Tôi Tái Sinh Thành Nhà Tiên Tri Trong Phim Kinh Dị

Chương 74

Trước Tiếp

Johan hoàn toàn phớt lờ những giọt nước bọt đang làm ướt cẳng tay mình, rồi mở chốt khóa phía bên trong nhà kho. Keng! Ngay sau đó, tay nắm cửa gãy vụn kèm theo một âm thanh chói tai đặc trưng của kim loại. Từ bên ngoài, vang lên tiếng thở gấp gáp đầy bối rối của gã chủ vốn đang đập tay nắm cửa nhà kho. Gã ta bàng hoàng trước việc cánh cửa mở ra dễ dàng hơn so với dự đoán của bản thân.

Tuy nhiên, Johan đã chuyển động cơ thể trước cả khi gã kịp định thần. Bắp đùi căng phồng lên hệt như lúc chạy dốc toàn lực dồn sức mạnh xuống lòng bàn chân. Cánh cửa sắt bị đạp lõm vào trong và hất văng cả người đang đứng ngay phía trước cùng với cánh cửa.

Rầm, tai ù đi, và cuối cùng cánh cửa nhà kho cũng mở tung. Khác với nhà kho tối tăm, cửa hàng tiện lợi ngập tràn ánh sáng rực rỡ. Phải chăng là do sự tương phản sáng tối quá rõ rệt? Gã chủ trạm xăng vung thanh xà beng đang cầm trên tay về phía cái bóng người vừa lao ra khỏi nhà kho như một con bò rừng. Ực.... Một tiếng r*n r* yếu ớt vang lên. Đó là âm thanh tựa như tiếng đờm máu sôi sục trong cổ họng.

Cảm giác xương cốt vỡ vụn truyền qua lòng bàn tay đang nắm chặt thanh xà beng, tê rần như điện giật. Gã ta cười rạng rỡ đến mức gò má nhô hẳn lên. Lỗ mũi dính dầu mỡ phập phồng, gã nở một nụ cười rạng rỡ khoe trọn hàm răng. Nụ cười nở rộ hệt như một đóa hoa bung cánh sớm.

Và một đóa hoa nở sai thời điểm thì kiểu gì cũng sẽ tàn lụi trong chớp mắt. Gã chủ cứng đờ hệt như một bức tượng đá. Thanh xà beng mà gã nắm trong tay đang cắm ngập vào trán đứa con trai. Một bên nhãn cầu của Bern hơi lồi ra. Bern hé mở miệng.

“A….”

Một tiếng thở dài vô nghĩa rỉ ra tựa như quả bóng bay xì hơi. Đôi môi của hắn giật giật. Trùng hợp thay, môi trên của gã chủ cũng co giật, trông hai cha con giống hệt nhau. Johan, kẻ đang quấn lấy Bern tựa như một chiếc áo chống đạn, cất giọng đầy vẻ chân thành.

“Bạo lực gia đình là không tốt đâu. Bern, thật đáng thương làm sao….”

“Hực!”

Gã chủ không dám manh động rút thanh xà beng đang găm chặt vào mặt con trai ra, toàn thân gã cứng đờ. Thà rằng nó cứ thế đập nát ngay giữa trán thì gã đã lập tức rút tay ra rồi, nhưng vị trí này lại quá tồi tệ. Thanh xà beng cắm bổ xuống ngay ranh giới giữa trán và lông mày, trông cứ như thể nếu lỡ chạm vào một chút thôi thì nhãn cầu của Bern sẽ tuột ra và lăn lông lốc xuống đất vậy.

Dĩ nhiên, chuyện đó chẳng liên quan gì đến Johan cả. Cậu ta dùng một bàn tay mềm mại v**t v* nhè nhẹ thanh xà beng đang cắm trên mặt Bern, rồi bất thình lình giật mạnh. Trước hành vi không màng nể nang đó, gã chủ kinh hãi hét lớn.

“Đừng có giở trò khốn nạn!”

“Thật sao?”

Khi Johan dùng cẳng tay siết lấy cổ Bern, một tiếng r*n r* lập tức bật ra tựa như máy trả lời tự động.

“G-ựcccc….”

“Nếu cái cổ thon thả của cậu Bern đáng thương bị gãy thì hãy đặt cậu ấy nằm cạnh mẹ nhé. Nếu được như vậy thì dẫu có ở dưới địa ngục Bern cũng sẽ vui mừng thôi.”

Những đường tĩnh mạch nổi gồ lên trên mu bàn tay của Johan—người đang buông những lời ngập tràn lòng thương hại. Sức mạnh bộc phát từ những khối cơ bắp cuồn cuộn của cậu ta tuyệt đối không hề lép vế ngay cả khi so với gã chủ. Gã chủ nghiến răng, cất giọng đầy sát khí.

“Đừng có xem thường việc giết người, ranh con.”

“Tôi thấy cũng không khó đến thế đâu mà…. Trẻ con thời nay có kinh nghiệm sớm lắm.”

Đôi mắt gã chủ đỏ ngầu. Gã quên bẵng cả nỗi đau của Bern và siết chặt thanh xà beng trong tay hơn nữa. Đúng lúc đó, Lazy đang ở trong nhà kho hét lên.

“Papa, thằng khốn đó là một kẻ điên!”

“Lazy, mau ra khỏi đó ngay!”

Lazy cũng muốn làm một đứa trẻ ngoan biết nghe lời cha mẹ. Thế nhưng mồ hôi cứ không ngừng tứa ra trong lòng bàn tay, cộng thêm tình huống đang xoay chuyển quá gấp gáp, khiến cho bàn tay cô ta cứ liên tục trượt đi, chẳng những không thể gỡ nổi nút thắt vốn dĩ bình thường có thể tháo ra dễ dàng mà còn khiến nó ngày càng siết chặt hơn. Cô ta từ bỏ việc tháo trói ở cổ chân và chỉ thẳng ngón tay vào mặt Johan.

“A a, cái này, càng không gỡ được, chết tiệt! Papa, nhìn tay của Bern đi. Thằng khốn đó thực sự là một kẻ sẽ g**t ch*t Bern đấy!”

“Cái gì?”

Đôi đồng tử đen kịt của gã chủ—người đang thở hồng hộc và tỏa ra sức nóng khắp toàn thân—liền hướng xuống dưới. Lọt vào tầm mắt gã là bàn tay đang rủ rượi của Bern. Nói chính xác thì, trông nó giống như một cục thịt từng là một bàn tay... Gã chủ trong một khoảnh khắc đã tự hỏi liệu có phải Bern đang đeo găng tay hay không. Những ngón tay bị bẻ gập lộn xộn nay đã sưng vù đến mức chẳng cần phân biệt các khớp tay nữa, và màu sắc của da thịt cũng đã biến thành màu tím pha lẫn đen, chẳng thể tìm thấy màu da người vốn có ở đâu nữa.

“Bern!”

Gã chủ kinh ngạc đến mức lực nắm xà beng cũng lỏng lẻo. Bộ dạng đó khủng khiếp đến nhường ấy. Tất nhiên, với Johan thì thứ tình cảm gia đình khác biệt của những kẻ được cho là sát nhân hàng loạt này thật nực cười. Nếu đã mang cái tính cách hễ thấy vết thương cỏn con đã cuống cuồng cả lên như thế, thì thà cứ quay mấy cái video gia đình vui vẻ rồi đem gửi đi cho xong, hà cớ gì phải đi bắt giết người để rồi gây ra cớ sự này cơ chứ?

Thế nhưng, nếu có thể lợi dụng thì chẳng phải việc lợi dụng sẽ mang lại thành quả xứng đáng sao? Cậu ta luân phiên nhìn Lazy và gã chủ, nở một nụ cười mỉm.

“Nào, chúng ta hãy thử trò chuyện mang tính xây dựng hơn xem sao. Để đôi bên cùng có lợi, tôi sẽ chăm sóc Bern một thời gian.”

Một khoảnh khắc trì hoãn ngắn ngủi được ban cho tất cả bọn họ. Một khoảng thời gian mà chẳng ai mong muốn, ngoại trừ duy nhất một người.

Johan túm chặt lấy Bern đang thẫn thờ vì đau đớn và nới rộng khoảng cách với gã chủ. Thậm chí trong lúc đó, thanh xà beng đã chuyển sang tay Johan một cách tự nhiên. Chiếc mỏ lết vốn là một công cụ khá ăn ý với Johan, nhưng cậu ta vẫn thích một thanh xà beng dài hơn. Nghĩ cũng phải, nếu không như vậy thì tại sao gã chủ lại vung vẩy thanh xà beng làm gì cơ chứ?

Đôi đồng tử màu xanh lam đưa mắt quan sát bên trong cửa hàng tiện lợi với vẻ thong dong hơn hẳn. Những chi tiết mà cậu ta không kịp nhìn kỹ vì cuộc tập kích của gã chủ khi vừa lao ra khỏi nhà kho nay dần lọt vào tầm mắt. Nhìn chung thì bối cảnh cũng tương tự như trước khi cậu ta bị thu hút bởi giọng nói của Lazy và đi sang nhà kho.

Tuy nhiên, có một con chó chết nằm chỏng chơ trên quầy thanh toán, máu nhỏ giọt tong tong xuống sàn. Vũng máu đọng lại len lỏi qua các khe hở của lớp gạch men, vẽ nên một đường màu đỏ. Đó là một con chó lông ngắn có màu xám ngả xanh. Tuy không thể chắc chắn về giống chó, nhưng Johan đoán chừng có lẽ đó là một con Doberman.

Sở dĩ cậu ta chỉ dừng lại ở mức suy đoán, là vì phần đầu của con chó đã bị đập nát bét đến mức không thể nhận ra hình thù nguyên vẹn. Gương mặt thảm thương với não và xương vỡ nát vụn khiến cậu ta cảm nhận được cơn thịnh nộ của gã chủ. Không khó để tưởng tượng thanh xà beng bóng loáng kia đã được sử dụng vào việc gì trước đó. Hèn chi, tiếng chó sủa mới đinh tai nhức óc đến thế….

Xác của con chó cũng lý giải cho việc tại sao Bern không chết ngay tức khắc. Dùng xà beng nện cho ra bã như thế kia thì đầu mũi nhọn bị cùn đi cũng là lẽ đương nhiên. Khi quan sát kỹ lại một lần nữa, trên bộ đồ bảo hộ của gã chủ có vô số giọt máu li ti bắn lên. Giả sử đây là lần đầu tiên nhìn thấy gã chủ, thì có khi người ta còn nghĩ bộ quần áo vốn dĩ có hoa văn như vậy cũng nên.

Cậu ta nhẹ nhàng tặc lưỡi. Gã chủ dù đang nói chuyện với Lazy nhưng vẫn không hề rời mắt khỏi Johan. Johan cũng đăm đăm nhìn gã mà chẳng gặp chút khó khăn nào. Thế nhưng, trong đầu cậu ta lại đang mường tượng lại cấu trúc của cửa hàng tiện lợi và chiếc xe ô tô của mình đang đậu bên ngoài. Nếu đơn thuần chỉ là bỏ trốn thì cũng chẳng có gì khó khăn. Trong vòng tay cậu ta hiện đang có một người bạn mới kết giao ở đây, và người bạn này ngoan ngoãn đến mức chắc chắn sẽ dốc lòng dốc sức giúp đỡ Johan cả về vật chất lẫn tinh thần.

Tuy nhiên, lòng tham đã níu chân cậu ta lại.

Cổ họng Johan khẽ nuốt nước bọt trong lúc cậu ta liếc nhìn quanh khu vực có camera an ninh. Một cơn khát mãnh liệt ập đến khiến khoang miệng khô khốc. Sau khi Seojun lao ra khỏi Tomtittot, cậu ta đã vội vã đuổi theo. Khuôn mặt trắng muốt ngày nào cũng chạm mặt cứ chập chờn lởn vởn trước mắt.

Bởi vì biến cố xảy ra ở khu cắm trại, Seojun từng phải nhập viện, sau khi xuất viện, những tiếng thở dài của cậu ngày một nhiều hơn. Cậu nhìn lên bầu trời bằng một ánh mắt chất chứa đầy âu lo, rồi đột nhiên tung chân đá vào khoảng không. Có vài lần vì làm thế mà cậu suýt ngã nhào, và cậu ta đã kịp thời đỡ lấy. Đặc biệt, những triệu chứng bất thường đó lại càng xuất hiện dày đặc mỗi khi cậu nhìn thấy Johan.

Và rồi đột nhiên, cậu biến mất. Đúng nghĩa là cùng với gió.

Tất nhiên là Johan biết điểm đến, vị trí hiện tại, số điện thoại, và cả biển số xe của Seojun. Chỉ là cậu ta không muốn tỏ ra mình đã biết trước chuyện đó cho đến khi nghe trực tiếp từ chính miệng Seojun mà thôi. Đó là tình yêu thuần khiết (thuần tình) của Johan Gentil.

Đương nhiên thuần tình thì cứ là thuần tình, nhưng Johan cũng không phải là kẻ sẽ khước từ cả việc tình cờ có được đoạn video ghi hình Seojun. Cậu ta đăm đăm nhìn vào những ngón tay hãy còn lành lặn của Lazy. Quả nhiên là cậu ta đã làm đúng khi để yên cho cô ta, ý nghĩ đó khiến một nụ cười mãn nguyện tự động nở trên môi.

Đúng lúc đó, hệt như muốn phá ngang dòng suy nghĩ của Johan, một tiếng hú tựa như dã thú vang lên từ ngay sát cửa hàng tiện lợi. Cậu ta khẽ nghiêng đầu nhìn sang thì thấy một chiếc lồng khá lớn nằm ngay trước lối vào của cửa hàng tiện lợi. Ở đó, một con thú trông giống hệt con chó đã chết kia đang gầm gừ ầm ĩ. Chắc hẳn giống chó cũng là Doberman, bốn chân dài ngoẵng, cơ bắp ở cổ và ngực săn chắc, còn chóp tai thì nhọn hoắt. Ánh sáng hắt ra từ tấm biển hiệu của cửa hàng tiện lợi rọi thẳng vào đôi mắt sáng quắc của con chó. Đồng tử giãn to tản ra một sự ớn lạnh chẳng rõ lý do.

Con chó vừa chảy dãi ròng ròng vừa nhe răng cắn rào rạo vào song sắt của chiếc lồng. Chiếc lồng là một vật dụng khá đơn sơ, nếu nhổ cái đinh cố định ở phần trên ra thì con chó có vẻ như sẵn sàng lao ra cắn xé bất cứ ai trong cửa hàng tiện lợi ngay lập tức.

Johan chớp mắt một cái rồi chậm rãi đưa mắt quét qua cẳng tay của gã chủ. Trên cánh tay vốn dĩ vẫn còn lành lặn trước khi gã bước vào nhà kho nay lại in hằn một vết thương gớm ghiếc. Gã đã quấn đại một chiếc khăn vào để cầm máu, nhưng vì quấn quá lỏng lẻo nên vết cắn lộ ra rõ mồn một. Phần da thịt bị cắn xé tơi tả và xác con chó vứt chỏng chơ như rác rưởi trên quầy thanh toán.... Cậu ta đã hiểu được lý do tại sao gã chủ lại thở hồng hộc tức giận đến như vậy.

Trong lúc Johan còn đang tính toán trong đầu, thì cơ thể Bern đã nóng hầm hập lên vì bị đánh vào mặt và nỗi đau đớn từ đôi bàn tay đã trở nên vô dụng. Sự thật đó được Johan—người đang áp sát để siết cổ hắn—nhận ra đầu tiên, trước cả những người khác. Với tấm lòng hảo tâm, Johan đã tường thuật lại tình trạng bệnh tật của Bern cho gia đình gã.

“Nhanh lên đi. Bern đang đau đớn lắm này, chẳng lẽ không nên cho cậu ấy uống chút thuốc hạ sốt sao.”

“Tao sẽ vặn nát cơ thể mày rồi ép cạn dầu!”

Giữa lúc gã chủ đang gào lên trong cơn thịnh nộ, Lazy, người vừa mới chật vật khôi phục lại sự tự do của toàn thân, loạng choạng bước ra khỏi nhà kho. Cô ta đưa tay vuốt qua loa mái tóc đang dính đầy thứ chất lỏng được ngụy trang giống như máu rồi tiến lại gần cha mình.

“Papa, tên đó bảo chỉ cần cắt một đoạn ngắn video camera an ninh đưa cho hắn thì hắn sẽ ngoan ngoãn rời đi mà không nói thêm lời nào. Hắn cũng bảo sẽ không báo cảnh sát.”

Việc một người phụ nữ trưởng thành lại dùng chất giọng khô khốc để sử dụng lối nói chuyện của một đứa trẻ lên năm trông vô cùng kỳ dị. Điều này cũng tương đồng với cái sự kỳ quặc của Bern khi hắn bị Johan khống chế và cứ gào khóc gọi mẹ y như một đứa trẻ con vậy.

“Con quá ngây thơ rồi đấy, Lazy! Sao lại đi tin những lời đó chứ. Bằng lời nói thì chuyện gì mà người ta chẳng làm được. Ông già Noel có thực sự tồn tại sao? Ý ta là có thiên thần hay ác quỷ tồn tại trên đời này không cơ chứ.”

Cú đấm nặng nề giáng xuống quầy thanh toán làm cho những cốc cà phê đang trưng bày đổ ập xuống một loạt. Cà phê rơi lạch cạch tỏa hương thơm lan rộng khắp không gian.

“Nhưng mà, Papa. Nhìn tay của Bern đi. Nếu là một người tỉnh táo thì có ai lại làm cho tay người khác ra nông nỗi đó không? Tên đó không có chút tính người nào cả. Rất có thể hắn sẽ thực sự g**t ch*t Bern đấy.”

Johan cảm thấy những lời Lazy nói thật quá đáng, nhưng thay vì phản bác lại một cách vô ích, cậu ta chỉ im lặng ngậm miệng. Thế nhưng, cái bộ dạng ngoan ngoãn này lại càng làm chọc tức Lazy. Cô ta, người đang ra sức thuyết phục gã chủ, vặn vẹo đôi môi với một biểu cảm hệt như buồn nôn đến mức trào ngược cả dạ dày.

“Mày, nếu mày không giữ lời hứa thì tao sẽ tìm bằng được cái kẻ mà mày nói là mày thích để ép cạn dầu. Tao sẽ cho mày nhận ra việc động vào gia đình tao là một sai lầm lớn đến nhường nào.”

Johan vô cùng sốc trước lời đe dọa của Lazy nên đã mở to hai mắt. Lazy hoàn toàn nghiêm túc. Đôi mắt đen láy hệt như cha mình của cô ta đã xem xét tỉ mỉ từng đường nét trên khuôn mặt Johan, cứ như thể muốn khắc sâu nó vào trong tâm trí vậy. Đó là một ánh nhìn chất chứa sự quyết tâm đến tuyệt vọng.

Tuy nhiên, sự chân thành vốn dĩ là thứ có tính lây lan, nên rốt cuộc Johan cũng đã đưa ra quyết định. Cậu ta đăm đăm nhìn vào tấm áp phích dán trên tường của cửa hàng tiện lợi.

Hỏa hoạn, và hãy cẩn thận với động vật hoang dã.

Trước Tiếp