Tôi Tái Sinh Thành Nhà Tiên Tri Trong Phim Kinh Dị

Chương 37

Trước Tiếp

Những chiếc giác m*t của xúc tu, thoạt nhìn có vẻ mềm mại, bắt đầu dính chặt lấy chân gã không để hở một khe hở nào. Khi áp lực tăng lên nghiến xuống cả xương lẫn thịt, bàn tay gã mặt nạ phòng độc nảy lên dữ dội. Xem ra kẻ giết người hàng loạt cũng biết sợ hãi khi chạm trán với một thực thể bí ẩn chưa từng được biết đến.

Tiếng gào thét thảm thiết mà gã thốt ra mang một âm hưởng hoàn toàn khác so với lúc Johan xử lý đùi gã như với thịt băm. Đó chính là sự kinh hoàng.

Thà không biết thì tốt hơn, nhưng Seojun không thể không biết. Người hiểu rõ tâm trạng của gã mặt nạ phòng độc nhất lúc này chính là cậu. Nỗi kinh hoàng khi bị một thực thể vượt quá nhận thức của con người bắt giữ, nỗi kinh hoàng do sự đau đớn giáng xuống thể xác, và nỗi kinh hoàng rằng bản thân có thể bị ăn tươi nuốt sống bất cứ lúc nào.

Đồng thời, một sự nhẹ nhõm hèn hạ vì bản thân đã thoát khỏi nỗi sợ đó cũng phình to trong lồng ngực.

“Ư ưm….”

Seojun cố há to miệng để không cắn phải cái xúc tu đang từ từ rút ra khỏi cổ họng mình. Nước bọt rỏ ròng ròng từ cái miệng không thể ngậm lại, và ánh mắt cậu cũng cắm gằm xuống đất.

Con quái vật tham lam dù đã vươn xúc tu về phía gã mặt nạ phòng độc nhưng vẫn không buông tha hoàn toàn cho Seojun. Tuy nhiên, cái xúc tu đang trói chặt Seojun chắc chắn đã lỏng lẻo hơn trước, và cái xúc tu đang thám hiểm nội tạng cũng đã r*t r* kh** c* th* cậu.

“Cút, cút ra!”

Gã mặt nạ phòng độc tiếp tục giãy giụa vô ích. Kẻ ban đầu chỉ biết r*n r* và kêu la giờ vặn vẹo cơ thể, cố lục lọi túi quần. Từ trong cái túi xẹp lép, một chiếc bật lửa và một bao thuốc lá rơi ra. Gã mặt nạ phòng độc dùng thứ vũ khí tiện dụng hơn diêm này để làm vũ khí ném.

Nhưng có lẽ do thiếu mất vài ngón tay nên lực nắm của gã quá yếu ớt. Một cú ném thật đáng thất vọng nếu gọi là "homerun". Dẫu vậy, vì khoảng cách quá gần nên nó cũng không trượt. Một tia lửa nhỏ bé chạm vào khối thịt trắng toát.

Một tiếng 'tách' nhỏ xíu lọt vào tai Seojun.

Đó là tất cả. Chiếc bật lửa mắc kẹt giữa những chiếc giác m*t của cái xúc tu nhơn nhớt rơi lăn lóc xuống đất khi con quái vật hơi nghiêng cánh tay. Chiếc bật lửa bị hất văng một cách thảm hại không để lại nổi một vết xước nào trên da xúc tu.

[Khè khè….]

Thế nhưng chiếc bật lửa đã làm tròn vai trò của mình một cách hoàn hảo khi trở thành ngòi nổ khiến sinh vật lạ chú ý đến gã mặt nạ phòng độc nhiều hơn.

“Hự!”

Sự tự do đột ngột ập đến "tặng" cho Seojun một cú ngã dập mông. Dù chỉ lơ lửng một chút trên không trung, nhưng khi lăn vòng trên mặt đất, cậu mang một lòng biết ơn trước cái niềm hạnh phúc nhỏ nhoi là không cắn phải lưỡi mình.

Cái xúc tu vừa thả Seojun ra chuyển hướng sang gã mặt nạ phòng độc như một lẽ dĩ nhiên, và Johan không bỏ lỡ cơ hội này. Cậu ta không chần chừ mà lao thẳng đến ôm chầm lấy Seojun. Mùi máu tanh nồng nặc xộc vào mũi Seojun.

“Yo, Johan?”

Có lẽ do cổ họng bị hành hạ quá mức, giọng Seojun khàn đặc và trầm hẳn xuống. Cậu chống cái cơ thể kiệt sức dậy và tựa đầu vào vai Johan. Ngoài việc nuốt nước bọt trong cái miệng khô khốc, cậu chẳng muốn làm gì khác.

“Jun à, Jun à, Seojun.”

Johan hành xử cứ như thể bọn họ là đôi tình nhân phải chia xa hàng chục năm trời. Cậu ta luồn tay vò tung mái tóc Seojun, v**t v* sau gáy và cọ xát khuôn mặt vào nhau. Làn da chạm nhau, có chỗ nóng bừng bừng, có chỗ lại lạnh ngắt.

Johan áp môi lên má phải của Seojun rồi cứ thế mở miệng. Mỗi khi cậu ta cất lời, hơi thở ấm nóng lại phả vào bờ má nhợt nhạt.

“Tớ tạ ơn Chúa vì lại được ôm cậu thế này. Thật đấy, tớ nói thật lòng đấy.”

“Cậu nói chuyện nghe đao to búa lớn quá đấy.”

Đôi bờ vai đang buông thõng khẽ rung lên. Seojun bất giác bật cười. Nực cười thay, lời Johan vừa nói lại có nét tương đồng với những suy nghĩ của cậu. Những nụ cười bình yên trao nhau trong chốc lát.

“Cút đi, đồ quái vật! Á á, á!”

Tất nhiên không gian bọn họ đang đứng không phải là một con phố vắng vẻ, một căn phòng ngập tràn game và tạp chí, hay một công viên giải trí lý tưởng cho việc hẹn hò, thế nên thứ lọt vào tai như nhạc nền lúc này là tiếng rống như bị chọc tiết của gã mặt nạ phòng độc.

Khung cảnh đập vào mắt Seojun và Johan khá là rùng rợn. Gã mặt nạ phòng độc bị quái vật tóm gọn, treo lủng lẳng giữa không trung bằng xúc tu. Khe nứt ở phần được cho là bụng của con quái vật há toang ra, để lộ vô số những chiếc răng. Cái rãnh nhỏ mỏng như sợi chỉ rạn hóa ra lại chính là đôi môi của quái vật, và những chiếc răng sắc lẹm như răng cưa xếp thành hàng chục lớp giống hệt răng cá mập. Bên trong tối đen như mực, đọng lại một bóng tối đặc quánh chẳng thể nhìn rõ.

Nhìn vào cái miệng tối om đó, chỉ có một điều chắc chắn. Đang thắc mắc làm sao nó có thể ăn sạch đám quân nhân chất đầy trên xe tải, hóa ra là nó tọng tất cả vào cái miệng khổng lồ đó.

Con quái vật dùng cái miệng há rộng gặm nhấm nửa th*n d*** của gã mặt nạ phòng độc. Cái miệng khổng lồ di chuyển chậm chạp. Mỗi lần nhai, đôi chân của gã mặt nạ phòng độc lại bị hàng tá chiếc răng sắc nhọn băm vằm.

“Kh, không, không! Tao không muốn chết!”

So với một tên sát nhân giết người không ghê tay thì thái độ đối mặt với cái chết của gã chẳng lấy gì làm hiên ngang. Gã mặt nạ phòng độc giãy giụa điên cuồng, và cuối cùng chiếc mặt nạ phòng độc của gã cũng văng hẳn ra. Dù là lần đầu nhìn thấy, nhưng Seojun có thể đoan chắc. Một người đàn ông trung niên, mặt đầy sẹo rỗ….

Đó là khoảnh khắc đầu tiên cũng là cuối cùng Seojun nhìn thấy khuôn mặt gã. Con quái vật nới lỏng cái xúc tu đang bóp cổ gã mặt nạ phòng độc. Khuôn mặt tr*n tr** mất đi lớp mặt nạ phòng độc tràn ngập sự kinh hoàng.

“Cứu, với, hự.”

Gã trợn trừng hai mắt, đôi môi mấp máy. Tiếng kêu cứu chưa kịp thốt ra trọn vẹn đã vỡ vụn. Và rồi, hình bóng của gã mặt nạ phòng độc rơi tọt vào bề sâu tăm tối. Kéo theo sau đó là tiếng xương thịt bị nghiền nát, gãy vụn vang lên trầm đục.

Tuy nhiên, họ cũng không thể cứ chôn chân mãi ở cái hiện trường kinh hoàng này được. Theo những thông tin có được cho đến nay, thời gian dùng bữa của con quái vật hoàn toàn thất thường, thậm chí nó còn nôn cả thức ăn ra.

Thừa dịp con quái vật đang lơ đễnh, Seojun và Johan lén lút di chuyển. Từ lúc nào chẳng hay, Airy đã trèo xuống khỏi mái nhà khu ở cũ, cô đi khập khiễng lại gần, hạ giọng hết mức thì thầm.

“Ôi, lạy Chúa. Tớ không biết hôm nay mình đã kêu 'lạy Chúa' bao nhiêu lần rồi, nhưng hóa ra gã đầu bếp đúng là sát nhân hàng loạt. Không ngờ cũng có ngày mắt nhìn người của Bobby lại đúng. Lạy Chúa!”

Cô gái vừa thì thầm vừa co giật một bên mặt như thể cơn đau lại dội lên. Nhưng so với lúc không thể nhúc nhích nổi thì xem ra đã khá hơn, Airy gượng ép bước tiếp.

“Ôi, Bobby. Cái chết oanh liệt của cậu tớ nhất định sẽ chuyển lời lại cho phu nhân Thompson. Chắc chắn sẽ khó khăn lắm nhưng mong cậu sẽ được lên thiên đàng.”

Chỉ những kẻ không được chứng kiến cái kết của Bobby mới có thể thốt ra câu nói này. Cô gái nói liến thoắng không ngừng.

“Tớ không muốn nói 'lạy Chúa' thêm lần nào nữa đâu. Cũng chẳng có thời gian cho việc đó. Nhân lúc con quái vật đang xơi tái tên đầu bếp, mau chạy thôi.”

“Một ý kiến tuyệt vời.”

Họ cố gắng hạ bước thật nhẹ nhàng, lẩn vào bóng tối bên hông khu nhà ở cũ. Sinh vật lạ đang tận hưởng gã mặt nạ phòng độc bằng một cách thức dị thường chưa từng thấy.

Đầu tiên, nó dùng vô số hàm răng trong cái miệng khổng lồ nhai phần th*n d***, ăn phần máu thịt dính trên răng rồi lại nhả gã ra. Nó cứ lặp đi lặp lại cách ăn độc đáo đó, và dần dần nhích lên những phần trên cơ thể. Lẽ tự nhiên, các phần dưới của gã trở nên nát bấy, và gã mặt nạ phòng độc dường như đã phát điên trước những cơn đau và sự kinh hoàng liên tiếp, gã cười khúc khích như một kẻ điên. Tiếng xương vỡ lạo xạo hòa lẫn với tiếng cười man dại của gã khi vẫn còn thoi thóp.

Biểu cảm của tên sát nhân thậm chí còn chẳng rõ tên tuổi đã gieo vào tâm trí những con người vốn chỉ là học sinh bình thường một ấn tượng rùng rợn. Dù nhận thức rõ đến tận xương tủy rằng phải rời khỏi đây ngay lập tức, khuôn mặt méo mó của gã dường như mang một ma lực quái gở níu chặt lấy ánh nhìn của họ.

Mọi lỗ hổng trên khuôn mặt gã đều há hốc, tuôn ra đủ loại dịch thể, khóe môi nhếch lên quá đà đến mức lệch lạc. Vài vết sẹo rỗ trên mặt giờ chẳng bõ bèn gì nếu đem so với hình thù dị hợm lúc này của gã.

Cứ mải nhìn đăm đăm vào thứ đó thì thật nguy hiểm. Mồ hôi nóng hổi chảy ròng ròng trên làn da lạnh toát.

Cái chết luôn khơi dậy những cảm xúc mãnh liệt trong con người. Thường thì là sự bài xích, nhưng đôi khi lại là cơn nghiện. Đương nhiên, Seojun chưa bao giờ coi đó là thứ đáng hoan nghênh. Cậu gượng ép nhắm nghiền mắt lại. Ngoảnh mặt làm ngơ trước nỗi sợ hãi đang mê hoặc lòng người.

Thay vào đó, thứ hiện lên như một tàn ảnh phía sau mí mắt lại là gã đàn ông đeo mặt nạ phòng độc đen. Gã nhún vai, y hệt như cái đêm ở trước cửa hàng tiện lợi.

Một tiếng rên khẽ trôi tuột xuống cổ họng. Đây là ảo ảnh do năng lực của cậu gọi đến sao? Ảo ảnh luôn ập đến vào khoảnh khắc cậu mất cảnh giác nhất, khi đôi mắt vừa nhắm lại. Thay vì mang đến một giấc ngủ bình yên, nó lại vẽ ra những viễn cảnh mà cậu chẳng hề mong muốn. Phải mất bao lâu cậu mới có thể tự thuyết phục bản thân rằng mình không bị điên cơ chứ.

Seojun chầm chậm hé mí mắt. Đôi con ngươi đen ngả nâu vừa mở ra đã va ngay phải ánh nhìn xanh thẳm. Lực hấp dẫn không chỉ giới hạn ở mỗi cái chết.

Ngũ quan của Johan ướt đẫm máu, nhưng chính vì thế lại ôm ấp một thứ ma lực kỳ dị. Dưới ánh trăng, vệt máu đỏ tươi in hằn trên làn da sáng nhợt nhạt khiến kẻ vốn mang bản tính dịu dàng như Johan trông vô cùng phi nhân tính.

Seojun nhìn cậu ta rồi khẽ l**m môi. Từ đôi môi trắng bệch nứt nẻ, cậu nếm được vị tanh của sắt. Liệu bờ má kia có vị y như thế này không? Một suy nghĩ lệch lạc sủi bọt trào dâng khiến cậu bật ra tiếng cười nhạt. Seojun khẽ kéo cái khóe miệng đang vểnh lên xuống.

Khi nụ cười kỳ lạ vừa vụt tắt, Johan nhíu mày. Christina lại tưởng cậu nhăn mặt vì đau nên lo lắng cất lời.

“Johan, tay cậu còn cử động được không đấy?”

“Đương nhiên. Ngoại trừ mấy cái móng bị lật ra thì coi như vẫn lành lặn.”

Vẻ mặt Christina đầy sự hoài nghi, tự hỏi cái bàn tay trụi lủi móng kia liệu có thực sự được gọi là "lành lặn" hay không. Nhưng lúc này cũng chẳng thể gắn lại móng tay cho cậu ta được, nên cô đành lảng sang một chủ đề mang tính xây dựng hơn.

“Vấn đề là trốn đi đâu. Liệu ở đây có nơi nào an toàn để lánh mặt con quái vật kia không?”

“Vào rừng thì.... con quái vật phàm ăn kia chắc chắn sẽ đuổi theo.”

Airy cắn môi lầm bầm. William ôm lấy vai cô, hướng mắt về phía Johan lên tiếng.

“Johan, cậu từng chém đứt chân con quái vật rồi mà. Hay là chúng ta lấy vũ khí ra đâm nó giống như lúc đó đi?”

“Không có chanh thì chịu thôi.”

Người trả lời câu hỏi của William là Seojun. Cậu dùng cái mu bàn tay tương đối nguyên vẹn ấn mạnh lên bầu mắt rã rời.

“Không biết lý do chính xác là gì, nhưng con quái vật đó rất sợ nước cốt chanh.”

“Nước cốt chanh…. Seojun.”

Christina nhìn Seojun bằng một ánh mắt vô cùng phức tạp.

Trước Tiếp