mơ nông nghe thấy tiếng ác ma của cấp trên vang lên trên đỉnh đầu lập tức giật mình bật dậy, mái tóc đen rối tung, mắt vẫn còn đọng hơi nước mờ mịt nhìn về phía người mới đến.

Vì động tác đó, chăn trượt hẳn sang một bên, lộ ra phần lớn đôi chân của cậu.

Không biết nên nói tốt hay xấu, đôi chân đó vẫn được quần ngủ che chắn chỉnh tề.

Chỉ là cạp quần đã trễ xuống tận hông, lỏng lẻo treo trên đó.

Yết hầu Lục Thời Sâm nhè nhẹ chuyển động.

Hơn nửa ngày mới bật ra từ trong miệng âm thanh khàn khàn từ tính: "Đừng nằm sấp ngủ."

"……?"

Cố Tu im lặng gật đầu.

Đồng thời gào thét trong đầu: 【Aaa anh đây ghét công hệ daddy!】

Một hệ thống như 007 thế mà cũng nổi giận vì ngái ngủ: 【Aaa... nên đây chính là lý do anh quấy rầy giấc ngủ của tui hả!?】

Cố Tu: "......" Cạn lời, chưa từng thấy hệ thống cũng cần ngủ.

Lục Thời Sâm nửa đêm mò tới, cuối cùng chỉ để lại một câu nói như vậy.

Đến một cách khó hiểu, đi cũng khó hiểu.

Cố Tu nhíu mày rồi thả lỏng cơ thể, miệng lẩm bẩm vài câu, kéo chăn đắp lại, ngoan ngoãn nằm ngửa đối mặt với trần nhà.

Bên này Cố Tu đang say giấc, còn Lục Thời Sâm thì sóng gió cuộn trào, nhờ chút lý trí cuối cùng mới có thể lao ra ngoài.

Ra đến hành lang rồi cúi đầu nhìn, đèn trần vừa vặn rọi xuống hông của hắn, quần ngủ rộng rãi mỏng nhẹ không cách nào che giấu được phập phồng biến hóa.

Hắn hít sâu một hơi giả vờ như không có gì, bước đi bình thản quay về phòng mình.

Sau lưng dựa vào cánh cửa khép chặt, mới nhận ra lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi vì nóng.

Hình ảnh người thanh niên nằm sấp trên giường vẫn in rõ trên võng mạc của hắn, cơ thể hắn hoàn toàn không chịu nghe lời.

"…..Chết tiệt."

Hắn không nhịn được mà thấp giọng mắng mình một câu.

Nhưng người tự nhận là kỷ luật nghiêm khắc, ý chí mạnh mẽ ấy lại nhanh chóng buông bỏ lý trí trong cơn kh*** c*m dễ chịu kia.

Hắn còn lấy điện thoại mở bức ảnh mới nhận được tối nay ra, đôi mắt xám tro mơ màng, đê mê dán chặt không rời.

Suốt 28 năm sống trên đời, lần đầu tiên hắn cảm nhận được thứ kh*** c*m cấm kỵ không đạo đức, gần như có thể hủy diệt con người ta.

Cuối cùng, mọi ảo tưởng đẹp đẽ đều tan biến trong thoáng chốc, tròng kính phủ một lớp sương mờ.

Hắn tháo kính xuống, vén mớ tóc ướt trên trán.

Nhìn người mà hắn không thể chạm tới trong ảnh rồi lại nhìn bàn tay trơ trọi của mình, chỉ thấy nỗi trống rỗng dâng lên từng đợt.

______________________________

Tác giả có lời muốn nói:

Chú chín: Đức hạnh nam nhi ở đâu? Tôn nghiêm ở đâu? Sao tôi cũng không biết nữa?

Trước Tiếp