Tôi Tái Sinh Thành Nhà Tiên Tri Trong Phim Kinh Dị

Chương 85

Trước Tiếp

Đương nhiên nhà trọ Decoy là một tòa nhà 9 tầng trở lên, nhưng một tầng không đến mức có tận 99 căn phòng.

‘Tờ hướng dẫn cũng vậy, đúng là một cái nhà trọ hành xử hết sức tùy tiện mà.’

Seojun giẫm lên tấm thảm đỏ ở hành lang tồi tàn, thầm tặc lưỡi. Nhưng khi nhấn nút thang máy, tờ hướng dẫn vô cùng khắt khe kia đã bốc hơi sạch sẽ khỏi đầu. Điều quan trọng với Seojun bây giờ là một bữa ăn.

***

“Ồ, no quá.”

Khuôn mặt Seojun sau khi thanh toán bước ra bóng loáng đầy sức sống. Bữa sáng muộn kiêm bữa trưa kiêm bữa tối bất ngờ thay lại vô cùng tuyệt vời. Cậu đã đắn đo đủ thứ, nhưng thực tế nhà hàng duy nhất có thể lấp đầy bụng cậu chỉ có một quán ăn kết hợp chuyên món Mexico ở gần nhà trọ.

Vốn dĩ nhu cầu ổn định thường dẫn đến sự lười biếng của người cung cấp, nên Seojun đã bước vào quán ăn mà vẫn chưa buông bỏ được sự ngờ vực. Thế nhưng, cùng với mùi dầu mỡ k*ch th*ch khứu giác là hương khói đậm đặc, và cả tiếng dầu mỡ nổ xèo xèo.... Cậu thừa nhận bản thân đã lo lắng thừa thãi. Khoảng thời gian sau đó là lúc hạnh phúc.

Sườn lợn nướng kêu xèo xèo trên chiếc chảo sắt được phết đều nước sốt cay nồng, phần thịt nạc bên ngoài giòn rụm, bên trong mềm mọng, mang lại cảm giác xé tuột thịt khỏi xương vô cùng ngon miệng. Cơm rang tuy hạt gạo tơi xốp nhẹ nhàng nhưng lại tỏa ra một mùi hương độc đáo. Nếu không đeo găng tay, hẳn cậu đã m*t ngón tay và ăn uống một cách ngấu nghiến rồi.

Set thực đơn ở Utapia cũng rất ngon, không có điểm nào để chê, nhưng lúc đó vì bận nghe cảnh sát trưởng thuyết giáo nên có nhai đá cậu cũng chẳng biết. Seojun lau đôi môi dính đầy dầu mỡ, ăn sạch cả phần kem đã gọi làm món tráng miệng. Đương nhiên kem cũng không hề ngấy, dư vị đọng lại rất thanh mát.

Seojun rời khỏi quán ăn với nụ cười nở rộ trên môi. Có lẽ do không khí bên trong quán nóng bừng nên ngay cả cơn gió lạnh cậu cũng cảm thấy dễ chịu. Cậu ngoái nhìn quán ăn bằng ánh mắt ấm áp. Cậu thật ngu ngốc khi dám coi nơi này ngang hàng với nhà trọ Decoy. Giờ nghĩ lại, chắc chắn ngay cả chiếc ghế da có tựa lưng màu đỏ cũng là một đòn tâm lý của chủ quán. Seojun vừa xoa cái bụng no căng vừa chìm đắm vào những dòng suy nghĩ vô ích.

‘Mình muốn ăn thêm một bữa nữa….’

Bước chân cậu chẳng muốn rời đi. Khẽ dừng bước dưới mái hiên, trong đôi mắt đen đang dõi theo những chiếc xe chạy trên đường bỗng ánh lên một tia sáng khác lạ. Dù sao bây giờ xuất phát cũng đã muộn, nên ở lại thêm một ngày nữa là xong! Khóe môi Seojun khẽ nhếch lên. Cậu lấy làm hài lòng với sự lựa chọn của mình, lồng ngực phập phồng sự mong đợi hướng về ngày mai.

Dạo gần đây đã có ngày nào tâm trạng lại tốt thế này chưa nhỉ. Dù chỉ là một giấc ngủ thoải mái, một bữa ăn ngon lành, nhưng việc trong lòng thấy háo hức thế này lại là một cảm giác mới mẻ. Seojun cười rạng rỡ. Cái quá khứ từng than vãn chuyện ra khỏi nhà là chuốc lấy khổ đã bị xóa sạch sành sanh. Đúng là cơ thể thoải mái thì lúc nào cũng làm con người ta trở nên lười biếng.

Bước chân nhẹ nhàng đi vào nhà trọ, Seojun dùng ánh mắt khoan dung hơn hẳn để nhìn quanh. Những nơi như cửa hàng tiện lợi, tiệm cho thuê băng video lọt vào tầm mắt cậu. Hôm qua cậu cứ thế lao đến hệt như một con bò tót, chẳng có cả thời gian để quan sát xung quanh.

Bàn tay cậu lén lút kiểm tra chiếc ví trong túi. Chiếc ví có gắn con gấu bông vẫn ngoan ngoãn nằm yên vị ở đó. Seojun thè lưỡi l**m đôi môi mỏng. Đằng nào thì hôm nay cậu cũng dự định sẽ lười biếng cả ngày, vừa hay cũng đang cần thứ gì đó để giải trí. Cậu mở cửa cửa hàng tiện lợi với một cú chạm nhẹ nhàng và sảng khoái.

Khác với những cửa hàng tiện lợi trực thuộc các trạm xăng ở đâu đó, nơi này mang một bầu không khí nhàn nhã và bình dị. Ngoài Seojun ra, còn có vài người đang đi lại thong dong trước quầy hàng, nhân viên thì tỏ vẻ chán chường, chỉ biết ngước nhìn chiếc đồng hồ treo tường. Từng là một người lao động làm cùng ngành nghề dù chỉ trong chốc lát, Seojun vô cùng thấu hiểu nhân viên đó. Cậu cũng từng có một thời cứ kiên trì nhìn chằm chằm vào đồng hồ như thế....

‘Mà, cái đó không phải là chuyện mình cần bận tâm.’

Bây giờ bản thân cậu không còn là người lao động nữa. Kẻ tự do đắc ý tiến hành tuyển chọn kỹ lưỡng những món ăn vặt để lấp đầy cái bụng vào đêm nay. Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, cậu cầm lấy ba bốn lon bia, snack khoai tây giòn rụm mặn mặn, mực khô, và một túi hạt rang thập cẩm gồm đậu phộng và óc chó.

Cậu xếp hàng sau lưng một người phụ nữ buộc tóc hai bên hình mũi khoan. Sau khi người phụ nữ ôm khư khư hộp sô-cô-la rời đi, cậu cũng bỏ số đồ ăn đã thanh toán vào một chiếc túi nilon đen. Sau đó, y như một con chim sẻ không thể phớt lờ được máy xát gạo, cậu bị hút vào tiệm cho thuê băng video. Hành động đó diễn ra tự nhiên đến mức có thể đưa vào sách giáo khoa làm ví dụ cho vạn vật hấp dẫn.

Seojun dùng ánh mắt lạ lẫm để nhìn tiệm cho thuê mang bầu không khí quen thuộc. Đã mấy năm rồi nhỉ? Hồi còn chìm đắm trong cái ảo tưởng nực cười rằng mình đã tái sinh vào một bộ phim kinh dị, cậu sợ đến mức hoàn toàn không dám tìm đến. Hơn nữa, thế giới dạo này đã trở nên tiện lợi biết bao! Đầu phát video giờ là thứ chỉ có thể thấy ở các cửa hàng đồ cũ. Xu hướng thịnh hành đã nhường chỗ cho những chiếc đĩa DVD mỏng dính thay vì những cuộn băng video dày cộp như cuốn sách bìa cứng từ lâu rồi.

Nhưng cậu lại thích nơi này. Ở đây có mùi nhựa cũ và mùi bụi, những hộp đựng băng video dính đầy vết cáu bẩn từ tay người đã phai màu. Giấy nhãn dán trên băng cũng ngả sang màu vàng ố. Hàng loạt những bộ phim dù có tìm kiếm trên mạng cũng chẳng ra nổi một dòng tiêu đề xếp hàng dài. Thứ lấp đầy buồng phổi là một luồng không khí vừa thân thuộc lại vừa ngượng ngùng. Cơ mặt cậu dãn ra, vẽ nên một nụ cười tự nhiên.

Thực chất, nơi mà cậu từng lui tới mòn cả gót giày là ở Hàn Quốc, nhưng cái vẻ ngoài nhang nhác giống nhau đặc trưng của các tiệm cho thuê băng đã k*ch th*ch tâm hồn cậu. Seojun đi dạo khắp nơi hệt như một con chim sáo đang lục lọi răng cá sấu. Khác với cửa hàng tiện lợi thi thoảng có vài người lảng vảng, tiệm cho thuê băng lại vô cùng vắng vẻ. Nhờ vậy,  cậu có vung vẩy tay chân dài và tung tăng dạo bước thoải mái cũng không sợ va chạm vào ai. Chiếc giỏ nhựa màu đỏ chót đeo trên cánh tay Seojun đung đưa lủng lẳng.

“Hừm.”

Cậu chau mày, trầm ngâm lầm bầm, vuốt cằm.... Nhìn biểu cảm thì đúng là chẳng khác nào một giám khảo của một cuộc thi quốc tế. Sau một hồi đắn đo suy nghĩ rất lâu, tác phẩm được chọn ra có tổng cộng năm bộ.

Trước Tiếp