Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi

Chương 11: Nhà giàu cẩu huyết 11

Trước Tiếp

〘Động tác cắn mở túi khoai tây cũng giống như đang quyến rũ〙

_

Lục Thời Sâm đi công tác về không hề nghỉ ngơi mà lập tức tiếp tục công việc bên này, Cố Tu cũng quay lại những tháng ngày làm hai công việc cùng lúc.

May mà không cần phải livestream mỗi ngày, nội dung phát sóng chỉ là khoe của nên rất đơn giản, tư liệu trong biệt thự cao cấp nhiều không đếm xuể, vừa nhẹ nhàng vừa tiện lợi.

Sau khi đem quần áo và phụ kiện của Lục Thời Sâm ra khoe một lượt, tài khoản livestream “Chíp Chíp Chiu” của cậu trong vòng một tuần đã tăng vọt lên hai mươi ngàn người theo dõi, mỗi lần phát sóng số người xem trực tiếp đều ổn định trên hai ngàn, thành tích vô cùng đáng nể.

Tuy có không ít người nói chắc như đinh đóng cột rằng cái đống đồ cậu khoe bảo đảm là giả, nhà cũng nhất định là nhà thuê, follow cũng toàn là follow ảo nhưng mỗi ngày vẫn thật sự đúng giờ đúng địa điểm chờ cậu lên sóng.

Đối mặt với đám khán giả đầy khí thế, Cố Tu trái lại rất bình tĩnh, thứ duy nhất khiến cậu chịu động não là nghĩ cách kéo dài thời lượng livestream.

Cậu không ca hát, không nhảy nhót, cũng hiếm khi tương tác với fan, ban ngày đi làm mệt rã rời, buổi tối dĩ nhiên chẳng còn tâm trí mà vắt óc nữa, chỉ muốn chơi điện thoại rồi ăn chút đồ ăn vặt.

Ấy vậy mà số người xem trong phòng livestream vẫn tăng chứ không giảm.

Hôm nay cậu chuyên tâm ăn vặt, lười biếng rúc trong ghế, những người chính nghĩa lên án cậu làm màu khoe của cũng đành tạm thời ngừng chiến.

Bình luận trực tiếp bị các cô nàng háu ăn như hổ vồ sói đói chiếm lĩnh, mỗi lần cậu nhúc nhích một ngón tay cũng đủ làm dấy lên một làn sóng bình luận.

【Thầy Chíp có hứng làm người mẫu tay không? Tay anh đẹp thật đấy, nếu đồng ý thì liên hệ tôi bất cứ lúc nào [hoa hồng]】

【Chiu Chiu ơi, hình như cổ anh dính gì bẩn bẩn á, đưa đây em l**m giùm nè】

【Mấy người đúng là mưu hèn kế bẩn mà……】

Tiếc là dù đám bình luận có mưu hèn kế bẩm đến mấy cũng không thể thu hút được sự chú ý của streamer. Lúc này cậu vừa cầm lên một gói khoai tây chiên, “soạt” một tiếng xé bao, chuyên chú ăn uống không hề phân tâm.

Rộp rộp rộp, buổi livestream khoe của ban đêm biến thành mukbang ASMR.

【Livestream này nhận quảng cáo khoai tây chiên AA rồi đúng không? Tạo hẳn một streamer livestream để bán khoai tây chiêm luôn đó hả?】

【Nhưng hôm qua cậu ấy ăn khoai và mì trộn của hãng BB cơ mà, tôi nghi ngờ cậu ấy chỉ đơn giản là... tham ăn thôi.】

【Biết là quảng cáo thật đó nhưng ăn ngon tới mức nước miếng tui sắp rớt độp độp luôn, sao mà chịu nổi?】

【Vô lý ghê á, streamer ơi, giỏ hàng của anh đâu? Mau đăng sản phẩm đi chứ! Không cho người ta mua à??】

【Tui có một thắc mắc, streamer có bán luôn bản thân không vậy?】

Ăn một lúc thì đầu ngón tay dính đầy các gia vị tinh hoa và muối từ khoai tây chiên, Cố Tu rũ mắt liếc nhìn, nghĩ bụng livestream cũng không quay được mặt mình nên dứt khoát đưa tay lên miệng m*t một cái.

Khán giả trong phòng livestream không nhìn thấy động tác l**m tay cẩu thả kia nhưng lại nghe rõ tiếng nước dính dớp trong miệng, cũng thấy rõ ngón tay kia khi thò vào túi khoai một lần nữa đã phũ một lớp nước sáng bóng lấp lánh.

【Aaaa tôi nghi ngờ tên đàn ông này đang quyến rũ tôi đấy】

【Đừng m*t tay nữa streamer ơi, qua m*t miệng em nè!!】

【Streamer m*t luôn cái ** của em đi】

Đủ kiểu bình luận tục tĩu nối đuôi nhau, liều lĩnh thăm dò ranh giới cấm sóng của livestream.

Đúng lúc ấy, pháo hoa tưng bừng và ruy băng sặc sỡ tràn ngập màn hình, hiệu ứng hoạt hình ngầu lòi lướt ngang, che khuất chàng trai đang bị mấy ngàn con mắt chăm chú quan sát.

-- A7993344 đã tặng cho streamer Chíp Chíp Chiu một Lâu Đài Mộng Ảo!

Pháo hoa lấp lánh của Lâu Đài Mộng Ảo vừa tan, một thành phố hiện đại mang phong cách công nghệ viễn tưởng lại tiếp tục xuất hiện.

-- A7993344 đã tặng cho streamer Chíp Chíp Chiu một Thành Phố Công Nghệ!

Hai món quà xa xỉ xếp hạng nhất nhì về giá trị khiến màn hình giật lag mất mấy giây.

Sau đó, bình luận bùng nổ như suối trào không dứt.

【Mẹ ơi thầy Chíp, vinh hoa phú quý từ trên trời rớt xuống rồi!】

【Nếu thật sự là thiếu gia nhà giàu thì mấy món quà này đâu có đáng gì?】

【Tui biết ngay khoe của chỉ để câu view thôi, cuối cùng cũng phải bán sắc dụ dỗ phú bà thôi】

【Ha ha ha, sao không thể là anh trai lắm tiền?】

【Top 1 mạnh mẽ xuất hiện, bước tiếp theo chắc là xin info riêng luôn quá!】

【Ha ha ha, hình tượng thiếu gia nhà giàu của anh streamer coi như tiêu tan!】

Ở chỗ máy quay không nhìn tới, nhân vật chính ở trung tâm cơn lốc chỉ ngẩn ra, so với khán giả thì rõ ràng không hiểu mấy trò livestream này nên khó hiểu gọi hệ thống trong đầu: 【007, đây là cái gì vậy?】

Ký chủ đúng là chả có chút thường thức nào ở thế giới hiện đại hòa bình này cả… Quả cầu ánh sáng bạc rõ ràng không tay không chân thế mà lại như một ông bố già khập khiễng dạo bước trên mặt bàn, đi vòng quanh chiếc điện thoại livestream một vòng mới đáp: 【Đây là quà tặng trong livestream, khán giả thích anh thì sẽ tặng tiền. Hai món quà sang chảnh này chắc tầm năm mươi ngàn, nhưng nền tảng sẽ lấy mất khoảng một nửa phí giao dịch…】

Sức mua của nhân dân tệ ở thế giới này gần tương đương với điểm tích lũy trong không gian Chủ Thần, Cố Tu vừa nghe xong là hai mắt lập tức sáng rỡ, đến cả khoai tây chiên trong miệng cũng quên nhai.

【Năm mươi ngàn á? Anh đây chỉ ngồi ăn khoai tây mà cũng kiếm được từng ấy tiền hả??】 Cố Tu trợn tròn mắt, 【Nếu livestream thêm vài buổi nữa thì anh còn sợ bị đuổi khỏi nhà họ Cố sao? Không thể tưởng tượng nổi cuộc sống sau khi bị đuổi ra nước ngoài sẽ có thể vui sướng đến nhường nào…】

Đúng lúc này, một khung bong bóng viền vàng bật ra, kiêu ngạo trôi lơ lửng trên đầu phần bình luận.

A7993344: 【Ngủ sớm một chút.】

【Đại ca top 1 lên tiếng rồi kìa hahahaha】

【Chị đại có tiền chơi lớn quá, không cần xin info riêng để xem ảnh trước hả?】

【Aaaa tui tò mò chết mất, không biết Chiu Chiu trông thế nào nữa】

【Xem trang cá nhân rồi, hình như là anh trai giàu có đó đó nha!】

【Wow, có mùi bá tổng thật đó】

Cố Tu bắt được câu then chốt: Top 1 đại ca đã lên tiếng.

Tuân theo nguyên tắc bắt người tay ngắn nếu như muốn lần sau được nhận tiếp, thế là cậu mau mắn đáp một tiếng “được”, không chút do dự mà tắt livestream, đi ngủ sớm.

Hôm sau là thứ hai.

Tuần trước Lục Thời Sâm bay khắp cả nước họp hành, bàn chuyện làm ăn. Có hôm nửa đêm mới về đến nhà thì cậu đã ngủ, đến sáng tỉnh dậy thì hắn đã đi rồi từ sớm rồi.

Hôm nay là lần đầu tiên Cố Tu đích thân theo sếp thượng triều.

Không thể tránh khỏi, cậu mất luôn quyền được nướng đến phút chót, bị chú Đồng với Lục Thời Sâm thay phiên nhau giục dậy, chỉ đành nhét cà vạt vào túi, tám giờ hai mươi cùng Lục Thời Sâm ra khỏi cửa, có tài xế đưa đi thẳng đến công ty.

Cố Tu ngáp không ngừng, thắt xong cà vạt thì đợi xe chạy lên cao tốc ổn định là gục đầu ngủ tiếp ngay lập tức, dọc đường ngủ bù cho đến tận cổng công ty.

“Cố Tu.”

“Hửm?”

Cố Tu giật nảy mình, bật thẳng dậy.

Quay đầu nhìn sang thì thấy Lục Thời Sâm bên cạnh đã mở cửa xe, bước chân xuống trước. Cố Tu vội vàng mở cửa đuổi theo cùng hắn đi thang máy chuyên dụng dành cho cấp quản lý lên lầu, như vậy sẽ không phải chen chúc với nhân viên thường.

Dưới trướng Hoàn Á Ảnh nghiệp có không ít nghệ sĩ ký hợp đồng, minh tinh nổi tiếng thì hiếm khi đến công ty, còn nghệ sĩ và người mẫu bình thường thì chủ yếu hoạt động ở tầng dưới.

Nhưng lúc này khu văn phòng lớn ở tầng 15 lại bất ngờ náo nhiệt, một đám người đông nghịt, trong đó không thiếu trai xinh gái đẹp vóc dáng cao ráo ăn mặc bóng bẩy.

Một cậu con trai sở hữu gương kiểu hot boy mạng điển hình đang lười biếng dựa vào bàn, xung quanh là một đám người mặc sơ mi trắng ngồi ghế xoay quay người về phía hắn ta, rặt một bộ chúng tinh phủng nguyệt. Trên mặt cậu trai ấy nở nụ cười ngạo mạn đắc ý, hiển nhiên rất hưởng thụ tình huống này.

“Không ngờ chủ tịch Lục lại chuẩn bị đích thân tuyển diễn viên… Chủ tịch Lục nói là làm thật, đã bảo tuyển chọn toàn quốc thì đúng là toàn quốc, ai có bản lĩnh thì người đó thắng, không có chuyện sắp đặt trước.”

Chuyện thị phi về sếp luôn là chủ đề không thể thiếu trong văn phòng.

“Tiểu Triệt, cậu chắc chắn được mà.” Có người nịnh nọt hắn ta, “Cậu vốn dĩ đã là người mẫu ký hợp đồng của Hoàn Á rồi, nước phù sa không chảy ra ruộng ngoài đâu.”

“Không đùa được đâu, lần trước tôi gặp chủ tịch Lục ở vườn sau, thấy ngài ấy cứ nhìn về phía Tiểu Triệt, chắc là có hứng thú với Tiểu Triệt thật đó?”

Dụ Triệt được tâng bốc đến mức khóe miệng sắp chạm trời, ngẩng cằm lên đầy kiêu ngạo, đảo mắt một vòng rồi trề môi nói: “Chủ tịch Lục sao còn chưa tới nữa vậy?”

8:55 AM.

Trước lúc ra cửa Cố Tu mới bắt đầu thay đồ, chậm trễ mấy phút, hai người vừa kịp giờ bước vào tầng 15.

Chủ tịch vừa xuất hiện, cả sảnh im bặt ngay lập tức, mọi người đồng loạt nhìn hắn bằng ánh mắt tôn kính.

Là một người từng được chủ tịch Lục để mắt tới, Dụ Triệt lập tức tiến lên, tràn đầy tự tin, tươi cười chào hỏi: “Chủ tịch Lục, buổi sáng tốt lành!”

Nào ngờ ánh mắt người đàn ông sau lớp kính lạnh tanh, nhìn hắn ta như nhìn một người xa lạ, lời nói càng thêm xa cách: “Cậu là? Có việc tìm tôi thì liên hệ với Amanda.”

Dứt lời liền liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay, chân mày tức khắc nhíu lại, duỗi tay kéo Cố Tu đang đi chậm rì rì đằng sau, sải bước kéo cậu về phía văn phòng.

Hai người chẳng ngoảnh đầu lại, nhanh chóng đi vào hành lang, Cố Tu bị kéo loạng choạng nên không nhịn được lẩm bẩm lầm bầm.

“Cho dù có bò qua thì cũng kịp giờ mà……”

"Đến công ty rồi mà cậu còn muốn khiến tôi đi trễ nữa à!"

Dám chủ động bước tới chắn đường chào hỏi, mọi người giơ ngón cái khen Dụ Triệt đúng là anh hùng. Nhưng khi thấy thanh niên kia ngang nhiên cãi vã với Lục Thời Sâm thì ai nấy lại chẳng lấy làm lạ.

Dụ Triệt sắc mặt khó coi, đợi hai người đi rồi lập tức quay đầu hỏi: "Người đó là ai vậy?"

"Trợ lý mới của chủ tịch Lục, thái tử của văn phòng đó."

"Gì cơ?" Đôi mày thanh tú của Dụ Triệt nhíu lại, không hiểu nổi hai chức danh trái ngược kia sao lại đi chung được.

"Chính là vị cháu họ bà con xa bên nhà họ Cố của Chủ tịch Lục đó, Cố Tu."

Cố Tu.

Dụ Triệt từng nghe qua cái tên này, một cậu ấm nổi tiếng với tai tiếng trong giới con nhà giàu, chơi bời lêu lổng, không học vấn không nghề nghiệp, là họ hàng xa bốn đời với Lục Thời Sâm.

Anh họ bên ngoại của Lục Thời Sâm, cũng tức là cha của Cố Tu từng có ơn với hắn. Vì thế mấy tháng trước sau khi Cố Tu về nước, Lục Thời Sâm thỉnh thoảng cho cậu đến công ty ngồi nghe họp, mở mang tầm mắt, tích lũy trải nghiệm.

Nhưng chỉ dừng lại ở đó.

Lục Thời Sâm tri ân báo đâp, nhưng hắn không phải nhà từ thiện.

Nếu Cố Tu có chút tiền đồ thì còn đỡ, nhưng trớ trêu thay tên này lại chính là kiểu phế vật mà Lục Thời Sâm khinh thường nhất, một khúc gỗ mục khó mà chạm khắc, hỏng từ trong cốt tủy, chỉ có mỗi lớp vỏ đẹp rỗng tuếch bên ngoài.

Vậy mà, mới có bao lâu đâu người này đã vụt một phát trở thành trợ lý thân cận của Lục Thời Sâm?

Thật khó tin, quá sức tưởng tượng, không sao hiểu nổi.

Hơn nữa...

“Cố Tu vốn trông như vậy à?” Dụ Triệt lẩm bẩm.

Người đứng bên xem trò vui không để ý đến sắc mặt u ám của hắn ta, thuận miệng nói: “Ha ha đúng ha, tôi cũng bất ngờ lắm, không hổ là cháu trai của chủ tịch Lục, chỉ cần chỉnh trang tí thôi là đẹp trai đến mức không hề kém cạnh minh tinh rồi!”

Còn vị thái tử văn phòng đang là chủ đề tám chuyện thì lúc này đang cuộn người trong một chiếc ghế xoay mềm mại, một tay chống cằm, ngơ ngẩn nhìn vào bản báo cáo phân tích hoa mắt trên màn hình máy tính.

Bộ bàn ghế này là do Lục Thời Sâm lâm thời sai người chuẩn bị cho cậu, bằng không cứ để cậu ngồi làm việc trên ghế sô pha và bàn trà thì không chừng sẽ bị sô pha nuốt chửng luôn, ngả người ra nằm ngủ chết dí lúc nào không hay.

Góc đặt bàn làm việc này cũng vừa khéo, dù cậu có nằm bò ra bàn ngủ sau màn hình máy tính, cũng khó thoát khỏi ánh nhìn giám sát của Lục Thời Sâm.

Chậc.

Buổi livestream tối qua giúp Cố Tu tìm ra một con đường kiếm tiền mới, cậu liền nói với 007 trong đầu:【Ban đầu anh đây còn định lấy lòng chú chín để sau này hắn cho anh thêm ít tiền dưỡng già, nhưng lại phải đóng vai phá của chống đối hắn, anh sắp bị tâm thần phân liệt luôn rồi. Haha, giờ thì anh có thể toàn tâm toàn ý trêu chọc hắn.】

007 có chút lo lắng:【Chiu Chiu, anh kiềm chế một chút...】

Cố Tu:【Yên tâm, anh biết chừng mực.】

Miễn là không đụng đến những nguyên tắc mấu chốt thì năng lực nhẫn nhịn của Lục Thời Sâm thật ra rất khá, đúng là chủ tịch trẻ tuổi tài cao của một tập đoàn niêm yết.

Yêu cầu của Cố Tu cũng không cao, chỉ là muốn ngủ gật một chút, ăn vặt một chút, giành thụ chính với người ta cũng là bị ép chứ đừng nói tới chuyện phạm pháp gì gì đó.

Cậu lấy từ balô ra một gói khoai tây căng phồng đầy khí nitơ, giơ lên, thu hút ánh nhìn của người đang chăm chú làm việc rồi hỏi: “Chú chín, tôi có hơi đói, có thể ăn khoai tây trong văn phòng không?”

Trông thì cũng khá lễ phép, giống như đang xin phép đàng hoàng.

Với kiểu người sĩ diện như Lục Thời Sâm sao có thể nặng lời từ chối mấy chuyện nhỏ nhặt thế này được, cùng lắm chỉ liếc một cái.

Mà vừa khéo, cậu lại không biết nhìn ánh mắt người khác, haha.

Quả nhiên, Lục Thời Sâm chỉ nhàn nhạt liếc cậu một cái, không nói gì.

Cố Tu mãn nguyện xé gói khoai tây.

Hôm nay đổi sang một nhãn hiệu khoai tây mới, cậu định tranh thủ thời gian làm việc ở thế giới này để nếm thử hết đống đồ ăn vặt đủ màu đủ loại trên kệ siêu thị.

Rắc.

Rắc rắc rắc, rắc rắc rắc.

Trong văn phòng tràn ngập hương thơm khoai tây, tiếng nhai giòn rôm rốp vang không dứt.

“……”

Lục Thời Sâm vốn không phải người dễ bị hoàn cảnh xung quanh làm ảnh hưởng, mà nói thật thì Cố Tu chỉ ăn chút đồ ăn vặt, thỉnh thoảng gọi một tiếng chú chín, cũng không đến mức phiền phức.

Thế nhưng một cơn bực bội khó tả quét ngang qua hắn, những hàng chữ chi chít trên văn kiện dường như biến thành lũ kiến vặn vẹo, đôi mắt ngứa ngáy khó chịu, không kìm được hết lần này đến lần khác liếc sang chỗ Cố Tu.

Cố Tu ăn uống không hề coi ai ra gì, đầu ngón tay bị cậu l**m đến lấp lánh ánh nước.

Cuối cùng rút khăn giấy lau tay, cậu vẫn chưa thỏa mãn mà lại l**m môi một cái, như thể vừa trải qua một trận đấu tranh tâm lý gian nan, rốt cuộc ý chí yếu ớt của cậu đã khuất phục trước món ăn vặt, lại lấy ra thêm một gói khoai tây nữa.

Túi nhựa màu vàng óng được cậu đưa lên miệng, xoạt một tiếng, cắn nghiến một cái rồi giật mạnh, mùi dầu tự nhiên sau khi nướng bốc ra thơm ngào ngạt.

Thói quen ăn uống của Cố Tu thật sự rất tệ, vừa ăn khoai tây vừa l**m tay, đến mức đầu ngón tay đều trắng bệch ra.

Thế nhưng yết hầu của Lục Thời Sâm lại không kìm được mà chuyển động lên xuống, vô thức nuốt theo cậu.

Mỗi động tác của cậu như được quay chậm lại, cộng với cảnh livestream tối qua, tựa như tờ giấy bị ướt dính chặt lấy đầu óc hắn.

Lúc này hồi tưởng lại, ngay cả động tác cắn mở túi khoai tây cũng giống như đang quyến rũ.

__________________________

Tác giả có lời muốn nói:

Chú chín của hiện tại: Ngủ sớm một chút.

Chú chín của sau này: hăng hái chiến đấu tới sáng luôn!

Trước Tiếp