Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi

Chương 12: Nhà giàu cẩu huyết 12

Trước Tiếp

〘Vô tình l**m nhẹ qua đầu ngón tay cậu〙

_

“Chú chín, chú uống trà sữa không?”

“Chú chín, chú xem con gấu trúc này nó đang ăn xiên nướng kìa.”

“Chú chín, chú xem con chó này đi, nó biết kêu meo meo đó, hahaha.”

“Chú chín……”

“……”

Cố Tu giống như một chú chim sẻ nhỏ ríu rít không ngừng, ồn ào không thôi, ngồi trên ghế sô pha ngả tới ngả lui lại còn huơ tay múa chân. Lục Thời Sâm chịu hết nổi, ấn trán ngẩng đầu lên.

Cố Tu mải mê chơi điện thoại hoàn toàn không nhận ra ánh mắt cảnh cáo, lòng h*m m**n chia sẻ mãnh liệt chẳng hề bị ảnh hưởng, cười đến vô tâm vô phế.

“Chú chín, chú nhìn này……”

Lục Thời Sâm bị làm ồn đến mức lửa giận xông thẳng lên tận ngực, nhưng chẳng làm gì được, ai biểu Cố Tu trời sinh thiếu dây thần kinh cảnh giác, phản ứng với nguy hiểm thì chậm chạp, đuôi mắt cong cong quay sang gọi thêm một tiếng: “Chú chín......”

Yết hầu Lục Thời Sâm khẽ động, vội quay đi nơi khác, hắng giọng lấy lại bình tĩnh rồi ra vẻ nghiêm túc nói: "Về sau ở công ty đừng gọi tôi là chú chín nữa. Cậu đến để làm việc, phải giống người khác, gọi là chủ tịch Lục.”

“Ồ, được thôi.” Cố Tu thu lại đôi cánh ngạo nghễ, biến thành một con vẹt ngoan ngoãn bắt chước: “Chủ tịch Lục, chủ tịch Lục.”

Lục Thời Sâm thoáng cứng đờ: “Ý tôi là, chỉ trước mặt người khác thôi.”

Cố Tu gật đầu: “Ừm, biết rồi.”

“……”

Thôi bỏ đi.

Sau khi kết luận rằng cháu mình có vấn đề về thần kinh, Lục Thời Sâm lại càng khoan dung với cậu hơn.

Tuy Cố Tu chỉ giỏi làm phiền và gây chuyện nhưng thời gian ở cạnh Cố Tu lại trở thành khoảng nghỉ hiếm hoi giữa công việc luôn nghiêm túc và căng thẳng của hắn.

Nói đơn giản là không cần động não.

Ngoài ra, ngoại hình của Cố Tu cũng đủ đẹp để khiến cho cảnh đẹp ý vui. Không trách được có nhiều cư dân mạng canh đúng giờ vào xem livestream của cậu đến thế.

Gần mười hai giờ trưa, nghĩ chắc Cố Tu cũng đói rồi, Lục Thời Sâm dứt khoát gác lại công việc đang làm dở, nói với cậu: “Chúng ta cùng đi căn-tin ăn trưa.”

Sau khi ăn trưa, Lục Thời Sâm quay lại văn phòng tiếp tục làm việc còn Cố Tu thì rẽ hướng khác, vừa đi vừa ngân nga, thong thả lượn về phía phòng trà trong ánh mắt ngạc nhiên hoặc ngưỡng mộ của mấy nhân viên.

Một mặt kính lớn sát đất mở ra tầm nhìn thoáng đãng, ánh nắng trưa ấm áp rọi lên chiếc ghế lười sặc sở.

Trên bàn dài có bày trái cây và đồ ngọt, Cố Tu hỏi thử một quản lý đi ngang, xác nhận đúng là đồ miễn phí thế là chẳng ngại ngần mà thò tay lấy luôn, nhét đầy một túi cà phê hòa tan và bánh quy.

Quản lý cầm ly giữ nhiệt liếc cậu mấy lần, cuối cùng không nhịn được hỏi: “Cậu… ăn một mình hết chỗ đó không?”

“Chắc cũng ổn.” Cố Tu đáp đại, “Có thể chia cho chủ tịch Lục.”

Nếu như không ăn hết.

Cố Tu vác một đống chiến lợi phẩm trở về phòng chủ tịch, còn vị quản lý kia thì lập tức chạy thẳng về chỗ ngồi, rút điện thoại ra gõ lạch cạch liên hồi.

Mấy chiếc điện thoại trên bàn làm việc khác đồng loạt sáng màn hình, rung bần bật.

《Ngày nào cũng phải tám chuyện trong giờ làm (10)》

-- Chủ tịch Lục và Thái tử cùng ăn trưa trong căn-tin đó, lần đầu tiên trong hai năm thấy chủ tịch Lục đúng giờ xuống ăn! [/666]

-- Ý là trước giờ chủ tịch Lục còn ra ngoài ăn trưa hả? Có kịp không trời??

-- Nonono, ngài ấy toàn tăng ca đến tận 1 giờ rồi mới qua loa ăn hộp cơm thôi... tui chỉ muốn nói là, đừng thấy chủ tịch Lục đẹp trai ngời ngời mà tưởng hay ho, chứ thiệt ra ngài ấy chả có tí thú vui cuộc sống nào đâu [/nhún vai]

-- Hahahaha, @Dụ Triệt nói nghe coi, chủ tịch Lục có để ý tới cậu không?

-- [/cười mỉm] [/cười mỉm] [/cười mỉm]

-- Tin mới nhất! Thái tử vậy mà nhét đầy túi mấy cái bánh quy đen thui chó cũng không ăn nổi!! Còn nói muốn đưa cho chủ tịch Lục nữa!!!!

-- amz... tui đổ mồ hôi lạnh luôn rồi.

-- Cười xỉu, thái tử hình như cũng hơi đáng yêu đó.

-- Á chà, chủ tịch Lục ghét đồ ngọt nhất mà ha?

-- Bọn họ chỉ là họ hàng xa thôi. Chủ tịch Lục đã quá nhân từ rồi. Khó khăn lắm mới có dịp thể hiện, ít nhất cũng nên tìm hiểu khẩu vị của chủ tịch Lục chứ.

-- Cảm giác thái tử sắp bị phế ngôi rồi.

-- Tui cược hai tuần nữa, ai theo không?

Không ngoài dự đoán, Lục Thời Sâm, người chẳng có tí thú vui cuộc sống nào vẫn đang làm việc. Thấy Cố Tu quay lại lập tức gọi: “Cố Tu, qua đây.”

Về sớm quá rồi! Cố Tu thấy hối hận.

Trong phòng độ ẩm khá cao nên cậu chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng, vạt áo sơ vin gọn gàng vào chiếc quần âu kiểu dáng đơn giản. Ống quần được là phẳng phiu hai bên, nhưng bên trong lại phồng lên, không rõ nhét thứ gì.

Lục Thời Sâm liếc cậu một cái rồi bảo cậu xem tài liệu trên bàn, đồng thời giới thiệu: “《Triều Vân Ký》là IP quan trọng nhất hiện nay của Hoàn Á, đầu tư rất lớn, dự kiến quay thành phim điện ảnh ba phần… Trong đó có hơn chục vai quan trọng, muôn hình muôn vẻ. Chúng ta dự định mở một chương trình tuyển chọn diễn viên trẻ, không đặt bất kỳ rào cản nào, tổ chức casting toàn quốc.”

Cố Tu vừa nghe vừa gật đầu, trông như đang rất nghiêm túc.

Lục Thời Sâm lại liếc cậu thêm lần nữa đầy nghi ngờ, rút ra một tập giới thiệu nhân vật: “Đây là tư liệu liên quan đến vai nam phụ số ba, nhân vật này có khá nhiều phân cảnh trong cả ba phần phim. Còn đây là bảy diễn viên đăng ký thử vai nhân vật này, đây là lý lịch cá nhân của họ.”

“Cậu xem thử đi, thấy ai phù hợp, ai không ổn rồi nói lý do cho tôi.” Nói xong, Lục Thời Sâm chống tay lên ghế, đứng dậy ra lệnh, “Ngồi đi.”

Cố Tu cũng không khách sáo, ngồi xuống ghế của hắn bắt đầu lật xem đống tài liệu trên bàn.

Không xem thì thôi.

Vừa nhìn vào, 007 vốn im ắng cả ngày đột nhiên hiện ra.

Quả cầu sáng bạc nhắm chính xác vào một bản lý lịch, ánh mắt Cố Tu di chuyển sang đó. Là một tấm ảnh quen thuộc, nụ cười trong trẻo, diện mạo thiếu niên thuần lương vô hại và một cái tên cũng quen thuộc--

Giang Viễn Dao.

007 phấn khích lên tiếng: 【Thụ chính sẽ vượt qua buổi thử vai, thuận lợi giành được vai diễn này. Chờ đến năm sau phim chiếu sẽ nổi đình nổi đám! Nhưng mà IP này cạnh tranh khốc liệt lắm, ban đầu vai này vốn không tới lượt thụ chính đâu, phải nhờ công chính âm thầm ra tay giúp đó……】

Tình tiết này cũng chẳng liên quan gì mấy đến Cố Tu.

Chỉ sợ là những sự cố ngoài ý muốn dồn lại tạo thành phản ứng dây chuyền. Làm trợ lý cho Lục Thời Sâm là chuyện ngoày ý muốn đầu tiên, dọn vào biệt thự của hắn là cái thứ hai, lỡ mà nói hớ vài câu khiến vai diễn vốn thuộc về thụ chính bị hỏng thì rắc rối to.

Cậu vừa xoa tay vừa nghĩ, bản thân cầm kịch bản tra công thì đương nhiên không thể lấy việc công làm việc tư được.

Xác nhận lại tiểu sử của nam ba xong, Cố Tu mở miệng: “Nhân vật này là một thái tử mất nước, số phận bi thảm, thâm thù đại hận, chỉ nhìn ảnh và lý lịch thì không rõ ai hợp vai. Diễn viên tầm hai mươi tuổi chắc khó thể hiện được cảm xúc đó, vẫn phải xem thử vai trực tiếp mới biết.”

Lục Thời Sâm hơi nhướng mày: “Tôi còn tưởng cậu sẽ đề cử Giang Viễn Dao.”

“Đương nhiên tôi cũng mong Dao Dao được nhận tài nguyên tốt rồi nhưng chẳng phải chú nói vai nam ba có rất nhiều đất diễn hay sao? Nhỡ đâu làm hỏng cái cái bánh lớn này thì phải làm sao? Chẳng lẽ bắt tôi chịu trách nhiệm à.” Cố Tu thản nhiên làm ngơ, thoải mái đùn đẩy trách nhiệm, cười với Lục Thời Sâm: “Cứ để mọi người phỏng vấn theo quy trình là được rồi, chú chín.”

Tên nhóc này cũng biết cân nhắc nặng nhẹ đấy chứ.

Sắc mặt nghiêm nghị của Lục Thời Sâm chợt dịu đi, khóe môi nhếch nhẹ lên nhưng chưa kịp nhếch.

Cố Tu chợt sửa lời: “À không… Chủ tịch Lục.”

Khóe môi Lục Thời Sâm lại hạ xuống, muốn nói lại thôi.

“Cậu xem lại đi, xem hết một lượt.” Lục Thời Sâm nghiêng người tựa vào bàn làm việc, cúi đầu nói với Cố Tu đang ngồi phía dưới: “Tôi muốn nghe cậu phân tích về vai diễn này và mấy diễn viên kia. Nghĩ gì cứ nói thẳng. Nói sai cũng không sao.”

Cố Tu đành phải thu hai chân dài về rồi ngồi nghiêm chỉnh, vừa lật hồ sơ vừa vò đầu bứt tóc khổ não.

“Không cần gấp.”

Lục Thời Sâm kiên nhẫn vô cùng nhưng lại không hề biết rằng áp lực nặng nề nhất chính là vị sếp trực tiếp đang đứng sát bên, hai mắt sáng rực.

Cho Cố Tu đọc tiểu thuyết thì còn được, chứ đụng đến mấy bản lý lịch dày đặc chữ thế này thì không ổn, cậu dần dần thả hồn lên mây.

Huống hồ bên cạnh còn có Lục Thời Sâm đang chăm chăm nhìn, hai người đứng gần nhau, cậu có thể ngửi thấy hương gỗ nhè nhẹ trên người đối phương, là mùi của rừng rậm lạnh lẽo mờ sương buổi sớm mai.

Lục Thời Sâm một tay chống lên mặt bàn, tay kia chỉ vào xấp tài liệu trước mặt Cố Tu: “Nhìn đoạn này…”

Sột soạt sột soạt--

Lục Thời Sâm hơi nhíu mày.

Đứa cháu vô dụng ghiền ăn vặt của hắn lại lần nữa móc bánh ra ăn, càng lúc càng to gan, ngay lúc hắn đang chỉ việc mà còn ngang nhiên trước mắt hắn…

Móc nguyên nắm bánh quy từ túi quần tây căng phồng ra.

Lục Thời Sâm: “…....”

“Ưm.” Cố Tu cắn một miếng bánh, vừa nhai vừa hàm hồ nói: “Chú chín nói tiếp đi.”

Lục Thời Sâm hít sâu một hơi: “Chỗ này…”

【Eo…】Cố Tu vừa nghe, vừa phì phò hên âm thầm phàn nàn với 007: 【Cái bánh này ngọt phát khiếp, phi phi, ngọt muốn nghẹt thở, thảo nào phát miễn phí.】

Lục Thời Sâm một mình tập trung vào công việc: “...Diễn viên này chắc chắn đã sớm biết được tin nội bộ, mới có thể viết bản lý lịch đúng y theo yêu cầu của chúng ta.”

“Chuyện đó thì không sao nhưng nếu lý lịch làm giả, với tôi là tuyệt đối không thể chấp nhận. Pass thẳng, không cần hẹn thử vai.”

Hắn dừng lại một chút.

Ánh mắt sắc bén như dao lia thẳng xuống cái đầu tóc đen bên dưới, kèm theo hai chữ lạnh tanh: “Cố Tu.”

“Hở.” Cố Tu đáp lời, ngẩng đầu lên.

Một người đứng, một người ngồi, một trên cao, một dưới thấp, chỉ cách nhau một khoảng bằng lồng ngực, ánh mắt bất ngờ chạm nhau.

Lục Thời Sâm hơi sững sốt.

Tay hắn vẫn chống lên mép bàn, khiến tư thế lúc này… gần như là ôm trọn trong vòng tay.

Người đang bị ôm là Cố Tu cử động trước.

Cậu khó khăn nuốt trôi miếng bánh đầy đường hóa học trong miệng, đảo mắt một vòng, nhe ra nụ cười không chút thiện ý: “Chú chín, chú có muốn ăn một miếng không?”

Ai mà ngờ được trong đầu tên này vẫn còn nghĩ đến chuyện ăn? Lục Thời Sâm hít sâu một hơi, cảnh cáo: “...Cố Tu.”

Cố Tu hiểu rõ ánh mắt hắn nhưng vẫn vờ như không thấy, tự mình bóc thêm một miếng bánh, chiếc bánh quy thoạt nhìn vàng óng giòn tan, mùi sữa thơm nức.

Hương vị thật sự ấy à, ai ăn người ấy biết.

Bộ dạng quy củ cứng nhắc của Lục Thời Sâm nhìn lâu cũng chán. Giờ Cố Tu có thêm nguồn thu nhập mới nên hoàn toàn chẳng ngại động thổ trên đầu thái tuế, giơ tay lên, kẹp miếng bánh quy đưa đến sát miệng Lục Thời Sâm.

“Nếm thử đi mà.”

Dù sao Lục Thời Sâm chắc chắn sẽ không ăn, ánh mắt Cố Tu càng thêm tinh quái, đôi mắt một mí sáng ngời cười đến nỗi hằn ra một nếp gấp mảnh.

Người đàn ông đứng đối diện vẫn giữ dáng vẻ lạnh lùng cao quý, trong đôi mắt màu xám tro đọng lại từng tầng băng tuyết không tan qua năm tháng.

Cúi đầu, gọng kính nửa khung viền bạc trượt xuống giữa sống mũi.

Khóe môi mỏng của hắn vì một màn trêu chọc lộn xộn của vị cháu họ mà dính mấy vụn bánh bánh quy, hoàn toàn không hợp với thân phận hắn.

Chuyện này gần như có thể gọi là một sự làm bẩn, Cố Tu nghĩ, thôi thì biết dừng đúng lúc vậy.

“Không ăn thì thôi… ơ.”

Câu còn chưa dứt, con ngươi Cố Tu đột nhiên co rút.

Chuyện ngoài dự đoán quá lớn, đến cả hệ thống 007 cũng câm nín vì choáng.

Lục Thời Sâm bất ngờ hé môi, cắn lấy một đầu bánh quy.

Cố Tu ngẩn người, quên buông tay, Lục Thời Sâm lại dùng thêm lưỡi, môi lưỡi cùng lúc cướp đoạt miếng bánh quy mà cậu còn siết chặt chưa thả.

Cố Tu giật nảy như bị điện giật, lập tức phản ứng lại.

Chiếc lưỡi ấm nóng của người đàn ông vô tình l**m nhẹ qua đầu ngón tay cậu.

________________________________

Tác giả có lời muốn nói:

Chiu Chiu (trai thẳng khờ khạo hay làm quá): Xong rồi xong rồi, tui không còn trong sạch nữa rồi!

Trước Tiếp